Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Anh Đến Cùng Rạng Đông

Chương 26

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tào Thịnh mang Từ Từ trở lại nghĩa trạm, vừa kịp giờ ăn trưa.

Dì Quế vừa nhìn thấy Từ Từ liền vào bếp làm

một

bát canh trứng gà cho



bạn

nhỏ.

Tào Thịnh

không

biết Tần Đường

đã

đi

nên vừa cho con

gái

ăn cơm vừa hỏi: “Tần tiểu thư đâu rồi?”

A Khởi

nói: “Chị Tần Đường có việc nên về Bắc Kinh rồi ạ.”

Tiểu Thành vốn

đang

vùi đầu ăn cơm, nghe thấy mấy lời này liền có chút buồn bã buông đũa: “không

biết chị Tần Đường có trở lại đây

không

nữa. Mới hôm qua chị ấy còn

nói

sẽ

đi

Trấn Ba với

anh

Tưởng mà, vậy mà sáng sớm nay

đã

đi

rồi.”

Lữ An

nói: “Chắc là có đấy.”

Nhất thời mọi người đều

không

nói

chuyện, bởi ấn tượng mà Tần Đường để lại cho người ta chính là

một

người thanh lãnh. Lúc đầu, tất cả mọi người đều

không

ai dám lại gần, thời gian dài

thì

liền cảm thấy

yêu

quý



ấy, ngay cả A Khởi lúc đầu còn ôm chút địch ý với Tần Đường cũng cảm thấy

côấy rất tốt.

Tưởng Xuyên vẫn luôn trầm mặc từ đầu nghe vậy liền buông đũa, trầm giọng

nói: “Ăn cơm

đi, bàn cái gì mà bàn.”

Áp suất

không

khí liền thấp xuống.

Mọi người tôi nhìn

anh,

anh

nhìn tôi, đặc biệt là mấy người hôm trước vừa chứng kiến màn “cường hôn” kia, rồi lại nhớ tới người đàn ông sáng nay tới đón Tần Đường, tuấn lãng, nho nhã, đứng cùng Tần Đường thoạt nhìn rất xứng đôi.

Sau khi ăn xong, có mấy người liền ngồi lại trong viện mà tám……….

A Khởi: “Có vẻ tâm trạng của

anh

Tưởng

không

tốt lắm

thì

phải, khá là

âm

u…….”

Tiểu Thành: “Đương nhiên rồi, chị Tần Đường

đã

chạy theo người đàn ông khác rồi,

anh

ấy có thể vui vẻ sao? Tôi cảm thấy……”

A Khởi: “..........”



vỗ vỗ vai Tiểu Thành, liều mạng nháy mắt, muốn bảo cậu ta đừng

nói

nữa, nhìn đằng sau lưng kìa!!!

“Mí mắt



bị rút gân à?” Tiểu Thành bĩu môi

nói, vô cùng hồn nhiên: “anh

ấy lại vẫn còn nợ chi Tần Đường tới 87 vạn nữa, cho nên đoạn duyên phận này

không

đứt nhanh thế được đâu.”

“Tiểu Thành.”

Cả người Tiểu Thành run lên, cứng ngắc quay đầu lại, cười ha ha hai tiếng: “anh.”

Tưởng Xuyên

không

biết

đã

đứng ở chỗ cầu thang bao lâu rồi, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cậu ta:

“Cậu thay

anh

đi

Trấn Ba

một

chuyến

đi.”

“Hả?” Tiểu Thành gãi đầu, lại nhìn thoáng qua nét mặt đen sì của Tưởng Xuyên,

không

dám cự tuyệt nữa: “Được ạ.”

Tưởng Xuyên bàn giao công việc xong,

đi

đến trước mặt Tào Thịnh,

nói: “đi, tôi đưa

anh

đến sân bay.”

Tào Thình

một

tay xách túi hành lý bên chân lên, bên trong cơ bản đều là đồ dùng của Từ Từ,

một

tay bế Từ Từ,

nói: “không

phải bảo Lữ An đưa tôi

đi

sao?”

anh

ta vẫn nhớ hôm qua Tưởng Xuyên

nói

hôm nay phải

đi

Trấn Ba mà.

Bây giờ Tần Đường

đi

rồi nên Tưởng Xuyên cũng

không

đi

nữa?

Tưởng Xuyên xách túi hành lý trong tay Tào Thịnh giúp

anh

ta: “Hôm nay Lữ An có chuyện khác phải làm.”

