Chương 18

Đại thành Kiến Quốc tồn tại hơn một trăm năm, thái tổ Kiến Đức đế cùng tiền triều Tống quốc, nhất phẩm trấn quốc đại tướng quân, hằng năm trấn thủ biên cương tây bắc, mấy lần đánh lui bọn Thát Đát, bảo vệ biên giới Đại Tống.(Yul: khúc này ta đã rất cố gắng hi vọng các nàng hiểu)

Ngay lúc biên quan lửa đỏ, gian thần xuất hiện tầng tầng lớp lớp, hoạn quan trong cung, bên tai Ninh Tông đế nói lời loạn ngữ gièm pha, trung thần bị hại nhiều vô số.

Tống quốc tồn tại ba trăm hai mươi lăm năm, Ninh tông ngự trị mười bốn năm, Tống Ninh Tông tin lời hoạn quan gièm pha, lầm tưởng ngay cả Cố Phương cũng đem lòng phản loạn, năm lần phát lệnh triệu hồi Cố Phương về kinh.

Đúng lúc đó, quân Thát Đát tấn công dồn dập, không giống như lúc trước chỉ đơn giản là cướp bóc, mà là có khuynh hướng giành quyền lực, muốn nhân cơ hội đánh chiếm một mảnh núi sông của đại Tống.

Tình huống vô cùng cấp bách, ngay cả Cố Phương dù muốn rời khỏi biên quan cũng không thể,Ninh Tông thấy chiếu lệnh không có hiệu quả, liền kết luận hắn có lòng mưu phản, đem cả nhà ba trăm năm mươi tám mạng người tống vào ngục, lấy tội danh phản nghịch, chiếu cáo thiên hạ, toàn tộc xử trảm.

Lúc tin dữ truyền đến biên quan, cũng là lúc Cố Phương đánh tan nát quân Thát Đát, toàn quân đại thắng. Nghe được tin tức này, liền phun một ngụm máu tươi, ngã xuống. Mà lúc này, kinh thành phái đến cấm y vệ truy bắt hắn cũng sắp đến.

Tướng sĩ dân chúng ở biên quan đều biết rõ đại tướng quân của họ một lòng trung thành với triều đình, tướng quân trấn thủ biên cương hơn mười năm, trên người vết thương chồng chất, không vết thương nào không nói rõ lòng trung thành và sự cống hiến của hắn cho quốc gia.

Nhưng không ngờ, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy, một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, bọn họ tức giận phẫn nộ phản kháng.

Vì vậy,các tướng sĩ gϊếŧ chết thái giám truyền chỉ cùng bọn người cẩm y vệ, gấp gáp chế tạo hoàng bào cho Cố Phương, quyết tâm tạo phản.

Gia tộc một người cũng không còn, ngay cả Cố Phương cũng bị dồn đến bước đường cùng, dứt khoát dẫn theo mọi người, giơ cao đại kỳ( cờ lớn), phản Tống.

Sau đó, chinh chiến mười năm, cuối cùng cũng diệt được triều Tống, đem hoàng tộc Tống thị đuổi ra khỏi Đại Minh cung, thành lập lên Thành quốc, đóng đô tại kinh thành cũ của triều Tống là Yến Kinh, ở trong Đại Minh cung.

Sau đó, Thái Tông nói Yến kinh khí hậu không tốt, liền muốn rời kinh đến trung nguyên, hao phí nhân lực cùng tài lực, tốn mất tám năm, dựng lên hoàng cung mới.

Vì lúc đến kinh thành mới, cũng là trung thu ngày mười lăm tháng tám nên lấy ngày này làm ngày hội dời đô.

Cung điện vừa mới xây dựng là hình vuông, chiếm diện tích là hai trăm vạn vuông,từ ba bộ phận Quách thành, Hoàng thành, Cung thành tạo thành. Cung thành là nơi dân chúng gọi là Đại Thành cung ( hoàng cung).

Đại Thành cung so với Đại Minh cung ở Yến Kinh có chút bất đồng, đó là chổ ở, Đại Thành cung bên sườn phía đông, kéo dài ước chừng một phần mười mảnh đất lớn nhỏ của Đại Thành cung, xây lên một hoàng cung thu nhỏ, chính là Đông cung của thái tử.

