Chương 2

Edit: koreal92

Beta: koreal92

Dư Trì khẽ nhíu mày, cảm xúc trong mắt phức tạp, phảng phát có chút thờ ơ, tựa như Viên Viên có thật sự lôi hắn ra ngoài diệt khẩu, anh cũng sẽ không tức giận hay ai oán. Không hề giãy dụa, mặc cho người ta sâu xé.

Cùng lúc đó, Thịnh Li cảm thấy ánh mắt Dư Trì đầu kiêu ngạo và khıêυ khí©h, lời cô nói với anh không có sức uy hϊếp chút nào.

Thật khó chịu.

Đúng là chưa thấy em zai nào làm người ta ghét như thế này.

"Li Li, em nguyện ý làm mọi chuyện vì chị nhưng đây là xã hội pháp chế, gϊếŧ người là phạm pháp." Viên Viên cứng cổ nói, lại ngửa đầu nhìn Dư Trì cao hơn cô rất nhiều, "Hơn nữa, em cũng không có bản lĩnh này."

Thịnh Li hừ lạnh, quay người đi vào trong, "Còn không mau đóng cửa lại, chờ người ta đến xem sao?"

"Vậy còn tên khốn kia..." Viên Viên kịp thời đổi giọng, "À, còn Dư Trì thì sao?"

Thịnh Li cấp tốc đeo khẩu trang, đưa lưng về phía cửa: "Cho vào đi."

Một phút sau.

Thịnh Li ngồi trên ghế, tỏ vẻ kiêu ngạo như công chúa, lạnh nhạt nhìn Dư Trì đứng trước mặt: "Cậu muốn bồi thường tiền thuốc men và viện phí, vậy cậu biết một ngày của tôi đáng giá bao nhiêu tiền không?"

Viên Viên đứng cạnh như tiểu nha hoàn, nhỏ giọng bổ sung: "Ít nhất một tuần mới hồi phục."

Mùa hè, hơn 6 giờ trời vẫn còn sáng, Dư Trì tuỳ ý đứng đó, ánh nắng bao phủ lấy hắn, ngón tay nhẹ nhàng kéo quai đeo cặp sách. Hắn vội vàng chạy tới đây, tóc trước trán bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, vài sợi dính lên trên da, một bên mặt được mặt trời chiếu sáng.

Hắn rũ mắt nhìn cô, cảm xúc âm trầm trong đáy mắt thu liễm không ít, nói: "Không biết."

Thịnh Li nhìn qua Viên Viên.

Viên Viên hiểu ý, lập tức nói ra một con số đại khái.

Dư Trì mấp máy môi, trầm mặc.

Thịnh Li nhíu mày, bộ dáng bị áp lực bởi tiền tài này, ngược lại trông rất ngoan ngoãn.

Cô nhớ rõ nhà hàng của gia đình hắn, diện tích không quá lớn, kinh doanh cũng không thuận lợi, lần này nhận đơn đặt cơm của đoàn phim, coi như là lần kiếm nhiều tiền nhất trong một năm. Nếu như thật sự phải bồi thường, dù có bán cả cửa hàng đi cũng không đủ.

Cô nghĩ thầm, chỉ cần tên nhóc đó cúi đầu nhận lỗi, lại ngoan ngoãn một chút, cô cũng sẽ không làm khó một học sinh trung học.

Một giây sau.

Dư Trì cười tự giễu một tiếng: "Mạng của tôi vẫn còn rất đáng tiền."

Thịnh Ly: "..."

Ngoan ngoãn cái rắm, đây rõ ràng là một con chó săn phản nghịch!

Cô nheo mắt, đột nhiên nhớ tới một chuyện: "Cậu thành niên chưa?"

Dư Trì: "Tôi thành niên hay chưa, liên quan gì đến việc bồi thường?"

"Đương nhiên, nếu cậu chưa trưởng thành, tôi chắc chắn không bắt nạt cậu. Gọi bố mẹ cậu đến nói chuyện với tôi." Cô nhìn thời gian, đưa tay về phía hắn, "Cậu vừa từ trường thi đến đây? Lấy căn cước đưa tôi xem."

Dư Trì không động, rõ ràng không muốn đưa.

