Chương 3: Lần đầu không dễ dàng

Từ lúc Bạch Tuấn Nam bước vào lớp, Lý Văn Hiên đã chú ý tới cậu, thấy sắc mặt của cậu tiều tụy thì nhíu nhíu mày.

"Văn Hiên, anh làm sao vậy?" Vương Linh huơ huơ tay trước mặt Lý Văn Hiên lo lắng hỏi.

"À, không có gì!" Thấy hoa khôi của lớp ở bên cạnh nhìn mình lo lắng, Lý Văn Hiên nhàn nhạt trả lời.

Một số sinh viên cá biệt ngồi ở cuối lớp, thấy hoa khôi lo lắng cho Lý Văn Hiên, bắt đầu ồn ào lên.

"Wow ~ anh Hiên, anh giỏi thiệt nha!"

"Đúng vậy, đúng vậy, ngay cả hoa khôi của lớp chúng ta đều nghiêng đổ vào lòng cậu, thằng nhóc ~ cậu thực sự có số đào hoa lắm!" Người ngồi bên cạnh trêu ghẹo nói.

"Đúng đó, tôi đeo đuổi lâu như vậy mà cũng không được, thật không ngờ anh Hiên nói một lời, hoa khôi của lớp đã nghiêng đổ rồi, thực sự là người so với người tức chết mà!" Cái này rõ ràng là không đạt được nên ghen ghét ra mặt.

"Được rồi, nhóc con ~ cậu cũng không cần vì ăn không được nho, ở nơi này nặng ra cái bộ dạng đáng thương. Ngồi xuống, thầy đến kìa!"

Bạch Tuấn Nam nghe tiếng ồn ào ở đằng sau, cười khổ một cái, mở sách giáo khoa trước mặt và lắng nghe thầy giáo giảng bài, nhưng một tiết học trôi qua cũng không nghe lọt một câu.

Mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau, mỗi lần nhìn xuống đều thấy Lý Văn Hiên đang vui vẻ trò chuyện với hoa khôi của lớp, từ trước đến giờ không nghĩ đến có một ngày trong cuộc sống của Lý Văn Hiên xuất hiện nữ sinh. Cho nên mình mới can đảm mà thổ lộ ra hết, nhưng chờ đến lúc bản thân hối hận, tất cả đã không kịp rồi. Nghĩ đến đây tay cậu nắm lại thật chặt, cho rằng như vậy có thể làm cho mình dễ chịu một chút, mới có thể làm cho mình không cảm nhận được đau đớn ở trong lòng.

Tiết học này là tiết học dài nhất từ trước đến nay của Bạch Tuấn Nam, mỗi một giây đều là một sự giày vò.

Đến lúc chuông tan học vang lên, Bạch Tuấn Nam nhanh chóng thu xếp sách vở của mình rồi đẩy cửa đi ra. Bây giờ cậu không dám đối mặt với Lý Văn Hiên, bởi vì như vậy, cậu sẽ cảm thấy rất khó chịu.

Lý Văn Hiên thu dọn xong mọi thứ, lúc ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Bạch Tuấn Nam chạy trối chết. Lý Văn Hiên chẳng biết làm sao, cũng không còn tâm tình để diễn kịch tiếp, rầu rĩ nhìn bạn nữ bên cạnh mình.

Vương Linh cũng không có phát hiện ánh mắt của Lý Văn Hiên, lúc thu dọn xong mọi thứ liền lôi kéo tay của Lý Văn Hiên nói "Văn Hiên, chúng ta đi ăn cơm đi!"

Lý Văn Hiên là một nam sinh rất có mị lực, nữ sinh đều rất thích hắn, kể cả nam sinh cũng muốn làm anh em với hắn. Bởi vì hắn là người coi trọng nghĩa khí, không so đo tính toán, trên người có phần mị lực khiến cho người ta phải hâm mộ, vì vậy mọi người trong lớp đa phần đều yêu mến hắn.

Nghĩ hiện tại tốt đẹp như thế chính là đang hẹn hò với nam sinh hoàn hảo này, Vương Linh ngẫm lại cảm thấy rất vui vẻ.

Không khỏi nhìn thấy nữ sinh bên cạnh mình đang vui vẻ, Lý Văn Hiên không biết chuyện này là đúng hay sai, nhưng lúc này cũng không lo được nhiều như vậy.

Khi cả hai ăn cơm xong, liền chạy nhanh về ký túc xá, lúc Lý Văn Hiên về đến ký túc xá, thì thấy Bạch Tuấn Nam ngồi trước bàn ngẩn người ra. Vừa định hỏi cậu đã ăn cơm chưa, nhưng lời vừa tới miệng lại trở thành: "Bạch Tuấn Nam, hôm nay thấy bạn gái của tôi như thế nào, dáng dấp ra sao? Xinh chứ!"

Bạch Tuấn Nam biết Lý Văn Hiên trở về, chỉ là không nghĩ đến hắn sẽ nói chuyện với mình. Nhưng khi nghe hắn gọi đầy đủ tên mình, lại hỏi mình vấn đề như thế, nghe được những lời này, Bạch Tuấn Nam khổ sở cười cười. Sau đó thu hồi nụ cười khổ sở, cậu quay đầu về phía Lý Văn Hiên đang đứng ở cửa với vẻ mặt đắc ý, mỉm cười nói: "Ừ, xinh lắm!"