Đông cung hướng phía nam chính là cửa rời khỏi hoàng cung, được gọi là Huệ Bình môn, phía tây dẫn đến cung của hoàng đế được gọi là Thường Nhạc môn.

Bạch Triệt cùng Tiêu Túc liền chia nhau đi qua hai cửa này. Bạch Triệt muốn rời cung đi Hoài Xa phường chính là đi ra Huệ Bình môn. Tiếu Túc muốn tìm hoàng thượng, dĩ nhiên phải đi Thường Nhạc môn.

Ra khỏi Thường Nhạc môn, xuyên qua những cảnh vật xinh đẹp, kiến trúc trang nghiêm nguy nga. Tiếu túc cũng không liếc nhìn, lại càng không nhìn trên đường cung nhân ( hạ nhân trong cung)đang hành lễ, cứ hướng về phương bắc phía ngự thư phòng mà đi.

Đợi đi đến bên ngoài ngự thư phòng, Tiếu Túc mới ngừng lại, hướng tiểu thái giám đang canh giữ bên cửa, lạnh giọng nói:

-Làm phiền công công vào bẩm báo hoàng thượng, Tiếu Túc cầu kiến.

-Tiếu đại nhân chờ một chút!

Là hạ nhân hầu hạ bên người hoàng thượng, tiểu thái giám đương nhiên biết vị này trong mắt hoàng thượng có địa vị như thế nào, thấy hắn mặt lạnh, cũng không dám có một chút bất mãn, nịnh nọt cười cười, liền chạy chậm vào trong ngự thư phòng.

Chốc lát, lại chạy chậm ra, nịnh nọt hướng Tiếu Túc nói:

-Hoàng thượng tuyên gặp, Tiếu đại nhân mời.

- Làm phiền!

Tiếu Túc hướng hắn gật đầu, sải bước đi vào. Đến ngự tiền, liền cúi người quỳ xuống, cất cao giọng nói:

- Thần Tiếu Túc khấu khiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn vạn tuế!

- Mau đứng lên!

Hưng Khánh đế buông bút, hướng hắn nâng tay, vẻ mặt ôn hòa, mang theo nụ cười nói:

- Tử Truyền lúc này lại cầu kiến trẫm, là có chuyện gì quan trọng?

Tiếu Túc thuận theo đứng dậy, liếc nhìn cung nhân đang đứng hầu hạ bên cạnh hoàng thượng, do dự một chút, rồi nói:

-Thỉnh hoàng thượng, cho bọn hạ nhân lui ra ngoài.

- Nga...?

Hưng Khánh đế kéo dài âm thanh, có chút kinh ngạc, trong ánh mắt lộ ra một tia hứng thú, phất tay, tất cả cung nhân liền lui ra ngoài.

- Giờ chỉ còn ta và ngươi, Tử Truyền có chuyện gì, đừng ngại nói thẳng.

Tiếu Túc lúc này, mới đem chuyện ba người ở Đông cung bàn bạt nói ra, nhân tiện, còn giống như là vô tình nói ra ý kiến cùng một chút ý tưởng của mình, đem thiếu sót của câu chuyện bổ sung thêm.

Hưng Khánh đế nghe vậy. Lúc đầu nét mặt còn thản nhiên ôn hòa, dần dần trầm xuống, vẻ mặt trầm tĩnh như nước, không nhìn ra được hắn đang suy nghĩ cái gì.

Đợi Tiếu Túc nói xong, hắn híp mắt lại, không mặn không nhạt hỏi:

- Các ngươi đều cảm thấy, đó là một biện pháp tốt?

- Đúng!

