Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Anh Đến Cùng Rạng Đông

Chương 48

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Michellevn

Trước khi gặp được Tần Đường, cho tới bây giờ Tưởng Xuyên vẫn chưa từng nghĩ tới vấn đề có sợ chết hay

không

.

Trải qua vài lần vào sinh ra tử, suy nghĩ trong đầu toàn bộ đều là nhiệm vụ, phải làm sao để

không

bị bại lộ, làm thế nào túm được manh mối, và bảo toàn mạng sống bằng cách nào.

Đương nhiên

anh

trân trọng cái mạng mình.

Chỉ là

không

ngờ, có

một

ngày,

sẽ

có người lo sợ

anh

bỏ mạng nhiều hơn so với

anh

.

Năm ấy Trần Kính Sinh chết, Tần Đường còn chưa đủ 29 tuổi mà?

sự

kiện đó

đã

tạo thành bóng ma to lớn trong tận sâu thẳm con người

cô, giờ

đã

qua bốn năm, vẫn nguyên vẹn đó

không

thể thoát ra khỏi nỗi sợ hãi lo âu này.

Mỗi lần



hoàng hốt, Tưởng Xuyên liền cho rằng sinh mạng mình

đã

nằm trong tay

cô, làm sao cũng phải sống sót, thế nào cũng

không

thể bỏ lại

cô.

anh

tùy ý để



ôm hôn, tay đỡ lấy vòng eo

cô, chờ cảm xúc của



dần ổn định, mới đảo khách thành chủ, dùng sức hôn môi

cô, cắи ʍút̼ lấy đầu lưỡi của

cô.

Cơ thể Tần Đường khẽ run lên, ánh mắt mơ màng chỉ hé mở

một

nửa, cũng dùng sức hôn lại

anh.

Hồi lâu, Tưởng Xuyên thở gấp buông



ra, trong mắt ngập tràn du͙© vọиɠ, cúi đầu tì trán lên trán

cô, khẽ cười ra tiếng:" Đây là khách sạn đấy, nếu em muốn, chung ta

đi

thuê phòng nhé?"

Tần Đường ôm vòng lưng

anh, nghiêng đầu chúi vào

một

bên vai

anh, lí nhí đáp:"

không

muốn."

Tưởng Xuyên cúi đầu cắn vành tai đỏ ứng của

cô, hơi thở nóng bỏng phả lên làn da

cô:"

đi

toilet cũng được đó."

Toàn thân Tần Đường như bị điện giật, rụt cổ lại trốn tránh, tâm trạng trước đó còn sợ hãi

đã

tiêu tan rất nhiều, đỏ mặt đẩy

anh, "

không

muốn mà."

Tưởng Xuyên bật cười, tay nhéo

trên

hông



một

cái.

Tần Đường "A "

một

tiếng, lại yên ổn dựa vào lòng

anh.



chỉ sợ, lúc

yêu

Trần Kính Sinh, có

không

ít người coi thường hai người họ, cho rằng họ sớm muộn gì cũng chia tay, đúng như vậy, cuối cùng họ

đã

chia tay, thiên nhân vĩnh cách(*)

(*)thiên nhân vĩnh cách天人永隔: sinh tử cách biệt vĩnh viễn

không

thể gặp lại.

không

hề có ai dự đoán được kết cục như vậy.



không

hối hận, chỉ là rất tiếc nuối, vô cùng khổ sở.

Vừa rồi Triệu Kiền Hòa ánh mắt điên cuồng, tự dưng khiến



lo sợ

không

yên, có đôi khi sinh mệnh

không

phải tự tay mình nắm giữ.

Tưởng Xuyên vuốt nhè

nhẹ

lưng

cô, Tần Đường ngẩng đầu, hoảng sợ trong mắt

đã

không

tiêu tan, chỉ còn lại vẻ trong trẻo ướŧ áŧ, cứ như vậy mà nhìn

anh, lòng Tưởng Xuyên mềm nhũn, lại ấn người lên tường hôn

không

biết trời đất gì luôn.

.............

Tần Đường

đi

toilet sửa sang lại mái tóc bị xoa rối loạn, nhân tiện tô lại son môi,

hai má và vành tai đều là màu hồng, cực kỳ quyến rũ.

Tưởng Xuyên ở bên ngoài hút thuốc, ngón tay gảy gảy tàn thuốc.

Thấy



đi

ra, môi mím chặt, lại kìm nén rít mấy hơi thuốc.

Tần Đường

nói

: " Em

đi

vào đây."

Tưởng Xuyên gật đầu, nghĩ nghĩ lại dặn dò

một

câu, "

không

được khiêu vũ cùng đàn ông."

