Chương 50: Vượt ngục

Thời gian cứ thế trôi qua nhanh chóng.

2 ngày đã qua.

- Này, em có chắc một phát là ra khỏi đây được không? - Tuyết Nhật Lam nhíu mày nhìn cái kẻ đang bắt đầu chuẩn bị "diễn".

- Chẳng phải đã bàn rồi sao? - Tiểu Bảo nhíu mày nhìn lại.

Nhưng sau đó liền nằm xuống đất, bắt đầu thở hổn hển, la hét, khuôn mặt bắt đầu trắng bệch, người cũng đổ đầy mồ hôi lạnh. Tuyết Nhật Lam nhìn chỉ biết xì một hơi rõ dài khinh bỉ. Nhưng sau đó cũng đập cánh cửa phía ngoài giả vờ khóc lóc, la hét thất thanh.

- Này, này. Các người mau mở cửa... Hức, mau mở cửa, Tiểu Bảo nhà tôi sắp chịu không được nữa rồi này.

Cứ nói một chữ cô lại đạp một cái mạnh lên trên cánh cửa, đáng lẽ chỉ cần cô đạp nhẹ một cái là có thể ra nhưng làm như vậy rồi thì sao? Cô cũng không thể đánh lại nhiều người như vậy khi mang theo Tiểu Bảo nữa.

Cô đạp đạp cánh cửa một hồi, người bên ngoài như chịu hết nổi rồi liền mở khóa đẩy cánh cửa ra, lạnh giọng.

- Muốn chết sao, con nhóc này.

Nhưng vừa mở cửa ra liền thấy một khuôn mặt non nớt, xinh đẹp tựa thiên thần của Tuyết Nhật Lam, làm tim hắn ta đánh cái bộp. Nhưng vẫn giữ khuôn mặt lạnh, mà giọng nói lại có chút thay đổi, trở nên mềm mại hơn.

- Chuyện gì?

- Tiểu Bảo đột nhiên bị đau bụng, chắc là do lúc trước bị trúng độc spynape tái phát. - Câu nói của Tuyết Nhật Lam vừa thốt lên làm cho cái đứa đang diễn trò bò lăn bò lốc trên đất kia phải khựng lại, thầm khinh bỉ trong lòng. Má, lí do dỡ tệ gì vậy?

Nhưng mặc kệ đi. Hừ...

Người đàn ông nhíu mày nhìn sang thằng bé, rồi phân vân suy nghĩ gì đó.

- Tôi sẽ đi báo cáo với chủ nhân, hỏi cậu ấy xem sẽ giải quyết như thế nào? - Sau đó một lúc anh ta liền lên tiếng.

- Còn phải gọi điện xin phép sao? Thằng bé sắp không chịu được nữa rồi. Các người mau chờ nó đến bệnh viện đi. Chú Alex sẽ không trách các người đâu. Ngược lại nếu các người làm chậm trễ để Tiểu Bảo có mệnh hệ gì thì các anh cứ đợi chết đi. - Tuyết Nhật Lam tức giận gắt gỏng.

Người đứng bên ngoài, từ nãy giờ đều nghe rõ cuộc trò chuyện của tên kia cùng cô thì thoáng nhíu mày. Đúng vậy, chủ nhân luôn rất quan tâm đến bọn nhóc nhỏ này, nếu để chúng xảy ra chuyện bọn họ nhất định sẽ gặp chuyện.

- Thôi được rồi, cậu đi ra lái xe đến đây chở hai đứa nó đi đi. Đưa theo hai người nữa cùng đi chung. - Hiển nhiên là cái tên đó chỉ suy nghĩ rằng hai đứa này chỉ là con nít làm sao có thể quật ngã được một người đàn ông trưởng thành mà bỏ chạy được, huống chi là ba người cùng một lúc.



Nhưng toàn bộ người ở đây đều là người mới, những người cũ đều đã được điều động về căn cứ đi tìm Tư Thuần rồi nên không một ai ở đây biết được thân phận thật sự của Tuyết Nhật Lam.

Những người đàn ông đó đâu biết được, mình đã bị hai đứa nhóc con vắt mũi chứ.

Sau khi đã được đưa lên xe, hai đứa nhóc nhìn nhau nở một nụ cười lạnh. Nhưng sau đó liền trở lại "vai diễn" của mình.

Cô để Tiểu Bảo gối lên đùi mình, càng khóc sướt mướt để di chuyển sự chú ý của những người kia.