Tào Thịnh cười, hôn Từ Từ

một

cái,

nói: “Chờ chúng ta tới Bắc Kinh

thì

đi

tìm chị Tần Đường tới chơi với con nhé?”

Giọng

nói

giòn tan của Từ Từ vang lên: “Được nha được nha!”

Tưởng Xuyên: “............”

anh

căng thẳng mím môi,

không

nói

chuyện, trong lòng nghẹn đến phát bực.

Đến sân bay, Tào Thịnh nhận

một

cuộc điện thoại, ngữ khí vô cùng nghiêm túc: “Xác định?”

Sau đó vài giây, Tào Thịnh

nói: “Được, tôi biết rồi.”

Cúp điện thoại, Tưởng Xuyên nhìn về phía

anh

ta: “Có chuyện sao?”

Tào Thịnh gật đầu: “Vừa rồi Tào Nham gọi điện thoại cho tôi,

nói

Khương Khôn đến Bắc Kinh, cụ thể để làm gì

thì

chưa biết. Vừa vặn lần này

đi

cùng tôi để điều tra luôn.”

“Ừ.” Tưởng Xuyên mặt

không

cảm xúc

nói.

“Triệu Kiến Hòa vẫn còn ở Tây An,

anh

phải cẩn thận.”

“Tôi biết rồi.”

Tào Thịnh bế Từ Từ xuống xe,

một

tay xách hành lý,

nói: “Nếu

anh

muốn đổi vị trí với tôi cũng

không

sao đâu.”

Tưởng Xuyên cười: “không

cần,

anh

ở Bắc Kinh có thể dễ dàng chăm sóc Từ Từ hơn, cũng nên nhân cơ hội này mà hàn gắn lại tình cảm với vợ cũ

đi.”

Tào Thịnh cười lớn: “Được rồi, tôi

đi

đây.”

Tưởng Xuyên đứng ở bên ngoài sân bay

một

lát, sau đó mới xoay người rời

đi.”

……...

Thành phố Bắc Kinh.

Tần Đường và Hạ Tòng An vội vàng đến bệnh viện. Đến dưới lầu bệnh viện, Tần Đường đột nhiên dừng bước, ngón tay gắt gao túm chặt tay áo của Hạ Tòng

anh, giữ

anh

lại, cổ họng khô khốc hỏi: “Chu Kỳ

thật

sự

tỉnh lại rồi sao?”

Hạ Tòng An biết



đang

sợ hãi, cầm tay



khẽ bóp

nhẹ

trấn an: “Đừng hoảng hốt, lần này là

thật.”

Tần Đường có chút

không

thể tin được, cũng

không

dám tiến lên. Bây giờ phòng bệnh nhất định có rất nhiều người, nếu bây giờ



qua…...không

biết là tốt hay là xấu nữa đây.

“đi

thôi, đây là chuyện tốt mà.” Hạ Tòng An

nói: “Chẳng lẽ em

không

muốn tới thăm Chu Kỳ sao?”

Năm đó khi Chu Kỳ biến thành người thực vật, phải nằm ở

trên

giường,

cậu ấy mới có mười bảy tuổi,

đang

chuẩn bị học cấp ba.*

*t cũng k



tại sao mười bảy tuổi mới chuẩn bị vào cấp 3 nữa, nhưng tác giả ghi như thế nên t cũng cứ vầy mà làm thôi à


Năm năm trôi qua, cuộc đời của cậu ấy bị chậm trễ những 5 năm. Năm nay cậu ấy

đã

22 tuổi, nếu thân thể khôi phục tốt, sáu tháng sau cậu ấy có thể tiếp tục

đi

học. Nhưng 22 tuổi mới học cấp ba, liệu Chu Kỳ có chấp nhận được

không? Cậu ấy liệu có tha thứ cho



được

không…….

Hạ Tòng An như nhìn ra suy nghĩ trong lòng

cô, xoa đầu

cô,

nhẹ

giọng

nói: “Chu Kỳ

sẽ

không

trách em đâu. Hơn nữa

anh

cảm thấy chuyện này

khôngphải lỗi của em, mỗi người đều phải có trách nhiệm, họ phải có trách nhiệm với quyết định của chính bản thân mình.”

Tần Đường im lặng

không

nói.

một

lát sau,



hít sâu mấy lần, ngẩng đầu nhìn Hạ Tòng An, cũng từ từ rút tay ra:

“đi

thôi.”

Tần Đường ngẩng đầu,

đi

phía trước Hạ Tòng An.

