Chương 7: 7: Đại Trưởng Công Chúa Tính Toán

Ngay lúc Giang Cửu đang mỹ mỹ tư tư gặm chân gà của nàng, nơi cung điện trong hoàng cung đèn đuốc sáng choang, một thân cung trang màu vàng nhạt, nữ tử cao quý xinh đẹp đang ngồi ngay ngắn bên bàn đọc sách.

Mà trên bàn sách của nàng, đang bày tám bài thi.

Nếu như Giang Cửu còn thanh tỉnh, hơn nữa nàng ở ngay bên cạnh, như vậy nàng liền sẽ phát hiện, trong đó có bốn phần đều là của nàng.

Theo thứ tự là ba bài lúc thi Hội còn lại là bài thi lúc thi Đình hôm nay.

Mà kí tên bên ngoài bốn phần thi đều là cùng một người, người nọ không ai khác, chính là công tử thừa tướng tân khoa trạng nguyên -- Lý Hoành Vũ.

Nữ tử một tay chống cằm, một tay nhẹ nhàng mà gõ lên mặt bàn, ánh mắt nhưng vẫn nhìn vào tám phần thi.

Lúc thi Hội nước Sở cũng lựa chọn dán tên, cho nên quan chấm bài thi cũng không biết bài là của người nào.

Làm như vậy kết quả cũng càng thêm chân thật, cho nên dựa vào Giang Cửu một thư sinh nghèo vẫn đoạt được danh hiệu hội nguyên.

Ba phần thi Hội của Giang Cửu từ mấy ngày trước cũng đã ở trong tay của nữ tử.

Mấy ngày nay lúc rãnh rỗi nàng sẽ lấy nó ra xem thử, cũng càng cảm thấy người viết xuống văn chương này trong lòng có cẩm tú.

Ngày ấy ngẫu nhiên xuất cung, đã sớm họa được Giang Cửu, nàng liếc mắt liền nhận ra người ở trên đường cái bồi hồi đi tới đi lui chính là người nàng thưởng thức tài tuấn.

Nữ tử cũng là vì duyên phận như vậy mà vui vẻ, chỉ là nhìn nàng dáng vẻ tâm sự nặng nề, tựa hồ là vì ưu phiền gì đó.

Cho đến hôm nay thấy bốn phần thi Đình, nàng mới xem như sáng tỏ.

Thì ra, nàng cũng là một người che giấu tài năng, giấu dốt đợi người nha.

.

truyện xuyên nhanh

Ban đầu thấy nàng tuổi còn trẻ, khi làm văn cũng bộc lộ tài năng, nói thẳng, nữ tử còn nghĩ nàng là một thiếu niên khinh cuồng khoe khoang, nhưng không nghĩ bản thân nàng cũng có tính toán.

Tựa như giải bài thi ĐÌnh hôm nay, tuy là ngôn từ sắc bén như trước, giải thích rõ ràng, nhưng thiếu đi sắc bén cùng thông suốt, giữa những hàng chữ cũng thu liễm đi rất nhiều.

Người khác có thể chưa phát hiện ra khác thường, bởi vì như vậy, thiên văn chương này cũng là một tác phẩm xuất sắc.

Nhưng mà nữ tử cũng nhìn văn chương lúc trước của nàng, lại không ngừng xem nhiều lần, đương nhiên cũng liền nhìn thấu sự khác nhau đi.

Cũng không bởi vì nàng thu liễm như vậy mà khinh thường, nữ tử ngược lại tán thưởng nàng.

Người có tài là một chuyện, có thể sống được hay không lại là một chuyện khác.

Cổ kim có bao nhiêu năng nhân dị sĩ, bao nhiêu thanh niên tuấn kiệt đều là bởi vì hiện thực bức bách hãm hại, cuối cùng rơi vào kết cục bi thảm.

Đương kim thiên tử tuổi nhỏ, bên ngoài có nhiều nước nhìn chằm chằm, bên trong có Chư Vương rục rịch, tiểu hoàng đế muốn ngồi vững ngôi vị hoàng đế cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Cho nên nói hiện nay thiên hạ này, thoạt nhìn là giả vờ ca múa yên bình, nhưng kỳ thật nội loạn đã sớm sinh ra, bùng nổ cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Có câu loạn thế xuất anh hùng, cục diện như vậy dĩ nhiên không thể nào dựa vào một mình hoàng đế có thể thu thập rồi, mà lúc này đây, năng thần, trung thần, hiền thần liền rất quan trọng.

