Chương 14

Lời này vừa xuất khẩu, thông báo tặng quà trên đầu trang trực tiếp lập tức ngừng lại.

Nhưng trên bảng tặng quà hôm nay, nick "Lương Bác Lb" vẫn online.

"Cách một lớp màn hình mà còn thấy xấu hổ thay 233333"

"Có gì mà xấu hổ? Họ đúng là một cặp mà, chắc Túc Nghệ sợ chết đuối trong bể nước miếng của fan nhà trai nên mới không dám thừa nhận chăng?"

"Phải đấy, đến cả ảnh chụp qua đêm ở nhà nhau còn lộ rồi."

*23333: ahahaha

Người dẫn chương trình cười gượng mấy tiếng, liên tục nháy mắt với dưới sân khấu: "Cái này sao không giống với kịch bản vậy!?

Thái độ của Túc Nghệ vẫn thoải mái, cô nghiêng đầu, chăm chú chờ đối phương tiếp tục đặt câu hỏi phỏng vấn.

Ngô Tuyết đứng dậy, cướp thẳng bảng nhắc kịch bản từ tay đạo diễn, lật mặt khác viết bốn chữ "kết thúc phỏng vấn" vừa to vừa ngoáy vừa lộn xộn y như tâm trạng của người cầm bút lúc này.

Người dẫn chương trình hoang mang, chờ đạo diễn gật đầu với mình mới dám làm theo: "Vậy buổi phát trực tiếp lần này tới đây là kết thúc, vô cùng cảm ơn Nghệ Nghệ đã bớt chút thời gian tới nhận phỏng vấn của chúng tôi!"

Túc Nghệ xuống sân khấu, không hề có bão táp chờ đợi cô như trong tưởng tượng.

Ngô Tuyết đang gọi điện thoại, thấy Túc Nghệ đi xuống bèn nói: "Dọn đồ, về đi."

Trong nháy mắt, câu "chị không mắng em sao" đến bên miệng Túc Nghệ rồi lại phải nuốt trở vào.

Ngô Tuyết lại dường như hiểu thấu lòng cô: "Biết sao chị không mắng cô không?"

Túc Nghệ lấy giấy lau sạch son môi: "... Không muốn biết."

"Tạm thời chưa rảnh truy cứu chuyện của cô." Ngô Tuyết mặc kệ cô đáp thế nào, vẫn nói tiếp, "Chờ chị xử xong bên phía Lương Bác rồi nói tiếp."

Tay Túc Nghệ ngừng lại, cười khẩy một tiếng: "Đoàn đội của anh ta có phải sống an lành lâu quá nên ấm đầu rồi không?"

Hành động của phía Lương Bác hôm nay, Túc Nghệ quả thực không hề biết trước. Nếu nói về lượng người hâm mộ, cô coi như là cũng tự biết mình biết ta, một nữ phụ truyền kiếp sao có thể so được với Lương Bác.

Hơn nữa fandom của Lương Bác đến quá nửa là fan bạn gái, thứ ngôi sao kiểu này kiêng kị nhất chính là công khai chuyện tình cảm, hôm nay bị làm sao mà bỗng dưng lại đi nhảy cầu tử tự thế này.

*fan bạn gái: kiểu fan tự sướиɠ idol là bạn trai lý tưởng của mình

Quan trọng nhất là anh ta muốn tự dìm mình chết đuối thì thôi, tại sao lại kéo cả cô theo?

"Bọn họ đâu có ngu, chuyện lỗ vốn ai chịu làm." Nhờ cuộc điện thoại vừa rồi, Ngô Tuyết đã hiểu được quá nửa sự việc, "Lần trước không phải hai người bị chụp ảnh sao? Hôm nay, không biết là đoàn đội của ngôi sao nào lén mua thủy quân bôi đen cậu ta, bảo cậu ta là đồ vua cᏂị©Ꮒ, ai cũng hẹn hò, cô là một trong số đó, nói rất có sách mách có chứng, còn có cả ảnh hai người một trước một sau vào khách sạn."

Túc Nghệ sặc: "Sao em không biết là em có vào khách sạn với anh ta nhỉ?"

