Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bà Cô Già, Anh Yêu Em

» Tác Giả: Trần Mỹ Tiên
» Tình Trạng: Hoàn Thành
» Đánh Giá: 8.8 / 10 ⭐
» Tổng Cộng: 5 Bình chọn
Cô là Thái An Nhiên, một cái tên rất đẹp, mẹ cô đã đặt cho cô cái tên này vì muốn cô có 1 cuộc sống bình an, hồn nhiên và vui vẻ. Cô 25 tuổi, cái tuổi mà người ta thường gọi là gái ế lỡ thời, 1 mảnh tình vắt vai cũng không có, vì sao ư? Bởi vì vẻ ngoài của cô thật sự rất bình thường, bình thường đến nổi không thể bình thường hơn được nữa. Phong cách ăn mặc thì phải nói là già trước tuổi rất nhiều, trang phục cô mặc lúc nào cũng phải kính cổng cao tường, váy thì dài qua đầu gối, áo thì cài đến cái cúc cao nhất. Đã vậy còn mang thêm cặp kính cận che cả gần nửa khuôn mặt của cô luôn, điều này càng khiến cho những người đàn ông càng tránh xa cô hơn nữa, đây cũng chính là điều cô mong muốn, vì vậy với cô mà nói càng xấu càng tốt. Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài của cô, còn đằng sau lớp vỏ bọc đó không ai biết khuôn mặt của cô ra sao? Ngoại trừ 1 vài người....
Chương 1
Sáng sớm khi những tia nắng ấm xuyên qua kẽ lá, rọi vào 1 cô gái đang ngủ say trên chiếc giường đã cũ khiến cho cô nhíu mày tỉnh giấc. Huơ tay lấy cái đồng hồ trên chiếc tủ nhỏ nơi đầu giường, An Nhiên lờ mờ mở mắt xem và rồi tiếng hét kinh thiên động địa của cô vang lên làm cho ngay cả con hamter đang ngủ trong cái l*иg cách giường cô vài bước chân cũng giật mình tỉnh giấc:" AAAAA.....CHẾT RỒI...TRỄ GIỜ RỒI...."

An Nhiên vội vàng vệ sinh cá nhân, thay vội 1 bộ váy công sở rồi ba chân bốn cẳng leo lên chiếc xe máy cũ rích, mà phải nói chắc là tuổi thọ của chiếc xe này có thể so sánh ngang bằng với tuổi của cô. An Nhiên chạy hết tốc lực lao thẳng đến công ty, cô không muốn bị mất tiền chuyên cần, tiền trách nhiệm đâu. Vì mãi mê lo trễ giờ nên khi băng qua đường cô không để ý đến chiếc xe hơi đang lao về phía mình, người lái xe hơi bóp kèn inh ỏi. An Nhiên đứng bất động, chôn chân tại chỗ không nhúc nhích được, chỉ biết nhắm mắt chờ chiếc xe đυ.ng vào mình.

KÉTTT....RẦMMM

Tiếng xe va chạm vang lên, An Nhiên cứ nghĩ mình đã bị xe hôn rồi chứ? Nhưng mà sao cô lại không thấy đau vậy nè, khẽ ti hí mắt cô nhìn thấy chiếc xe hơi lúc nãy còn đang hùng hổ lao về phía mình mà bây giờ lại im lìm trên đường và đầu xe đang đâm và 1 lùm cây gần đó. Khuôn mặt cô trắng bệch, cô lại gây ra chuyện nữa rồi.

Trên chiếc xe hơi đắt tiền đó, có 1 đôi nam nữ ngồi bên trong đầu óc họ vẫn còn choáng váng vì cú va chạm vừa rồi. Người nam cau chặt chân mày, anh đang rất tức giận, nếu như lúc nãy túi khí bung ra không kịp thì không biết anh và bạn gái mình ra sao rồi, còn người nữ ngồi bên cạnh thì cất giọng nũng nịu:" Ây da... Nam...đau quá...em đau quá Nam ơi...huhuhu....."

_Bảo bối, em không sao chứ? Ngoan để anh tính sổ xong chuyện này anh sẽ bù lại cho em nhé.... Tuy rằng anh đang dỗ dành cô ta nhưng giọng nói ám mụi như vậy khiến cho cô ta mặc dù đang uỷ khuất khóc lóc, cũng cười ngọt ngào, cất giọng thỏ thẻ trả lời:" Dạ"

Anh xuống xe, khuôn mặt lạnh lùng nhìn người con gái, à không trong mắt anh phải gọi là "Bà Cô Già " mới đúng. Anh bước đến chỗ An Nhiên vẫn còn đứng chôn chân tại chỗ, khuôn mặt trắng bệch nãy giờ, vừa mới có được chút huyết sắc nhưng khi nhìn thấy mặt anh thì ...đã trắng nay còn trắng hơn.... Khuôn mặt anh thể hiện rõ vẻ chán ghét nhìn cô, lạnh lùng nói:" Nè bà cô già, sao đi mà không nhìn đường gì hết vậy hả?"

_Tôi...Tôi xin lỗi... An Nhiên cúi mặt nói nhỏ, cô không dám nhìn thẳng mặt anh vì khuôn mặt anh lúc này thật sự rất đáng sợ.

_Xin lỗi? Nếu chỉ 1 câu xin lỗi là xong chuyện, vậy thì còn cần đến cảnh sát làm gì?

_Vậy.... Vậy...anh muốn gì? Cô rụt rè trả lời, làm ơn đừng bắt cô phải đền tiền mà.

