Chương 47

Lâm Hạ một đêm mất ngủ, buổi sáng ngày hôm sau, anh bị chính mịn trong gương dọa sợ rồi.

Trong ánh mắt mang theo tơ máu màu hồng, khuôn mặt một đêm không ngủ mang vẻ tiều tuỵ, quầng mắt thâm đen giống như quốc bảo vậy...... Lâm Hạ trước khi Cục Bột Trắng tỉnh lại đã thu thập tốt bản thân, làm chính mình tận lực thoạt nhìn không quá doạ người.

"Ngao ô......" Cục Bột Trắng tỉnh lại, nhìn thấy Lâm Hạ không ở trên giường, liền chính mình bò xuống giường rời khỏi phòng ngủ đi tìm Lâm Hạ. Cục Bột Trắng bò xuống cầu thang liền trực tiếp đi vào phòng bếp, bởi vì khứu giác nhanh nhạy của nhóc đã ngửi thấy được mùi thơm của bánh bao cùng sủi cảo, liền biết Lâm Hạ nhất định ở phòng bếp làm bữa sáng.

"Ngao ô!" Ba ba buổi sáng tốt lành! Hamster nhỏ ca ca buổi sáng tốt lành! Cục Bột Trắng nhìn thấy Lâm Hạ cùng Hamster nhỏ, vui vẻ mà chào hỏi.

"Bảo bảo / An An buổi sáng tốt lành!" Hai người cũng mỉm cười đáp lại Cục Bột Trắng.

Bánh bao còn chưa có hấp chín, Lâm Hạ liền bế Cục Bột Trắng lên dẫn nhóc đi đánh răng, sau đó đợi khoảng mười phút mới được ăn bánh bao.

"Ngao ô?" Ba ba, Đường thúc thúc có gửi tin nhắn lại không? Cục Bột Trắng vừa ăn bánh bao vừa hỏi.

"Vẫn không có." Tay Lâm Hạ uy Cục Bột Trắng ăn bánh bao dừng một chút.

"Ngao ô......" Cục Bột Trắng ăn bánh bao đều không cảm thấy thơm, ăn uống biến kém không ít.

"Đừng có gấp, Đường thúc thúc sẽ đúng hạn trở về, bảo bảo không phải còn thừa hai viên kẹo chưa ăn sao, chờ ăn xong viên kẹo cuối cùng Đường thúc thúc liền sẽ trở lại." Lâm Hạ an ủi Cục Bột Trắng.

Nhưng mà, Cục Bột Trắng ăn xong một viên kẹo cuối cùng, Đường Ân Lãng vẫn như cũ không có tin tức.

Hôm nay hẳn là ngày Đường Ân Lãng phải về Giang Thành, nhưng Đường Ân Lãng như cũ một chút tin tức đều không có, gọi điện thoại cũng vẫn luôn ở vào tình trạng tắt máy.

Lâm Hạ cứ cách một giờ lại gọi một lần điện thoại, theo lần lượt "Chào ngài! Số thuê bao ngài gọi hiện đang tắt máy." Vô hạn tuần hoàn, Lâm Hạ tâm giống như cục đá chìm vào đáy biển vậy.

Mấy ngày nay không liên hệ được với Đường Ân Lãng, Lâm Hạ lần đầu tiên cảm nhận được trình độ yếu ớt trong mối quan hệ của hai người. Lâm Hạ không quen biết người cùng Đường Ân Lãng có quan hệ, muốn hỏi chút gì đều không được. Cứ việc ông bà ngoại Đường Ân Lãng cũng ở tại Giang Thành, nhưng Lâm Hạ liền bọn họ là ai cũng không biết.

Bởi vì bọn họ mới xác định quan hệ không bao lâu, chưa kịp tiến vào vòng quan hệ của đối phương về tình cảm có thể tha thứ. Nhưng Lâm Hạ thực hối hận, bởi vì ngay lúc này, Lâm Hạ tìm không thấy phương thức có thể liên hệ cùng Đường Ân Lãng.

