Chương 62: Những trò chơi khăm

------------------------

Phòng thay đồ nữ...

- Mấy cậu bình tĩnh, đây chỉ là siro thôi.

Trong khi mọi người ai cũng bị dọa mất hồn vì những gì xảy đến với tủ đồ của Lý Yên, thì Cự Giải lại điềm tĩnh bước đến kiểm tra. Cô quẹt ngón tay vào chất lỏng màu đỏ bên trong, cảm nhận độ đặc sệt và độ dính của nó, rồi đem lên mũi ngửi thử, nói:

- Chỉ là siro lựu thôi. Không phải máu đâu.

Lúc này, đám con gái mới thở nhẹ nhõm. Vừa rồi, bọn họ quá hoảng sợ mà đã đồng thanh hét lên.

- Trong đấy có chuyện gì vậy?

Đám con trai ở phòng kế bên, nghe thấy tiếng hét liền chạy qua. Sau khi nhóm nữ sinh lấy đồ xong xuôi, mới để đám nam sinh vào.

- Ôi trời.

Quả nhiên, ai nhìn vào cũng đều bị dọa cho một trận.

Bên trong tủ đồ của Lý Yên là một mảng chất lỏng màu đỏ thẫm như máu, nhuốm đậm quần áo đã bị cắt nát tơi tả. Nổi bật nhất là mảnh giấy trắng với dòng chữ rùng rợn màu đỏ - "Tao sẽ gϊếŧ mày".

- Đừng sợ quá, Lý Yên. Đây chỉ là một trò chơi khăm thôi.

Nhân Mã thấy sắc mặt của Lý Yên không được tốt, nên đã lên tiếng trấn an. Bảo Bình có chút ghét bỏ loại trò chơi khăm này, hỏi Lý Yên:

- Cậu có nghĩ ra ai là người bày ra trò này không?

- Kh-không... T-tớ không biết...

Lý Yên lắp bắp đáp, sắc mặt xanh xao đầy sợ hãi. Cũng phải, dù là người bình thường cũng sẽ sợ hãi, huống gì là cô gái nhút nhát như Lý Yên.

Bạch Dương bất bình mắng mỏ:

- Ai mà làm ra cái trò kinh dị này vậy? Đúng là hết thuốc chữa!

- Haiz... Lần này lại có việc cho Hội học sinh rồi a.

Xử Nữ đưa tay bưng đầu, khẽ thở dài.

Sau đấy, mỗi người một câu an ủi Lý Yên. Rồi Cự Giải và Xử Nữ chụp hình lại hiện trường và thu lại những thứ đồ có trong tủ để làm vật chứng. Mọi người một tay giúp Lý Yên lau sạch tủ đồ, rồi cùng nhau đến phòng bóng rổ để luyện tập riêng như đã hẹn.

Ai ai cũng vì sự việc của tủ đồ Lý Yên mà có ít nhiều suy nghĩ khác nhau. Nhưng chỉ duy mình Song Ngư lại không có vẻ để tâm lắm. Đôi mắt ấy vẫn lạnh nhạt như mọi khi, lần này, dường như còn có chút gì đấy khó diễn tả.

Kim Ngưu lại hơi khác với ngày thường. Từ đầu đến cuối đều không có động thái gì lo lắng cho Lý Yên như mọi khi. Giờ, cô lại quan sát biểu cảm của Song Ngư. So với chuyện của Lý Yên, Kim Ngưu lại tò mò về cảm nhận lúc này của Song Ngư hơn.

Liệu, Song Ngư đang có suy nghĩ gì về tình huống này?

...

...

Phòng thay đồ lớp 11S1...

- Ôi mẹ ơi! Cứu con!

- Kinh quá! Cái mùi gì vậy?

- Oẹ. Buồn nôn quá đi!

- Oẹeee...

Hội học sinh...

- Vì toàn bộ camera trong trường đang trong quá trình bảo trì nên không xem được kẻ đáng nghi ra vào phòng thay đồ. Đây là một trò chơi khăm, chúng ta nên dừng ở đây thôi.