Đương kim thánh thượng cần không phải là một trung thần chỉ biết đọc sách học vẹt, hắn cần linh hoạy nhạy bén, có thể ở trong loạn thế giữ vững bản thân lại có thể là một đại năng thần trợ giúp cho hoàng đế.

Mà tiểu hoàng đế cần, chính là nên lựa chọn nàng.

Hôm nay buổi trưa thi Đình tổng cộng có 300 người tham gia, mà số lượng ba trăm bài thi cũng không nhỏ, nàng lúc đó cũng không thể nhìn hết toàn bộ.

Một số không trả lời xong, một số số lượng từ không đủ, một số trình bày không chỉnh tề, còn có một số chính là chữ quá khó coi, đều bị loại ra.

Còn dư lại cũng không nhiều, tổng cộng không tới trăm phần.

Lúc đó là vì tiết kiệm thời gian, nhanh chóng chọn ra tam giáp.

Nhưng sau đó nàng cũng là lại thu sạch trở về đến xem một lần, từ trong đó đa đa thiểu thiểu cũng lựa ra mấy nhân tài như vậy.

Bất quá sau khi nhìn xong bài thi của tất cả mọi người, nàng lại cảm thấy, vẫn chỉ có tiểu hội nguyên khiêm tốn giấu nghề kia...!Ah, không phải, phải nói là tiểu thám hoa mới là đáng xem trọng.

Bài thi của Lý Hoành Vũ nàng cũng xem, đúng là từ ngữ trau chuốt hoa lệ cách nhìn đặc biệt, nhưng mà vẫn cách chức danh trạng nguyên một khoảng.

Huống chi dựa vào xuất thân gia thế của hắn, nữ tử liền cũng biết người này không phải mình có thể dựa vào.

Nàng cần, là bồi dưỡng thế lực của mình cùng hoàng đế.

Chút bất tri bất giác, liền sinh ra chút suy nghĩ, nữ tử nâng má suy nghĩ xuất thần, bên người mặc dù có cung nữ nội thị coi chừng, nhưng cũng không ai dám đến quấy rấy tâm tư của vị chủ nhân này.

Chỉ là nhìn sắc trời càng ngày càng muộn, đã đến thời gian nên ngủ.

Nghĩ đến ngày mai còn có việc lâm triều, nhóm cung nữ nội thị cũng có chút nóng nảy muốn để chủ tử đi nghỉ ngơi.

Nhưng dù có ý nghĩ đó, bọn họ cũng không có can đảm tiến lên gọi cái người đang thất thần kia.

Đúng lúc này, một bóng người nhỏ nhỏ màu vàng đột nhiên xuất hiện ở trong điện.

Nhóm cung nữ nội thị đều cả kinh, chỉ nghĩ sao không nghe thấy bẩm báo mà thánh thượng lại đột nhiên giá lâm, liền muốn quỳ xuống hành lễ tam hô vạn tuế.

Tiểu hoàng đế cũng là nhẹ nhàng mà vung tay lên, ra dấu chớ có lên tiếng, để cho bọn họ đều miễn lễ.

Nhóm cung nữ nội thị nghe lời tiếp tục đứng ngay ngắn, nhưng mà ngay cả thở mạnh cũng không dám, nín thở ngưng thần mắt nhìn mũi mũi nhìn tim đứng ở một bên như tượng.

Tiểu hoàng đế lén lén lút lút đi tới phía sau nữ tử, gương mặt giả vờ làm người lớn rốt cục đã mang theo nét cười của trẻ con.

Hắn len lén vươn tay, sau đó chợt bịt mắt nữ tử, lại không nói lời nào, chỉ là trốn ở sau lưng nàng cười.

Nữ tử lúc này rốt cục cũng phục hồi tinh thần lại, khóe miệng của nàng hơi câu ra, đôi mắt bị bịt kín cũng lóe lên mỉm cười: "Diên Nhi, lại nghịch ngợm, ở đây còn rất nhiều người đây.