Tần Đường tiến gần hai bước, hỏi:"

anh

biết khiêu vụ

không

?"

" Cái loại nhảy giao tiếp ôm eo xoay vòng quanh ấy hả?"

Ôm eo, xoay vòng quanh....

Nắm được trọng điểm

không

tồi nha.

Tần Đường cảm thấy buồn cười, lần đầu tiên nghe thấy có người mô tả điệu nhảy khiêu vũ như vậy, " Vậy rốt cục

anh

có biết hay

không

?"

Tưởng Xuyên dập tắt thuốc, " Biết, có điều

đã

nhiều rồi năm chưa thử qua."

Học trước khi

đi

nằm vùng, mấy năm đó thường xuyên tham gia các loại lễ hội tiệc rượu.

Tần Đường ngẩng đầu nhìn

anh, giọng

nói

nhẹ

như mây:" Từng nhảy cùng Lộ Toa rồi sao?"

Tưởng Xuyên nhìn



chăm chú vài giây, chậm chạp gật đầu.

Tần Đường mím môi, cười nheo lại ánh mắt: " Em dám chắc



ấy nhảy

không

đẹp bằng em."

Tưởng Xuyên nhếch mép, Tần Đường

không

đợi

anh

nói

gì, lại

nói

tiếp:

anh

đi

ăn chút gì

đi,

không

cần ở

không

chờ em."

"

anh

biết mà." Ảnh ngoảnh nhìn về phía cửa toilet, " Em em

đi

thôi."

Tần Đường gật đầu.

Vừa xoay người,

đã

trông thấy Lộ Toa

đi

phía trước.



đã

từng hỏi Tưởng Xuyên, vì sao chia tay Lộ Toa.

Tưởng Xuyên

nói:" Đàn ông có thể biến thành hư hỏng, phụ nũ cũng vậy,

không

cùng chí hướng,

sẽluôn

đi

đến kết cục chia lìa.

" vậy

anh

có lưu luyến

không?"

"

không

có."

"

không

còn thích



ấy chút nào sao?"

"Ừm"

"thật

chứ?"

Tưởng Xuyên:" Ừm, giờ

không

phải

đã

có em rồi sao?"

...........

Sau phiên đấu giá và tiệc tối của Tần Đường tại quỹ từ thiện An Nhất, rất nhiều người đều lôi kéo muốn được làm quen với

cô, dù sao gia thế



rất tốt, dáng dấp xinh đẹp, lại là nhϊếp ảnh gia nổi tiếng, ngoài những điều này,



còn là người phụ trách của Quỹ An Nhất.

Vừa vào trong phòng tiệc, lập tức có người tiến đến gần bắt chuyện, phần đông là nam giới.

Vẻ ngoài Tần Đường lãnh đạm, thái độ xa cách, sau khi mấy người đàn ông thấy tiếp xúc khó khăn, cũng

không

cố tự mình làm mất mặt nữa.



dễ chịu tự tại thoải mái, tự chiếu cố bản thân

đi

lấy đồ ăn, lấp đầy bụng mình.

Nhìn thoáng qua Lộ Toa

đang

nói

chuyện vui vẻ với hai người đàn ông,

một

lúc sau cùng

một

trong hai người đó quay người tiến vào sàn nhảy.

Tần Đường quay đầu liếc nhìn,

đang

muốn xoay

đi

------------

" Tần tiểu thư."

Tần Đường nhớ



giọng

nói

này, thân hình hơi cứng lại, chậm rãi xoay người, khóe miệng mang theo ý cười:" Khương tiên sinh."

Khương Khôn thấy hai tay



trống trơn, thuận miệng hỏi:" Hôm nay

không

cừa ý sản phẩm đấu giá nào sao?"

Loại đấu giá tư nhân này, Tần Đường tham gia lần đầu tiên,

không

ra tay cũng rất bình thường,



thận trọng quan sát biểu

hiện

của Khương Khôn, nét mặt

hắn

ta bình tĩnh, khóe miệng còn

ẩn

ý cười.

Nghĩ nghĩ,



gật đầu

nói:" Vâng, lần đầu tiên tôi tham gia đấu giá tư nhân."

Khương Khôn hỏi:" Đối với bán đấu giá từ thiện, có phải Tần tiểu thư cảm thấy hứng thú hơn

không

?"

TRong lòng Tần Đường kinh hãi, đắn đo trả lời:" Nếu

nói

về trước đây

thì

quả

thật

là điều này đúng."

Khương Khôn nhìn



chăm chú trong chốc lát, cười cười.