Không cách nào điều tra ra được người tình nghi, nên Xà Phu đành phải bất đắc dĩ khép sự vụ của tủ đồ Lý Yên lại. Suy cho cùng, Hội học sinh không phải nơi giải quyết tất tần tật vấn đề của học sinh. Nếu không, người của Hội học sinh có mọc thêm ba đầu sáu tay, cũng không giải quyết xuể.

- Hội trưởng!

Quyết định đóng lại sự việc chơi khăm trong tủ đồ vừa được đưa ra, thì Lý Tây Lạc lại xuất hiện. Sắc mặt nghiêm trọng, báo:

- Tủ đồ của Lục Ý Uyên lớp em... bị chơi khăm ạ.

- ...

Đúng là Lục Ý Uyên - nữ thần năm hai của trường bị chơi khăm, nhưng lại không giống với tình hình của Lý Yên cho lắm.

Của Lý Yên là dọa gϊếŧ, còn của Lục Ý Uyên, chỉ đơn thuần là chơi khăm bình thường. Nhưng xét về mức độ, thì của Lục Ý Uyên vẫn là đáng sợ hơn.

Tủ đồ cá nhân của Lục Ý Uyên, có xác chết đang phân rữa của một con chuột cống. Đó là lý do vì sao nó lại bốc mùi hôi thối cùng với một đống giòi bọ vô cùng buồn nôn. Đã có rất nhiều người muốn nôn tại chỗ vì đã thấy cảnh tượng này.

Vì vậy, những người khác rất ngưỡng mộ hai nữ sinh vĩ đại của Hội học sinh. Là Hội trưởng Xà Phu và thư ký Cự Giải.

Chỉ có hai người này là nữ sinh mà vẫn đứng vững trước tủ đồ đầy tởm lợm này. Hơn nữa, sắc mặt của bọn họ vô cùng nghiêm chỉnh.

Xà Phu nhìn vào con chuột cống một hồi lâu, sau đấy đột nhiên ra ngoài. Trước mặt nhiều người, Hội trưởng quyền năng của Hội học sinh lại đi lục thùng rác trước phòng thay đồ nữ. Cuối cùng, lại moi lên một đôi găng tay cao su, trên đấy có vài con giòi đang bò lúc nhúc.

Đừng nói là nữ sinh, đến cả nam sinh cũng thấy tởm lợm. Nhưng Xà Phu lại vô cùng hài lòng, bỏ đôi găng tay ấy vào túi zip chuyên đựng vật chứng. Lúc này, Cự Giải đi ra, thấy Xà Phu, đôi mắt ánh lên tia ngạc nhiên xen lẫn vui mừng:

- Cậu tìm thấy găng tay của hung thủ rồi à?

- Phải. _Xà Phu đứng dậy, đưa nó cho Cự Giải, nói:

- Chẳng ai lại dùng tay không để đem một con chuột thối rữa vào đây. Cũng chẳng kẻ nào dám đeo găng tay ấy đi lung tung trong trường. Chỗ gần nhất hiện trường để phi tang nó, chỉ có thể là chiếc thùng rác này.

Suy nghĩ của Xà Phu, khiến những học sinh khác mới hiểu ra hành động lục thùng rác của cô. Khi hiểu ra rồi, lại không khỏi trầm trồ. Quả nhiên là đầu óc sắc bén của Hội trưởng.

Cự Giải dường như cũng có chút phát hiện, liền cao hứng đề xuất:

- Hội trưởng. Vụ này, giao cho tớ được không?

Sự việc mang tính chất điều tra là sở thích cao hứng của Cự Giải. Điển hình như bí ẩn của những vụ chơi khăm này.

Hơn nữa, đây cũng sẽ là cái cớ hợp lý để cô giữ khoảng cách với Sư Tử.

...

Căn tin...

- Ôi trời. Tủ đồ của bé Ý Uyên cũng bị chơi khăm sao?