Không có dáng vẻ hoàng đế.

"

Mặc dù là trách cứ, nhưng trong giọng nói của nữ tử ngoại trừ cưng chìu cũng không có muốn ý trách cứ.

Tiểu hoàng đế cười ha hả buông lỏng tay, vừa nghiêng đầu, rất tự nhiên liền ngồi trên đùi nử tử, cả thân thể đều nằm sấp lên rồi.

Mãi cho đến ở yên ổn ngồi trên đùi nữ tử, tiểu hoàng đế chỉ có trừng mắt nhìn nhóm cung nữ nội thị đứng như tượng bên kia, sau đó nói: "Cô cô yên tâm, sẽ không có người nói ra ngoài.

Bọn họ đều không nhìn thấy đâu, các ngươi nói đúng không!?! "

Câu nói sau cùng là hắn nói với những cung nữ kia nội thị kia, hoàng đế nói, đương nhiên không ai dám phản đối, cho nên bọn họ lập tức cùng kêu: "Bẩm bệ hạ, chúng nô tỳ cái gì cũng không thấy.

"

Tiểu hoàng đế quay đầu, đắc ý nhìn nữ tử, cũng chính là cô cô của hắn Đại trưởng công chúa liếc mắt, trong mắt ý tứ rất rõ ràng: "Xem đi, ta đã nói bọn họ không có nhìn thấy.

"

Đại trưởng công chúa cười sờ sờ đầu hài tử đắc ý kia, hướng về phía cung nữ hầu hạ vung tay lên.

Cũng không biết mấy người cúi đầu này làm sao nhìn thấy, nói chung bọn họ sau khi Đại trưởng công chúa phất tay liền hành lễ lui ra ngoài.

Đợi đến cửa đại điện "Két" một tiếng đóng lại, Đại trưởng công chúa chỉ có cúi đầu nhìn người cho dù đã đăng cơ hai năm, vẫn giống như hài tử thích dính ở trong lòng của mình ý vị thâm trường nói: "Diên Nhi phải nhớ kỹ, ngươi thân là hoàng đế, sau này mọi cử động đều có người nhìn.

Bọn họ nói như thế nào, cũng chỉ là nói ở trước mặt ngươi, sau lưng như thế nào, ngươi lại không biết.

"

Dừng một chút, Đại trưởng công chúa ngẩng đầu nhìn trăng sáng ngoài cửa, tựa hồ là đang nói với tiểu hoàng đế, cũng tựa hồ là đang lầm bầm: "Hoàng đế là người đứng đầu ở cái thế giới này, hắn thống trị vạn dặm giang sơn, nhưng hoàng đế cũng cô đơn nhất vạn dặm giang sơn.

Diên Nhi ngươi phải làm quân chủ hiền minh, làm hoàng đế lưu danh bách thế, chuyện đầu tiên chính là phải học cô độc.

"

Tiểu hoàng đế không hiểu chớp mắt, ngẩng đầu nhìn chiếc cằm hoàn mỹ của Đại trưởng công chúa: "Tại sao vậy? "

Đại trưởng công chúa như có như không thở dài, nói: "Vô tình nhất là bậc đế vương.

Diên Nhi phải nhớ kỹ, ở trong hoàng cung này, ở trong triều đình này, đối với bất kỳ người nào đều gặp chỉ nói ba phần nói, không để vào đó một mảnh tâm.

Thế nhân luôn là vì lợi mà đến, vì ích mà đi, không có ai biết vĩnh viễn vô điều kiện trung thành với ngươi.

"

Tiểu hoàng đế như có điều suy nghĩ gật đầu, không có hỏi nhiều nữa rồi.

Suy nghĩ một chút, vừa cúi đầu lại nhìn thấy mấy phần bài thi trên bàn, tự tay cầm lên nhìn một chút, lại trùng hợp là bài thi Đình của Giang Cửu: "Di, cô cô còn đang xem cái này?! "

Đại trưởng công chúa liếc nhìn bài thi trong tay hắn, khóe miệng khẽ nhếch: "Diên Nhi, xem ra, chúng ta nên bắt đầu vì ngươi bồi dưỡng một thế lực mới rồi.

".