"Mới đầu chị cũng không hiểu," Ngô Tuyết nói, "nãy tra lại mới biết, có một lần lúc đang đóng phim, đoàn phim của em với của cậu ta trùng hợp ở cùng một khách sạn."

"..." Túc Nghệ có hơi hơi muốn khen cái tên khui ra chuyện này thật trâu bò nhưng lại sợ nắm đấm thép của Ngô Tuyết nên đành phải nhịn.

"Bôi đen kiểu này, giờ Lương Bác nói gì thì mọi người cũng sẽ không tin nên bọn họ mới đâm lao theo lao, tự tạo ra một tình yêu thắm thiết, chắc định theo đuổi hình tượng của một chàng trai thâm tình đây mà." Ngô Tuyết dửng dưng nói, "Cho dù cô phủ nhận, chỉ cần bọn họ không lên tiếng thì không thể nào giải thích được. Thấy đám bình luận bên dưới lúc phát trực tiếp không? Chắc có lẽ chính là do đoàn đội Lương Bác bày trò đấy."

Người muốn bôi đen Lương Bác tất nhiên là ngôi sao nam chung hình tượng đang phải cạnh tranh với anh ta.

"Đám đàn ông này đấu nhau lại còn phải kéo cả em vào!" Túc Nghệ chìa tay ra, "Đưa điện thoại cho em."

Ngô Tuyết lập tức gạt đi: "Không được phản hồi."

Túc Nghệ: "?"

2 phút sau, Ngô Tuyết đổi mật khẩu weibo của Túc Nghệ xong mới trả điện thoại cho cô: "Tài gây rắc rối của cô quá ưu tú, trước mắt cứ ngoan ngoãn an phận đi, giao cho chị là được."

Túc Nghệ chậc lưỡi, đang định nói tiếp gì đó thì thấy icon Weixin hiện số "2" ở góc, lập tức ngừng ngay câu chuyện lại.

Chử Ưng: "Vừa xuống máy bay."

Chử Ưng: "[giọng nói]"

Túc Nghệ áp điện thoại kề bên tai, nín thở lắng nghe.

"Chân đã khỏi chưa?"

Giọng đàn ông trầm ấm và hơi khàn khàn, có vẻ mệt mỏi.

Lương Bác gì scandal gì đều bị cô quẳng lên tuốt mặt trăng.

Cô cầm điện thoại bằng hai tay, đang định nhắn lại thì đối phương bỗng gửi thêm tin nhắn mới.

Chử Ưng: "Phát trực tiếp hết nhanh quá."

Đây là ý gì?

Túc Nghệ: "Vừa hết, chân vẫn đang còn đau QAQ anh xem em quay trực tiếp à?"

Ngô Tuyết liếc thấy cái "QAQ" cô gõ thì hết sức xem thường.

*QAQ: mặt khóc rưng rưng đáng yêu, mỗi chữ Q là một bên mắt có nước mắt

Bên kia không đáp chuyện này mà lại ông nói gà bà nói vịt: "Chiều mai anh về."

Túc Nghệ: "Thế, cùng nhau ăn cơm nhé?"

Túc Nghệ nương nương: "Anh cũng phải nghỉ ngơi đi, em nghe giọng anh hình như rất mệt [chú thỏ nhỏ ủ rũ. jpg]"

Chử Ưng nhẩm tính thời gian, vết thương giãn dây chằng đáng ra phải khỏi rồi.

Anh gửi tin nhắn âm thanh: "Mai anh qua đón em."

Tablet trước mặt anh vẫn còn đang mở trang web phát trực tiếp.

Bênh cạnh tên tài khoản là số vàng anh mới bảo trợ lý nạp vào, không ngờ tới lúc gửi quà thì phòng phát trực tiếp đã đóng.

Chử Ưng day day hai bên sống mũi, môi bỗng bật ra một tiếng cười thật khẽ.

"Cậu có xem phát trực tiếp không?"

Trợ lý ngồi ở ghế phó lái ngẩn ra một lúc mới hiểu là anh hỏi mình: "Thỉnh thoảng có xem một ít các show ăn uống, kí©h thí©ɧ cảm giác thèm ăn."

