Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Anh Đến Cùng Rạng Đông

Chương 31

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tần Đường ngẩng đầu liền thấy Tưởng Xuyên

đang

đứng trước mặt mình.



nhìn

anh,

nói: “anh

chờ tôi

một

lát.”

Tưởng Xuyên hơi cười, vô cùng tự nhiên

đi

vào phòng tiếp khách.

Tưởng Xuyên uống xong hai ly cafe mới thấy Tần Đường ôm ipad

đi

vào, ngồi xuống trước mặt

anh,

nói: “Danh ngạch tôi

đã

giành ra

một

vị trí cho

anh, nhưng tôi

không

biết

anh

có thể lấy ra bao nhiêu tiền nên tôi muốn

nói

trước với

anh

một

chút, đây là những vật phẩm có khả năng

sẽ

được đấu giá với giá cao,

anh

xem qua rồi đến lúc đó tự mình ứng phó.”



mở album ảnh ra.

Lực chú ý của Tưởng Xuyên

không

nằm

trên

màn hình, mà đặt lên sườn mặt nhàn nhạt của

cô, nâng tay lên, vén

một

lọn tóc bị rơi ra ra sau tai



lộ ra lỗ tai trắng nõn cùng chiếc khuyên tai

nhỏ

nhắn tinh xảo, khẽ nhéo

một

chút.

Cả người Tần Đường liền run lên, lập tức trừng

anh: “anh

làm gì thế?!”

Khóe miệng Tưởng Xuyên cong lên nụ cười: “Em cho rằng

anh

đang

làm gì?”

anh

phát

hiện, lỗ tai



rất nhạy cảm, chỉ cần hơi nhéo

một

chút lập tức liền đỏ.

Tần Đường cắn môi dưới,

nhỏ

giọng

nói: “anh

không

được chạm vào lỗ tai của tôi.”

Tưởng Xuyên nhướng mày, nhìn về phía màn hình Ipad, hình ảnh bên

trên

chính là khối ngọc thạch kia, Tần Đường

nói: “Cái này

anh

đừng động tới, có rất nhiều người tranh giành, giá nhất định

sẽ

bị đội lên cao, nhỡ may

không

ai theo được,

anh

leo lên lưng cọp rồi

sẽ

rất khó để leo xuống đấy.”

anh

chính là

đang

muốn leo lên lưng cọp đây.

Tần Đường lại giới thiệu thêm mấy vật phẩm có giá cao, đem giá cả mình ước tính

nói

cho

anh, dặn

anh

phải

thật

cẩn thận.

“Được rồi.” Tần Đường thoát khỏi album ảnh, nhìn về phía

anh: “anh

nên về sớm

một

chút.”

Tưởng Xuyên hơi nhướng mày lên: “Đến giờ ăn cơm rồi, chúng ta ra ngoài ăn cơm thôi.”

Tần Đường vừa định cự tuyệt, liền thấy đôi mắt thâm đen của

anh, bỗng nhiên

không

nói

nên lời nữa, ôm Ipad trầm mặc

một

lát, rồi

nói: “Được, vậy

anh

chờ tôi

một

chút.”

Tưởng Xuyên đứng dậy: “anh

chờ em ở bên ngoài.”



gật đầu, lại dặn dò

anh: “không

cần lái xe đâu.”

Bọn họ

không

đi

xa, chọn

một

quán ăn ở gần đó. Tần Đường gọi món xong

thì

đưa thực đơn cho người phục vụ.



hỏi

anh: “Khi nào

anh

quay lại nghĩa trạm?”

Tưởng Xuyên: “Đuổi

anh

sao?”

“.......

không

phải.” Tần Đường

nhẹ

giọng

nói: “Tôi chỉ hỏi

một

chút thôi.”

“Chờ mọi chuyện bên này giải quyết xong

sẽ

trở về.” Tưởng Xuyên nhìn về phía

cô, “Em

thì

sao? Có định về cùng

anh

không?”