Tần Đường lấy ly rượu vang, nhẽ nhấm

một

ngụm, nhìn sang nơi khác, nở nụ cười ái ngại:" Tôi trông thấy người quen, xin phép được qua đó

một

chút."

nói

xong, quay người rời

đi.

Mãi đến khi

không

còn cảm giác ánh mắt áp bức phía sau, Tần Đường mới

nhẹ

thờ ra, trong lòng bàn tay tất cả đều là mồ hôi.

Ánh mắt Khương Khôn thực bình tĩnh, làm cho người ta sợ hãi hơn so với vẻ điên cuồng tàn nhẫn

khônghề che giấu của Triệu Kiền Hòa.

......................

Tưởng Xuyên vẫn luôn ngồi bên ngoài phòng chờ đợi.

Tào Nham ôm người đẹp

đi

lướt qua, liếc mắt nhìn

anh, tay làm độn tác ra hiệu.

Khương Khôn

đang

ở bên trong.

Tưởng Xuyên gật đầu, tỏ vẻ

đã

biết.

một

lúc sau,

anh

đứng dậy, hướng mắt nhìn vào bên trong.

Tay Tần Đường khoát lên vai

một

người đàn ông, người kia nắm lấy vòng eo

cô, xoay tròn trong sàn nhảy, làn váy tung bay, rực rỡ đến

không

chịu nổi.

không

phải

đã

nói



sẽ

không

nhảy sao hả?

Tưởng Xuyên mím môi lại, đứng nhìn trong giây lát, xoay người rời

đi.

Ra khỏi sảnh lớn khách sạn, quan sát xung quanh,

không

thấy có gì lạ thường,

đi

lại phía chiếc xe màu đen có rèm che

đang

đậu ven đường.

Tào Thịnh

đang

ngồi dựa

trên

ghế lái hút thuốc, thấy

anh

mở cửa ra, quang cho bao thuốc.

Tưởng Xuyên đón lấy, rút ra

một

điếu để lên miệng, châm rít mấy hơi, Tào Thịnh

nói

:" Quan sát tình hình, chúng ta ta

đã

bị chơi

một

vố rồi."

Tưởng Xuyên

đã

đoán ra, " Bán đấu gia tư nhân chỉ là nhằm che đậy, năm sản phẩm đấu gia, có lẽ chỉ có hai loại là thực

sự

bán ra ngoài, ba cái còn lại được sử dụng để che giấu những giao dịch bẩn thỉu khác, tôi đoán hẳn là ma túy, ý tưởng lần này có lẽ là của Triệu Kiền Hòa, nhược điểm của Khương Khôn

đã

bị Triệu Kiền Hòa tóm được, khiến Khương Khôn sử dụng phiên đấu giá lần này để giúp

hắn

che giấu."

Vì vậy, Khương Khôn mới có thể tạm thời rút

đi

khỏi phiên đấu giá.

Tào Thịnh thở dài

một

tiếng:" Lần này vẫn

không

bắt được điểm sơ hở của Khương Khôn, còn phải lưu giữ mầm mống tai họa Triệu Kiền Hòa này. "

Nhiệm vụ này

đã

không

còn là của

một

đội cảnh sát

Cả hai đội đều có nhiệm vụ riêng, họ quản lý rửa tiền, và đội kia là đội chống ma túy.

Nếu muốn

một

mẻ hốt gọn, giai đoạn đầu nếm mật nằm gai là

không

thể tránh khỏi, chỉ cần cắn răng và nuốt vào bụng mà thôi.

Tưởng Xuyên:" Ừm."

anh

hút hết

một

điều thuốc, lại hàn huyên mấy câu, xác định bước hành động tiếp theo,

đã

hơn nửa giờ đồng hồ sau.

Tào Thịnh:"



nàng Tần Đường kia vẫn còn bên trong hả?"

Tưởng Xuyên đoán thời gian

không

còn nhiều, mở cửa xa ra:" Tôi

đi

trước đây."

Quay trở lại bên ngoài phòng tiệc, Tần Đường vẫn chưa ra ngoài, Tưởng Xuyên cũng

không

thúc giục

cô.

Mười giờ, Tần Đường

đi

ra.

Tưởng Xuyên đứng dậy bước qua, "

đi

được rồi chứ?"

Bữa tiệc trong phòng vẫn náo nhiệt như cũ, Tần Đường lợi dụng lấy cớ

đi

rửa tay mà rút

đi

trước, trông thấy Tưởng Xuyên,

nhẹ

thở ra, gật đầu mạnh mẽ, " Dạ, chúng ta

đi

thôi, em muốn về rồi."