Nếu hôm nay Đường Ân Lãng không có trở về, Lâm Hạ quyết định ngày mai anh muốn nhờ Cảnh Nhiên hỗ trợ......

0 giờ...... Ngủ không được Lâm Hạ trong chốc lát nhìn xem Cục Bột Trắng, trong chốc lát lại cầm lấy di động click mở lịch sử trò chuyện cùng Đường Ân Lãng, tâm tình trầm trọng.

"Leng keng!" Trong phòng vang lên tiếng chuông báo, hình như có người ấn chuông cửa nhà anh.

Lâm Hạ không thể hiểu được, hơn nửa đêm ai đến ấn chuông cửa nữa. Anh tính toán trước không để ý tới, nhìn xem kế tiếp tình huống như thế nào.

Qua hai phút, chuông cửa lại vang lên, xem ra thật là có người tìm. Lâm Hạ phủ thêm áo khoác, tay chân nhẹ nhàng đi xuống. Tới rồi cửa, Lâm Hạ cũng không có trực tiếp mở cửa, mà là trộm từ mắt mèo nhìn xem tình huống.

Di? Không phát hiện người nào, chẳng lẽ là trò đùa dai? Lâm Hạ nhìn ra cũng không có nhìn thấy người nào, trong lòng nghi hoặc.

"Leng keng!" Lâm Hạ đang chuẩn bị rời đi, chuông cửa lại vang lên. Lâm Hạ ý thức được người tới khả năng không cao, tầm mắt đi xuống mới xem tới được. Kết quả này vừa thấy, thiếu chút nữa đã đem anh hù chết.

Này nơi nào là người a, rõ ràng chính là một con động vật lớn!

Không biết là con cái gì, góc độ Lâm Hạ nhìn không có thể thấy rõ ràng.

Lâm Hạ nào dám mở cửa, nửa đêm có con động vật không biết là gì đến ấn chuông cửa, anh không bị hù chết đã là tốt rồi.

"Ngao!" Ngoài cửa động vật tựa hồ đã biết Lâm Hạ đã đến, phát ra một tiếng kêu mềm nhẹ.

"Ông chủ ngài như thế nào ở chỗ này?!" Một thanh âm kinh ngạc của nam nhân xa lạ vang lên, Lâm Hạ càng cảm thấy kỳ quái.

"Ngao!" Con động vật kia tựa hồ ở trả lời nam nhân.

"Vâng vâng, tôi đã biết......" Nam nhân giống như nghe hiểu, giống như còn làm thỏa hiệp.

"Chào ngài! Xin hỏi ngài là Lâm Hạ tiên sinh sao? Tôi là Du Hải, trợ lý của Đường tiên sinh, tôi có việc tìm ngài." Du Hải thông qua con vật lớn biết Lâm Hạ liền ở phía sau cửa.

"Đây là có chuyện gì?" Nhắc đến Đường Ân Lãng đã mất tích vài ngày, Lâm Hạ đầu càng đau.

"Chuyện này quá phức tạp, một chốc một lát nói không rõ, chờ sau chúng ta lại chậm rãi nói đi. Đúng rồi, đây là danh thϊếp của tôi cùng Đường tiên sinh, ngài xem xem!" Du Hải cũng biết Lâm Hạ đề phòng tâm trọng, rốt cuộc mặc cho ai nửa đêm gặp được người không quen biết tìm tới đều sẽ không dễ dàng mở cửa.

Lâm Hạ từ phía dưới kẹt cửa nhặt lên hai tấm danh thϊếp Du Hải đưa qua, nhìn kỹ xem không có vấn đề gì mới dám mở cửa.

Cửa vừa mở ra, Lâm Hạ liền thấy được một nam nhân thoạt nhìn cùng Đường Ân Lãng tuổi không sai biệt lắm. Hắn mang tây trang giày da, một bộ dáng điển hình của tinh anh. Nhưng hắn trên mặt lộ ra mỏi mệt, xem ra gần nhất trải qua cũng không nhẹ nhàng.