Trước đó



vẫn còn mấy nơi chưa kịp

đi.

Tần Đường cúi đầu: “không

đi

nữa.”

Tưởng Xuyên dần nhăn mày lại, trong mắt vừa có

sự

ẩn

nhẫn lại đan xen cả chút buồn bực

không

vui.

anh

không

biết



đang

sợ điều gì.

Ăn cơm xong, Tưởng Xuyên đưa



về.

Tần Đường

đang

định xuống xe, Tưởng Xuyên liền kéo tay



lại, ngón tay vô cùng tự nhiên khẽ nhéo tai

cô, vừa lòng nhìn tai



dần chuyển sang màu hồng phấn, “Tần Đường, sau khi buổi đấu giá kết thúc, hãy cho

anh

đáp án.”

“Bây giờ tôi lập tức có thể cho

anh.”

“Bây giờ

không

được.”

Bốn mắt nhìn nhau, Tần Đường rốt cuộc da mặt mỏng,

không

đấu lại được ánh mắt của

anh, chớp chớp đôi mắt, mang theo vài phần thỏa hiệp.

…….

Tin tức quỹ An Nhất kỷ niệm 20 năm thành lập, cùng với

sự

kiện đấu giá từ thiện được tổ chức vào ngày mồng 8 tháng 6 đều được đăng

trên

trang nhất các tờ báo giải trí lớn và các bản tin tin tức xã hội.

Từ đầu tháng 6, Hạ Tòng An

đã

tuyên truyền việc này

trên

trang web của mình.

Bất luận là về quỹ An Nhất hay là buổi đấu giá, đây đều là

một

tin tức lớn.

Sáng sớm hôm đó, các phóng viên đều

đã

canh giữ từ sớm ở bên ngoài hội trường, Tần Đường mặc

một

bộ lễ phục hở vai màu vàng dài thướt tha, màu da trắng như tuyết, dáng người yểu điệu, tóc búi

nhẹ

nhàng, lộ ra khuôn mặt tinh xảo, xinh đẹp.

Người lớn lên

đã

đẹp sẵn, trang điểm thêm vào càng thêm xinh đẹp.



vừa xuất

hiện

đều khiến cho mọi người xôn xao

một

phen.

Bởi vì



xuất

hiện

ở cùng

một

chỗ với Cảnh Tâm và Tần Sâm.



đứng bên cạnh Cảnh Tâm, mọi người vừa nhìn liền biết đây là



con

gái

đã

nhiều năm chưa được lộ mặt ra bên ngoài của ảnh hậu, An An. Cảnh Tâm tuy

đã

hơn 40 tuổi nhưng vẫn

không

hề già, vẫn xinh đẹp kinh diễm động lòng người như cũ.

Tần Đường

không

có đẹp đến kinh diễm như vậy, vẻ đẹp của



vừa điềm đạm lại mang theo chút



độc, mang đến cảm giác mỹ nữ lạnh lùng.

Các phóng viên

không

ngừng giơ cao máy ảnh tác nghiệp, ánh đèn flash lóe lên liên tục, tiếng nghị luận vang lên tứ phía.

thật

vất vả mới vào được bên trong hội trường, những người

không

được mời đến toàn bộ đều bị bảo vệ chặn lại ở bên ngoài, chỉ còn biết cách

mộtcánh cửa

không

ngừng kêu khổ.

Nhóm khách quý cũng dần

đi

vào ngồi vào vị trí

đã

được đánh dấu.

Tần Đường đứng ở bên cạnh, nhìn thoáng qua bên ngoài. Tưởng Xuyên người cao, vừa

đi

vào



liền nhìn thấy. Sau khi nhìn thấy



dáng vẻ của

anhliền

không

nhịn được ngốc lăng.

Vốn dĩ trước đây Tưởng Xuyên đều mặc áo phông tối màu với quần đen, vô cùng đơn giản và tùy ý, nhưng do dáng người đẹp, cho nên dù mặc như vậy vẫn rất đẹp.

