Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ánh Mắt Cháy Bỏng

Chương 29

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nhìn thấy anh ôm một cô gái, người kia cũng rất thức thời, lộ ra ánh mắt mập mờ rồi nhanh chóng đi mất.

Lúc Phương Mạn lái xe tới cửa chỉ nhìn thấy Thẩm Sơ Ý được Lương Tứ kéo lên, hai người không biết đang nói gì.

Cô ấy hơi kinh ngạc, cả buổi tối cũng không thấy hai người nói với nhau mấy câu, chẳng lẽ bây giờ tự dưng muốn nối lại tình xưa?

Phương Mạn thăm dò hỏi: "Cậu đưa cậu ấy về nhé?"

Lương Tứ không trả lời, hất cằm: "Cậu đưa cô ấy về đi."

Phố Bình Sơn cấm ô tô, anh đưa cô về đến cuối đường, đến lúc đó Trần Mẫn trông thấy thì Thẩm Sơ Ý lại bị quở trách.

Xem ra tình cũ vẫn chưa nối lại, Phương Mạn nghĩ trong đầu.

Tiêu Tinh Hà đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn hai người đi xa, trêu chọc: "Nếu là trước đây, cậu đâu để người khác có cơ hội đưa cô ấy về."

Lương Tứ liếc anh ấy một cái.

Tiêu Tinh Hà nói: "Tôi nói thật mà, aiz, bây giờ cô ấy đi xem mắt rồi, nói không chừng qua một thời gian ngắn nữa sẽ kết hôn với người khác đấy."

Lương Tứ mặc kệ anh chàng, đi lên xe rời đi.

Tiêu Tinh Hà hít một hơi khói bụi ô tô: "Mẹ kiếp, đúng là nhẫn tâm!"

-

Sau khi Thẩm Sơ Ý lên xe, quỷ say rượu Lý Phi Phi còn gửi tin nhắn thoại tới: "Ý Ý à, nếu tìm được đối tượng xem mắt phù hợp thì nhất định phải bắt lấy! Có điều tốt nhất vẫn đừng đi xem mắt, nhất quyết là đừng!"

"..."

Trong đầu cô hỗn loạn, tựa lưng vào ghế mấy phút, nhớ tới Tôn Hồng lúc ban ngày, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu: "Giờ đi xem mắt đối tượng ngày càng kém à?"

Phương Mạn ăn ngay nói thật: "Đúng vậy."

Cô ấy cảm thấy hơi đau lòng: "Ý Ý, hay là cậu trở về Hải Thành đi? Ở xa rồi, mẹ cậu sẽ không quản được cậu nữa, đạo lý xa thơm gần thối, cậu thỉnh thoảng về biết đâu dì ấy không nỡ quản cậu nữa."

Thẩm Sơ Ý ngẩn người nhìn chằm chằm dòng xe cộ trước mặt.

Người khác có thể đi xa, cô thì không, Trần Mẫn mắc bệnh ở động mạch tim, lại không có ai chăm sóc bà, trừ khi cô thuê được hộ lý.

Hơn năm năm cô không về, Trần Mẫn nhanh như vậy đã lo lắng cho chuyện hôn nhân của cô.

"Nhưng mà Ý Ý này, chuyện xem mắt không thể so sánh được, càng so sánh càng khó chịu." Phương Mạn thở dài: "Hơn nữa, một trăm người cộng lại cũng không bằng một Lương Tứ. "

Nếu cô ấy là Thẩm Sơ Ý, cô ấy cũng sẽ khó chịu.

Đã từng quen với người tốt nhất thì nhìn bất cứ ai khác cũng sẽ vô thức so sánh với người kia.
« Chương TrướcChương Tiếp »