Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ai Lại Đi Làm Chuyện Đó Với Phụ Nữ Có Thai Chứ?

Chương 14.2: Anh tuyệt đối sẽ không ly hôn cô và mười ngày đã mơ thấy mình làʍ t̠ìиɦ với phụ nữ có thai

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ánh mắt Triệu Thanh Nghiêu kiên định, một lát sau mới thấp giọng nói: "Cẩn thận một chút, có việc gì liền gọi cho anh."

"Ừm, em biết rồi." Lâm Tiểu Điềm liếc mắt nhìn Thời Hạ, nở một nụ cười quyến rũ.

Tiếng giày cao gót gõ xuống đất xa dần, trong phòng chỉ còn lại hai vợ chồng, bầu không khí yên lặng.

Những đám mây xám xịt bao phủ bầu trời, che khuất tầm nhìn của Thời Hạ, cô đóng cửa sổ lại để chắn gió mạnh thổi vào, nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn lên tiếng: "Chúng ta có thể ly hôn."

Sắc mặt Triệu Thanh Nghiêu trầm xuống, ánh mắt phức tạp: "Anh cùng Lâm Tiểu Điềm đã kết thúc từ lâu, vợ của anh chính là em, anh vĩnh viễn không muốn thay đổi."

“Em lại đây.” Anh ta vươn tay về phía Thời Hạ: “Lại đây.”

Thời Hạ thở dài, vuốt ve phần bụng đã hơi nhô lên, đây không chỉ là con của Triệu Thanh Nghiêu, mà còn là con của cô.

Nó ở trong cơ thể cô đã bốn tháng rồi, cho dù phải ly hôn, cô vẫn muốn sinh con ra.

Một lúc lâu sau, Thời Hạ mới kìm được nước mắt: "Anh không yêu em, vì sao lại muốn cưới em chứ? Cách anh nhìn cô ấy khác với cách anh nhìn em. Chúng ta... ly hôn đi."

Cô đã tiết kiệm được một khoản tiền, nhưng việc nuôi dạy con cái rất tốn kém, nếu có thể, cô hy vọng Triệu Thanh Nghiêu có thể ra khỏi nhà mà không phải là mình. Dù sao anh ta cũng kiếm được nhiều hơn cô.

Vốn dĩ đã không thể thở được, Triệu Thanh Nghiêu trở mình, bước xuống dưới, yếu ớt bước tới: "Chuyện xảy ra tối hôm qua, anh xin lỗi."

Ngón tay mân mê vết ướt nơi khóe mắt cô, Triệu Thanh Nghiêu chậm rãi ôm cô vào lòng, anh ta cũng rất hối hận, mỗi lần nghĩ đến, tim như bị dao sắc cứa vào.

"Những chuyện trước đây, em sẽ từ từ quên đi."

Cằm tựa vào đỉnh đầu cô, tóc cô vừa mềm mại lại vừa thơm, mặc dù Triệu Thanh Nghiêu nhìn không ra tình cảm của mình đối với cô, nhưng anh ta lại hiểu rõ một điều.

Anh ta tuyệt đối sẽ không bao giờ ly hôn với cô, cả đời này của cô đều là của anh ta.

Màn hình máy tính lờ mờ sáng lên, Trần Tự đẩy tài liệu đã xử lý xong ra, nửa người trên ngả ra sau, mệt mỏi dựa vào ghế xoay, khẽ nhắm mắt lại.

Đã mười ngày được làʍ t̠ìиɦ với người phụ nữ nhỏ bé đang mang thai trong giấc mơ của mình, anh rất hạnh phúc.

Có phải anh thật sự đã kết hôn rồi không?

Người lớn trong lòng cũng rất sốt ruột, ghét bỏ anh ba mươi tuổi rồi mà vẫn còn độc thân, lén lút cho anh xem con gái của một số đồng đội, cháu gái của cấp dưới, cháu gái của dì Vương…

Đưa tay chạm vào hàng lông mày đang nhíu lại, Trần Tự thầm nghĩ, có lẽ, anh thật sự phải kết hôn rồi.

Sớm tìm cho mình một người vợ tâm đầu ý hợp, trong đầu sẽ không nghĩ tới người phụ nữ mang thai kia nữa.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa.

"Mời vào."

Trần Tự thẳng lưng, lại khôi phục tư thế ngồi thẳng tắp nghiêm túc thường ngày, vừa thấy người tới, nhất thời trong lòng không rõ: "Chú tới đội của chúng tôi làm gì?"

"Nhiệm vụ khẩn cấp, hai đội điều tra tội phạm và chống ma tuý sẽ phối hợp hành động vào đêm nay."

Đội trưởng chống ma túy Trương An Quang cởi mũ cảnh sát, mồ hôi đầm đìa, lấy ra một con dấu đỏ đập lên bàn: "Nóng chết tôi rồi. Có tin tức, một số kẻ buôn bán ma túy từ Trang trại gà Hà Sơn đã trốn ở thị trấn cũ Lệ Loan, trong đó có một người gây ra án mạng lập tức bỏ trốn. Cậu đem theo vài người, tối nay cùng chúng tôi hành động."
« Chương TrướcChương Tiếp »