Chương 33: Động vật giang thành nổi điên 2 (tt)

Sơ Ngữ cả kinh, vội hỏi, "Chuyện bao lâu rồi?"

"Mới vừa rồi thôi, tiểu Hắc đã đuổi theo, anh ấy bảo chúng em tới nói cho chị biết."

Không cần suy nghĩ nhiều, Sơ Ngữ biết tụi nó sẽ không lấy chuyện này ra gạt mình, vì vậy cô nhanh chóng hỏi, "Các em phát hiện ở đâu? Tiểu Hắc chạy theo hướng nào?"

"Ở... Ở đối diện siêu thị, tiểu Hắc đi hướng bên trái." Tiểu Hoa nhớ lại nói, nó vừa nói xong đã bị một con mèo khác phản bác, "Không đúng, tiểu Hắc đi bên phải."

Nó vừa nói như vậy Tiểu Hoa cũng hơi nghi ngờ, "Là bên phải hả? Em nhớ là móng bên trái mà."

"Nhưng anh nhớ bên phải," nó còn giơ móng phải lên hỏi Sơ Ngữ, "bà chủ, cái này là móng phải phải không?"

Động vật cũng giống như người, có chút thông minh thì người ta gọi nó là mèo thành tinh, vi dụ như tiểu Hắc. Nhưng chẳng qua số lượng rất ít, số nhiều chính là mấy con mèo dễ thương hơi ngốc như tiểu Hoa, hơi ngây ngô, không phân rõ đông nam tây bắc, chỉ có thể dùng móng để phân chia phương hướng. Đối với vấn đề này, Sơ Ngữ suy đoán có thể bọn chúng không ngồi cùng một bên.

Quả nhiên, sau khi Sơ Ngữ hỏi, lúc ấy bọn nó đang đứng đối diện nhau, cho nên một con nói bên phải, một con nói bên trái.

Bởi vì bọn nó không phân rõ đông nam tây bắc, bây giờ cũng không có cách nói cho cô biết đó là hướng nào, cho nên Sơ Ngữ cũng không bao giờ phân biệt được hướng mà tiểu Hắc chạy theo. Cô không thể làm gì khác hơn là hỏi đó là siêu thị nào, mỗi cái tiểu khu đều có một siêu thị tiện lợi, nói khơi khơi siêu thị thì cũng cũng không xác định đó là cái nào.

Tiểu Hoa mờ mịt, "Siêu thị trong tiểu khu của chúng em đó ạ."

"Siêu thị trong tiểu khu của các em?"

"Chính là cái siêu thị đó ạ."

Sơ Ngữ bị trí tuệ của bọn nó làm bất lực, chỉ có thể nói rõ ràng, "Ý chị là tên của tiểu khu."

"À à," tiểu Hoa ngượng ngùng cúi đầu xuống, "Thật xin lỗi bà chủ, em cũng không biết."

Không biết làm sao, Sơ Ngữ không thể làm gì khác hơn, "Vậy các em dẫn chị đi tới đó được không? Còn nhớ đường chứ?"

Hai đứa vội vàng gật đầu, "Nhớ nhớ ạ."

Vì vậy, Sơ Ngữ đi theo hai con mèo, bên cạnh cô còn có Nhị Lang Thần, A Bố, Đại Miêu, chuẩn bị lái xe đi đến điểm cuối cùng mà tiểu Hắc phát hiện bắt cóc.

Mới vừa đi ra khỏi cửa, lại có một con mèo thở hổn hển chạy tới, "Bà chủ! Bà chủ! Tiểu Hắc nói có người bắt cóc ba đứa bé, chạy về hướng nam rồi."

Sơ Ngữ cả kinh, "Ba đứa?"

Vậy thì không phải là tên bắt cóc thông thường rồi, rất có thể là một đường dây phạm tội.

Sơ Ngữ hỏi nó, "Em thấy tiểu Hắc ở đâu?"

"Ở trên đường trong tiểu khu của chúng em."

