Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!

Chương 12: Nhân Tính Ti Tiện

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hạ Nhạc Thiên không để ý đến Đường Quốc Phi, vì chính cậu cũng có chút khϊếp sợ.

Bản thân cậu quả thật có sức lực lớn hơn người thường một chút, nếu không trong trò chơi Quỷ Gõ Cửa cậu cũng không dám khıêυ khí©h kẻ cơ bắp, nhưng khi đó sức của cậu mới chỉ bất phân thắng bại với kẻ cơ bắp mà thôi.

Mà người trước mắt này biết võ, thế mà cậu lại đá một cú khiến đối phương không còn sức đánh trả.

Đương nhiên, một phần cũng là do người biết võ kia quá mức tự phụ, cho nên Hạ Nhạc Thiên mới có thể dễ dàng đánh lén gã.

Nhưng mặc kệ nguyên nhân gì, sức mạnh của cậu quả thật tăng lên, tại sao lại vậy?

Bất quá bây giờ không phải lúc rối rắm chuyện này.

Hạ Nhạc Thiên nhìn về đám người kia, tốt tính nói: "Còn ai muốn cướp bật lửa không? Tôi không ngại tặng kẻ đó một chân."

Mọi người im thin thít, thậm chí theo bản năng tránh đi ánh mắt Hạ Nhạc Thiên.

Sợ kết cục của mình sẽ thảm giống gã kia.

Bác gái trung niên sợ tới mức không dám tiếp tục năn nỉ Đường Quốc Phi, chỉ khóc lóc bi thương, "Cháu gái nhỏ của tôi, từ nay về sau cháu không được gặp bà nữa rồi."

Hạ Nhạc Thiên lại tốt bụng nhắc nhở: "Bà có thể cầu xin bọn họ lấy giúp bà bật lửa."

Bác gái trung niên đột nhiên nín khóc, lập tức quay đầu nhìn về đám người.

Bọn họ vừa nãy còn thay mình bênh vực kẻ yếu, lúc này mình thảm như vậy, đáng thương như vậy, bọn họ nhất định sẽ giúp mình.

Thanh niên tóc vàng lập tức lùi ra sau vài bước, "Đừng nhìn tôi, tôi không đi cái tiệm kia đâu."

Nơi đó quả thực là ác mộng, mặc kệ nói gì hắn cũng không muốn đi.

Huống hồ ở đó còn một con quỷ mặc đồ cưới khủng bố, đi tới chẳng phải là chịu chết sao.

Bác gái trung niên trong lòng lạnh lẽo, theo bản năng nói: "Sao cậu có thể như vậy..."

Thanh niên này lúc nãy còn thay mình nói chuyện, còn nói những người đó máu lạnh không chịu cho bật lửa, sao vừa đảo mắt, người này cũng trở nên máu lạnh rồi.

Tóc vàng có chút chột dạ, hiển nhiên cũng nhớ tới lời lẽ bênh vực kẻ yếu của hắn vừa nãy.

Nhưng chuyện này đâu có giống nhau.

Hắn không muốn chết.

Đường Quốc Phi bên cạnh lạnh lùng nói: "Không biết lúc nãy kẻ nào mắng tao máu lạnh, bây giờ đến phiên mày giúp đỡ, sao đến cái rắm cũng không dám thả rồi?"

Ánh mắt tóc vàng hơi né tránh, miệng lại không chịu nhận thua, nói: "Một mình tao sao có thể đánh thắng được con quỷ kia, nếu tao đi thì còn mạng trở về sao?"

Đường Quốc Phi cười lạnh.

Tên này chính là loại người chỉ biết nói ngoài miệng, đυ.ng việc lại lảng đi, thả rắm cũng cụp đuôi không dám thả.

Bà ta biết tóc vàng sẽ không giúp mình, té nhào đến trước mặt một người khác, lại bị ánh mắt lạnh băng của đối phương doạ rút lui, chỉ có thể quay đầu nhìn về phía người đàn ông mặc sơ mi trắng.

Nam sơ mi trắng mặt hơi đỏ lên, có chút xấu hổ.

Bác gái trung niên lập tức khóc ròng: "Chàng trai, cầu xin cậu giúp tôi, cậu chạy nhanh hơn bác đây..."

"Không được, không được." Người kia lui về sau, vẻ mặt càng thêm áy náy hoảng loạn.

Bác gái trung niên nghe vậy, khóc càng lớn tiếng: "Tôi làm sao bây giờ, tôi sẽ chết mất, cháu gái của tôi nhỏ như vậy đã mất bà."