Hưng Khánh đế sờ sờ hai viên hồ tử trong tay, ( yul: giống như hai viên bi to đùng)che giấu nụ cười trên môi, nghiêm mặt bới móc hỏi:

- Khâm sai đại nhân, từ lúc Đại Thành kiến quốc thành lập đến nay, chưa bao giờ có quan viên cấp dưới tam phẩm đảm nhiệm. Các ngươi cảm thấy, hắn chỉ là một thứ cát sĩ nho nhỏ, lại có thể gánh nổi cái danh này? Huống hồ, nếu chuyện này giống như lời các ngươi nói, hắn bị thân bại danh liêt, trẫm cũng bị mọi người coi là không có mắt nhìn người là mắt mờ tai ù? Hơn nữa, tội khi quân, là tru di cửu tộc. Bạch Thanh cùng chi chính (Yul: chi chính là dòng chính ý là cả nhà Bạch Tể Viễn) được ngự ban nhân duyên, Bạch gia cũng là một trong cửu tộc. Nếu đến lúc đó, có người lên tiếng cáo trạng, đem Bạch gia ấn theo luật trảm chi, ngươi sẽ nói như thế nào?

- Hoàng thượng tứ hôn, là đem Bạch tiểu thư gả cho Viên Mậu Lâm chưa có thê thất, nhưng có thể hắn đã sớm có thê thất, kia thánh chỉ, đương nhiên không tính. Phạm tội khi quân là Viên Mậu Lâm, cùng Bạch gia có quan hệ gì đâu?

Nghe thấy Hưng Khánh đế trong lời nói là đem Bạch Thanh thành thê tử của Viên Mậu Lâm, đem Bạch gia thành hắn nhạc gia ( yul:nhạc gia là nhà vợ), tính luôn vào trong cửu tộc, Tiếu Túc trong lòng đầy oán khí, giọng nói đương nhiên cũng không tốt.

Nhưng mà nghĩ đến quốc sự, cũng không dám quá mức chuyên quyền, nhưng vẫn cố chấp với biện pháp ba người thương thảo lúc trước, tránh được hai người liên quan, chỉ cần có lệnh của hoàng thượng, quả quyết nói:

- Thần là nhị phẩm Đô Thống, có thể làm khâm sai đại thần, khẩn cầu hoàng thượng bổ nhiệm thứ cát sĩ Viên Mậu Lâm ở Hàn Lâm Viện làm phó sứ, hộ tống đi Giang Nam.

Hưng Khánh đế trong mắt trêu chọc còn chưa thu hồi, đã bị những lời hắn nói làm cho kinh ngạc có chút dại ra. Dù sao, hắn cũng từng làm thái tử mười ba năm,trải qua " Tam Vương loạn" đoạt được đế vị, lại làm hoàng đế mười lăm năm, sớm đã luyện thành công phu mặt không đổi sắc.

Hắn chỉ hơi giật mình một chút, liền khôi phục lại dáng vẻ bình thường, giọng trêu chọc nói:

-Chuyện của Bạch phủ, ngươi hoàn toàn không biết kiêng kị.

Tiếu Túc nhìn Hưng Khánh đế một cái, hai chân quỳ xuống nói:

- Năm đó nếu không phải hoàng thượng cùng Bạch thái phó thương tiếc, chỉ sợ hôm nay thần đã sớm không còn trên nhân thế, thần vì hoàng thượng tận trung tận lực, còn có thể báo đáp một hai, còn đối với Bạch đại nhân lại không có gì báo đáp. Hôm nay, sư huynh chính miệng cầu khẩn thần giúp đỡ, trên đường nếu xảy ra chuyện gì không ổn, toàn bộ do một mình thần gánh chịu, sẽ không làm tổn hại thanh danh của hoàng thượng.

- Ngươi nha!

Hưng Khánh đế bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy đi xuống bậc thang, khom lưng tự tay đỡ hắn lên, nói:

- Thúc là lo lắng cho ngươi, lần này trên đường đi không thể nào yên ổn, ngươi lại mang theo kẻ không biết là loại người gì, nếu hắn làm liên lụy đến ngươi, thúc phải nói như thế nào với mẫu thân ngươi. Từ hôn chỉ là chuyện nhỏ, không cần phải làm như thế, chỉ cần nói nàng không thích, trẫm liền trực tiếp hạ chỉ là xong, các ngươi cần gì phải bày mưu tính kế, làm cho chính mình phiền hà?