Bây giờ

anh

lại

đang

mặc

một

chiếc áo sơ mi trắng lịch

sự, cổ áo cởi

một

cúc, lộ ra hầu kết gợi cảm, áo sơ mi được sơ vin

một

cách quy chuẩn, quần tây đen ôm lấy đôi chân thon dài hữu lực… bất luận là dáng người, khuôn mặt, màu da hay khí chất đều vô cùng nổi bật trong đám người.

Tần Đường thừa nhận,

anh



một

bề ngoài rất xuất chúng.

Nếu người này

không

thần bí như vậy, chỉ đơn giản là người phụ trách của

một

tổ chức nghĩa công,



cũng

không

có vài lần cùng

anh

trải qua nguy hiểm đến sinh tử,

thì



sẽ

đồng ý với

anh.

Như cảm giác được ánh mắt của

cô, Tưởng Xuyên quay đầu lại nhìn

cô, ánh mắt hơi tối đen.

đang

muốn

đi

về phía

cô, sau lưng đột nhiên có người gọi

anh

lại.

“Tưởng Xuyên.”

Tưởng Xuyên hạ mi mắt, quay đầu lại, cười nhạt: “Khương tổng,

đã

lâu

không

gặp.”

Khương Khôn cười lớn: “Đúng vậy, muốn gặp cậu đúng là

không

dễ gì.

thật

không

ngờ cậu cũng đến Bắc Kinh.”

“Chịu người ủy thác đến tham gia đấu giá mà thôi.”

Khương Khôn năm nay 40 tuổi, vóc dáng

không

tính là cao, hai mắt sắc bén hữu thần, khi nghiêm túc nhìn người liền trở nên thập phần sắc bén: “Thế sao?

thật

là trùng hợp.”

“Đúng là trùng hợp.” Tưởng Xuyên cười cười, bất động thanh sắc

nói: “Hôm nay ở đây có nhiều phóng viên như vậy, Khương tổng cũng chịu lộ mặt. Đây là lần đầu tiên đó.”

Ánh mắt sắc bén của Khương Khôn nhìn

anh

chằm chằm, ngay sau đó liền lớn tiếng cười: “Tôi đây còn

không

phải

đang

tìm

một

thời cơ tốt để lộ mặt sao?”

Tưởng Xuyên tay đút túi quần, khóe miệng chậm rãi cong lên: “Quả thực là như vậy.”

Sau ngày hôm nay, ấn tượng của mọi người đối với Khương Khôn

sẽ

chỉ còn là…….

một

doanh nghiệp từ thiện.

…….

Người mua ngồi trật tự ở bên trong hội trường, nhân viên công tác bắt đầu phát thẻ bài đấu giá, tất cả mọi thứ đều được chuẩn bị xong xuôi.

Tưởng Xuyên liếc nhìn thẻ bài đấu giá trong tay, rồi lại đem ánh mắt nhìn về phía

trên

đài.

Sau khi Tần Đường tự giới thiệu bản thân xong, bên dưới mọi người đều bàn tán vô cùng sôi nổi.

“thì

ra nhϊếp ảnh gia Tần Đường chính là



ấy.

thật

không

ngờ



ấy lại là con

gái

của Cảnh Tâm.”

“Lớn lên đẹp như vậy,

không

tham gia vào giới giải trí

thật

đúng là đáng tiếc.”

“Có cái gì đáng tiếc chứ?

không

phải ai cũng muốn tiến vào giới giải trí, nhϊếp ảnh gia cũng có vị thế rất cao mà.

anh

không

biết có bao nhiêu ngươi muốn hẹn được



ấy chụp ảnh cho đâu. Nhưng đáng tiếc



ấy lại vô cùng kén chọn người chụp, hơn nữa cứ cách

một

khoảng thời gian là lại

đi

ra ngoài

một

chuyến.

trên

Weibo của



ấy up rất nhiều ảnh chụp phong cảnh vùng núi đó.”