Bên cạnh hắn, là một con đại bạch hổ, như là bản phóng đại của Cục Bột Trắng. Trừ bỏ hình thể không giống nhau, cái khác cơ hồ giống nhau như đúc. Ngay cả màu sắc đôi mắt cũng giống nhau, giống như đá quý màu lam bị mưa to tẩy rửa đến mỹ lệ.

Lúc này, đại bạch hổ ngồi dưới đất vung vẩy cái đuôi, thoạt nhìn thập phần ưu nhã. Ánh mắt nó sáng ngời mà nhìn Lâm Hạ, như là đã tìm thấy bảo vật rồi.

Lâm Hạ chú ý tới, đại bạch hổ trên đầu triền một vòng băng vải, thoạt nhìn có chút buồn cười.

"Đường Ân Lãng?" Đại bạch hổ cấp Lâm Hạ cảm giác rất quen thuộc, lại căn cứ tình huống thực tế, Lâm Hạ không khó đoán ra con đại bạch hổ trước mắt này chính là Đường Ân Lãng.

"Ngao!" Đại bạch hổ ngao một tiếng, như là đang trả lời Lâm Hạ.

"Hắn nói cái gì?" Lâm Hạ có thể nghe hiểu Cục Bột Trắng nói, nhưng đại bạch hổ nói anh nghe không hiểu.

"Ý ông chủ muốn nói là chính là hắn." Du Hải đảm đương vai trò phiên dịch cho hai người.

"Đây là có chuyện gì?" Lâm Hạ không rõ, đang êm đẹp, Đường Ân Lãng như thế nào biến thành hình thú, trên đầu còn quấn băng vải, hơn nữa bộ dáng cảm giác rất kỳ quái.

Đại bạch hổ xác thật rất kỳ quái, Lâm Hạ cảm thấy đại bạch hổ đối với anh có loại cảm giác xa lạ cùng khắc chế, chính là trước đó bọn họ rõ ràng thực thân mật.

"Tiến vào nói đi." Lâm Hạ thấy trước cửa không phải nơi tốt để bàn chuyện, dứt khoát mời một người một hổ tiến vào nói rõ ràng.

Đại bạch hổ nhận được Lâm Hạ mời, sung sướиɠ mà đứng dậy, nện bước khí phách nhưng không mất ưu nhã, không nhanh không chậm mà đi theo phía sau Lâm Hạ.

Lâm Hạ rót ba chén nước, rót xong mới phát hiện đại bạch hổ uống không được. Nhưng cũng quản không được nhiều như vậy, anh yêu cầu một lời giải thích.

Lâm Hạ cùng Du Hải phân biệt ngồi ở hai bên sô phâ, đại bạch hổ ngồi ở bên chân Lâm Hạ, bộ dáng đoan đoan chính chính cực kỳ giống học sinh ngoan đang tích cực nghe giảng bài.

"Lâm tiên sinh, sự tình là thế này......" Du Hải không nhanh không chậm mà nói, đem chân tướng rành mạch mà nói ra.

Đường Ân Lãng sau khi trở lại thủ đô, vì sớm ngày cùng Lâm Hạ bọn họ đoàn tụ, liều mạng gia tốc công tác. Dưới lỗ lực của hắn, trước khi đi M quốc, mọi sự vụ ở thủ đô hắn đã giải quyết xong, chỉ còn vấn đề giao thiệp bên M quốc. Bởi vậy ở M quốc đem sự tình xử lý xong xuôi, Đường Ân Lãng có thể trở về nước sớm ba ngày, nhưng hắn không có nói cho Lâm Hạ, hắn muốn cho Lâm Hạ một kinh hỉ.

Bọn họ về đến Giang Thành thời điểm đã là buổi tối, ở trên đường trở về tài xế bởi vì tránh né một chiếc xe đột nhiên nhảy nên đυ.ng vào núi, thời khắc mấu chốt Đường Ân Lãng biến thân bảo vệ bọn họ, Du Hải cùng tài xế không bị thương nặng gì, Đường Ân Lãng lại là vỡ đầu chảy máu.

