Chương 42: Lạc vào tâm bão (2)

Bão càng lúc càng lớn, sóng đã bắt đầu mãnh liệt cuộn trào, trời gầm thét đến chói tai càng làm con người ta hoảng sợ.

Con thuyền cũng nhấp nhô liên hồi theo từng đợt sóng, càng làm cho những con người có mặt trên đó tâm nặng nề hơn.

Thân người của Tư Thuần cùng Hàn Mặc Ngôn ướt sũng, không biết là do nước mưa hay là mồ hôi của bọn họ. Chỉ thấy từng giọt từng giọt chảy xuống mặt vươn trên khóe môi mặn chát.

Cô lại nhìn radar nghiên cứu từng nước đi một, mà Hàn Mặc Ngôn vẫn duy trì con thuyền tránh từng đợt sóng to để không bị chúng đánh nát thuyền. Do chiếc du thuyền này đã được cải biến nên thân của nó rất chắn chắn trừ phi là cho nổ TNT, TATP,... Chỉ là sợ đây là du thuyền, không có sức chịu đựng như một con thuyền lớn hay chiến hạm sẽ bị nước nhấn chìm mất.

- Anh chỉ có thể duy trì nó thêm được một lúc nữa. Các hệ thống trên thường dường như đang gặp sự cố. - Hàn Mặc Ngôn nghiêm túc lên tiếng cảnh cáo.

Tư Thuần lòng lại nặng nề hơn vì câu nói đó. Cô vẫn im lặng cố nhìn trên radar rồi nhìn về phía bản đồ tính toán cái gì đó. Bỗng cô nhìn về một điểm nhỏ trên bản đồ gần nơi tâm bão này nhất thầm suy nghĩ.

Cô lên tiếng, âm thanh rất nhỏ đối với tiếng ồn ào xung quanh nhưng đối với bọn họ nó lại rất rõ.

- Mọi người tin tôi chứ? - Tư Thuần quay lại nhìn một vòng những người phía sau cùng người đàn ông bên cạnh.

- Bọn chị luôn tin tưởng em. Cùng em vượt qua những khó khăn như thế này chính là vinh hạnh cả đời bọn chị có được. - Rose lên tiếng. Sau đó cả bọn cùng im lặng xem như đã đồng ý.

- Em còn nhớ những lời anh nói chứ. - Hàn Mặc Ngôn cười nhẹ. Hiển nhiên là cô biết, anh từng nói "Sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ cô chu toàn" nên... anh tin tưởng cô vô điều kiện.

Cô mím môi, sau đó hít sâu một hơi lên tiếng.

- Được. Mọi người bám chắc vào. Hàn Mặc Ngôn, anh bẻ hướng lái về phía Tây Bắc hướng 17°2". Lệch về phía đó bão sẽ càng mạnh nhưng nếu thoát khỏi đó được thì sẽ an toàn hơn khi chúng ta đi vào những chỗ nhỏ. - Cô phân tích, Hàn Mặc Ngôn cũng không do dự khi cô bảo lái về hướng Tây Bắc.



Du thuyền rẽ về hướng Tây Bắc đi thẳng, đi được một lúc gió to, sấm rền ngày càng dữ dội. Con thuyền càng rung lắc mạnh hơn, nước tan tác tan tác chảy vào vào thuyền. Những người đằng sau vì vậy mà cột chặt người vào ghế rồi xoắn tay áo tác nước ra ngoài.

Nói là vậy, nhưng vì chiếc du thuyền này đã lạc vào tâm bão rất lâu rồi nên ít nhiều đều hỏng hóc nghiêm trọng. Đồ vật trên thuyền bắt đầu xóc nảy dữ dội tuôn theo dòng nước ra ngoài.

Bỗng như cảm nhận được điều gì đó Hàn Mặc Ngôn đưa tay ra kéo Tư Thuần vào lòng, liền sau đó là một thanh xà ngang dài bay tới vụt thẳng vào lưng của anh.

Chỉ nghe thấy tiếng "Hự" một cái, Tư Thuần lúc này mới hoàn hồn ngước lên nhìn anh, lại ngồi thẳng dậy nhưng anh không cho cứ một tay giữ cô một tay điều khiển. Vì sợ anh phân tâm nên cô cũng không giãy nữa mà ngồi yên ở đó.

