Chương 20

Đối với đạo diễn cùng toàn bộ đoàn đội chế tác mà nói, một bộ diễn còn chưa có quay xong liền tuôn ra chuyện diễn viên bị thương cũng không phải là chuyện tốt gì.Đặc biệt, đây còn là nữ chính.

Thời thế hiện nay,fans minh tinh cơ bản đều rất lớn, các fan một cái hai cái đều hận không thể đem idol nhà mình che chở ở trong lòng bàn tay,nếu idol mà phát Weibo đêm khuya nói rằng mình đang trên máy bay thì các fan nhìn đến đều đau lòng,thương cho bọn họ.

Nếu là minh tinh bị truyền ra bởi vì đóng phim mà sơ sẩy bị thương, như vậy chỉ cần một ngụm nước bọt của fans đều có thể một hơi mắng chết mà mắng chết đoàn làm phim bọn họ.

Mà bên trong đôi giày kia tại sao lại xuất hiện nhiều pha lê như vậy?Rốt cuộc là ai bỏ vào đó?Đến tột cùng là có ý gì?Cho tới bây giờ, Lâʍ đa͙σ đều không thể nào biết được.

Đoàn phim người thì nhiều, diễn viên quần chúng cũng có, trợ lý minh tinh cũng có, diễn viên nhiều đếm không xuể, cố tình nơi đó còn không có máy theo dõi.Cho nên nói, chuyện này muốn điều tra rất khó a!

Chẳng lẽ Ôn Ninh lại nói dối? Ông khẳng định là không thể!Buổi tối hôm đó ông tận mắt nhìn thấy chân Ôn Ninh bị pha lê làm bị thương rất thảm.Nếu ông hiện tại nói không tra được, như vậy người đại diện của Ôn Ninh sẽ đem việc này lên Weibo nói, Ôn Ninh có rất nhiều fan. Động một chút fans sẽ có cảm xúc, như vậy ông tin tưởng chính mình giây tiếp theo là có thể bị fans nhà cô mắng đến lên hot search, mắng đến hoài nghi nhân sinh.

Càng quan trọng hơn là, Ôn Ninh là mang chuyện riêng đến đoàn phim, chuyện này nếu ông không xử lý tốt, nói không chừng còn có thể đắc tội với mấy nhà đầu tư.Đầu năm nay có tiền đều là đại gia, đắc tội ai cũng không thể đắc tội tiền a!

Mấy ngày này nhàn rỗi, ông đều chạy tới chỗ Ôn Ninh, trên tay còn cầm không ít tổ yến để bồi bổ.

Hôm nay lúc ông tới, Thẩm Kiều Kiều cũng đang ở đây.Một bộ phim mà quan hệ của nữ chính và nữ phụ đều tốt,ở giới giải trí này cũng không thường thấy, trong tình huống bình thường hai người không tranh nhau bản thảo liền rất không tồi.

Nhưng ông hiện tại cũng không nhàn rỗi tâm tư đi tò mò chuyện này.

"Ninh Ninh." Lâʍ đa͙σ lần đầu kêu tên cô kêu đến thân thiết như vậy, mới vừa ngồi xuống ghế, trên mặt ông liền tràn đầy tiếng cười.

"Cô trong khoảng thời gian này ở khách sạn nghỉ ngơi thật tốt, không cần sốt ruột chuyện đoàn phim. Tôi có mang đến đồ bổ có lợi để miệng vết thương nhanh chóng khép lại, cô nhớ rõ dặn trợ lý mỗi ngày đều lấy ra ăn."

"Cảm ơn Lâʍ đa͙σ." Ôn Ninh khách khí mà nói, lặp lại đề tài mà lần trước đã nói."Hiện tại chân tôi bị thương cũng đã được vài ngày, tôi muốn biết ngài điều tra ra được những chuyện gì rồi?"

Ngày đó về khách sạn cô đều cân não suy nghĩ, liền khẳng định pha lê sẽ không vô cớ mà xuất hiện ở trong giày.Nếu không phải ngẫu nhiên, kia nhất định là có kế hoạch, có âm mưu.Có người không quen nhìn, thậm chí là chán ghét cô.Nhưng nếu người này mà không có làm ra loại hành vi ác liệt kia, đối với loại chán ghét này kỳ thật cô cũng không thèm để ý.Thế nhưng cô lại không phải Mary Sue giống như nữ chính, cũng không có cái loại tốt đẹp để cho mọi người thích.