Thịnh Li khoanh tay trước ngực, dò xét hắn: "Cậu nói cậu là Dư Trì, tôi lại chưa từng gặp qua người thật, làm sao tôi biết cậu có phải là giả mạo hay không?"

Dư Trì mặt không biểu tình, từ trong cặp sách lấy ra giấy báo thi, đưa qua.

Thịnh Li nhận lấy, ánh mắt liền bị tấm ảnh nhỏ phía trên thu hút. Trong ảnh, tóc Dư Trì ngắn hơn hiện tại, giữa lông mày để lộ vài phần hung hăng bất trị. Giống như một con sói nhỏ bị xiềng xích vô tình gông lại, lực công kích có hạn, nhưng nhất định không chịu khuất phục.

Dù ấn tượng đầu tiên với Du Trì của cô không tốt, dù cô trong giới giải trí đã gặp thấy rất nhiều soái ca mỹ nữ, cũng không thể không thừa nhận, tên khốn này có tướng mạo hơn người. Loại nam sinh này, ở trường chắc chắn là mầm tai hoạ cho nữ sinh.

Hừm, cũng không biết thi Đại học đạt được bao nhiêu điểm.

"Nhìn lâu như thế là có thể nhìn ra ảnh bị làm giả hay không à?"

"......"

Thịnh Li ngước mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói: "Không thể, nhưng cũng không nhìn ra cậu đã đủ 18 tuổi hay chưa, đưa thẻ căn cước cho tôi xem."

Dư Trì bực bội trừng cô, hầu kết chuyển động, thở dài một hơi, không kiên nhẫn kéo cặp lấy thẻ căn cước, đưa cho nữ minh tinh cứng đầu.

Thịnh Li xem xét, quả nhiên chưa trưởng thành, sinh nhật là ngày 29 tháng 6.

"Chưa thành niên, nhưng cũng chỉ còn mấy ngày." Dư Trì không hiểu vì sao mà cô cứ cố chấp với vấn đề anh trưởng thành hay chưa. "Cũng không cần tìm bọn họ nói chuyện, không cần thiết, cũng vô dụng thôi, bọn họ không trả nổi sổ tiền này."

Kể cả trả nổi, cũng sẽ không nôn ra một đồng.

Thậm chí có thể còn hi vọng khoản bồi thường cao hơn một chút, để buộc hắn phải phục tùng.

Thịnh Li cảm thấy rất kỳ quái, hỏi: "Vậy cậu có thể trả sao?"

"Tôi..." Dư Trì dừng một chút, cụp mắt suy nghĩ, bộ dạng thật ngoan ngoãn, hắn thấp giọng nói: "Tôi sẽ viết phiếu nợ, có thể tính tiền lãi, tôi nhất định sẽ trả hết. Nếu không yên tâm, có thể gọi luật sư công chứng."

Không hiểu vì sao, Thịnh Li có chút không đành lòng, cảm giác bản thân thật giống ác bá*.

*ác bá: địa chủ, cường hào dùng quyền thế đè nén và áp bức người dân.

"Nếu cô đồng ý rồi thì tôi đi trước." Hắn giống như đã sớm chuẩn bị, để một tờ giấy lên bàn, "Đây là số điện thoại của tôi, lúc nào cũng có thể gọi."

Hắn tiến lên một bước, đưa tay muốn lấy lại thẻ căn cước của mình.

Thịnh Li đột nhiên nắm chặt không buông.

Một cái thẻ căn cước nho nhỏ, lại bị hai bàn tay giằng lấy.

Ngón tay Dư Trì đυ.ng phải Thịnh Li, tay hắn ấm áp, cô vì ở lâu trong phòng điều hoà nên tay có chút lạnh.

Thịnh Li nhìn Dư Trì trong khoảng cách gần, trực tiếp đối diện với con ngươi đen nhánh của hắn. Hắn cũng không nghĩ tới cô sẽ nắm chặt như vậy, nhất thời sửng sốt, nhưng cũng không thả tay.

Giằng co ba giây, Thịnh Li nhanh chóng rút tay lại: "Căn cước để chỗ tôi đi, ngày kia tôi về đoàn phim, cậu lúc nào cũng có thể cùng bố mẹ đến tìm tôi."

"Được thôi." Dư Trì đứng thẳng dậy, liếc qua khuôn mặt Thịnh Ly, cụp mắt khẽ nói: "Thật xin lỗi."