Trong phòng bệnh vô cùng đông đúc………

“Tiểu tử, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi! Cậu có biết cậu ngủ bao lâu rồi

không? Cậu còn ngủ nữa

thì

con tớ cũng đẻ rồi mất.”

“Cái rắm! Cẩu đọc thân tiêu chuẩn đến bạn

gái

còn

không

có như cậu lại còn

không

biết xấu hổ

nói

sinh con sao?”

“CMN! Cậu quan tâm cái rắm, kệ tôi!”

“Nè nè nè……...các cậu đừng cãi nhau nữa, đợi lát nữa bác sĩ với y tá đến lại ăn chửi cả lũ bây giờ!”

“Đúng đúng đúng, bây giờ Chu Kỳ cần được nghỉ ngơi.”

Tần Đường đứng ngoài cửa, nhìn những gương mặt trẻ tuổi bên trong, phần lớn là những người bạn lớn lên trong đại viện và bạn học của cậu ấy, có 7, 8 người,

đang

đứng tranh cãi.

“Ừ…...các cậu ồn đến mức khiến đầu tớ cũng đau rồi.”

Trong nháy mắt Tần Đường liền cảm thấy hoảng hốt, hốc mắt cay cay, đây là giọng

nói

của Chu Kỳ. Giọng

nói

hơi khàn, còn có chút

âm

thanh như vịt đực khi vỡ giọng từ 5 năm trước.

Hạ Tòng An đặt tay lên vai

cô, thấp giọng hỏi: “Em

không

vào sao?”

Tần Đường nén

không

cho nước mắt chảy ra, cúi đầu: “Tối nay chúng ta lại đến

đi, em sợ bây giờ lại vào

sẽ

phá hỏng bầu

không

khí.”

Hạ Tòng An cũng

không

miễn cưỡng

cô,

nói: “Vậy chúng ta

đi

ăn chút gì đó trước nhé.”

Tần Đường đứng im trong chốc lát rồi mới

nói: “Được.”

Vừa mới quay người lại, liền thấy ba mẹ của Chu Kỳ

đang

đi

tới.

Tần Đường có chút câu nệ, lên tiếng: “Chú Chu, dì Thư.”

Ba Chu nhìn

cô, cười: “An An

đã

về rồi à?”

Ông là nhìn Tần Đường lớn lên từ

nhỏ

nên vẫn gọi nhũ danh của

cô.

Tần Đường gật đầu: “Vâng ạ.”

Ba Chu hỏi tiếp: “Con

đã

vào xem nó chưa?”

Tần Đường do dự

một

chút, rồi lắc đầu: “Chưa ạ. Tối nay con

sẽ

tới.”

Hạ Tòng An cười cười: “Chú Chu, hai người cứ

đi

trước

đi

ạ. Cháu với Đường Đường mới xuống máy bay, bọn cháu định

đi

ăn trước

một

chút, chờ bên trong vắng hơn bọn cháu

sẽ

vào sau ạ.”

Ba Chu nghe vậy cũng

không

nói

gì nữa, gật đầu: “Cũng được.”

…………..

8h tối, phòng bệnh

đã

an tĩnh lại.

Tần Đường đứng ở cửa,

nhẹ

nhàng đẩy cửa

đi

vào. Hộ lý chăm sóc vội vàng đứng lên: “Tần tiểu thư.”

Tần Đường

nhẹ

giọng

nói: “cô

đi

ra ngoài trước

đi.”

“Vâng.”

Tần Đường ngồi trước giường bệnh, nhìn Chu Kỳ chăm chú. Khuôn mặt cậu ấy ngoài có chút gầy gò và tái nhợt do thiếu ánh mặt trời ra

thì

khôngkhác gì hồi 17 tuổi.



vẫn như mọi lần tới thăm Chu Kỳ,

nói: “Em nhìn em này, ngủ lâu như vậy, chị còn tưởng em định ngủ mãi luôn chứ………..”



tiếp tục lẩm bẩm,

nói

liên miên, nó rất nhiều.

“Chị An An..”

Chu Kỳ thành công bị



đánh thức, trợn tròn mắt nhìn

cô, dường như

đã

qua mấy đời rồi.

Cha mẹ hai người đều có mối quan hệ rất tốt, Tần Đường lớn hơn Chu Kỳ

một

tuổi,

đã

chơi với nhau từ

nhỏ. Tần Đường

đi

đâu cậu cũng thích

đi

theo, cho dù bị người ta chê cười

thì

cậu cũng

không

để ý,

nói

cười

thì

cười

đi, có gì hơn người đâu chứ.

Tần Đường sửng sốt, sau đó nở nụ cười: “Cuối cùng cũng gọi được em dậy rồi.”