Một cô gái trẻ mái bằng sinh lòng thương hại, đứng ra nói chuyện với nam sơ mi trắng: "Anh giúp bà ấy đi, bà ấy tuổi cao như vậy, sao có thể lấy được bật lửa."

Bác gái trung niên khóc lóc cảm ơn cô gái mái bằng: "Cảm ơn cháu gái, nếu bà có thể sống sót đi ra, nhất định báo đáp cháu."

Cô gái được cảm ơn có chút đỏ mặt, nhanh chóng nâng bác gái trung niên dậy, mặt đầy vẻ hiện lành an ủi nói: "Dì đừng khóc, anh ấy nhất định sẽ giúp chúng ta lấy bật lửa."

Nam áo sơ mi trắng vội xua tay, gấp đến nói lắp: "Không, không."

Cô gái mái bằng ngẩn ra, có chút không thể tin: "Anh không muốn đi?"

Nam áo sơ mi trắng ấp úng: "Nơi đó quá nguy hiểm."

Cô gái trẻ lần đầu tiên bị đàn ông từ chối như vậy, cảm thấy hơi mất mặt, tức giận nói: "Một người đàn ông như anh sao có thể nhìn một người già đi vào chỗ nguy hiểm như vậy?"

Bác gái trung niên nghe vậy càng ra sức khóc lóc: "Nữu Nữu của tôi, cháu tôi làm sao bây giờ."

Cô gái mái bằng nghe thế cũng đỏ hốc mắt, ăn nói khép nép năn nỉ áo sơ mi trắng: "Cầu xin anh giúp dì ấy, hơn nữa anh làm vậy không chỉ giúp dì, còn giúp cho mọi người mà.".

Nam áo sơ mi trắng còn chưa kịp nói gì, cô ta lại tiếp tục: "Đây là lần đầu tiên em cầu xin một người, anh sẽ không từ chối em chứ?"

Một người trong đó dặm mắm thêm muối: "Phải rồi, cậu nhẫn tâm nhìn tất cả chúng ta chết ở đây sao?"

Tóc vàng cũng ý thức được cái gì, lập tức cổ vũ: "Đại ca, anh đi một chuyến đi, nếu anh lấy được bật lửa, đời này tôi nhất định đối đãi với anh như anh ruột."

Chuyện Đường Quốc Phi trải qua lúc nãy, bây giờ lại tiếp tục diễn ra trên người đàn ông áo sơ mi trắng.

Mà khi đó, hắn chưa từng đứng ra giúp Đường Quốc Phi giải vây, chưa từng nói một câu.

Dù chỉ một câu.

Cho nên lúc này, đám người Hạ Nhạc Thiên cũng sẽ không giúp nam áo sơ mi trắng.

Hắn lúc này tứ cố vô thân, đỏ mặt nói: "Chỗ đó, chỗ đó có quỷ đấy, tôi đi vào sẽ chết mất."

Cô gái mái bằng càng thêm tức giận, cô đã ăn nói khép nép cầu xin cái người chướng mắt như vậy rồi, đối phương vẫn từ chối mình: "Anh thật không phải đàn ông."

Lời nói chỉ trích làm nam áo sơ mi trắng bùng nổ, hắn giận đùng đùng nói: "Tôi tốt tính không có nghĩa là tôi ngu, cô luôn miệng nói bà ấy đáng thương, vậy cô tự mình đi đi!!! Hay là cô cảm thấy mình lớn lên đẹp mắt, nên tôi cái gì cũng phải đồng ý với cô??"

Cô gái mái bằng sợ hãi lui về sau, cô không nghĩ tới người đàn ông yếu đuối này thật sự tức giận, lúc này cô mới thấy sợ hãi, giọng điệu như sắp khóc nói: "Tôi chỉ là phụ nữ, sao có sức khỏe như anh chứ?"

Nam áo sơ mi lúc này cũng không quan tâm nữa, lập tức phản bác: "Tại sao tôi phải quan tâm? Cô cũng không phải bạn gái tôi, tôi dựa vào cái gì lo cho cô?? Cô nghĩ cô là ai?"

Cô gái mái bằng mất hết mặt mũi, hơn nữa còn bị người đàn ông ngày thường mình luôn chướng mắt mắng như vậy, nhịn không được khóc lên.

Mấy tên đàn ông khác nhìn không được, sôi nổi chỉ trích nam áo sơ mi trắng.

"Sao anh lại có thể cùng phụ nữ tính toán chi li như vậy."

"Mau xin lỗi đi, một người đàn ông sao lại keo kiệt không độ lượng như vậy chứ."