Đường Ân Lãng bảo trì hình thú hôn mê đi, tài xế là người của bà ngoại hắn, bởi vậy không cần lo lắng hắn nhìn thấy hình thú của Đường Ân Lãng. Du Hải lập tức gọi điện thoại cho bệnh viện chuyên môn, sau đó gọi điện thoại nói cho ông bà ngoại Đường Ân Lãng. Xe cứu thương tới, Du Hải cùng Đường Ân Lãng đi bệnh viện, tài xế lưu lại xử lý sự tình còn lại.

Đường Ân Lãng thân là dị tộc, thân thể tố chất thực tốt, trải qua quá trình được bác sĩ hàng đầu cứu chữa một phen sinh mệnh đã không còn nguy hiểm, nhưng bởi vì hắn bị thương ở đầu, não chấn động tạo thành mất trí nhớ......

"Vốn dĩ chúng tôi muốn cùng ngài nói chuyện này, nhưng bởi vì chúng tôi mấy ngày nay vội đến không thành bộ dáng, hơn nữa cũng không biết nên như thế nào báo cho ngài, cho nên......" Câu nói kế tiếp Du Hải đều ngượng ngùng nói tiếp, Đường Ân Lãng không có cùng bọn họ nói hắn cùng Lâm Hạ tiến triển như thế nào, cũng không có đem Lâm Hạ giới thiệu cho bọn họ nhận thức. Cứ như vậy, Du Hải cùng với ông bà ngoại Đường Ân Lãng cũng không biết lấy cái gì thân phận gì cùng Lâm Hạ nói chuyện này. Hơn nữa Đường Ân Lãng mất trí nhớ, như thế nào làm đều cảm thấy không thích hợp.

"Hắn mất trí nhớ?!" Lâm Hạ cảm thấy thực cẩu huyết, đang êm đẹp như thế nào liền mất trí nhớ, sinh hoạt cẩu huyết giống phim truyền hình vậy?

"Đúng vậy, ông chủ nhớ không được bất luận người nào, hơn nữa cũng quên mất như thế nào thay đổi hình thái. Bất quá bác sĩ nói ông chủ chỉ là mất trí nhớ ngắn hạn, qua một thời gian liền sẽ khôi phục." Du Hải đẩy đẩy mắt kính, nghiêm trang nói.

"Vậy hắn như thế nào nhớ rõ quay về nơi này?" Lâm Hạ nhìn đại bạch hổ ngoan ngoãn ngồi ở bên chân anh, đại bạch hổ cũng nhìn chằm chằm vào anh.

"Nói thật, cái này tôi cũng thực kinh ngạc. Tôi qua bên này là muốn giúp ông chủ lấy vài thứ, nhưng khi tôi rời đi nhìn thấy ông chủ ở chỗ này cũng rất hoảng sợ." Đường Ân Lãng lúc này hẳn là đang ngủ trong phòng bệnh của bệnh viện mới đúng, như thế nào sẽ xuất hiện ở chỗ này? Hơn nữa hắn là như thế nào đi vào nơi này, có thể hay không bị người khác phát hiện? Du Hải đã nghi hoặc lại lo lắng.

Đại bạch hổ nghe vậy, đôi mắt mị mị, ẩn sâu công cùng danh. Hắn mới sẽ không nói cho Du Hải hắn là nhập cư trái phép tới, hắn trộm chui vào cốp xe theo lại đây.

Đại bạch hổ sau khi tỉnh lại, tuy rằng ký ức hắn trống rỗng, nhưng một ít thường thức hắn vẫn là hiểu. Hơn nữa đại bạch hổ trong lòng có một loại mãnh liệt dự cảm, hắn muốn đi tìm bảo bối của hắn, tuy rằng hắn cũng không nhớ rõ bảo bối làm hắn nhớ thương ngày đêm là cái gì.