"Là cái tiểu khu nào?"

"..."

Được rồi, con này cũng không biết. Sơ Ngữ nhanh chóng mở cửa xe, "Mau lên đây, chỉ đường cho chị."

Con mèo nhanh chóng nhảy lên xe tới, "Đi thôi ạ."

Sơ Ngữ nhanh chóng nổ máy xe, vừa lái xe vừa gọi cho Giản Diệc Thừa. Nếu như đây là một đường dây thì chỉ dựa vào cô khẳng định không thể nào được. Huống chi trên xe có ba đứa trẻ, tuyệt đối không thể xem thường.

"A lô?" Sơ Ngữ lên tiếng, đầu kia điện thoại ồn ào, có thể nghe được tiếng phụ nữ kêu khóc, mấy chữ như "đứa nhỏ", "mất" các loại.

Sơ Ngữ hỏi, "Có phải bên cậu vừa có người tới báo trẻ em mất tích đúng?"

Giản Diệc Thừa có chút bất ngờ, "Cậu biết à?"

Sơ Ngữ gật đầu, lại ý thức được cậu ấy không nhìn thấy, vội vàng nói, "Tớ có biết một chút, nhưng bây giờ còn chưa xác định rõ. Mới vừa... tới nói cho tớ biết, có người bắt cóc trẻ con, trên xe có ba đứa bé, bọn họ lái xe chạy về phía nam."

Sơ Ngữ không nói người cung cấp tin nhưng Giản Diệc Thừa lập tức biết, nhất định là những con mèo con chó kia nói, chỉ có tụi nó mới đi tìm Sơ Ngữ báo án mà không phải là đi thẳng đến đồn cảnh sát.

Đã tận mắt nhìn thấy cảnh cô và bọn chúng trao đổi nên Giản Diệc Thừa không hề nghi ngờ chút nào về tính chân thực của thông tin. Dù sao bây giờ cũng đang có một người báo án.

Anh lập tức hỏi, "Tụi nó thấy ở đâu? Tên bắt cóc thê náo? Bọn họ có mấy người, đi xe gì, đi từ đâu?"

Sơ Ngữ bất đắc dĩ nói, "Những chuyện này tớ còn chưa rõ, trí thông minh của tụi nó thấp, nhiều thứ không biết, tớ đang chạy tới nơi bọn nó nói phát sinh vụ bắt cóc."

"Đừng mạo hiểm một mình, cậu nói địa chỉ đi tớ lập tức tới liền!"

Sơ Ngữ không từ chối, "Tớ đang đi ra đường Phúc Hỉ, cậu đến đây đi, nhớ giữ liên lạc bởi vì tớ cũng không biết địa điểm cuối cùng ở đâu."

"Được, cậu chú ý bảo vệ mình, tớ đi ngay đây."

Cúp điện thoại, Giản Diệc Thừa lập tức nói với đội phó Giang, "Nhận được báo án, có một nhóm người bắt cóc ba đứa bé đang bỏ trốn."

Sắc mặt Giang Liên Thành nghiêm trọng, "Tin tức này chính xác không?"

"Chính xác."

"Ở đâu?"

"Tạm thời còn chưa biết, em nghĩ người chạy đến báo án có đầu mối. Có tin gì em lập tức thông báo cho đội, mọi người chuẩn bị sẵn sàng."

"Được, chú ý an toàn!"

Giản Diệc Thừa nhanh chóng chạy đi, lúc này gia đình đứa bé bị bắt cóc lập tức vây lại, bà Tôn nước mắt lã chã rơi xuống, "Đồng chí cảnh sát, có phải bảo bảo nhà chúng tôi có tin gì mới không?"

Giang Liên Thành biết bọn họ rất thống khổ, vì vậy kiên nhẫn khuyên nhủ, "Có chút đầu mối, mọi người đừng gấp."

Bà Tôn lập tức kêu lên một tiếng, "Bảo bảo đáng thương của bà..."