Đường Quốc Phi xem mà xả giận, đứng một bên trào phúng: "Cái miệng nói hay quá, nếu đau lòng cho cô ta, vậy nhanh chóng chạy đi lấy bật lửa đi, nhiều người như vậy cùng nhau đi không tốt hơn sao."

"Cậu nói chuyện kiểu gì vậy?" Những người khác lại bắt đầu chỉ trích Đường Quốc Phi.

Nam áo sơ mi nhìn thật sâu vào mắt Đường Quốc Phi, sau một hồi mới nói: "Xin lỗi lúc nãy không đứng ra nói chuyện giúp cậu."

Đường Quốc Phi ngẩn người.

Kế tiếp hắn nói cho đám người kia: "Tôi sẽ đi lấy bật lửa."

Cô gái mái bằng lập tức ngừng khóc, dùng ánh mắt kinh hỉ nhìn nam áo sơ mi trắng, nhưng sau đó lại nghe hắn nghiến răng nghiến lợi nói tiếp: "Nhưng tôi sẽ không cho các người. Các người có bản lĩnh thì tự mình lấy đi."

Sau khi nói xong, hắn qua đầu chạy về hướng tiệm đồ nướng, bóng lưng rất nhanh đã biến mất.

"Còn đứng ngây ra đó làm gì." Người biết võ bị đá một cú kia thay đổi vẻ mặt, hắn biết thực lực của mình đã giảm xuống, rất có thể không có biện pháp đối phó với nam áo sơ mi trắng, vì thế nói với mọi người: "Chúng ta mau đuổi theo, chờ lát nữa hắn lấy được bật lửa từ tiệm đồ nướng, mấy người lập tức cướp bật lửa."

Những người khác lúc này mới phản ứng lại, sôi nổi đuổi theo.

Bác gái trung niên không phản ứng nhanh bằng người trẻ tuổi, những người đó nháy mắt đã chạy thật xa, bà tay chân già yếu căn bản không đuổi kịp, chỉ có thể xin cô gái mái bằng chạy ở sau cùng giúp đỡ: "Cô gái trẻ, cháu đợi dì với, đợi dì với."

Cô gái mái bằng dừng bước một chút, quay đầu nhìn về phía sau.

Bác gái trung niên thấy vậy, trong mắt hiện lên kinh hỉ.

Cô cắn cắn môi, liều mạng chạy về phía trước nhanh hơn.

Cô không muốn chết.

Huống chi cô chỉ là một cô gái căn bản không có biện pháp tự bảo vệ mình, nếu thật sự dừng lại chờ bác gái trung niên, cô nhất định sẽ không đuổi kịp những người đó.

Đến lúc đó còn muốn mang theo một gánh nặng, chẳng phải là chết càng mau sao.

Cho nên, muốn trách cũng chỉ có thể trách bà ấy chạy quá chậm.

Bác gái trung niên nhìn cô gái mái bằng vừa nãy còn giúp mình nói chuyện cũng bỏ mặc mình, vẻ mặt bà lập tức khủng hoảng lên, vừa khóc vừa hô: "Các người đừng bỏ lại tôi mà, cháu gái nhỏ của tôi làm sao bây giờ..."

Nhưng lúc này, chẳng còn ai để ý đền bà, mặc kệ bà khập khiễng chạy ở cuối cùng.

Đường Quốc Phi xem đến vui vẻ: "Chậc chậc chậc, một vở kịch hay, đáng tiếc không xem được nữa."

Hạ Nhạc Thiên cạn lời: "Chúng ta mau chạy thôi."

Đám Đường Quốc Phi gật đầu.

Không ai tốt bụng đi giúp bác gái trung niên, dù sao lúc nãy bà ta còn muốn hố bật lửa của bọn họ.

Chờ bọn họ lại tiến vào Quỷ Trạch, theo bản năng thả nhẹ bước chân, Hạ Nhạc Thiên không tiếp tục đi vào nhà chính nữa, mà theo hành lang đi qua dãy phía tây.

Hạ Nhạc Thiên cũng nghĩ muốn mọi người tách ra tìm manh mối, như vậy sẽ nhanh hơn, nhưng lại sợ bọn họ đi lẻ sẽ bị quỷ tập kích, dù sao bật lửa cũng chỉ có một cái, người đi lẻ rất dễ bị Người Giấy gϊếŧ chết.

Cho nên cậu chỉ có thể nhỏ giọng nhắc nhở mọi người nhất định phải theo sát chính mình, tuyệt đối không được vì chuyện phát sinh ngoài ý muốn mà đơn độc rời đi.