Ở trong nhận thức của cô, chán ghét một người là hoàn toàn hợp tình hợp lý hợp pháp, tiền đề là người kia không làm ra chuyện gì thì không nên gây sự.

"Cái này à......" Lâʍ đa͙σ né tránh ánh mắt truy vấn của cô, ngượng ngùng mà sờ sờ mấy dúm tóc trên đỉnh đầu.

Ông nói gần nói xa, "Việc này không cần nhiều lời, khẳng định là bên công tác không có làm đúng, nhưng cô biết đến, đoàn phim ngày thường nhân viên tạp vụ nhiều, động tĩnh cũng lớn, cái này muốn điều tra rõ khẳng định phải tốn một ít thời gian."

Ôn Ninh còn không lên tiếng, thế nhưng Thẩm Kiều Kiều ngồi bên mép giường đã mở miệng trước.Thẩm Kiều Kiều tên mang theo hai chữ Kiều Kiều, nhưng người có tiếng là tính tình nôn nóng.Không có bất luận vu hồi uyển chuyển gì, trực tiếp hỏi: "Lâʍ đa͙σ, đều đã năm ngày, thời gian còn chưa đủ sao?Bên trong giày rải pha lê, đó là người bình thường có thể làm? Nếu là cắt đến gân mạch hoặc là cảm nhiễm vi khuẩn cũng không phải là đùa giỡn, hơn nữa người này lần này đem ra chính là vụn pha lê, lần tới trực tiếp cầm đao chém người thì làm sao bây giờ?"

"Tôi xem a, Lâʍ đa͙σ ngài chính là khi dễ Ninh Ninh tính cách tốt, đổi thành vài vị tính tình kém kia, động phát liền bùng nổ, ngài làm việc cũng sẽ không kéo dài như vậy đi!"Cảm xúc có vẻ rất là kích động, nhìn ra được là chân chính giữ gìn Ôn Ninh.

"......"

Lâʍ đa͙σ bị Kiều Kiều dỗi đến không còn lời nào để nói.

"Thật sự không được, Ninh Ninh cô nên lựa chọn báo án đi, tôi tin tưởng hiệu suất làm việc của cảnh sát, bọn họ khẳng định sẽ không kéo dài tới năm ngày còn không có thu hoạch được gì."

Thẩm Kiều Kiều khinh phiêu vứt ra một câu.

Bất quá Thẩm Kiều Kiều cô cũng không muốn lựa chọn báo án cho Ôn Ninh.Nhưng rốt cuộc loại sự tình này có thể lén giải quyết là tốt nhất.Nữ minh tinh xuất hiện ở cục cảnh sát, mặc kệ chân tướng như thế nào, những cái đó cũng chẳng tốt gì, mà nếu không rõ chân tướng, sẽ khiến mấy người trên mạng bị người khác che mờ hai mắt lại đến mất luôn cả lý trí.

Lâʍ đa͙σ lông mày gắt gao dán chặt ở vào nhau, hình thành thành một chữ xuyên (川), ông ưu sầu mà thở dài, hạ tay viết giấy cam đoan, "Các cô lại cho ta ba ngày đi."Nói xong, ông liền ưu sầu mà thở dài rời đi.

"Kiều Kiều tỷ, vừa rồi chị thật quá khí phách!" Lộ Lộ cười hì hì khen Thẩm Kiều Kiều.

"Đó là đương nhiên." Thẩm Kiều Kiều công khí mười phần mà nhìn Lộ Lộ, một đầu tóc ngắn tóc ngắn cũng hiên ngang bay theo gió thổi từ cửa sổ vào.

Quay đầu xem Ôn Ninh, biểu tình Thẩm Kiều Kiều nghiêm túc hẳn lên, "Ninh Ninh, cô có cảm thấy mảnh pha lê là Trần Dao Dao bỏ vào hay không?"

Ôn Ninh đang uống tổ yến, nghe vậy, động tác tạm dừng một chút, cái muỗng đυ.ng tới cái chén bên cạnh, phát ra một thanh âm thanh thuý.Nghĩ nghĩ, Ôn Ninh hơi chần chờ mà nói, "Nói thật, tôi cũng nghi ngờ cô ấy, rốt cuộc ở đoàn phim tôi cùng cô ấy bất hoà nhất. Chính là không có chứng cứ, thế nên cũng không dễ dàng quyết định được."