Người một nhà lại luống cuống tay chân, "Mẹ, đừng nóng, bảo bảo sẽ không có chuyện gì đâu, nhất định sẽ không có chuyện gì..."

*****

Sơ Ngữ chạy tới tiểu khu mà bọn tiểu Hoa nói, tiểu Hoa chỉ hướng nam, "Chính là chỗ này, tiểu Hắc từ nơi này đuổi theo đó."

Sơ Ngữ vừa tiếp tục lái xe theo dõi vừa gọi điện thoại nói cho anh biết, "Đi về phía nam đường Trúc Viên, tớ đi trước, cậu theo đó mà chạy theo nhé."

"Được!"

Không trao đổi quá nhiều, hai người đều tranh đoạt từng giây với thời gian.

Sơ Ngữ đuổi theo về hướng Nam đường Trúc Viên nhưng đi tới đầu đường tiếp theo thì không biết nên chạy theo hướng nào nữa. Lúc này, ven đường nhảy ra một con mèo bẩn thỉu tiểu Hoàng, nó chỉ chỉ, "Bà chủ, đi bên này, đi bên này, tiểu Hắc đi bên này nè, chị mau đi nhanh tìm anh ấy!"

Sơ Ngữ mừng rỡ, vừa quẹo cua vừa hô to, "Cám ơn em nha! Ngày mai đến tiệm của chị ăn một bữa tiệc lớn!"

"Dạ! Meo biết rồi!"

Sơ Ngữ nhanh chóng lái xe đi, đến đầu đường là đúng như dự đoán, lại có một con mèo chờ ở nơi đó, "Bà chủ, bên này!"

Sơ Ngữ kinh ngạc vui mừng không biết nên nói như thế nào mới phải, kích động dâng trào, tim đập rộn lên, toàn thân máu chảy như đang sôi trào vậy.

Sau khi nhận được tin tức cô lập tức nói cho Giản Diệc Thừa biết, "Đường Văn Hóa quẹo phải."

"Đã biết."

Cứ đến giao lộ là có một con mèo đang đợi, khóe miệng Sơ Ngữ cong lên, rõ ràng là đang trong tình thế khẩn trương nhưng không nhịn được nở nụ cười.

"Đường Nhân Dân quẹo trái."

"Đã biết."

"Đường Trường Giang đi thẳng."

"Đã biết!"

...

Trong chiếc xe van màu đen giờ phút này cũng gấp rút, "Cường Tử, lái nhanh chút nữa, tao luôn cảm thấy có điềm xui xẻo."

"Trương ca, tốc độ này đã nhanh nhất rồi, nhanh hơn nữa là bị cảnh sát giao thông phạt đó."

"Lão Trương, mày lo lắng gì vậy, phía sau lại đâu có công an, sắp đến chỗ rồi, giao cho bọn nó xong chúng ta rảnh chuyện." Người đàn ông mang mũ lưỡi trai nói.

Trương Vĩ vẫn cau mày, "Cẩn thận vẫn tốt hơn, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất*."

*Không lo có chuyện gì lớn, chỉ lo điều không may bất ngờ xảy đến

"Được được được, nghe mày, Cường Tử mày lái nhanh một chút nữa đi. Trên đường sẽ không có cảnh sát giao thông đâu, dù sao xe của chúng ta là giả, bị bắt cũng không sao!"

"Không được đâu Lưu ca, trước mặt xe nhiều quá, lái quá nhanh sẽ xảy ra chuyện." Cường Tử bất đắc dĩ nói.

"Má! Giang Thành chỉ chuyện này không tốt, nhiều xe mà đường hẹp nữa, động một chút là kẹt xe. Mày nhìn nè, nhiều xe cũng được đi, vậy mà chó mèo gì đó cũng chạy cả ra đường, cảnh sát giao thông làm ăn kiểu gì không biết! Mẹ!" Lưu Bằng hùng hùng hổ hổ nói.

