Chương 30: Anh không phải thích đàn ông sao?

Lời nói của Lâm Khả Tâm nhất thời làm cho Tư Đồ Viêm dừng động tác, anh chau mày.. đã tới nước này cho dù xem cũng có thể nhìn ra chuyện này là thật đi?

"Tôi đương nhiên biết cô là phụ nữ, ở trên giường ngoại trừ tôi sẽ chỉ là phụ nữ, tôi còn có thể mang đàn ông về nhà sao?" Tư Đồ Viêm thậm chí hoài nghi, cô có phải doạ anh không.

"A?" Lâm Khả Tâm cảm thấy có chút hỗn loạn: " Không đúng, anh không phải thích đàn ông sao?"

"Khụ, khụ khụ......" Nghe được Lâm Khả Tâm nói vậy, Tư Đồ Viêm thiếu chút nữa sặc nước miếng rồi.

Sau đó, anh không vui nhìn cô: " Nói, ai với cô là tôi thích đàn ông?" Lời nói này nói ra kèm theo sắc mặt nghiêm túc của anh, làm cho cô sợ hãi

Vì sao anh đột nhiên tức giận vậy? Chẳng lẽ anh không muốn người khác biết giới tính thật của anh sao? Trời, trờ, hiện tại cô phát hiện ra bí mật của anh rồi không biết anh có đem cô gϊếŧ người diệt khẩu không?

Nghĩ đến đây, Lâm Khả Tâm bật miệng nói: "Anh đừng hỏi tôi, tôi không biết gì

đâu"

Tuy rằng ngoài miệng phủ nhận nhưng biểu tình của cô đã rõ ràng nói cho anh biết là cô nói dối.

"Nói ——" Tư Đồ Viêm cảm thấy mình không còn kiên nhẫn, nếu như cô không nói ra thì anh cũng muốn “Nghiêm hình bức cung”.

Bị anh quát vào mặt, Lâm Khả Tâm nhất thời ngoan ngoãn nói: " Thì ai bảo.....

.Ai bảo anh tuyển thư kí là đàn ông làm chi, anh không thể vì tôi phát hiện ra bí mật của anh mà gϊếŧ tôi diệt khẩu, dù sao những gì anh làm cũng rõ ràng, khẳng định mọi người đều cảm nhận được, dù anh gϊếŧ tôi cũng vô dụng......" Lâm Khả Tâm một bên giải thích, một bên chạy tội cho bản thân, đem tội đổ ngược lại lên đầu anh.

Nhưng những gì cô vừa nói xong làm anh liền nhịn không được bật cười, a, anh còn tưởng đã xảy ra chuyện gì.. thì ra là vậy... xem ra về sau anh nên mướn một thư kí nữ mới được..

Mà Lâm Khả Tâm không dự đoán được anh sẽ phản ứng vậy, vì ngoài ý muốn nên cô hoá đá tại chỗ.

"Thư ký của tôi là đàn ông......đây là lý do cô rằng tôi bị gay?"

"Cũng không hẵn là tất cả...... nhưng dù sao điều kiện anh tốt như vậy, lại đi chọn tôi làm vợ, còn là một năm nữa... hơn nữa 「cái kia 」 của anh cũng không được, nên chỉ là vậy thôi." Lâm Khả Tâm thành thật trả lời.

Nói xong, cô có chút chột dạ ngẩng đầu tò mò về biểu hiện của anh, thấy bộ dáng dở khóc dở cười của anh, cô không khỏi hoài nghi chẳng lẽ như cô nghĩ sao?

Tư Đồ Viêm ghé sát vào tai của Lâm Khả Tâm nói: " Nếu vậy, thì tôi có lẽ nên dùng hành động để chứng minh mình không phải GAY." Vừa dứt lời, bàn tay lại không an phận mà hành động.

"Không, không cần! Tôi tin anh không phải là Gay, không cần chứng minh nữa."

Lâm Khả Tâm khẩn trương nói nhưng anh không tính cứ vậy mà đình chỉ, hay nói giỡn, vậy anh thế nào lại không cấp cho cô một cái 「chứng minh 」 tốt đi?