Thẩm Kiều Kiều lại cười thanh, khẳng định nói: "Có đôi khi, trực giác của phụ nữ có thể so với cái mũi của cẩu còn muốn tinh hơn."

Ôn Ninh tự hỏi một phen, nghiêm túc nói, "Chính là...... Tôi cùng Trần Dao Dao trước mắt đều không có bất luận xung đột lợi ích, hơn nữa tôi cùng cô ta không phải cùng một công ty quản lý, cũng không tồn tại cái gọi là cạnh tranh tài nguyên gì."

"Loại sự tình này nói không chừng thì. cô nha, vẫn là bị người trong nhà bảo hộ quá tốt thế nên chưa bao giờ gặp qua mặt tối của giới giải trí."Thẩm Kiều Kiều duỗi tay nhéo nhéo mặt Ôn Ninh, cười cười nói: "Tôi cùng Thẩm Mộng cũng cùng nhau ở công ty đến bốn năm, lúc trước tôi cũng xem cô ta như chị em tốt, cho rằng chính mình cùng cô ta không có gì ích lợi gì để cạnh tranh. Ai có thể nghĩ đến năm kia tuôn ra tin tức tôi chỉnh dung, hút mỡ nâng ngực, ngủ cùng mấy ông phú hào già nua bụng phệ,những lời đồn đãi đó đều là đoàn đội nhà cô ta tùn ra."

Thở dài, Thẩm Kiều Kiều tiếp tục nói: "Cô có biết nguyên nhân là gì không, bất quá là lúc ấy một đại bài ngoại quốc bắt đầu tìm kiếm người phát ngôn cho sản phẩm mới của quý sau, cô ta vì muốn ký hợp đồng, liền coi tôi là đối thủ cạnh tranh nên dùng loại thủ đoạn ghê tởm này đối phó với tôi."

Thẩm Kiều Kiều nói chuyện này Ôn Ninh biết rõ.

Lúc ấy cô mới vừa cùng Thẩm Kiều Kiều nhận thức không lâu, hai người mới cùng nhau quay một bộ phim cổ trang.Đột nhiên,tin tức của Thẩm Kiều Kiều ở Weibo bay đầy trời, có người thậm chí còn tìm "Thẩm Kiều Kiều cút ra giới giải trí".

"Bụng người chỉ cách có một lớp da a." Thẩm Kiều Kiều không thèm để ý mà cười, "Năm đó Thẩm Mộng có thể vì như vậy chưa mà đâu vào đâu cả đem tôi chỉnh đến chết, làm sao cô biết chính mình có phải là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của Trần Dao Dao không?"

Ôn Ninh cảm thấy lời Thẩm Kiều Kiêdu nói có chút đạo lý.

Hai người lại nói trong chốc lát, Thẩm Kiều Kiều liền chuẩn bị rời đi, "Ngày mai 7 giờ tôi có cảnh diễn, đi trước đây."Thẩm Kiều Kiều vừa mới nói xong, còn không có kịp nhích người, tiếng đập cửa lại vang lên.

"Đã trễ thế này, ai còn lại đây?"

Ôn Ninh lắc đầu, tỏ vẻ chính mình cũng không cảm kích.

Lộ Lộ chạy chậm đi mở cửa. Trong chốc lát, Hứa Diệc cùng Chu Trạch Diễn cùng nhau đi đến.Thẩm Kiều Kiều nhìn thấy bọn họ, kinh ngạc nhướng mày. Trừ những lúc đóng phim, trong tình huống bình thường, hai người này sẽ không bao giờ xuất hiện cùng một chỗ.

"Hai người cư nhiên lại cùng nhau tới đây?" Thẩm Kiều Kiều cười hỏi. Ở trong ấn tượng của mình, hai người không quá thân cho lắm.

"Vừa khéo ở cửa gặp phải." Chu Trạch Diễn trả lời, biểu tình thoạt nhìn không quá sung sướиɠ.

"Không biết là trùng hợp, vẫn là quá không khéo." Hứa Diệc đối với Thẩm Kiều Kiều dương môi cười.

Thẩm Kiều Kiều: "............"