Lúc nãy khi thanh xa kia gần bay tới cô đã định giơ tay ra chắn cho anh nhưng lại bị anh nhanh hơn kéo mình vào lòng. Sau đó là lại càng nhiều đồ vật bay vun vυ"t tới đều bị tấm lưng rộng lớn của anh che chắn lại. Mỗi lần như thế chỉ nghe một tiếng hít sâu, cùng tiếng "phập" đâm vào da thịt. Cô biết anh đang bảo vệ mình, từng lần như vậy đều làm cho cô cảm thấy đau đớn, tim như bị cứa ra vậy.

Bỗng con thuyền rung một cái nghiêng về một bên khiến cho đầu óc cô lại căng ra.

Lúc này đây cô mới biết, chúng ta không thể nào chống lại mẹ thiên nhiên. Cô nhìn ra ngoài trời, từng trận nước mưa phun vào mặt cô càng làm tâm cô nặng nề hơn.

Nhưng đúng lúc này, trên tráng cô lại hơi ươn ướt. Hàn Mặc Ngôn đặt một nụ hôn lên tráng cô, rồi thủ thỉ bên tai cô.

- Sẽ ổn thôi. - Nói anh tiếp tục chuyên tâm điều khiển.

Con thuyền càng đi càng lúc càng nghiêng. Bỗng lúc này, động cơ dùng vận tóc lớn nhất lao vυ"t về phía trước. Thì ra là trước đó Hàn Mặc Ngôn đều lợi dụng sóng biển đẩy du thuyền đi, còn bản thân thì tắt tất cả các chức năng của con thuyền dồn hết toàn lực vào một cú tăng tốc này.

Con thuyền xé gió lao nhanh về phía trước. Tiếng gió rít gào tát vào mặt bọn họ đau rát.

"Bọn họ đang đặt cuộc với thần chết... đúng tiền đặt cuộc chính là mạng sống của bọn họ". Tư Thuần cười nhẹ.

...



Ai cũng nói đặt cuộc với thần chết chính là ngu ngốc, là mất hết tất cả, là thua thảm hại. Nhưng... họ còn cách nào khác sao?

Giờ đây mỗi người mỗi tâm tư, nhưng điểm chung là bọn họ những người không sợ chết, giờ đây lại muốn được sống, trân trọng sự sống đến vậy.

Con thuyền cứ lao vun vυ"t tưởng chừng như sẽ không giờ dừng lại thì... ầm... họ nhắm mắt lại cười khổ.

Nhưng điều họ suy nghĩ lại không đến, mở mắt ra liền thấy ngay bầu trời xanh vắt, một khoảng trời yên bình. Nhìn về phía sau chính là vùng tâm bão. Chắc chẳng ai tin được điều này đâu nhỉ? Họ đã thực sự đấu với mẹ thiên nhiên, kết quả chung cuộc lại là... họ đã thắng rồi.

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì động cơ của con thuyền vụt tắt, thuyền cũng hình như có dấu hiệu lật. Ba người Tuyết Bạch, Rose cùng Ngọc Quân nhanh chóng tháo những sợi dây lúc nãy đã buộc ra tiến về phía Hàn Mặc Ngôn và Tư Thuần.

Đứng xa có lẽ sẽ không thấy nhưng bây giờ họ đang đi về phía Hàn Mặc Ngôn, càng đi đến gần họ càng kinh hãi. Tấm lưng của anh giờ đây dường như đã được máu nhuộm đỏ. Do anh mặc sơ mi trắng nên cảnh tượng càng hãi hùng hơn.

Tư Thuần đưa tay tháo những sợi dây trên người cô và anh ra, sau đó nhìn về radar đã bị tắt ngúm. Cô đã tính rất kĩ càng thuyền thoát ra được sẽ thấy hòn đào này ngay. Nhưng dường như quỹ đạo đã bị lệch ra do lúc nghiêng con thuyền.

Nhưng rất may cho họ, khi cô cố nhìn rõ về phía xa xa đằng kia liền thấy có một điểm đen nhô lên. Cô liền quay sang nói với bọn người đằng sau.

- Mọi người còn có thể bơi được chứ?

- Miễn cưỡng chắc cũng được. Nhưng Boss chắc là không thể...

- Được, quyết định vậy đi.

Ngọc Quân còn chưa nói hết câu thì Hàn Mặc Ngôn liền thều thào cắt ngang. Lúc nãy do tinh thần căng thẳng nên việc mất máu quá nhiều anh cũng có thể tỉnh táo, còn bây giờ đã sớm an toàn anh cũng đã không chịu được nữa. Đôi môi trắng bệch không chút huyết sác, nhưng đôi mắt của anh lại nghiêm nghị sáng ngời.