_Tại cô mà chiếc xe mới mua của tôi, bây giờ đã thành 1 đống sắt vụn như thế này rồi, Vậy thì theo cô tôi muốn gì? Hoàng Nam lạnh giọng nói, anh thật sự chán ghét các cô gái ăn mặc như thế này, cứ như bà già ý, anh chỉ thích các cô gái xinh đẹp,ăn mặc bốc lửa thôi. Cũng giống như Thủy Tiên, bạn gái anh bây giờ vậy, khuôn mặt xinh đẹp ăn nói ngọt ngào, lại thêm body mê người nữa chứ, với anh người như vậy mới có thể ở bên cạnh anh được. Vì thật sự anh rất đẹp trai, tuy rằng anh mới 25 tuổi nhưng đã là Tổng Giám Đốc tập đoàn DIAMOND 1 tập đoàn đứng đầu Châu Á, và là 1 hoa hoa công tử chính hiệu.

_Anh muốn...muốn tôi...đền à? Khuôn mặt cô trắng bệch, lương của cô thì có bao nhiêu đâu mà nhìn chiếc xe này cũng đủ biết là rất đắt tiền rồi, lương cả tháng của cô e rằng cũng không biết có đủ mua nổi cái bánh xe không nữa?

_Tất nhiên. Hoàng Nam trả lời

_Nhưng mà...tôi ...không ...có tiền....An Nhiên cúi mặt nói nhỏ, kỳ này cô tiêu thật rồi.

_Cô nói gì, Tôi nghe không rõ? Hoàng Nam nhíu mày anh nghe thấy cô nói gì nhưng vẫn vờ hỏi lại, anh ghét nhất loại người hở chút là kể lể nghèo khổ để mong sự thương hại của người khác.

_Tôi ...Tôi...không có tiền... An Nhiên nói lớn thêm 1 chút nữa vì tưởng anh nói thật.

_Không có tiền? Cô nói vậy mà nghe được à? Bây giờ.... Hoàng Nam chưa nói xong thì giọng Thủy Tiên đã ỏng ẹo vang lên:

_Anh yêu, anh làm gì mà lâu thế? Thủy Tiên bước xuống xe đi lại đứng cạnh Hoàng Nam vòng tay ông cánh tay của anh.

_Em xuống đây làm gì? Nắng lắm vào xe đi, anh xử xong bà cô già này rồi sẽ lên với em. Hoàng Nam vừa thấy người yêu mình thì giọng nói lập tức ôn nhu lại mang theo vẻ cưng chiều.

_Em nhớ anh quá, xa anh không nổi, anh nói mau đi rồi vào xe cùng em. Thủy Tiên cười ngọt ngào rồi liếc mắt nhìn về phía An Nhiên, cô ta khẽ nhếch môi cười khinh miệt, tưởng đâu Hoàng Nam bị ai mê hoặc nên cô ta mới xuống xe xem xét, nhưng giờ khi đã thấy người kia cô ta không có 1 chút hứng thú để so đo nữa, người gì đâu vừa già vừa xấu nhìn mà càng thêm chướng mắt, cô ta mong Hoàng Nam xử mau mau cho rồi.

_Ừ chờ anh chút nhé. Hoàng Nam hôn lên má cô ta khiến cô ta càng thêm thích thú mà dựa vào người anh hơn nữa.

An Nhiên khẽ liếc mắt nhìn 2 người trước mặt, đúng là trời sinh 1 cặp, nam thanh nữ tú, đẹp động lòng người mà, cô hy vọng anh ta nể tình vì có bạn gái ở đây mà bỏ qua cho cô. Hoàng Nam nhìn An Nhiên ánh mắt trở về vẻ lạnh lùng như lúc đầu, nói:" Giờ cô nói đi, có đền không thì bảo?"

_Tôi...Tôi thật sự không có tiền... An Nhiên lấy hết can đảm nói, cô thà bị chửi chứ nhất quyết không bỏ tiền ra đâu.

_Dù không có tiền cô cũng phải đền bù cho tôi, đừng mong tôi sẽ bỏ qua cho cô. Hoàng Nam trừng mắt nhìn cô

_Nhưng tôi thật...sự... An Nhiên còn chưa nói xong thì Hoàng Nam đã quát lên:

_Tôi không cần biết ....

_Kìa anh... Thủy Tiên đứng cạnh cũng giật mình, cô ta không muốn anh nói chuyện với An Nhiên nữa nên mới lên tiếng can ngăn :"Thôi cô ta đã không có tiền rồi thì anh quát làm gì cho mệt người, bỏ qua đi anh, Anh làm em sợ nè."

_Xin lỗi bảo bối, được rồi anh sẽ vì em mà bỏ qua cho bà cô già này. Hoàng Nam ôm eo Thủy Tiên, quay sang An Nhiên vẫn đang cúi mặt nói :" Được rồi, nể tình bạn gái, tôi sẽ bỏ qua cho cô lần này, NGUYỄN HOÀNG NAM là tên tôi, cô hãy nhớ cho rõ lần sau mà gặp thì lo mà tránh xa đi hừ" Rồi anh cùng cô ta đi vào xe, tuy rằng mui xe đã móp méo nhiều chỗ nhưng vẫn còn chạy được, họ lái xe đi mất. An Nhiên đứng đó nhảy cẩng lên vui mừng vậy là cô không bị mất tiền rồi, cô lại tiếp tục lái chiếc xe máy của mình đi đến chỗ làm, lần này cô sẽ cẩn thận hơn. Sở dĩ cô chạy gấp như vậy vì hôm nay công ty của cô sẽ chào đón Tân Tổng Giám Đốc mới và cũng là con trai của Chủ Tịch tập đoàn nơi cô đang làm việc, Tập đoàn DIAMOND.

🎲 Có Thể Bạn Thích?