—————

Vì cuộc gặp với Dư Trì, thời điểm Thịnh Li ăn tối đã là gần 7 giờ, cô không có khẩu vị, hơn nữa cũng đã muộn, ăn được vài miếng cô liền buông đũa.

Viên Viên nhìn cô ăn ít, tưởng cô lo lắng về cân nặng. "Hai ngày nay chị nghỉ ngơi không tốt, đã gầy đi nhiều rồi, ăn thêm một chút cũng không sao mà."

"Không muốn ăn." Thịnh Li đưa mắt nhìn lên thẻ căn cước trên bàn, cau mày dùng đầu ngón tay nhẹ chạm lên mặt một cái, "Viên Viên, hiện tại có ohair chị xấu lắm đúng không? Cho nên, tên khốn khϊếp kia mới phách lối như vậy?"

Cô tự hoài nghi mình cũng là bình thường, fanboys của cô trong hàng ngũ tiểu hoa đán nổi tiếng là đông đảo, phần lớn đều là thanh niên chừng 20. Luôn điên cuồng hô "Em yêu chị", kể cả người nghiêm túc hơn chút cũng sẽ mặt đỏ tim run. Cho dù là người qua đường bình thường, nhìn thấy nữ minh tinh nổi tiếng, cũng không thể bình tĩnh như vậy.

Tiểu thịt tươi hay hậu bối trong giới khi thấy cô đều lễ phép gọi một tiếng chị Thịnh Li, chị Li Li.

Dư Trì khẳng định không phải người hâm mộ của cô, thậm chí không tính là người qua đường bình thường, càng không phải là một người ngoan ngoãn ôn nhu.

"Chắc là cậu ta không để ý nhiều tới người trong giới giải trí?"

Trợ lý của nữ minh tinh đều không quá gầy, bởi vì mỗi lần nữ minh tinh không ăn, trợ lý đều phải càn quét số đồ ăn còn lại, dáng người Viên Viên mượt mà như thế đều là vì ăn mà ra, cô nuốt thức ăn trong miệng, hai mắt chớp chớp: "Hoặc là, cậu ta có bạn gái rồi."

Thịnh Li cầm ly nước, ngẫm nghĩ một chút: "Quan hệ của cậu ta với bố mẹ không tốt, lại đang ở thời kì phản nghịch, yêu sớm cũng bình thường."

Cô nhớ đến chính mình năm 18 tuổi, khi đó cô bị Dung Hoa và ba mẹ kiểm soát vô cùng gắt gao, phải đóng phim, phải học nghệ thuật, phải chuẩn bị cho cả kỳ thi Đại học và kỳ thi năng khiếu, hơn nữa, tiêu chuẩn thấp nhất cũng là đứng thứ hai cả nước.

Yêu sớm đối với cô mà nói quả thật là một thứ rất xa xỉ.

Thịnh Li đặt ly nước xuống, hừ một tiếng.

"Lần sau người phụ nữ biếи ŧɦái Dung Hoa kia còn không cho yêu đương, chị liền chấm dứt hợp đồng."

Viên Viên: "!!!"

Đôi đũa trên tay Viên Viên suýt chút nữa rơi xuống.

Chín giờ tối, Thịnh Ly cầm kịch bản ngồi trên giường tập thoại, Viên Viên ở bên cạnh nhỏ giọng báo cáo: "Thượng Hải đổ mưa lớn, chuyến bay của chị Dung bị delay, chị ấy đổi vé sang sáng ngày mai, khoảng chiều mới tới đây."

Thịnh Li gật đầu, ừ một tiếng.

Điện thoại trên bàn lại vang lên, Viên Viên cầm lên nhìn, là cuộc gọi thoại từ "Chu hoàng hậu."

Cuối cùng cũng không tiếp tục phát rồ đòi gọi video.

Thịnh Li nhấc máy, vừa kết nối, đầu dây bên kia liền kêu lên: "Tớ đang ở dưới lầu bệnh viện, kêu Viên Viên xuống đón đi."

Thịnh Li: "..."

Hôm nay rốt cuộc là ngày gì mà người người nối đuôi nhau đến thăm cô?