Cô nàng cũng không để ý đến hai ngươi bọn họ đối chọi gay gắt, cách không khí nhiệt tình mà vứt cái gió với Ôn Ninh, "Ninh Ninh, tôi đi về trước a."

Ôn Ninh phất phất tay lại.

Cô cũng không nghĩ tới Chu Trạch Diễn sẽ cùng Hứa Diệc cùng nhau xuất hiện. Hiện tại bọn họ ngồi song song trước mặt cô, trong lúc nhất thời, cô cũng không biết nên nói cái gì.

Tầm mắt bọn họ từ trên mặt chuyển tới cái chén trong tay cô, lại chuyển tới trên mặt, Ôn Ninh thử thăm dò đánh vỡ cục diện bế tắc trầm mặc giữa ba người, "Hai người có muốn ăn một chén táo đỏ tổ yến hay không, Lộ Lộ mới vừa nấu, còn rất ngọt."

"Không cần."

"Có!"

Hai thanh âm trả lời đồng thời nói ra, ngắn ngủi vài giây sau, Chu Trạch Diễn mới nói lại, "Được...... Tôi cũng muốn một chén."

Lộ Lộ lại từ trong nồi nhỏ múc ra hai chén, phân biệt đưa tới trong tay bọn họ.

Hứa Diệc thử qua một ngụm, lập tức nói: "Hương vị không tồi a, tiểu trợ lý như cô thật có thể làm?."

Lộ Lộ đỏ mặt, ngượng ngùng mà nói, "Tôi chỉ tùy tiện làm."

"Mới không phải!" Ôn Ninh không chút nào bủn xỉn đối khích lệ đối với trợ lý của mình, " Lộ Lộ nhà chúng tôi quả thực nấu ăn rất ngon, ở trong khách sạn dùng nồi hầm cũng có thể nấu ra đủ loại canh."

Hứa Diệc toát ra thần sắc hâm mộ, theo sau thất vọng mà lắc đầu, "Như vậy thì trợ lý của tôi chẳng là gì cả, hoàn toàn không làm được cái này."

"Mấy ngày nay tôi có thể tới đây ăn nhờ cơm chỗ cô không?" Hứa Diệc nóng lòng muốn hỏi thử, trong mắt hàm chứa chờ mong.

"Có thể a." Ôn Ninh không có nghĩ nhiều, hào phóng mà đồng ý, "Bất quá, anh ở lại đây nhiều thì phiền toái lắm, mấy ngày nay tôi sẽ bảo Lộ Lộ làm nhiều hơn một chén đưa đến chỗ anh."

"Kia...... Cũng được đi." Hứa Diệc kéo kéo khóe miệng, nhìn qua tựa hồ còn có điểm mất mát.

Nói xong, Ôn Ninh đem lực chú ý chuyển tới người vẫn luôn trầm mặc,mình vẫn chưa nói được mấy câu với Chu Trạch Diễn.Đôi mắt đen nhánh trong suốt nhìn về phía anh, "Chu Trạch Diễn, anh cảm thấy hương vị này thế nào? Nếu anh thấy ngon, tôi cũng bảo Lộ Lộ hàng ngày đưa một chén cho anh. Mỗi ngày đóng phim thực vất vả, vừa lúc cho anh bồi bổ một chút."

Chu Trạch Diễn nghe vậy, môi vẫn luôn mím lại bỗng nhiên nhiễm vài phần ý cười, "Tôi cảm thấy hương vị rất ngon, đành phiền toái trợ lý của cô vậy."

"Ninh Ninh, miệng vết thương của cô khôi phục đến đâu rồi?" Hứa Diệc quan tâm hỏi.

Xưng hô thân mật như vậy làm Chu Trạch Diễn phải nhíu mi lại.

Ôn Ninh lại không phát hiện, chỉ thành thật mà trả lời, "Miệng vết thương khôi phục khá tốt, bình thường đi đường hẳn là không có vấn đề gì."

"Tối nay cô đã bôi thuốc chưa?" Môi mỏng của Chu Trạch Diễn khẽ mở, cầm chén đặt ở trên bàn đằng trước giường.

"Rồi." Cô nhìn anh gật gật đầu,theo thói quen mà vén lên một góc chăn, vươn chân cho Chu Trạch Diễn xem, "Nửa giờ trước, Lộ Lộ đã giúp tôi bôi thuốc rồi."