Nghe chuyện từ Cự Giải và Xử Nữ, khiến Kim Ngưu không khỏi kinh ngạc. Bảo Bình đang uống sữa, cũng cảm thấy mất vị, chau mày lại:

- Bỏ chuột chết vào tủ đồ người ta? Đứa điên khùng nào vậy?

- Haiz, đáng tiếc. Tuần này camera phải bảo trì nên mọi thứ không thể dễ dàng được.

Xử Nữ than thở, vì cậu là người sẽ cùng Cự Giải phụ trách vụ chơi khăm liên hoàn này. Trái ngược với cậu, Cự Giải lại rất có hứng thú, nói:

- Tuy là hơi khó khăn thật, nhưng nó thú vị mà. Cứ như đang điều tra án mạng vậy đấy hihi.

- Ầy, không thể xem thường gen nhà cảnh sát rồi. _Bảo Bình cất tiếng đùa, sau đấy lại hỏi:

- À, còn em trai cậu? Mấy hôm nay lại không thấy đi học?

- À... _Nhắc đến Lâm Tử Hàn, Cự Giải có hơi sượng, trả lời:

- Nó sẽ ở nhà ba ngày để chịu hình phạt của mình. Vì việc nó gây ra, nhà trường không can thiệp được, nên ba đã tự mình phạt nó.

- A...

Quả nhiên là phong thái chính trực của Cục trưởng cục cảnh sát. Dù là con cái, cũng không hề nuông chiều sinh hư. Thật là một tấm gương sáng.

"Em đừng lo, Ý Uyên. Rồi Hội học sinh sẽ nhanh chóng tìm ra thủ phạm thôi."

"Gần đây em có gây sự với ai không?"

"Hầy, chắc không phải do em nó gây sự đâu. Lý Yên cũng bị chơi khăm mà. Không khéo đây là một vụ chơi khăm liên hoàn ấy."

Lúc này, nhóm của Bạch Dương mới xuất hiện, hẳn là đã xử lý xong xuôi mấy việc nội bộ trong câu lạc bộ bóng rổ. Nhưng vừa thấy sự xuất hiện của họ, Cự Giải lại đứng lên, mang theo những món ăn của mình, cười trừ:

- Cũng không còn nhiều thời gian. Tớ cần chút thời gian giành cho vụ chơi khăm bí ẩn này. Đi trước nhé.

Nói rồi cô rời đi. Đi ngang qua đội bóng rổ, Cự Giải vẫn mỉm cười và đưa tay chào nhẹ bọn họ.

Dường như đã khá hơn so với ngày hôm qua. Hẳn là Bảo Bình đã tỏ rõ cho Cự Giải biết suy nghĩ và cảm nhận của cả bọn về những việc đã xảy ra ở tối thứ bảy.

Nhưng, đấy chỉ là suy nghĩ của những người khác, không phải của Sư Tử.

Trông Cự Giải có vẻ bình thường như mọi ngày, nhưng từ đầu đến cuối, cô đều không chạm mắt hay tương tác với anh. Đây không giống như sự e ngại của Cự Giải như trước đây. Là một sự né tránh.

Cự Giải bình thường với tất cả mọi người, chỉ né tránh mỗi mình anh. Rốt cuộc lý do là gì? Từ khi nào, mà anh lại rất để ý đến Cự Giải như vậy?

Liệu là do lần trước, anh ghét cảm giác sẽ không còn được thích bởi Cự Giải? Nên dần dần, anh đã quá chú ý đến Cự Giải mà chính bản thân mình cũng không hay?

Dù là lần trước hay là hiện tại, anh đều ghét tình huống này.

Anh đã quen với sự yêu mến của cô, nên nếu không có nó, anh thấy rất trống trải.

Cảm giác, thật khó chịu.

- ...

Mấy ngày qua, Thiên Bình có hơi mất tập trung và ít nói hẳn đi. Bởi vì cô đang bận suy đoán về tình trạng khó hiểu của Lương Nhã Ý. Nhưng, tâm trạng của Sư Tử, quan trọng hơn.

