Chương 17: Hạ dược trong cà phê

Sau khi ăn uống no nê hải sản tràn đầy bụng! Ngồi ở trong xe Hàn Đông Liệt Âu Thiển Thiển thỏa mãn vuốt vuốt cái bụng đang no căng của mình, cuối cùng cô đối với sự kiện kia không hề đề cập tới, tựu như là không chịu nói cho hắn biết, tên Hoa Hoa Nam kia đến cuối cùng nói gì với cô.

Thời điểm trở lại Hàn gia, trời đã tối, Âu Thiển Thiển ngồi ở cửa sổ bên cạnh gian phòng, thưởng thức ánh trăng trong đêm tối, giống như là cô đang đợi cái gì đó!

"Đạp... Đạp... Đạp..." Tiếng bước chân rất nhỏ, người bình thường căn bản nghe không được nhưng lại lọt vào trong tai cô.

Khóe miệng của cô mỉm cười, sau đó rời cửa sổ, đi tới cửa, mở cửa ra.

"YAA.A.A.., dì Lan, thật là đúng dịp nha, tôi vừa vặn có việc tìm dì!" Âu Thiển Thiển đứng tại cửa ra vào, giả bộ như trùng hợp đυ.ng phải dì Lan.

"Tiểu thư tìm tôi có chuyện gì?" Dì Lan bưng một ly cà phê, khuôn mặt kia vẫn gắt gao như cũ.

"Ah, tôi muốn dì pha cho tôi ly cà phê, ồ? Ly cà phê này của ai nhường cho tôi được không?" Cô thò tay lấy đi, một viên thuốc màu xanh da trời từ trong tay của cô rơi vào trong ly, gặp nước lập tức hòa tan!

Dì Lan cúi đầu, cứng nhắc mà nói, "Thực xin lỗi tiểu thư, ly cà phê này dành cho thiếu gia, khẩu vị không hợp với tiểu thư đâu!"

"Ai? Hàn Đông Liệt sao? Sẽ không phải là là bảy muỗn đường chứ? Kỳ quái, vì sao anh ấy lại thích uống cà phê ngọt như vậy? Được rồi được rồi, dì mang cho anh ấy đi, phiền dì pha thêm một ly khác cho tôi? Cà phê bình thường là được rồi!" Âu Thiển Thiển giả dạng vẻ mặt chán ghét nhìn ly cà phê kia, nhưng cô đã sớm đã tính toán, buổi tối mỗi ngày Hàn Đông Liệt đều kêu dì Lan pha cho hắn một ly cà phê, mà gian phòng của hắn vừa vặn đi ngang qua phòng của cô, cho nên cô mới một mực chờ đợi, chờ đợi thời cơ thiên thời, địa lợi, nhân hòa này!

"Vâng tiểu thư, một lát tôi sẽ đem đến phòng cho cô!"

"Cảm ơn dì ..., dì Lan!" Âu Thiển Thiển cười nhẹ nói xong, nhanh chóng trở về phòng.

Dược đã hạ xong rồi, nếu như hắn uống, không đến một giờ sẽ ngủ, mà hắn cũng sẽ không phát hiện điều gì bất thường, cho nên thuốc mê này chỉ có tác dụng khoảng hai giờ, cô chỉ có thể đến thăm bệnh nhân ở phòng bệnh 403 và trở về chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi là hai giờ.



Phòng 403...phòng 403... Đợi một chút, chút nữa là có thể gặp mặt rồi!

...

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Âu Thiển Thiển sau khi tính toán thời gian, cảm giác có lẽ đến lúc rồi, cho nên liền đi tới phòng của Hàn Đông Liệt, Thiển Thiển gõ vài cái lên cửa, "Hàn Đông Liệt, là tôi, tôi có việc tìm anh!"

"..." Trong phòng không người đáp lại.

Cô gõ cửa thêm lần nữa nói, "Hàn Đông Liệt, mở cửa nhanh lên, anh không phải rất muốn biết người đàn ông kia nói những gì với tôi sao, mở cửa tôi sẽ nói cho anh biết!"

"..." Trong phòng vẫn như cũ không có phản ứng.

Xem ra thuốc đã phát huy tác dụng, vì muốn xác nhận, cô can đảm mở cửa, nhìn thấy Hàn Đông Liệt mặc áo tắm mở tung nữa ngực, đôi chân rắn chắc hoàn toàn lộ ra bên ngoài, dáng vẻ lười biến nằm ở trên giường ngủ thϊếp đi. Mặt cô hồng hồng chạy nhanh ra ngoài đóng cửa lại! Tên gay chết tiệt, ngay cả lúc đi ngủ cũng rất đê tiện.

Trở lại gian phòng của mình, cô khóa cửa phòng lại, sau đó từ cửa sổ nhảy xuống, gian phòng của cô là lầu hai, độ cao tầm bốn mét, nhưng cô lại nhẹ nhàn nhảy xuống đất, rất rõ ràng là đã từng được huấn luyện một cách đặc biệt.

Quay đầu lại nhìn thoáng qua cửa sổ phòng của Hàn Đông Liệt!

Hai giờ, quá đủ!

Cô xoay người, rất nhanh rời đi, lại không phát hiện, phía sau tấm màn cửa sổ hiện ra một bóng người, đôi mắt của hắn nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động của cô, một chi tiết nhỏ cũng không bỏ sót.