Quả nhiên, những người đó khi thấy cô khóc lóc như vậy, thì liền buông bỏ cảnh giác, dầu gì cũng là trẻ con.

Nhưng ngay lúc xe đã đi được một đoạn xa, tiếng khóc lóc phía sau cũng biến mất. Những người đàn ông đó cảm thấy lạ, đồng loạt quay lại, liền nhìn thấy nụ cười cùng đôi mắt khát máu của một cô bé chỉ mới 12 tuổi.

- Chậc, bảo các người ngu ngốc cũng thật là... trò hề. - Cô vừa nói vừa móc con dao găm luôn vắt sau thắt lưng ra.

Những người đàn ông đó sau khi thấy cảnh này thì liền hoảng sợ nhưng sau đó liền bình tĩnh lại. Hừ, ông đây đã vào giới bao lâu rồi lại sợ cái con nhóc miệng còn hôi sữa à.

- Hừ, cho xe quay lại đi.

- Aizzzz, ngu ngốc.

Khi hai từ "ngu ngốc" vừa dứt thì cả ba người đàn ông đồng loạt cảm thấy sau gáy mình nhói lên một cái rồi cùng ngã uỵt xuống đất.

- Kĩ thuật diễn tốt đấy, Tiểu Bảo à. - Giải quyết xong ba người đàn ông, Tuyết Nhật Lam liền lau sạch vết máu trên dao găm, rồi giắt vào thắt lưng. Giơ ngón tay cái với Tiểu Bảo.

- Xùy, chị thì hơn đấy. - Tiểu Bảo ghét bỏ ra mặt.

Tuyết Nhật Lam chỉ trề môi rồi thay vào ghế lái của ba người đàn ông chạy tới vách núi liền thả những người đó cùng xuống.

Tuyết Nhật Lam lái xe lao nhanh đến Hồ gia, gia tộc mà lúc trước, khi về nước mẹ đã thu nhận.

Xe chạy đến cổng Hồ gia, liền bị những tên vệ sĩ ở đó cản lại.

- Bảo Hồ Thịnh lăn ra đây gặp tôi. - Cô đanh mặt lại, tay nắm chặt, nhất định phải rời khỏi đây mới được.



- Cô là ai? - Người gác cửa nhíu mày, con nhóc này lại dám gọi thằng tên gia chủ rồi bảo ông lăn ra đây. Hừ, chán mình sống lâu rồi sao.

- Mau lên. - Cô dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn tên gác cửa như nhìn một thi thể đang dần nguội lạnh.

Nhìn thấy đôi mắt đó tên kia vô thức làm theo báo cáo với Hồ Thịnh.

Khi nghe được có người đến cổng đòi ông lăn ra thì Hồ Thịnh rất tức giận, hùng hùng hồ hổ bước ra thì liền thấy một con nhóc đang đứng đó khoanh tay nhìn ông ta.

- Chuẩn bị cho tôi một chiếc trực thăng. - Cô lạnh giọng.

- Tại sao tôi lại phải làm như lời con nhóc như cô nói. - Hồ Thịnh tức điên.

- Ồ... Vậy sao? Tiểu Bảo. - Cô ồ một tiếng dài. Rồi quay sang gọi Tiểu Bảo bên trong xe.

Xe liền bật cửa ra.

- Biết ngay là chị sẽ không làm được trò trống gì mà. - Cậu bé nhíu mày.

- Này... này...

- Ây, tiểu thiếu gia cậu đi đâu đây. - Giọng Hồ Thịnh cắt ngang lời ông ta nói.

Tuyết Nhật Lam có thể mọi người chưa nhìn thấy bao giờ bởi cô đã đi làm nhiệm vụ ở ngoài rất lâu từ nhiều năm trước nên chẳng ai biết mặt mũi của cô. Còn về Tiểu Bảo ai mà không biết đây là tiểu bảo bối của Ly gia chứ.

- Trong vòng 5 phút tôi muốn thấy một chiếc trực thăng. - Cậu lạnh giọng.

- Vâng... vâng, tôi đi làm ngay. - Nói rồi chạy vào trong, nhưng đi được một đoạn lại dè dặt quay lại.

- Vậy cậu có cần một phi công không?

- Không cần.

- Nhưng...

Sau khi thấy ánh mắt sắc lẹm của Tiểu Bảo thì liền lật đật chạy đi.