Cự Giải trốn tránh Sư Tử. Sư Tử không thích điều ấy. Mà nguyên do khiến Cự Giải như vậy, hẳn người đấy sẽ có câu trả lời.

Vì Sư Tử, Thiên Bình sẽ hành động.

...

Ngỡ tưởng đây là một vụ liên hoàn chơi khăm với nhiều nạn nhân khác nhau. Nhưng ngày hôm sau, Lý Yên lại tiếp tục bị đe dọa bởi dòng chữ "Tao gϊếŧ mày" được khắc to trên mặt bàn của mình.

Tương tự, buổi chiều cùng ngày, Lục Ý Uyên cũng bị quấy phá. Những món đồ cô chuẩn bị cho câu lạc bộ như nước uống, khăn lau mồ hôi đều bị phá hỏng. Thậm chí vật dụng trong câu lạc bộ cũng bị làm hư. Vì nghĩ rằng bản thân đã ảnh hưởng đến câu lạc bộ, nên Lục Ý Uyên đã rất mất tinh thần.

Những hành vi quấy phá trên đều không để lại dấu vết gì để Hội học sinh điều tra. Nên Cự Giải và Xử Nữ khá là đau đầu về vấn đề này.

- Vậy ra đây không phải chuỗi chơi khăm liên hoàn như chúng ta đã nghĩ.

Xử Nữ lên tiếng phân tích, nói:

- Cho đến hiện giờ, chúng ta có thể xác nhận. Nạn nhân chỉ có hai người là Lý Yên của lớp mình và Lục Ý Uyên 11S1. Đây là một vụ trêu đùa với hai người này. Nhưng tớ tìm mãi cũng không ra... _Nói rồi Xử Nữ nhìn Cự Giải, thắc mắc:

- Giữa hai người họ không có bất kỳ mối liên hệ nào. Cũng chẳng có một điểm chung. Tại sao hai người họ lại trở thành nạn nhân nhỉ?

- Hừm... Theo lời cậu nói, có lẽ, không có mối liên hệ nào mới chính là điểm đáng ngờ.

- Hả?

Cự Giải đã trải qua vụ bác bảo vệ biếи ŧɦái. Có thể tìm ra hung thủ trong sự vụ ấy, đều nhờ việc hung thủ không để lại bất cứ dấu vết gì. Sự hoàn hảo ấy đã trở thành điểm đáng ngờ. Cũng giống như vụ chơi khăm lần này.

Giữa Lý Yên và Lục Ý Uyên không có bất kỳ mối liên hệ nào, bọn họ thậm chí còn chưa bao giờ nói chuyện với nhau. Điểm này rất đáng nhớ để trở thành nền tảng giả thuyết mà Cự Giải đang hướng đến. Cô lên tiếng:

- Chúng ta xét theo trường hợp này đi. Nếu như giữa hai người họ đều không có điểm chung, thì chúng ta hãy phân tích theo lối tách riêng hai người họ ra. Như là, trò chơi khăm với Lý Yên là mang tính chất đe dọa. Bởi vì cậu ấy luôn gặp phải lời nhắn "Tao gϊếŧ mày". Còn bé Ý Uyên thì lại bị chọc phá đơn thuần. Mục đích mà những trò chơi khăm nhắm đến của hai người này hoàn toàn khác nhau.

- Ừ, cậu nói đúng. _Xử Nữ công nhận phân tích của Cự Giải, sau đấy có chút nghi hoặc, hỏi:

- Không lẽ ý của cậu... Là có đến hai hung thủ sao?

- Ừ. Tớ nghĩ thế. _Cự Giải cười xòa, nói:

- Bởi vì chúng ta đều thấy giữa hai người này không có điểm chung mà. Chỉ còn mỗi khả năng này thôi a.

- Haiz. Nếu như vậy thì còn phức tạp hơn ban đầu rồi. Ây da...