Tiếu Túc thuận thế đứng lên, tránh đi hai chử mẫu thân trong miệng hoàng thượng, làm như chỉ nghe được nửa sau, trầm thấp thanh âm đáp:

- Chuyện này liên quan tới thanh danh của Bạch tiểu thư, không thể không cẩn thận.

- Haiz...

Hưng Khánh đế hiểu rõ trong lòng hắn có khúc mắc, cũng không thể cưỡng cầu càng không muốn nói gì thêm, thở dài lại nói đến Bạch Thanh:

- Cái gọi là thanh danh, bất quá chỉ là cái nhìn của người đời mà thôi, những thứ này ngay cả Xíu cũng không để ý, các ngươi tội tình gì phải khổ như thế chứ? Có phải, nếu nàng thanh danh hư tổn, ngươi liền không muốn thú nàng làm thê?

( Yul: ta thề là ta rất rối chử Xíu nha.ta đọc đến đâu edit đến đó... Xíu là tên thân mật của Bạch Thanh)

- Đương nhiên không phải!

Tiếu Túc vội vàng đáp. Nói xong liền nhìn trong mắt Hưng Khánh đế đầy bỡn cợt, sắc mặt liền phiến hồng, ngay cả lỗ tai cũng đỏ bừng, ấp úng nói:

- Sư huynh để ý, Bạch thái phó cũng để ý.......thần... thần cũng hi vọng nàng không bị người ta chê cười.

Hưng Khánh đế gắt gao nhịn xuống ý định muốn cười, nâng tay liền hạ xuống, tức giận nói:

- Nếu đã như thế, liền theo ý ngươi, đi ra ngoài tìm người, đến Hàn Lâm viện tuyên Viên Mậu Lâm đến đây.

Giọng nói có phần tức giận, nhưng trong ánh mắt hắn lại chứa đầy bao dung thưởng thức.

- Tạ hoàng thượng thành toàn.

Tiếu Túc vô cùng vui mừng, cúi người cảm tạ xong,liền xoay người ra khỏi thư phòng, tìm người đi tuyên chỉ.

#####

Viên Mậu Lâm mới vào Hàn Lâm viện, đang chán muốn chết đứng ở một bên nghị sự nghe báo cáo. Đại Thành có quy định " Không phải là tiến sĩ không vào được Hàn Lâm, Không phải là Hàn Lâm không được vào nội các", này thứ cát sĩ cũng chỉ là danh xưng, là chức quan đầu tiên của tân khoa trạng nguyên. Mặc dù như thế, vào Hàn Lâm viện mới hiểu được, làm thứ cát sĩ ở Hàn Lâm viện một chút quyền lực cũng không có. Thậm chí, bọn họ đề xuất chính kiến, cũng bị quan trên nghi ngờ, hơn nữa còn không cần, cho dù dùng, danh tiếng cũng ở mấy quan to phía trên, không liên quan gì đến bản thân bọn họ.

Viên Mậu Lâm tính tình kiêu ngạo không biết phục tùng, thường dùng kiêu ngạo để che giấu tự ti, bất kính với tiền bối, ở Hàn Lâm viện, cũng chỉ ăn không ngồi rồi chờ đãi ngộ.

Nhưng cũng có chút nguyên nhân, khiến Viên Mậu Lâm đối với quyền lực mãnh liệt khát cầu, bản thân hắn là ôm rất nhiều kỳ vọng mà đến đây, nhưng lại nhiều lần bị nhục.

Vì vậy, hắn mới không chờ được mà muốn nhanh chóng thành thân, hơn nữa hắn còn mờ mịt nhắc nhở Bạch Thanh vì hắn mà cầu xin chức vị, nhanh chóng rời xa chổ này. Bạch Thanh thương thảm hắn ( yul: yêu chết lên chết xuống ý) liền đáp ứng, còn đối với chuyện hắn gặp phải tỏ vẻ rất oán hận.

Có thể Bạch Thanh không quá thông minh, nhưng cũng không có ngu ngốc, nàng sinh ra ở kinh thành, trưởng thành cũng ở kinh thành, ra vào hoàng cung như ở nhà mình, cho dù đối với chính sự không hiểu gì hết, nhưng vẫn có thể hiểu được chuyện gì mình có thể làm, chuyện gì mình không thể làm.