Nếu không nhất định sẽ phải chết.

Đám người Đường Quốc Phi nuốt nước miếng, đáy mắt tràn đầy khủng hoảng và kinh sợ, nhưng lúc này, bọn họ đều gật gật đầu theo bản năng, đem lời nói của Hạ Nhạc Thiên ghi tạc trong lòng.

Ngoại trừ đi nhiều người có thể khiến bọn họ an tâm hơn, quan trọng nhất là một cước của Hạ Nhạc Thiên lúc nãy, làm bọn họ cảm thấy vô cùng an toàn.

Lão tam của bọn họ thật trâu bò!

Mấy người run bần bật đi sát bên người Hạ Nhạc Thiên, trên mặt viết đầy nhỏ yếu đáng thương bất lực.

Hạ Nhạc Thiên đẩy một cánh cửa, cảnh giác nhìn vào trong, các bạn cùng phòng phía sau sớm đã ngừng thở, mím chặt môi không dám thở mạnh, sợ một con quỷ bất thình lình nhảy ra.

Nói chung là phim ma đều diễn như vậy.

Nhưng qua vài giây, trong phòng vẫn im lặng như cũ.

Mọi người lấy Hạ Nhạc Thiên dẫn đầu, nhẹ nhàng tiến vào nhà bên, bên trong không có ánh sáng, Hạ Nhạc Thiên chỉ có thể móc điện thoại ra mở đèn flash, mượn ánh sáng nhỏ để tìm manh mối.

Những người khác ngại mình cứ đứng trơ ra, cũng lấy di động mở đèn tìm xung quanh.

Kệ quầy, tủ quần áo, phía trong rèm lụa xanh, tất cả đều tìm qua, không ai phát hiện manh mối nào giá trị, chỉ có thể qua phòng tiếp theo tìm kiếm, nhưng vẫn không có phát hiện gì.

Hạ Nhạc Thiên suy nghĩ vài giây, nói với những người khác: "Gian phòng phía tây bên này có lẽ tìm cũng không thấy gì, chúng ta qua phía đông."

Đi qua sân trước tiến vào dãy nhà phía đông, ánh mắt Hạ Nhạc Thiên rất nhanh chú ý tới một căn phòng, cửa phòng treo lụa đỏ, hai bên đặt Người Giấy, chúng lặng im không nhúc nhích, trên mặt treo nụ cười quỷ dị.

Căn phòng này, hình như có chút đặc biệt.

Hạ Nhạc Thiên lấy bật lửa ra, cẩn thận tới gần Người Giấy, lúc này trán cậu không tự chủ mà toát mồ hôi, nói không chừng hai Người Giấy này đột nhiên vùng dậy công kích bọn họ.

Nhưng sau khi bọn họ tới gần, Người Giấy vẫn không động đậy, Người Giấy ở hai bên trái phải là đồng nam đồng nữ, hai bên má đều vẽ đỏ ửng, càng làm chúng thêm âm trầm.

"Chúng ta có cần đốt nó không?" Đường Quốc Phi căn bản không dám nhìn thẳng vào Người Giấy, nhỏ giọng hỏi Hạ Nhạc Thiên.

Hạ Nhạc Thiên tự hỏi vài giây rồi lắc đầu, "Tạm thời không cần, lỡ như đốt Người Giấy làm kinh động đến Quỷ Tân Nương thì làm sao bây giờ?"

Sắc mặt Đường Quốc Phi trắng bệch, cũng không dám hỏi nữa

Bạn cùng phòng sợ đến run chân, theo bản năng thúc giục Hạ Nhạc Thiên nhanh chóng rời khỏi chỗ này, hai Người Giấy đó canh giữ ở cửa, nói không chừng Quỷ Tân Nương đang ở bên trong.

Hạ Nhạc Thiên đương nhiên cũng nghĩ đến, nhưng trước mắt, bọn họ không còn cách nào khác, vì bọn họ ngây người càng lâu ở Quỷ Giới, sẽ trở thành một bộ phận của nó.

Huống chi, không ai biết lúc 12 giờ đêm, Quỷ Tân Nương có cởi bỏ quy tắc mà tàn sát hết những người còn sống hay không.

Suy nghĩ này lướt nhanh qua đầu cậu, Hạ Nhạc Thiên hít sâu một hơi, nén sợ hãi mở cửa phòng ra.

*****

(*) Quỷ trạch chắc là Tứ hợp viện:

🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
« Chương TrướcChương Tiếp »