Chương 6

Tầm mắt của Tiêu Chiến đang dừng trên một bóng dáng cách đó không xa, người nọ mặc áo lông vũ trắng, búi tóc cổ trang, đang mang vẻ mặt mệt mỏi học thuộc lời thoại.

Nếu anh không nhận nhầm, thì kia hẳn là một hot girl đang khá nổi hiện nay.

Nếu anh nhớ không nhầm, thì bộ phim mà hot girl đang quay gần đây, là một bộ phim võ hiệp khá nổi tiếng.

Tuy phim võ hiệp mấy năm nay đều có vẻ xuống dốc, dù là tỉ lệ vé bán ra hay là rating thì cũng đều đón phải con sóng nhỏ, nhưng phim võ hiệp trước giờ vẫn luôn có fans cố định, mà đề tài này cũng có mị lực độc đáo riêng, chỉ cần quay tốt, diễn viên sẽ rất hút fans.

Đoàn đội của bộ phim này cũng không kém, là một trong những đoàn làm phim điện ảnh mạnh nhất. Có bao nhiêu người tranh nhau muốn ăn miếng bánh lớn này, nếu là bình thường, người như Tiêu Chiến... bằng với tài nguyên của anh, chỉ sợ ngay cả cơ hội thử vai nhân vật phụ của phụ cũng không lấy được.

Trợ lý thấy anh mất tập trung, cho rằng anh là fan của nữ chính, thì dán sát tới bên cạnh anh, lại hỏi lại: "Thân thân thân! Anh có nghe thấy tôi nói gì không?"

Tiêu Chiến hoàn hồn, trấn định thu hồi tầm mắt lại, đáp: "Không phải."

Trợ lý hơi sững người, lại hỏi tiếp: "Vậy anh từng diễn mấy bộ phim điện ảnh rồi?"

Tiêu Chiến: "Chưa diễn bộ nào cả. Nhưng từng diễn vài bộ phim truyền hình."

Có người bên cạnh thầm thì: "Phim truyền hình mà đi so với phim điện ảnh."

Sắc mặt Vương Nhất Bác trở nên khó coi trong nháy mắt, hung hăng lườm trợ lý.

Trợ lý cũng không hiểu mình chọc nhầm vào điểm nhạy cảm nào, nhưng lại cảm thấy bản thân oan ức tới hoảng hốt, cũng đâu phải là do cậu ta sai đâu? Để cứu chữa, cậu ta vội lớn tiếng hỏi: "Anh diễn võ sinh... có kinh nghiệm chứ?"



Tiêu Chiến khẽ thở ra một hơi, gật đầu đáp: "Tôi bắt đầu học võ từ năm bốn, năm tuổi, học tới tận mười hai tuổi, sau đó vẫn luôn luyện tập."

Trợ lý như vừa được cứu sống, nắm lấy tay anh nói: "Vậy thì tốt quá! Chúng tôi đang thiếu võ sinh!"

Vương Nhất Bác nổi khùng nói: "Không thiếu thì tôi dẫn cậu ấy về làm gì!"

Trợ lý giật giật khóe miệng, cũng không biết nên chuyển đề tài nói chuyện thế nào. Cậu ta lại vội vàng nói lái sang chuyện khác: "Anh có binh khí gì quen dùng không? Võ học theo trường phái nào? Là cương hay nhu? Tôi tìm võ sư chỉ cho anh một vài động tác nhé?"

"Không cần!" Vương Nhất Bác không nhịn nổi nữa, "Cứ vậy đi! Để cậu ấy thử! Cậu ấy là võ sinh, biết diễn thế nào! Cứ thử vai luôn, dong dong dài dài làm cái gì? Cậu rảnh rỗi quá hay gì?!"

Trợ lý Tiểu Lưu mặt xám mày tro nói: "Ồ."

Các nhân viên công tác nghe được mấy câu trong đoạn đối thoại vừa rồi lại cảm thấy không ổn chút nào, nếu không phải biết nhân phẩm của Vương Nhất Bác, họ thậm chí đã có thể bước tới mắng một câu nực cười. Bây giờ cố gắng kìm nén sự không hài lòng lại, tạm đứng ngoài quan sát. Họ đứng sau màn hình máy quay, dùng ánh mắt để trao đổi, phỉ nhổ:

"Tìm người ở đâu ra thế không biết? Phim điện ảnh dễ quay lắm hay sao?"

"Sao cứ có cảm giác còn không bằng tên trước đó?"

"Đạo diễn Vương lật xe rồi, có nên cho chút thể diện không?"

"Không sao, dù sao chúng ta vẫn có thể dùng thế thân với thêm hiệu ứng đặc biệt. Người xem tự hiểu được."

"Nói thì nói thế, nhưng chúng ta vẫn còn giám chế với nhà sản xuất... Họ không hiểu được đâu."

Vương Nhất Bác quay lưng về phía họ, không biết họ đang tính toán gì, cởi găng tay, kiểm tra xem máy móc có vận hành bình thường hay không.



Bên đạo cụ cầm một thanh nhuyễn kiếm tới, đưa cho Tiêu Chiến cầm thử xem: "Nhân vật này dùng kiếm, anh biết dùng kiếm chứ?"

Tiêu Chiến gật đầu.

Tiêu Chiến không cao lắm – thực ra các võ sinh luyện võ từ nhỏ đều không quá cao – nhưng tỉ lệ cơ thể Tiêu Chiến lại rất tốt. Anh cởϊ áσ khoác, quần áo đang mặc bó sát người, hình tượng vừa nhìn đã thấy dọa người.

Ít nhất thì hình tượng cũng đủ tư cách.

Mọi người thầm nghĩ vậy.

Tiêu Chiến tìm hướng máy quay, suy nghĩ về góc độ biểu diễn, sau khi chần chừ một lúc, anh chọn góc nghiêng, đứng thẳng người.

Anh đâm kiếm sang bên cạnh, bày khởi thế.

Ánh sáng bạc khẽ lóe lên trong bầu trời đông giá rét, anh ngước mắt lên, ánh mắt đảo qua khuôn mặt của tất cả mọi người. Ống kính nhắm ngay vào anh, anh không còn là người qua đường Giáp an an tĩnh tĩnh đứng đó nữa, mà là một kiếm khách vô danh, toàn thân mang đầy huyết khí.

Lạnh như sương, sắc như kiếm.

Khí chất lúc này thực xứng với khuôn mặt anh.

Động tác Tiêu Chiến muốn biểu diễn chính là kiếm pháp mà trước kia anh đã luyện tập rất nhiều lần.

Anh lăn lộn trong giới phim truyền hình nhiều năm như vậy, lăn lộn mãi vẫn không có cơ hội gì, nhưng mỗi lần kì ngộ xuất hiện, anh đều nắm lấy.