Chương 18: Dẫn dụ

"Chúng ta càng leo lên nấc thang xã hội, bản tính xấu xa càng đeo mặt nạ dày hơn."

-Erich Fromm

------

Vài ngày trước, ngay sau khi Hầu Cường mất tích. Biệt thự Hầu gia bị cháy. Nguyên nhân vụ cháy bắt nguồn từ chập điện.

Mạc Kỳ Yến với loại sự tình này càng nghi ngờ Hầu gia. Nếu không phải do Duẫn Phong Hùng phân tán lực lượng tổ của cô, đã có thể toàn lực theo dõi Hầu gia. Tuy Mạc Kỳ Yến là đội trưởng, nhưng vẫn dưới quyền của Duẫn thanh tra. Việc này xem ra, nếu không giải quyết sớm hay muộn cũng sẽ thành vấn đề. Mạc Kỳ Yến bắt đầu nghĩ đến chuyện giở chút thủ đoạn để Duẫn Phong Hùng không còn khả năng cản trở cô.

Hiện thời Mạc Kỳ Yến đang lái chiếc Toyota đến công ty bất động sản Hầu gia. Ngón tay thi thoảng gõ nhịp lên vô lăng, đây là thói quen khi cô suy nghĩ. Dữ kiện trong vụ án này khá lộn xộn. Nhưng không phải không có cách. Nếu không có bằng chứng, cứ tấn công vào tâm lý.

Hầu Hiển đang ở trong phòng làm việc của y. Hắn bực tức nới lỏng chiếc cà vạt trên cổ. Cổ đông không tin vào năng lực của Hầu Hiển, đề xuất nào hắn vừa nói ra họ liền đáp "cần phải xem lại".

Tất cả chỉ vì cổ phần Hầu Hiển có trong tay còn quá ít. Nếu có thể thừa kế cổ phần của Hầu Cường thì thật tốt. Hắn có thể toàn quyền làm chủ.

Nghĩ đến đây Hầu Cường phẫn uất. Mẹ hắn đang làm cái quái gì vậy? Bà ta không quan tâm đến việc cơ nghiệp họ Hầu sao? Ngày nào cũng ra khỏi nhà tìm Mạc Kỳ Tuấn. Nếu công ty này có sụp đổ hẳn bà ta cũng chẳng quan tâm.

Điện thoại bàn đổ chuông, Hầu Hiển bắt máy. Là nữ thư ký bên đang trực bên ngoài.

"Phó tổng, có cảnh sát tìm ngài." nữ thư ký hòa nhã nói.

Hầu Hiển thật muốn buông lời chửi rủa, cảnh sát không phải đã lấy lời khai rồi sao? Vì lẽ gì cứ đến? Chẳng lẽ bọn họ nghi ngờ hắn nhiều hơn Hầu Dực... Ý nghĩ này khiến Hầu Hiển lo sợ. Rồi ngay tức thì liền tức giận. Hầu Hiển uống một ngụm nước từ chiếc ly trên bàn. Cố xua đi căng thẳng, bực tức.

"Dẫn họ vào đây." Hầu Hiển nói.

Tay chỉnh lại chiếc cà vạt và cổ áo. Một nụ cười liền được hắn tạo ra trên gương mặt. Rất nhanh đã có tiếng gõ cửa kèm lời thông báo của nữ thư ký, cô đưa một nữ cảnh vào. Hầu Hiển nhận ra cô ta, đây là đội trưởng của tổ trọng án số 1 tên Mạc Kỳ Yến.

Đợi Mạc Kỳ Yến tiến đủ gần, Hầu Hiển liền đưa tay chỉ vài ghế.

"Mời ngồi!"

Mạc Kỳ Yến không lộ cảm xúc, cô ngồi vào ghế, ánh mắt trực diện như giam nhốt Hầu Hiển vào tầm nhìn.

Hầu Hiển hướng về nữ thư ký lên tiếng:

"Cô pha cho tôi một tách cà phê." Hắn nhìn sang Mạc Kỳ Yến hỏi: "Mạc cảnh quan có muốn uống gì không?"

Mạc Kỳ Yến khách sáo nhìn nữ thư ký:

"Một cốc nước lọc là được, cảm ơn cô!"

Nữ thư ký liền gật đầu, chào Hầu Hiển rồi bước ra ngoài.

Trong phòng hiện tại chỉ còn hai người. Hầu Hiển cảm thấy thiếu tự nhiên, dù chính hắn mới là chủ ở đây.

"Mạc cảnh quan đến có chuyện gì?" Hầu Hiển nói, cố lấy lại vẻ tự nhiên.

Mạc Kỳ Yến bắt chéo chân, ngã người vào ghế. Dáng điệu nửa đùa nửa nghiêm túc. Cô bắt đầu vào chủ đề.