—————

Thịnh Li lại một lần nữa đeo khẩu trang, thờ ơ nhìn về phía Chu Tư Noãn xinh đẹp vừa chụp xong quảng cáo.

Chu Tư Noãn đưa tay muốn tháo khẩu trang của cô: "Nào tới đây, kéo khẩu trang xuống cho tớ xem. Không phải chỉ là dị ứng xoài sao, mấy năm trước từng bị còn gì, sẽ mau hết thôi."

Thịnh Li đánh tay cô, lườm: "Cút! 6 giờ chiều tớ đăng vòng bạn bè, không thấy sao?"

Buổi chiều lúc Viên Viên đi tặng hoa và trái cây cho bác sĩ y tá, cô có đăng vòng bạn bè và trả lời tin nhắn của mọi người, đồng thời từ chối mọi người tới thăm bệnh.

"Dị ứng xấu như thế có gì đáng xem, đã nói đừng có tới rồi, để cho tớ an tĩnh khôi phục dung mạo. Cậu đến làm gì? Chắc chắn là cố ý!"

Mọi người xung quanh luôn đặc biệt quan tâm đến khẩu phần ăn của Thịnh Ly, lần cuối bị dị ứng đã là chuyện của 5 năm trước. Khi đó, cô vừa thi đỗ vào Đại học Điện ảnh Bắc Kinh, vào đêm khai giảng, ăn một miếng bánh ngọt mà bạn cùng phòng nhiệt tình đút cho, kết quả trúng đạn.

Mà người bạn cùng phòng nhiệt tình đút bánh cho cô, chính là Chu Tư Noãn.

Vào thời điểm đó, Dung Hoa đã giành được suất diễn trong bộ phim của đạo diễn Lý, nhưng vì cô dị ứng nhập viện, không thể lộ mặt, đành bỏ lỡ buổi thử vai. Mà người đại diện của Chu Tư Noãn vừa vặn giành được một suất, kêu cô ấy đến thử vai, giành được vai diễn.

Sự kiện kia quá trùng hợp, khiến Dung Hoa và Thịnh Li cho rằng Chu Tư Noãn có âm mưu, cố tình đút bánh cho cô,dù sao, trong giới giải trí thường xảy ra những chuyện không từ thủ đoạn để đoạt tài nguyên.

Thịnh Li cùng Chu Tư Noãn vì vậy mà bốn năm Đại học đều cấu xé nhau, không chỉ hai người họ, đến cả fans cũng như lửa với nước, mãi tới năm ngoái, hai người cùng vào một đoàn làm phim.

Ở đoàn phim hơn 2 tháng, bị ép diễn một cặp chị em tình cảm sâu đậm. Thịnh Li hoài nghi đạo diễn cố tình mời hai người đến để tăng độ hot cho phim.

Hai người ngoài đời battle, trong phim tỷ muội tình thâm, 2 tháng sau, lại có chút không rõ đâu là thật đâu là diễn.

Vào đêm đóng máy, Chu Tư Noãn mua tôm hùm đất và bia lạnh đến gõ cửa phòng Thịnh Li, hai người lúng túng nhìn nhau ở cửa nửa ngày trời, cuối cùng Thịnh Ly vẫn mời cô ấy vào.

Đêm đó, hai người ăn bù lại cho tháng ngày vất vả giảm cân, 6kg* tôm, mười lon bia.

*1kg bên Trung = 1/2kg bên mình

Chu Tư Noãn chân thành xin lỗi Thịnh Li, nói rằng bản thân không cố ý đút cho cô miếng bánh kia, thật sự không biết cô bị dị ứng xoài.

Thịnh Li uống nhiều quá hoặc do nhập vai quá sâu, tin lời Chu Tư Noãn, còn rộng lượng nói: "Quên đi, dù sao bộ phim kia không nổi, cậu còn bị mắng nhiều năm."

Chu Tư Noãn: "..."

Hai người nhìn nhau bật cười, sau đó chạm cốc hoà giải.

Ngày hôm sau, Thịnh Li có hơi hối hận, nhưng lời đã nói không cách nào thu hồi. Chu Tư Noãn cũng nhập vai quá sâu, sau khi đóng máy thường xuyên chủ động liên lạc cô, thời gian dài, cả hai có chút tiếc nuối vì đã giảng hoà muộn.