"Lưu ca anh thật buồn cười, súc sinh thôi mà, anh còn tưởng bọn nó hiểu luật giao thông à? Bây giờ mấy ông già bà già nhìn còn không hiểu đèn xanh đèn đỏ nữa là!"

"Phi! Bọn họ giả bộ không hiểu để cố ý bị đυ.ng chứ tốt lành gì!"

...

Không có ai hoài nghi một đám mèo hoang chạy trên quốc lộ. Dù sao mèo chó không hiểu luật pháp, thường xuyên có con đi ngang qua đường bị xe nghiền chết, ai thèm để ý tụi nó đang làm gì đâu.

Tiểu Hắc thở hồng hộc nhưng vẫn không ngừng chạy như điên, bên cạnh nó càng ngày càng có nhiều mèo hoang chạy theo. Ngay từ đầu nó vừa chạy vừa gọi, bởi vì mỗi giao lộ đều cần có mèo ở lại chỉ đường cho Sơ Ngữ. Nhưng mèo đi theo nó ngày một đông lên, những con chó mèo khác cũng tò mò gia nhập. Một đám chó mèo hoang tạo thành một đội quân truy kích, ở trên quốc lộ nối nhau chạy.

Kích thước của bọn nó càng ngày càng lớn, hàng trăm con vật tụ tập chung một chỗ, cuồn cuộn mênh mông. Bọn nó không xếp thành hàng nhưng cũng không hỗn loạn. Thỉnh thoảng có những con khác không tiếng động gia nhập, giống như một giọt nước hòa vào một dòng sông, không chút nào gợn sóng.

Tình cảnh thế này vô hình khiến mọi người nhiệt huyết sôi trào. Đã có người chú ý tới, hết sức ngạc nhiên lấy điện thoại di động ra chụp ——

"Bọn nó đang làm gì vậy?"

"Không biết nữa, nhưng thấy đông đúc ghê!"

"Là đang đóng phim hả?"

"Giống phim bom tấn của Mỹ nè!"

Sơ Ngữ càng ngày càng đến gần xe của tên bắt cóc, từ xa xa nhìn đã thấy một đội quân chó mèo.

"Tớ đã thấy bọn chúng, trên đường vành đai phía nam, đang đi hướng đông." Sơ Ngữ nói qua điện thoại cho Giản Diệc Thừa biết, cô không cúp điện thoại, đeo tai nghe bluetooth, giữ cuộc gọi từ nãy đến giờ.

"Được, tớ lập tức tới ngay."

Sơ Ngữ vượt hai lần đèn vàng rốt cuộc cũng đuổi kịp bước chân tiểu Hắc ở một giao lộ. Lúc này nhóm lớn động vật đã dừng lại, đứng ven đường nghỉ ngơi. Sơ Ngữ từ trong cửa sổ xe thấy tiểu Hắc thở hồng hộc, uể oải nằm trên đất, lông xốc xếch không chịu nổi, đất dưới chân đã ướt một mảng, hiển nhiên chịu đến cực hạn. Cô vội vàng xuống xe "Tiểu Hắc, em sao rồi?"

Tiểu Hắc tốn sức mở mắt ra, thấy cô thì ánh mắt sáng lên nhưng thở hổn hển, không nói ra lời.

"Đừng vội, từ từ nói."

Cô vừa dứt lời, một con mèo bên cạnh nói, "Meo nói cho chị biết, Hắc ca đang mệt lắm."

Sơ Ngữ vội vàng nói, "Được."

"Xe xuống quốc lộ, đi hướng kia, ở đây không có chỗ nấp, tiểu Hắc không cho chúng em đuổi theo, chỉ để cho mấy đứa chạy nhanh lặng lẽ đi theo. Nhưng mà meo thấy xe vào cái đại viện đó rồi không đi ra nữa."

Sơ Ngữ theo hướng nó chỉ nhìn qua, đi theo quốc lộ cách đó không xa có một thôn làng, ở ngoài có mấy cái sân nhỏ, giống như là xưởng chế biến.