Mạc Kỳ Yến lặp lại những câu hỏi, đã được hỏi trước kia. Đêm ngày Hầu Cường bị gϊếŧ họ đang ở đâu? Hầu gia có gây thù với ai không?

...

Những câu hỏi này vô cùng dễ trả lời, Hầu Hiển còn tưởng Mạc Kỳ Yến kia lợi hại thế nào. Hóa ra là rơi vào đường cùng nên tới đây hỏi cung lại mà thôi.

Nữ thư ký gõ cửa, cô mang nước và cà phê vào đặt trên bàn.

Lần nữa cúi đầu chào Hầu Hiển rồi ra ngoài. Mạc Kỳ Yến cầm cốc nước uống một ít.

Sau đó lại bắt đầu hỏi, chủ yếu xoay quanh đời sống cá nhân của Hầu Cường. Nhưng những câu hỏi này, đã được hỏi rất nhiều lần. Hầu Hiển có chút chán nản.

Sau cùng, Mạc Kỳ Yến cũng tỏ ý ra về.

"Hầu tổng, đã làm phiền. Tôi về đây!" Mạc Kỳ Yến nói, cô đứng khỏi ghế.

Hầu Hiển nghe Mạc Kỳ Yến gọi mình là "Hầu tổng" liền cười gượng.

"Tôi chỉ là phó giám đốc thôi, chiếc ghế kia vẫn còn trống."

Hầu Hiển giải thích.

Mạc Kỳ Yến bất ngờ, cô liền hỏi lại:

"Tôi cứ tưởng anh đã ngồi vào ghế này, vì ở Hầu gia chẳng còn ai bận tâm cho công ty."

Đúng vậy, từ ngày Hầu Cường bị bắt, chỉ có hắn là đến công ty nhiều hơn. Làm việc nhiều hơn.

Lời của Mạc Kỳ Yến đánh trúng tâm tư của hắn. Khiến hắn chỉ biết cười trừ.

"Cha vừa mất, tôi cũng không có tâm tư ngồi vào cái ghế tổng giám"

Hầu Hiển lựa ý tứ nói một câu.

Mạc Kỳ Yến gật đầu.

"Cảm ơn Hầu phó tổng, khi có gì cứ liên hệ với cảnh sát chúng tôi." Mạc Kỳ Yến nói.

Hầu Hiển vui vẻ gật đầu. Gọi thư ký vào tiễn Mạc Kỳ Yến ra ngoài.

Khi Mạc Kỳ Yến đi rồi Hầu Hiển có chút cảm giác kỳ quái. Nhưng hắn không lý giải được.

Mỗi cuộc trò chuyện phải hướng tới chủ đề, mục đích nào đó. Nhưng từ đầu đến giờ, Mạc Kỳ Yến như thể muốn câu giờ. Chẳng lẽ cảnh sát bây giờ quá rảnh rỗi nên đến tìm hắn giải khuây?

Hầu Hiển ở lại trong phòng, hắn vừa đọc hồ sơ thì điện thoại di động đổ chuông. Là Hầu Dực, em trai hắn gọi tới.

Hầu Hiển vừa bắt máy thì đã nghe tiếng em trai lớn tiếng:

"Anh đã nói gì với cảnh sát???"

Hầu Dực chứa nộ khí hỏi. Hầu Hiển day day thái dương.

Cố giữ giọng ổn định trả lời:

"Tôi không nói gì với cô ta cả."

Hầu Dực nghe thấy anh trai trả lời như thế càng tăng thêm phẫn nộ.

"Suốt hai tiếng mà không nói gì? Anh coi tôi là trẻ lên ba?"

Hầu Hiển bắt đầu cảm thấy tức giận, nhưng hắn đang cố kiềm chế. Hầu Hiển nói:

"Cảnh sát chỉ hỏi mấy câu cũ thôi."

Hầu Hiển nói thật, nhưng câu trả lời của hắn chỉ khiến đối phương nghĩ rằng, đây là câu trả lời qua loa. Đằng sau chắc chắn có che giấu.

"Nhưng tại sao em biết cảnh sát rời đi, em theo dõi tôi?" Hầu Hiển nhận ra vấn đề, em trai hắn không đến làm ở công ty. Vì sao ngay khi Mạc Kỳ Yến ra khỏi cửa lại gọi ngay cho hắn?

Đây chẳng phải là cho người theo dõi? Hầu Hiển đã không còn giữ được bình tĩnh.

Lòng tin giữa họ đã không còn.

Hầu Dực im lặng giây lát. Hắn đã mua chuộc một nhân viên để báo tin. Nhưng thì sao? Nếu anh hắn không làm gì có lỗi, cần gì phải tức giận.

Hầu Dực căm tức lên tiếng:

"Vẫn không bằng anh lén lút báo tin cho cảnh sát!"