“Phòng làm việc của



ấy

đã

xác nhận

trên

trang blog chính thức rằng năm nay



ấy

sẽ

tổ chức

một

buổi triển lãm ảnh từ thiện….”

…….

Tưởng Xuyên mím môi, nhìn





trên

đài

đang

nói

về những đứa trẻ ở vùng núi,

nói

về những trẻ em buộc phải bỏ học.

Bỗng nhiên có cảm giác, thực ra khoảng cách giữa bọn họ cũng

không

xa lắm.

…….

Buổi đấu giá chính thức bắt đầu.

Đấu giá viên Lộ Toa bước lên đài, giới thiệu các vật phẩm.

Mỗi

một

vật phẩm đều có

một

lời giới thiệu mở đầu, trừ các vật phẩm có giá trị lớn, các vật phẩm khác đều

không

có giá sàn, người mua tự do đấu giá.

Tưởng Xuyên ngồi vắt chéo chân, dựa lưng và

trên

ghế, thỉnh thoảng có giơ thẻ, đến điểm

thì

dừng lại.

Mỗi lần giơ thẻ lên, Lộ Toa đều liếc nhìn về phía

anh

nhiều hơn vài lần, ánh mắt dính

trên

người Tưởng Xuyên.

Cuối cùng là ba vật phẩm quý giá nhất.

Ngọc thạch của Khương Khôn, bức tranh sơn dầu của

một

họa sĩ nổi tiếng,

một

món đồ sứ thời Thanh.

Từ đầu đến giơ, Khương Khôn

không

hề giơ thẻ bài

một

lần nào, nếu Tưởng Xuyên đoán

không

lầm, mục tiêu của ông ta là món đồ sứ kia, mục đích rất đơn giản, chính là muốn trở thành tiêu điểm toàn trường.

Tưởng Xuyên nhắn tin cho Tào Thịnh.


sẽ

ra giá cao nhất toàn trường, theo

không?>


được, bên

trên

không

cho phép.>

Tưởng Xuyên cất điện thoại

đi,

không

hề giơ thẻ bài lên nữa.

Quả nhiên, Khương Khôn chơi lớn, bỏ ra 1000 vạn để mua món đồ sứ kia, ngoại trừ phần giá niêm yết, phần còn lại đều đều quyên hết cho quỹ An Nhất, làm học bổng cho trẻ em nghèo vùng núi.

Lộ Toa khéo léo khen ngợi: “Khương tổng ra tay

thật

là hào phòng. 700 vạn kia cũng đủ để xây dựng cả

một

khu trường học hy vọng rồi. Tôi thay mặt những đứa trẻ kia gửi lời cảm ơn chân thành đến Khương tổng.”

Khương Khôn đứng lên, cười

nói: “không

cần, hồi

nhỏ

tôi cũng từng là đứa trẻ nhà nghèo, biết

sự

khổ sở này, cho nên bây giờ có năng lực rồi, đương nhiên là muốn hy vọng có thể trợ giúp những đứa trẻ đó nhiều hơn

một

chút. Đây cũng chính là tâm nguyện cả đời của tôi.”

Mọi người đều vỗ tay vang dội.

Khương Khôn trở thàng người quyên tặng khoản tiền lớn nhất trong hội trường.

Sau khi buổi đấu giá kết thúc, lập tức bị phóng viên vây quanh.

Gia đình Tần Đường, cùng với Khương Khôn đứng

một

chỗ để phóng viên chụp ảnh chung.

không

chỉ có thể, rất nhiều những người mua khác, những người nổi tiếng ở

hiện

trường đều tranh nhau muốn đặt quan hệ với ông ta, đặc biệt là phái nữ độc thận lại càng hào phóng phô ra mị lực của mình.

Nghe

nói

Khương Khôn vẫn chưa kết hôn.

Mà cho dù có kết hôn rồi

thì

cũng làm sao chứ? Người đàn ông ra tay hào phóng như vậy, có rất nhiều phụ nữ tình nguyện tre già măng mọc.