Chử Ưng trả tablet lại: "Lấy tiền vàng này mà dùng."

Trợ lý giật mình nhìn mấy vạn tiền vàng: "Ngài không cần sao?"

"Ừ." Anh mới xem bình luận, Túc Nghệ sẽ không xuất hiện ở phòng phát trực tiếp nữa.

Anh mở Weixin của một người tên là "A Mễ quán nắn xương khớp".

Chử Ưng: "Chiều mai tôi dẫn một người tới."

*quán nắn xương khớp (跌打馆) tên tiếng Anh của liệu pháp là bone-setting. Đây là một phương pháp điều trị chỉnh hình của y học cổ truyền Trung Hoa, sư phụ nắn xương khớp là một người biết võ và am hiểu y học cổ truyền, áp dụng để điều trị các chấn thương như bong gân, bầm tím, gãy xương, trật khớp, hình thức điều trị kết hợp uống, bôi, nắn, bất động. Video thị phạm nắn xương khớp: https://www.youtube.com/watch?v=MTd-2zAYd78

**

Nhờ phúc của Lương Bác, phòng đối diện cửa sổ nhà Túc Nghệ lại mọc lên đầy máy ảnh.

Hai gã thợ săn ảnh thay phiên nhau túc trực, một tên mới đến thay, miệng lẩm bẩm: "Chuyến này không biết phải canh bao lâu."

Lần trước anh ta ngồi canh Túc Nghệ hai tháng ròng, đến một tấm ảnh nên hồn cũng chẳng chụp được.

"... Cẩu ca," người mới được thay phiên đập vai anh ta, "Kia kìa, là Túc Nghệ đúng không?"

Cẩu ca vội vàng nuốt hết cơm trong miệng, nghiêng người sang nhìn.

Rèm cửa sổ vốn kéo kĩ bỗng được mở ra, một người phụ nữ đắp mặt nạ bước tới bên cửa sổ, đầu tiên là duỗi thắt lưng, sau đó là vặn mình rồi nhìn thẳng về phía máy ảnh khoe răng, còn làm dấu tay chữ V nữa chứ.

Mẹ kiếp, cô ta nghĩ là đang chụp ảnh du lịch à?

Cẩu ca cảm thấy mặt mũi của cẩu tử bị anh ta làm mất hết rồi!

*cẩu tử: tiếng lóng gọi paparazzi

Từ sau buổi ghi hình ngày hôm qua, tâm tình của Túc Nghệ tốt vô cùng.

Từ loa điện thoại để bên cạnh, Ngô Tuyết vẫn còn đang dặn dò: "Em phải cẩn thận một chút, đừng để bọn cẩu tử chụp được, đừng có cả ngày mặc một chiếc hai dây rồi phát điên trong nhà."

Túc Nghệ: "Thế hay là em mặc một cái áo bông thật to đi trong nhà nhé?"

"Bớt lắm lời đi," Ngô Tuyết nói, "giờ chị chỉ mong cô mau mau đi quay phim đi để đỡ ngày ngày bày việc ra cho chị."

Được, tâm trạng tốt đẹp đã bị Ngô Tuyết phá hoại thành công, chỉ còn chưa tới một phần năm.

Cúp điện thoại, cô lại vẫy tay thêm mấy cái với ống kính đối diện, ý tứ là "hôm nay chỉ chụp đến đây thôi" rồi quay người vào phòng, tiện tay kéo luôn rèm lại.

Thời gian hẹn là bốn giờ, để cẩu tử không chụp được hình Chử Ưng, cô xuống trước lượn một vòng, cắt đuôi họ.

Cô vừa đeo kính râm, khẩu trang, mở cửa ra thì đυ.ng ngay phải Lương Bác từ thang máy đi ra.

Lương Bác lúc này đang hối hận muốn chết, say rượu làm gì mà chẳng được, tại sao lại đến cửa nhà Túc Nghệ để nếm mùi thất bại, lại còn bị cánh truyền thông chụp được ảnh, bị đồng nghiệp nhân cơ hội bôi xấu, khiến anh ta không thể không diễn vở kịch tình thâm.