Tưởng Xuyên hướng mắt nhìn vào bên trong," Ừm,

đi

thôi."

Hai người dùng thang máy

đi

xuống bãi đỗ xe ngầm, sau khi lên xe, Tần Đường khẽ hít thở:" Lúc nãy em nhìn thầy Khương Khôn,

hắn

nói

chuyện với em."

Tưởng Xuyên dừng lại, giọng

nói

hơi trầm xuống:"

hắn

nói

gì?"

Tần Đường nhíu mày,"Giống như

hắn

muốn thăm dò em, hỏi em có phải cảm thấy hứng thú đối với đấu giá tư nhân hay

không, em

nói

phải."

" Còn

nói

gì nữa?"

" Hết rồi." Tần Đường lắc đầu, "

hắn

tạo cho người ta cảm gáic áp bức mạnh mẽ. "

Tưởng Xuyên rủ mắt, khởi động xe, Tần Đường kéo cằm ngẫm nghĩ,

nói

:" Em đoán nếu có đấu giá từ thiện lần tới, em vẫn

sẽ

nhận được thư mời."

Tưởng Xuyên vươn tay ra, xoa xoa đầu



:" Đừng hoảng,

anh

đi

với em."

Tần Đường gật đầu, nghĩ nghĩ, mỉm cười với

anh, " CHúng ta về thôi."

Xe rất nhanh lái ra khỏi bãi đỗ xe ngầm.

Sau hơn

một

tiếng đồng hồ, chiếc xe jeep màu đen

đã

lái vào trong sân.

Hắc Hổ sủa lên mấy tiếng, lao nhanh ra, Tưởng Xuyên mở cánh cửa xe ra, đón được Hắc Hổ nhảy lên người, vỗ vỗ đầu nó, bình thường vào giờ này mọi người đều

đã

tự trở về phòng, bây giờ lại đồng loạt ngồi ngay ngắn trong sân, vây quanh lò nướng

đang

đốt lửa nướng thịt.

Tiểu Thành giơ lên

một

xâu chân gà, cười vui vẻ

đi

tới, đưa cho Tần Đường:" Cho chị này Tần Đường, em nướng đó."

Tần Đường nhìn, nhận lấy,:" Sao mọi người lại muốn nướng thịt vậy?"

Tiểu Thành đáp:" Mấy ngày nữa, Tiểu Bạch và Từ Bằng phải khai giảng rồi, bọn họ phải quay về trường, Từ Bằng đề nghị nướng gì đó trong sân, Lữ ca

nói

anh

ấy bao hết, đây

không

phải là toàn bộ đâu, tụi em

đã

mua nhiều lắm đó, cũng ăn hết hơn nửa rồi. "

Tưởng Xuyên nhướng mày,

đi

tới, A Khởi liền đưa cho

anh

một

xiên thịt bò.

Tối nay Tưởng Xuyên vẫn chưa ăn cơm, quả

thật

đói bụng, hai ba miếng

đã

xong

một

xiên, kéo hai cái ghế đặt cạnh nhau, quay đầu

nói

với Tần Đường:" Lại đây ngồi

đi."

Tần Đường nghe lời

đi

tới, ngồi xuống bên cạnh

anh.

Tx chọn vài món ăn trong khay,

nhỏ

giọng hỏi: " Muốn ăn gì hả?"

Tần Đường nhìn qua:"

anh

nướng chứ?"

" Ừ."

" Em ăn bắp."

"Được"

Tưởng Xuyên chọn lấy cái bắp xem như tốt nhất, đặt lên giá nướng, quét chút dầu, chậm rãi lật

đi

lật lại.

Tiểu Bạch và A Khởi nhìn nhìn, nhất là A Khởi,



ấy

đã

ở Nghĩa Trạm lâu như vậy, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Tưởng Xuyên bắt tay vào làm đồ ăn cho phụ nữ, khoảng thời gian này lá gan Tiểu Bạch cũng

đã

lớn, nhịn

không

được

nói

:" Tưởng ca, cũng nướng cho em

một

cái nhé."

Bắp nướng mà

không

khéo, lúc trước bọn họ vội vàng ăn, nướng lên đều cháy xém.

A Khởi cũng vội vàng giơ tay:" Em cũng muốn."

Tưởng Xuyên lườm hai



nàng, thuận tay cầm lấy hai cái bắp, quăng vào trong lòng Tiểu Thành, miệng Tiểu Thành

đang

nhai đồ ăn, luống cuống tay chân ôm lấy.

Tưởng Xuyên

nói

:" Để Tiểu Thành nướng cho."
« Chương TrướcChương Tiếp »