……

Tưởng Xuyên đứng ở cuối hành lang hút thuốc.

Tiếng giày cao gót phụ nữ giẫm lên sàn đá hoa cương vô cùng vang dội, ngày càng tiến gần.

anh

nhẹ

nhàng nhả ra

một

vòng khói thuốc, hạ mắt xuống, nhìn về phía người phụ nữ gợi cảm thành thục ở bên cạnh. Lộ Toa nở nụ cười: “Thế nào?

không

quen sao?”

“Quen.” Tưởng Xuyên tay búng tàn thuốc, vẻ mặt vô cảm

nói: “Có việc gì?”

“không

có việc

thì

không

thể tìm

anh

sao?” Lộ Toa nhìn

anh, đôi môi đỏ mỉm cười, sóng mắt đảo qua đảo lại

không

ngừng

trên

người

anh, “anh

mặc thế này trông thực

không

tồi. Dáng vẻ này thực

sự

rất giống

một

vị tinh

anh

đó.

thật

ra,

anh

có thể suy nghĩ đến việc ở lại Bắc Kinh.”

Tưởng Xuyên quay đầu lại, bình tĩnh nhìn



ta: “Chuyện này

không

liên quan đến

cô.”

“Sao lại

không

liên quan chứ……”



ta vừa

nói

vừa tiến lên phía trước, thân thể dán lên cánh tay

anh, cảm nhận từng thớ cơ mãnh mẽ hữu lực của

anh, nhịn

không

được thò tay ra, ngón tay sơn đỏ chót ở

nhẹ

vẽ vòng ở

trên

eo

anh.

Vô cùng mị hoặc.

Tưởng Xuyên

không

hề có phản ứng, cũng

không

đẩy



ta ra.

Hút thuốc xong, trong l*иg ngực chứa đầy ngụm khói cuối cùng, cúi đầu,

nhẹ

nhàng nhả khói vào mặt



ta.

anh

hút thuốc lá rất nặng, mùi khói nồng đậm sặc người.

Lộ Toa nhíu mày nhưng

không

hề né tránh, chờ khói tản ra,

nhẹ

nhàng cười, tay càng làm càn ôm lấy eo Tưởng Xuyên, tiến lên hai bước, vòng ra sau lưng

anh.

Tưởng Xuyên đè lại tay



ta, sắc mặt vẫn nhàn nhạt như cũ: “cô

có ý gì?”

Lộ Toa cười khẽ, tay khẽ động

trên

eo

anh, oán trách

nói: “Người ta có thể có ý gì được chứ? Chẳng lẽ

anh

không

hiểu sao?”

Tưởng Xuyên đè tay



ta lại.

…….



một

đầu khác của hành lang, Tần Đường dùng ánh mắt thanh lãnh nhìn về phía

anh.

Dư quang Tưởng Xuyên thoáng nhìn, hơi nghiêng đầu qua.

Bốn mắt nhìn nhau.

Đáy mắt Tưởng Xuyên đều là

ẩn

nhẫn, bước chân

không

tự giác

đi

lên

một

bước, Lộ Toa cũng lập tức

đi

theo

một

bước.

Ánh mắt Tần Đường càng ngày càng lạnh, vài giây sau liền chậm rãi rời ánh mắt, xoay người bỏ

đi.

không

biết là ảo giác của

anh

hay là gì, nhưng

anh

thấy ánh mắt của



hình như có chút đỏ.

Lộ Toa theo đà nghiêng người dựa về phía trước, hai luồng no đủ trước ngực như có như

không

có cọ cọ lên lưng

anh, “anh

Tưởng, chúng ta bắt đầu

một

lại lần nữa

đi.”

Nháy mắt tiếp theo, cổ tay bị người ta giữ lại, lực đạo vô cùng tàn nhẫn khiến Lộ Toa lập tức ăn đau.

Tưởng Xuyên nhìn



ta, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: “không

cần.”

“Vì sao?”

“Tôi thấy



không

“lên” được.”
« Chương TrướcChương Tiếp »