Cuộc gọi sau đó rơi vào tranh cãi. Hầu Hiển chủ động chấm dứt trò chuyện.

Hầu Hiển sẽ không để rơi vào sự ngu độn của em trai mình. Hắn phải giữ bình tĩnh. Hắn muốn cái ghế tổng giám đốc.

***

Mạc Kỳ Yến đương nhiên hiểu thủ đoạn của cô có chút không minh bạch. Nhưng hiện tại, cô chán ghét vụ án này vô cùng.

Anh em họ Hầu chỉ cần có xung đột, tự sẽ bán đứng lẫn nhau. Chỉ là để xem người nào đến cảnh sát báo án trước mà thôi.

Sống trong nghi kỵ, lo sợ dễ khiến người ta bộc lộ bản chất.

Thuần Dương Thần sáng hôm nay đã tìm ra sợi vải trên tóc thi thể Hầu Cường. Đây là sợi dùng để dệt thảm, nhưng chỉ có vậy. Loại sợi nhân tạo này có ở khắp nơi.

Có thể hình dung, Hầu Cường bị gϊếŧ ở trong nhà. Trên mặt thảm.

Nhưng là khi hắn bị bình gốm đập vào hay bị nhúng vào nitơ?

Có sự khác biệt giữa hai cách gây án. Người đầu tiên tấn công bằng đồ vật. Thiên về sức mạnh, từ vị trí vết thương cho thấy ít nhất phải cao trên một mét bảy.

Còn với hung thủ gϊếŧ Hầu Cường bằng nitơ, hung thủ có thể không có nhiều sức lực nên dùng vào trí tuệ nhiều hơn.

Suy luận đến đây Mạc Kỳ Yến tự kết luận. Hung thủ đầu là nam. Người tiếp theo là nữ.

Nhưng suy luận chỉ là suy luận, cần phải có chứng cứ. Cô không tin, không biết được chân tướng sự việc.

Mạc Kỳ Yến đạp ga, tăng tốc lao đi. Sắp tròn hai ngày kể từ khi Hầu Cường bị gϊếŧ. Mạc Kỳ Yến không muốn lãng phí một giây phút nào, cô trở về cảnh ty. Xem lại báo cáo từ pháp y, vẫn chẳng có gì.

Cao Thành, tổ viên của Mạc Kỳ Yến bước đến.

"Sếp, đây là báo cáo tài chính của Hầu gia."

Cao Thành đặt một số tài liệu lên bàn. Báo cáo từ các chi tiêu tài chính được thanh toán qua ngân hàng của Hầu gia. Cao Thành cảm thấy kỳ quái, tại sao sếp lại yêu cầu điều tra tài chính từ vài tháng trước cơ chứ?

Mạc Kỳ Yến cầm lấy báo cáo trên tay.

"Cảm ơn." Mạc Kỳ Yến nói, Cao Thành gật đầu bước ra ngoài.

Mạc Kỳ Yến tỉ mỉ xem từng trang báo cáo. Quả nhiên cô đoán không sai, ngay hôm Diệp Mẫn tự sát. Một số tiền lớn đã được chuyển đi, đến một số tài khoản khác.

Số tiền này, chắc chắn là tiền công được trả cho người dẫn dụ Diệp Mẫn tự sát. Người thực hiện giao dịch này là Hầu Hiển. Người nhận là Quyên Nhi. Mạc Kỳ Yến dựa vào thông tin của ngân hàng, truy cập thông tin. Rất nhanh đã có thông tin nghề nghiệp của người này.

Cô ta là y tá tại bệnh viện tâm thần trung ương, chính là nơi Diệp Mẫn điều trị.

Mạc Kỳ Yến siết chặt tay. Có thể mua được mạng sống của người khác, nếu trả đúng số tiền được yêu cầu.

***

Thuần Dương Thần dùng kính lúp quan sát, với số lượng tảng thịt quá nhiều thì chắc chắn sẽ có bằng chứng để lại. Thuần Dương Thần tin vào nguyên lí trao đổi của Locard. Hung thủ sẽ mang thứ gì đó đến, và để lại thứ gì đó. Để tìm ra thứ bị để lại là điều vô cùng khó.

Thuần Dương Thần nhìn những mảnh thịt đang được bảo quản trong phòng lạnh. Nơi đây hiện thời chỉ có mình cô mà thôi.

Không phải ngẫu nhiên mà hung thủ chọn cách đập vỡ da thịt thế này. Hung thủ rất thông minh, chắn chắn sẽ không làm chuyện dư thừa. Nhìn những tảng thịt này khiến Thuần Dương Thuần liên tưởng đến trò chơi xếp hình. Những mảnh ghép khi được xếp lại sẽ tạo ra một bức tranh.

Xem ra đêm nay lại là một đêm không ngủ.