Thấy trong mắt cậu rõ ràng đang chất chứa bi thương, nhưng vẫn miễn cưỡng vui cười trả lời như thế, Lý Văn Hiên nắm tay thật chặt im lặng về phòng của mình, "Rầm" một tiếng đóng cửa lại.

Ném mình trên giường với bao ngổn ngang, nghĩ đến một màn vừa rồi, bực dọc gãi đầu, lại cầm quần áo dự định đi đến nhà tắm.

Chờ đến lúc Lý Văn Hiên không còn ở đây, Bạch Tuấn Nam liền thu hồi khuôn mặt tươi cười. Cậu biết vừa rồi mình cười khó coi lắm, nhưng cậu cũng không muốn để cho Lý Văn Hiên phát hiện mình đau khổ, đành thở dài đi vào phòng tắm chuẩn bị tắm.

Vì ký túc xá là loại hình nhà trọ hai người, cho nên nó được trang bị hàng loạt thiết bị, có thể nói trường này đã tốn bao nhiêu kinh phí.

Thế là đợi đến lúc Lý Văn Hiên mở cửa phòng tắm, thì thấy Bạch Tuấn Nam lõa thể đứng tắm dưới vòi sen. Bây giờ Lý Văn Hiên có hơi mất bình tĩnh vuốt tim của mình, tiếng hít thở phì phò, ngay cả bản thân hắn cũng giật nảy mình, lặng lẽ đóng cửa lại.

Bạch Tuấn Nam không phát giác vừa rồi bị người mình thầm mến nhìn thấy thân thể trần trụi của mình, giờ phút này cậu vẫn còn đắm chìm trong tình cảnh vừa rồi.

Ha ha, Lý Văn Hiên, vì sao cậu cứ trơ trơ như thế, trong khi cậu biết tôi có tình cảm với cậu, vì sao còn làm tổn thương tôi như vậy. Nghĩ lại, Bạch Tuấn Nam ngồi xổm xuống ôm chặt mình, cảm thấy như thế này có thể mang đến ấm áp cho mình.

Cậu cảm thấy trái tim mình rất lạnh, tại sao phải như vậy, vì cái gì, Lý Văn Hiên ~ cậu có thể nói cho tôi biết tại sao không? Nhưng những lời này Bạch Tuấn Nam không dám hỏi hắn, cảm thấy quan hệ hiện tại của hai người, đã đến lúc gọi đầy đủ tên họ.

Còn nhớ lần gặp mặt đầu tiên "Bạch Tuấn Nam, em gọi là Bạch Tuấn Nam à?" Lý Văn Hiên lúc ấy mới tám tuổi, hai mắt tròn xoe nhìn Bạch Tuấn Nam đáng yêu trước mắt hỏi.

"Dạ" Bạch Tuấn Nam vui vẻ gật đầu một cái.

"Vậy sau này anh gọi em là Tuấn Nam có được không?" Hoa đào trên cây lả tả rơi xuống, có một cánh hoa rơi trên đầu của Lý Văn Hiên, hình ảnh năm đó dường như khắc sâu trong đầu của Bạch Tuấn Nam.

Mà nhóc Lý Văn Hiên không phát giác có cánh hoa đào rơi xuống đầu mình, hắn lúc này chăm chú nhìn thằng bé thấp hơn mình nữa cái cầu. Cảm thấy khi thằng bé cười lên thật là dễ thương, bất tri bất giác chạm vào mái tóc mềm mại.

Cảm nhận được câu hỏi từ trên đỉnh đầu truyền đến, nhóc Bạch Tuấn Nam ngẩng đầu nhếch môi tươi cười: "Được!" Bất ngờ có một gia đình vừa chuyển đến sát vách nhà mình, hơn nữa còn là một ông anh, cậu bé nhìn người trước mặt cao hơn mình nữa cái đầu, cảm thấy ông anh này thật tốt nha.

Bạch Tuấn Nam không biết, người anh trai trong miệng cậu gọi thật ra cũng trạc tuổi như cậu, mãi đến sau này mới biết được xém chút là tức chết.

...

Nhớ lại lần đầu gặp mặt, hôm nay hai người lại biểu hiện xa lạ giống như người dưng, Bạch Tuấn Nam khóc thút thít. "Tuấn Nam" hai chữ này được hắn gọi nhiều năm như thế, nhưng bây giờ cậu không còn nghe được nữa.

Ở trong phòng ngủ, Lý Văn Hiên lúc này rất khó chịu, buồn bực gãi đầu của mình, hiện tại đầu óc của hắn đều là thân thể trần trụi của Bạch Tuấn Nam. Nhìn thấy nơi đó ở hạ thể có phản ứng, nhất thời bạo phát văng tục: "Mẹ nó!"

Sao trước đây không để ý thằng nhóc đó da trắng như vậy chứ.

Nghĩ vậy bực mình đá tường hai cái, vừa đúng lúc nhìn lại, người ở trong phòng tắm rốt cuộc cũng tắm xong đi ra. Ngay sau đó cầm lấy quần áo mà lúc nãy mình bối rối ném lên giường, thấy cửa phòng đối diện vừa đóng lại, thế là thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng chạy ào vào phòng tắm và khóa cửa cẩn thận. Lần này mới chậm rãi cởϊ qυầи áo, ặc, giải quyết vấn đề.

Vì vậy, ở trong phòng tắm nhỏ này, đồng chí Lý Văn Hiên của chúng ta rốt cuộc cũng cảm nhận được cô bé, à không, là cảm nhận được mùi vị của cậu bé. (hành động quay tay >.< đó mấy bạn)