Cho nên, nàng mặc dù oán hận bọn quan viên trong Hàn Lâm viện bỏ mặc xa lánh tình lang của nàng, nhưng cũng sẽ không nói xấu bọn họ nửa lời khi đứng trước mặt hoàng thượng, chỉ nói Viên Mậu Lâm là nhân tài không thể để mai một.

Về phần hoàng thượng nghĩ như thế nào, muốn dùng nhân tài như hắn ra sao, nàng cũng không bắt buộc.

Viên Mậu Lâm đối với nàng làm việc qua loa rất bất mãn, hai người tranh cãi mấy câu, rồi Bạch Thanh bị đưa đến am Huyền Từ.

Sau đó, giống như chỉ trong một đêm, tất cả mọi việc thay đổi toàn bộ. Kể từ khi Bạch Thanh bị thương trở về từ am Huyền Từ, hắn lại không gặp được nàng, Thiên Nhược luôn vì hắn truyền tin tức cũng không thấy ra cửa, mà ngay cả nàng khuê trung hảo hữu( yul: kthh là bạn khuê phòng) Vương tiểu thư nhiều lần hạ bái thϊếp đến thăm, cũng bị Bạch gia lấy lý do nàng cần yên tĩnh dưỡng thương mà từ chối.

Mấy ngày nay, đối với hắn có thể nói là bóp tim nạo phổi, một lát cũng không thể an tâm.

( Yul:nguyên bản là trảo tâm cong phế, ta còn non yếu chỉ chuyển được thành bóp tim nạo phổi thôi.)

P/S truyện càng về sau càng hấp dẫn. ta mới đọc đến

1- Khanh bản ôn nhu: nói sơ văn án

Lúc hai chân tàn tật, đôi mắt bị mù, hắn đã gặp được người quan trọng nhất trong cuộc đời.

Người kia chưa bao giờ mở miệng nói một câu nào, nhưng khi ngón tay mềm mại của nàng viết vài chữ trong lòng bàn tay hắn, hắn mới có được dũng khí tiếp tục sống.

Nàng ở hắn trong lòng bàn tay hắn viết: "Đừng từ bỏ, hãy cố gắng sống."

Hắn nhẹ nhàng gật đầu. Hắn muốn sống sót, nghĩ muốn chữa khỏi hai mắt, muốn nhìn xem nữ tử ôn nhu như vậy đến tột cùng có bộ dáng như thế nào...

Truyện này không phải ngọt văn có ngược có sủng ( ta kì lắm thích mấy chuyện ngược đời thôi) nữ chính không thiện lương, có thể nói ai cứu ai cũng chưa biết chắc.....ta chém đấy mới đọc 2 chương đầu chưa đọc hết vì quá khó hiểu bản cover gϊếŧ người = chử.

2- Ta Muốn Hoàn Lương

ta không nói văn án mà trích dẫn 2 bình luận của các bạn đã đọc truyện này bằng cover:

- Nam 9 truyện này u ám biếи ŧɦái nhợ, thích tự nhục mạ mình vì nôn nóng quá nên cũng ép nữ 9 đến đường cùng. Cũng may chị này mặt dày, cà lơ phất lơ, sức chịu đựng tốt, dù sao chỉ cũng chả yêu đương gì anh.

Lúc nữ 9 trượt chân té vực nam 9 trên bờ kêu tiếng chó (theo lời nữ 9)lúc sau nữ 9 té núi tu luyện võ công.....trở về bị bắt vô hậu cung toàn mẫu hậu ~40 của nam 9, hậu cung này đc ăn sung mặc sướиɠ nhưng phải làm việc, kiểu như nữ 9 hồi xưa làm trâu làm ngựa cho nam 9, buồn buồn lấy ra đánh đập tra tấn.

Nam 9 thần kinh dựt dựt, thấy nữ 9 trẻ tuổi hơn thì bắt gọi ổng = cha, ấy vậy mà ko biết xấu hổ bắt nữ 9 cõng ổng về(chắc thói quen rồi)

......