Chạm mặt Túc Nghệ khiến anh ta thấy hơi ngượng.

"Ừm... anh đặt một bàn, cùng ăn cơm với nhau nhé?" Anh ta hỏi, "Tiện thể tâm sự chuyện gần đây."

Túc Nghệ vừa nghe cái lý do lý trấu này liền biết ngay nhất định ở một góc nào đó đang có máy ghi âm.

Cô phì cười, đang định đáp trả thì điện thoại trong túi đổ chuông, là chuông Weixin.

"Anh ở dưới nhà."

Túc Nghệ giật mình: "Sớm thế?"

"Ừ," giọng Chử Ưng trầm ổn, "em cứ từ từ chuẩn bị, không vội."

Lương Bác bị vứt ở một bên đầy ngượng ngùng, lại mở miệng một lần nữa: "Tiểu Nghệ..."

Túc Nghệ ngó lơ anh ta, nói với điện thoại: "Em xuống ngay đây, nhanh thôi, chờ em mười lăm... mười phút."

Lương Bác bước tới gần: "Tiểu Nghệ, em cho anh vào ngồi trước đã."

Túc Nghệ xì một tiếng, che điện thoại lại bảo: "Muốn nếm thử mùi bị điện giật thêm lần nữa à?"

Lương Bác: "..." Hóa ra anh ta đúng là bị điện giật thật! Mới đầu anh ta còn tưởng là mình nằm mơ!

Sao có thể có người phụ nữ thô lỗ tới vậy!

Lương Bác được fan cưng nựng nhiều, giờ lại liên tiếp bị Túc Nghệ cho ăn quả nhục, nhất thời không mặt dày nổi, mặt hết trắng lại xanh, được một lúc thì tự về.

Túc Nghệ quay lại nói chuyện tiếp, nói mấy câu không thấy bên kia đáp gì mới nhận ra là người ta đã kết thúc cuộc gọi từ lúc nào.

Cô đeo khẩu trang kín mít, nghênh ngang ra khỏi nhà, trong lòng không ngừng nghĩ kế làm thế nào để cắt đuôi cẩu tử.

Mà lại không để Chử Ưng phải chờ lâu.

Đang mải nghĩ thì thang máy đã tới. Cửa thang máy từ từ mở ra, Túc Nghệ đang định bước vào thì ngẩng đầu lên nhìn rồi ngây luôn người ra.

Người đàn ông trong thang máy mặc tây trang màu đen, tóc chải ngược ra sau, rõ ràng là mới dứt ra khỏi công việc.

Túc Nghệ nhìn đã mắt rồi mới chớp chớp mắt hỏi: "Sao anh lại lên đây?"

Chử Ưng bình thản đáp: "Mới rồi có người ở đây à?"

"Vâng, nhưng bị em đuổi đi rồi." Túc Nghệ đứng ngoài thang máy, căng thẳng liếc trái nhìn phải rồi vẫy vẫy tay dặn anh: "Anh xuống bãi đỗ xe chờ em trước đi, em cắt đuôi cẩu tử đã rồi tới tìm anh sau..."

Còn chưa nói hết, người đàn ông trong thang máy đã vươn bàn tay dày rộng tới kéo Túc Nghệ vào trong thang máy. Để tránh đυ.ng đến cái chân bị thương của cô mà cánh tay anh còn dùng lực nâng lên khiến Túc Nghệ thực sự có cảm giác ngỡ như mình được ôm eo.

Cửa thang máy đóng lại, người đàn ông ấn nút xuống tầng một rồi hỏi: "Tháo băng rồi à?"

Túc Nghệ đần ra không ứ hử gì, mặt đỏ bừng.

Phen này, phen này, thôi thì chín bỏ làm mười, cũng coi như là cô đã được ôm ôm bế bổng lên cao rồi!!!

Tác giả có chuyện muốn nói:

Cái kiểu làm tròn chín bỏ làm mười của cô, thầy giáo dạy Toán mà nghe thấy là ăn đòn đấy:)