Nhưng hắn bị thương còn chưa có tốt lên, hắn muốn rời đi lại bị ngăn cản, vì thế đại bạch hổ đành phải lựa chọn chuồn êm. Hôm nay buổi tối, hắn nghe được nam nhân tự xưng là trợ lý của mình nói muốn đi tiểu khu Lục La, Đường Ân Lãng liền cảm thấy tên này rất quen thuộc. Vì thế hắn từ lối đi bí mật ra đến gara, thông qua mùi vị tìm được xe của Du Hải, chui vào cốp xe.

Du Hải cũng không biết ông chủ mình "Vượt ngục", ra tới gara liền trực tiếp lái xe chạy lấy người. Đi vào tiểu biệt thự, đại bạch hổ chờ Du Hải đi vào lấy đồ vật thì tự mình chạy đi.

Trực giác nói cho hắn, người hắn muốn tìm cách hắn rất gần rất gần. Hơn nữa cái loại cảm giác này rất quen thuộc, thứ quan trọng nhất của hắn đang ở chỗ này. Đại bạch hổ đi theo trực giác, liền tới bên ngoài cửa nhà Lâm Hạ, lễ phép mà ấn chuông cửa gọi người mở cửa. Hắn ở cửa đợi thật lâu, đều không có ai mở cửa cho hắn, kết quả hắn đã bị Du Hải bắt lại. May mắn Du Hải nghe lời hắn, làm người bên trong buông cảnh giác mở cửa.

Một khắc nhìn thấy Lâm Hạ kia, đại bạch hổ liền xác định, Lâm Hạ chính là bảo bối hắn muốn tìm kiếm. Hắn nguyên bản cảm xúc luôn nôn nóng bất an cũng bởi vì nhìn thấy Lâm Hạ mà bình ổn lại, tựa như lữ khách trong sa mạc sắp khát chết thì tìm thấy bình cam lộ vậy.

......

Lâm Hạ nhìn đại bạch hổ tâm tình phức tạp, anh là nên cảm thấy may mắn hay là tức giận đây, càng có rất nhiều bất đắc dĩ đi. Đại bạch hổ mất trí nhớ còn nhớ rõ trở về tìm anh, cái này làm cho anh thực cảm động. Chính là anh cũng sinh khí, tức giận Đường Ân Lãng không chiếu cố tốt chính mình, bất đắc dĩ Đường Ân Lãng xảy ra chuyện anh cũng bất lực.

Lâm Hạ không biết nên nói cái gì cho phải, ai cũng không biết Đường Ân Lãng khi nào khôi phục, trong mấy ngày Đường Ân Lãng dưỡng thương này Lâm Hạ nên như thế nào đối đãi hắn, ngẫm lại đều đau đầu.

"Kia hiện tại làm sao bây giờ?" Lâm Hạ hỏi. Theo đạo lý mà nói, tình huống của đại bạch hổ như bây giờ tốt nhất là từ Du Hải bọn họ phụ trách. Nhưng hiện tại đại bạch hổ chạy đến nơi đây nhưng lại không nhớ rõ anh, Lâm Hạ thật sự làm không rõ đại bạch hổ nghĩ gì.

"......" Du Hải cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, tự hỏi một hồi hắn quyết định gọi điện thoại hỏi ông bà ngoại Đường Ân Lãng.

"Ngao!" Đại bạch hổ nhìn thấy Du Hải móc di động ra lập tức ngăn hắn lại, cũng đối hắn "Nói" cái gì đó.

"Ông chư nói ngài ấy muốn ở lại nơi này của tiên sinh......" Du Hải vẻ mặt khó xử mà chuyển đạt ý muốn của đại bạch hổ.

"......" Lâm Hạ cũng cảm thấy khó xử, Đường Ân Lãng biến thành hình thú thì thôi đi, lại còn có mất trí nhớ. Đối với Lâm Hạ mà nói, thân phận người yêu đại bạch hổ liền biến vị, ngược lại giống như có thêm một con thú cưng cỡ bự. Biến hoá như vậy sẽ làm người cảm thấy xấu hổ, này muốn anh phải làm như thế nào đối mặt...... Nhưng nhìn thấy bộ dáng đại bạch hổ đáng thương vô cùng, Lâm Hạ lại mềm lòng.

—-

18/5/2020