Đoạn thời gian chán cô bị thương này, buổi tối mỗi ngày, đúng giờ sẽ nhận được điện thoại nhắc nhở của Chu Trạch Diễn, so với đồng hồ báo thức cô hay đặt còn muốn làm hết phận sự hơn.

Vì muốn anh hoàn toàn yên tâm, mỗi lần cô đổi thuốc xong sẽ chụp ảnh gửi cho anh mấy tấm. Sau đó không quá bao lâu, cô lại sẽ nhận được tin nhắn gửi lại những công việc cần chú ý.

Ánh mắt Chu Trạch Diễn tập trung ở n trên chân Ôn Ninh, cùng anh cùng nhau nhìn, còn có Hứa Diệc.

Trên băng gạc trắng hiện ra màu của cồn i-ốt, màu tím nhạt, nhìn ra được là vừa thay đổi thuốc không bao lâu.

Chu Trạch Diễn hơi chút yên lòng, ánh mắt không tự giác nhìn lên phía trên, rơi xuống trên đùi thon dài cân xứng của cô.

Đèm nàu cam chiếu lên đùi cô, thoạt nhìn như bạch sứ, như một đoạn mỹ ngọc tốt nhất.Câu dẫn đến người không dời tầm mắt được.

"Đắp chăn tử tế vào." Chu Trạch Diễn chỉ nhìn thoáng qua, liền dời ánh mắt đi, giúp cô đem chăn một lần nữa đắp vào người, "Thời tiết lạnh, đừng để bị cảm."

Ôn Ninh ngẩng đầu nhìn lên con số hiển thị trên điều hoà, phi thường khó hiểu.Trong phòng điều hoà bật hơn hai mươi lăm độ, này nơi nào thì lạnh?

Kim đồng hồ chỉ đến 10 giờ, Ôn Ninh ngáp một cái, mấy ngày nay cô không cần đóng phim, đồng hồ sinh học đã tự động điều chỉnh đến ngủ sớm hơn so với trước.

"Thời gian không còn sớm." Chu Trạch Diễn trực tiếp thay Ôn Ninh hạ lệnh đuổi khách, "Hứa Diệc cậu liền đi về trước đi."

Hứa Diệc: "???"

"Tôi cùng Ôn Ninh còn có việc muốn nói, cậu ở chỗ này, không có tiện." Chu Trạch Diễn liếc mắt một cái, nói trắng ra.

Hứa Diệc bị những lời anh nói làm cho chấn kinh: Người này như thế nào có thể thản nhiên không lưu tình nói ra như vậy?Một chút đều sẽ không cảm thấy ngượng ngùng sao?!

Tâm tình phức tạp mà nhìn Chu Trạch Diễn vài lần lại nhìn đến Ôn Ninh, Hứa Diệc nhìn thấy trên mặt Ôn Ninh ủ rũ, cũng không trì hoãn nhiều" Tôi đây đi trước, ngày mai quay xong lại tới thăm cô, cô có yêu cầu hay cần hỗ trợ gì thì có thể tới tìm tôi."

"Ha ha."

Hứa Diệc còn chưa đi ra khỏi cửa, một tiếng cười trào phúng liền vang lên, không chút che dấu nào đối địch lại.

Hứa Diệc nhịn rồi lại nhịn, mới không đem những câu mắng thô tục nói ra.

Cửa vừa đóng lại, Ôn Ninh mờ mịt hỏi, "Anh có chuyện gì sao?"

Đôi mắt Chu Trạch Diễn hơi trầm xuống, "Tôi tìm người tra qua, chỗ để đạo cụ hôm đó là góc chết,máy theo dõi không có quay lại được, mà trên mấy mảnh pha lê vụn đều không có bất luận một dấu vân tay nào."

Ôn Ninh sửng sốt một lát, mới ý thức được mấy ngày nay anh vẫn luôn giúp cô tìm người kia, cảm động trong nháy mắt tràn đầy trong lòng.

"Cô cảm thấy sẽ là ai?" Chu Trạch Diễn trực tiếp hỏi.

"Tôi...... Hoài nghi là Trần Dao Dao, nhưng chính tôi lại không có chứng cứ chứng minh là cô ta làm."

Đôi mắt Ôn Ninh xoay chuyển, nói ra kết quả thảo luận vừa rồi của mình và Thẩm Kiều Kiều.