Xử Nữ chán nản nằm bẹp ra bàn, than thở:

- Tớ vào Hội học sinh, đâu phải để tôi luyện thành chuyên viên điều tra đâu chứ~

- Nhưng mà, về hiện trường tủ đồ ấy.

Nghỉ ngơi một chút, Cự Giải lại lên tiếng, có vẻ đáng để lưu tâm:

- Tớ quan sát, thấy có một sự khác nhau.

- Khác nhau?

- Ừ thì... Ổ khóa của tủ đồ Ý Uyên có dấu vết bị cạy khóa rất nhiều. Nhưng ổ khóa của Lý Yên lại không có.

- ...

Lần này, Xử Nữ nghe xong cũng phải ngồi thẳng dậy, trở lại dáng vẻ nghiêm túc. Cậu suy tính một hồi, mới cất tiếng:

- Nếu như vậy, thì tủ của Ý Uyên bị cạy khóa. Còn của Lý Yên là mở bằng chính chìa khóa của cậu ấy? Tức là hung thủ trộm được chìa khóa của Lý Yên rồi đem đi sao bản?

- Cũng có thể hung thủ trộm chìa khóa của Lý Yên, hành sự xong lại trả về chỗ cũ cho cậu ấy. Cũng có thể do Lý Yên quên không khóa tủ đồ của mình lại. Hoặc cũng có thể...

Nói đến đây, Cự Giải phút chốc im lặng.

Hoặc cũng có khả năng chính Lý Yên đã mở cửa tủ để hành động.

Nhưng mà khả năng này, chỉ có ở trong phim truyền hình. Ở đời thực thì không thể. Nghĩ đến, Cự Giải khẽ cười trừ. Đầu óc cô đúng là quá đa nghi và ảo tưởng rồi.

- Nói tóm lại, thì phát hiện trên cũng đã củng cố cho giả thuyết hung thủ là hai người khác nhau của tớ. Nên tớ nghĩ, chúng ta nên đi hỏi Ý Uyên và Lý Yên về mối quan hệ của hai người ấy với những học sinh khác a.

Cự Giải kết luận. Giờ nghỉ trưa ngày hôm nay, hẳn như vậy là đủ rồi. Xử Nữ cũng đồng tình, nói:

- Vậy, cậu nói chuyện với Lục Ý Uyên nhé? Tớ sẽ nói chuyện với Lý Yên.

- Hả? Không, không. Ngược lại đi.

Cự Giải vừa nghe xong liền phản đối, nói:

- T-Tớ sẽ đi hỏi Lý Yên. Còn Xử Nữ thì đi gặp Lục Ý Uyên nha!

- Cậu định trốn Sư Tử đến khi nào vậy Cự Giải?

Ngay cả Xử Nữ, cũng nhận ra Cự Giải đang trốn tránh Sư Tử. Cũng phải. Dù gì thì Xử Nữ cũng là người bạn mà Cự Giải tiếp xúc nhiều nhất lớp trong hai năm qua.

Cự Giải hơi thở dài, lại nở một nụ cười gượng gạo:

- À, tớ không phải trốn tránh Sư Tử đâu. Chỉ là... giữ khoảng cách một chút thôi ấy mà.

...

- Cậu ấy nói vậy sao?

Bạch Dương nghe Xử Nữ kể lại chuyện lúc trưa với Cự Giải, có chút bất ngờ khi biết được thái độ thật sự của cô ấy. Sau đấy, anh quay sang nhìn cô gái đang ngồi ở hàng ghế phía sau, tò mò:

- Cậu có muốn Sư Tử biết chuyện này không?

- Không.

Thiên Bình ảm đạm đáp. Sau đấy nhìn sang Bạch Dương và Xử Nữ, sắc mặt đạm bạc tiếp lời:

- Hai cậu đừng nói chuyện này cho bất cứ ai. Tớ sẽ giải quyết nó.

Hóa ra, Xử Nữ đã bị Thiên Bình và Bạch Dương mua chuộc trong việc thăm dò thái độ của