Gần nửa năm qua, Weibo hai người tương tác mãnh liệt, ăn cơm, dạo phố, chụp ảnh chung, tuyên truyền tác phẩm mới của đối phương, làm cả kinh người hâm mộ.

Tuy nhiên, người hâm mộ hai bên cho rằng cả hai vì quảng bá phim mới mà giả vờ hoà thuận, bởi vì bộ phim khuê mật tình thâm chuẩn bị phát sóng rồi, khẳng định là diễn xuất, thực chất là tình chị em plastic*.

*tình chị em plastic: hội chị em bạn dì bằng mặt nhưng không bằng lòng, bên ngoài thân thiết đằng sau đấu đá.

"Tớ đến thăm mà cậu còn ghét bỏ?" Chu Tư Noãn mở Weibo của mình, nhét điện thoại vào tay cho cô tự đọc, "Chuyện cậu bị dị ứng đã lên hot search rồi, mọi người còn lôi chuyện 5 năm trước tớ đút bánh cho cậu ra nói. Tự nhìn xem, bình luận Weibo và tin nhắn đều là fans của cậu mắng chửi. Tớ quay xong quảng cáo còn chưa ăn gì đã ngồi xe hai tiếng qua đây, cậu mau trả lại trong sạch cho tớ!"

Thịnh Li: "..."

Cô có chút nghi hoặc: "Chuyện tớ nằm viện không truyền ra ngoài, cũng chỉ có đoàn làm phim biết thôi mà."

"Thịnh Bạch Tuyết, cậu đánh giá thấp sự nổi tiếng của bản thân rồi. Đoàn làm phim trăm miệng người cậu ngăn nổi sao? Bệnh viện người đến kẻ đi, Viên Viên và người đại diện của cậu ra vào đều bị nhìn thấy."

Chu Tư Noãn tức giận.

"Dù sao, có thảm vẫn là tớ thảm nhất."

Thịnh Li ngoài cười nhưng trong không cười: "Thật sao? Chu hoàng hậu."

Bởi vì chuyện bánh ngọt có độc năm đó, Chu Tư Noãn vinh dự nhận lấy danh xưng là "Chu hoàng hậu". Còn người bị hại Thịnh Li, trong mắt người hâm mộ, Thịnh Li so với công chúa Bạch Tuyết còn trong sáng hơn.

"Thịnh Bạch Tuyết" và "Chu hoàng hậu" lúc đầu là tên người hâm mộ dùng để mắng chửi, hiện tại lại trở thành biệt danh tán gẫu của hai người.

Thịnh Li cúi đầu xem tin nhắn và bình luận, Weibo của cô có ba ngàn vạn người hâm mộ, Chu Tư Noãn so với cô ít hơn một ngàn vạn, sức chiến đấu nằm thế hạ phong, cộng thêm câu chuyện bánh ngọt có độc "đoạt tài nguyên" năm đó, khiến cho hình tượng thật sự không tốt. Hai người cấu xé nhiều năm, Chu Tư Noãn luôn bị nhấn đầu mà mắng.

[Vốn dĩ đã quên chuyện cô hạ độc năm đó, nhìn thấy hot search đột nhiên nhớ lại. Thật độc ác!]

[Nhìn hot search nhớ chuyện cũ, đến mắng vài câu. Nữ nhân ác độc!]

[Thời gian trước Li Li giúp cô tuyên truyền phim mới, còn trực tiếp làm sáng tỏ năm đó chỉ là hiểu lầm, lại tin tưởng cô không cố ý, hiện tại nghĩ lại vẫn cảm thấy không thích hợp, đâu ra việc trùng hợp như thế? Chỉ có Li Li đơn thuần mới tin tưởng cô là người hiền lành không tâm cơ!]

[Cái người phụ nữ tâm địa khiến rắn rết này sao vẫn còn đóng phim? Kim chủ phía sau không đơn giản nha, khi dễ Li Li không có chỗ dựa của chúng tôi.]

...

Mấy lời này thì thôi đi, thậm chí còn có người đưa ra lập luận:

[Tôi hoài nghi Chu hoàng hậu thuê người hạ độc, trước đó có tài khoản marketing nói rằng, cô ta cùng Li Li đoạt nữ chính của "Giang Sơn Quyển" đó.]

Thịnh Li: "..."