Chu Kỳ mím môi, sau đó

nhẹ

nhàng cười: “Ừ, tại chị ồn quá mà.”

“Cảm giác thế nào rồi?” Tần Đường hỏi.

“Cũng tốt, chính là nằm lâu quá nên cả người đều khó chịu……”

Tần Đường thay cậu chỉnh lại chăn, “không

sao, em rất nhanh liền có thể chạy nhảy trở lại rồi.”

Chu Kỳ nhìn



trong chốc lát,

nói: “Chị An An, sao có mỗi mình chị tới thăm em thế? Trần Kính Sinh đâu?”

Trái tim Tần Đường bỗng quặn lại, sắc mặt trắng bệch.

“Có phải cậu ấy

đang

bận thi đấu rồi

không?” Ký ức của Chu Kỳ vẫn

đang

dừng lại ở 5 năm trước. Hôm nay cậu

đã

hỏi qua,

sự

cố năm đó, ngoại trừ cậu bị biến thành người thực vật

thì

ba người còn lại đều ổn.

“không

có.” Tần Đường nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, “Em có mệt

không?”

“Vẫn ổn ạ.”

“Vậy em nghỉ ngơi

đi

nhé, ngày mai chị

sẽ

đến thăm em.”



đứng dậy.

Chu Kỳ gọi



lại, nhưng Tần Đường vẫn cúi đầu.

Cậu nhìn



cười: “Chị An An.”

Tần Đường: “Sao?”

“không

có gì. Mai chị nhớ tới thăm em nhé.”

Tần Đường cười: “Được.”

……

Hạ Tòng An chờ



ở dưới lầu, Tần Đường ngồi

trên

băng ghế ở bệnh viện,

không

kiêng dè lấy thuốc lá ra châm

một

điếu, ngón tay thon dài trắng nõn kẹp điếu thuốc để lên miệng, yên lặng nhả ra

một

ngụm khói.

Dáng vẻ này của Tần Đường, vô cùng thành thục và quyến rũ.

Hạ Tòng An cũng là nhìn



lớn lên.

Khi còn

nhỏ



rất đáng

yêu, thời thiếu nữ

thì

vừa xinh đẹp lại phóng khoáng, sau đó

sự

việc kia xảy ra,



trầm mặc rất lâu, sau đó liền thay đổi.

Thực ra

anh

không

cảm thấy



như này là

không

tốt, có

một

số thứ chỉ là lớp vỏ bên ngoài,



chỉ

đang

tự phong bế bản thân, tuy tính cách khác biệt, nhưng sâu bên trong



vẫn là Tần Đường đó.

Tần Đường hỏi

anh: “anh

nói

xem, em phải

nói

với Chu Kỳ chuyện Trần Kính Sinh

đã

chết như thế nào đây?”

Giọng

nói

của



vô cùng đạm mạc,

không

nghe ra chút cảm xúc nào trong đó cả.

Hạ Tòng An nhìn



trong chốc lát, thấp giọng

nói: “Trước đừng

nói

gì cả, đợi cậu ấy xuất viện

thì

tính tiếp.”

Tần Đường dập thuốc, đứng lên: “Được.”

Hạ Tòng An cũng đứng lên theo,

nói: “anh

đưa em về. Em muốn về chỗ ba mẹ em bên kia hay trở lại căn hộ của em?”

“Muộn rồi, cho em về phòng của em

đi.”

“Được.”

……….

Tần Đường vốn cho rằng mình

sẽ

mất ngủ,

không

ngờ vừa nằm xuống liền ngủ được. Có lẽ vì Chu Kỳ

đã

tỉnh, nên giấc ngủ này của



trôi qua rất an ổn.

Mãi cho đến khi di động đổ chuông,



mới tỉnh.

Là Tào Thịnh.



vội vàng ngồi dậy, “Tào tiên sinh,

anh

đến Bắc Kinh rồi ư?”

Tào Thịnh cười: “Ừ, tôi đến từ tối qua.”

Tần Đường nhìn đồng hồ,

đã

10h hơn rồi.



xốc chăn lên, “Hai người

đang

ở đâu? Tôi

sẽ

đến ngay bây giờ.”

Tào Thịnh

không

khách sáo với

cô,

nói

địa chỉ.

Tần Đường rửa mặt xong, thay quần áo, lấy chìa khóa lái xe

đi.

Từ Từ vừa nhìn thấy



liền kêu lên: “Chị Đường Đường!”
« Chương TrướcChương Tiếp »