Quả thật có chút thảm, fan hâm mộ của cô có suy luận và trí tưởng tượng thật phong phú

Cô đồng tình nhìn Chu Tư Noãn: "Chút nữa tớ đăng Weibo nói giúp cậu."

"Tại sao lại thế? Chậm nữa tớ liền bị fans cậu dìm chết đó." Chu Tư Noãn bất mãn thúc giục, thuận tay cầm di động của cô đưa qua. "Đăng luôn bây giờ, nhanh nhanh nhanh.".

||||| Truyện đề cử: TruyenHD |||||

Thịnh Li thản nhiên đáp: "Lần trước quên đổi tài khoản, nhỡ tay ấn yêu thích một loạt bình luận tâng bốc bản thân, cho nên Weibo cá nhân tạm thời bị chị Dung giữ."

Chu Tư Noãn: "..."

Đó là chuyện 2 tháng trước, Thịnh Ly còn vì thế mà lên hot search ngồi nửa ngày trời, thật mất hết mặt mũi. Cuối cùng, công ty chỉ có thể giả chết đăng một thông cáo, nói cô bị hack nick.

Chu Tư Noãn cũng không phải thật sự gấp gáp muốn Thịnh Li đăng Weibo, dù sao nhiều năm bị chửi, đã quen rồi.

Cô cầm điện thoại lên, hỏi: "Cậu vẫn chưa trả lời, mấy năm nay người bên cạnh đều cảnh giác như thế, là ai to gan hạ độc cậu?"

Thịnh Li lười mở miệng, Viên Viên thuần thục giải thích trong một lần, còn đem chuyện chiều nay ra nói.

Chu Tư Noãn tiến đến liền trông thấy mặt bàn có một chiếc thẻ căn cước, phía dưới còn có hai tờ giấy. Cô cầm thẻ căn cước lên xem, hai mắt đột nhiên sáng bừng, "Vậy mà rất đẹp trai nha, còn chưa đến 18, ba năm nữa tuyệt đối sẽ trổ mã càng thêm xuất sắc, khuôn mặt này, khí chất này đều đứng top đầu giới giải trí."

Thịnh Li từ chối cho ý kiến: "Loại tính cách đó, vừa nhìn liền biết không thích giới này."

"Theo kinh nghiệm của tớ, những người hạ độc cậu đều là dũng sĩ chiến binh, tớ là tấm gương sống đây, mấy năm nay không bị cậu ép lui ra khỏi vòng cũng xem như tớ lợi hại." Chu Tư Noãn đặt thẻ căn cước của Dư Trì lên cuốn kịch bản của Thịnh Li, nhíu mày: "Tớ có linh cảm, em trai này nhất định sẽ làm nên việc lớn. Nể tình cái giá trị nhan sắc này, cậu hạ thủ lưu tình một chút đi, đừng quá nhẫn tâm, người ta còn chưa thành niên đó."

Viên Viên nhịn không được, nhỏ giọng thầm thì: "Đã hạ thủ lưu tình, chứ không khi tin tức Li Li dị ứng nằm viện tuôn ra, nhà hàng kia đã sớm bị fans và giới truyền thông bao vây, nói không chừng, việc thi Đại học của cậu ấy cũng sẽ bị ảnh hưởng."

Chu Tư Noãn suy nghĩ một lúc, hỏi: "Cho nên, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?"

Thịnh Li sững sờ: "Quên hỏi rồi."

—————

Bệnh viện, 10 giờ rưỡi.

Thịnh Li vuốt tờ giấy có ghi dãy số điện thoại trong tay, soạn một tin nhắn gửi đi.

Đến rạng sáng, vẫn không có hồi âm.

Học sinh vừa thi Đại học xong thường có tiệc tốt nghiệp, điên cuồng quậy phá, khẳng định không ngoan ngoãn đi ngủ.

Thịnh Li trực tiếp gọi đi, thanh âm lành lạnh máy móc của phụ nữ nhắc nhở: Thuê bao quý khác vừa gọi, hiện không liên lạc được, xin quý khác vui lòng gọi lại sau.

Không phải nói lúc nào cũng có thể gọi cho cậu ta sao?

—————

chương này gần 4000 từ luôn đó _:('ཀ'」 ∠): cầu ⭐️