Chương 22

Trương Tịch Nhan trong nháy mắt khi thấy Liễu Vũ quỳ xuống, cơ hồ là theo bản năng mà tránh đi phía chính diện với Liễu Vũ, không chịu cái lễ quỳ này của cô.

Nàng đầy mắt khϊếp sợ mà nhìn Liễu Vũ đang quỳ thẳng tấp trên mặt đất, đôi tay thì ôm quyền, toàn thân tản ra hơi thở mỹ tư tư, tại đây... giống như có thiên lôi từ đỉnh đầu nàng lăn qua, tạc đến đầu nàng "Ong Ong" rung động.

Qua chừng mười mấy giây nàng mới thực sự phục hồi lại tinh thần.

Liễu Vũ sau khi thấy Trương đại lão né tránh, lại nhìn chính mình trân trối, trong lòng đánh cái độp tâm nghĩ: "Mình là lý giải sai ý sao?" Cô nhìn xem động tác của chính mình lại nhìn nhìn Trương đại lão, lập tức thay một bộ thuần khiết cùng gương mặt mờ mịt, lại mang lên một cái gương mặt tươi cười, nỗ lực làm chính mình thoạt nhìn vừa ngoan lại vừa manh.

Trương Tịch Nhan nhìn diễn tinh này, thật rất muốn cho cô tiếp tục quỳ. Nàng đặc biệt rất muốn phất tay áo bỏ đi! Nàng càng biết Liễu Vũ bái sư không phải để học cái gì hoặc tu hành, mà là tìm sư phụ đương chỗ dựa, đây mới là tác phong hành sự phù hợp với Liễu Vũ. Nếu nàng trực tiếp cự tuyệt, Liễu Vũ khẳng định sẽ lại hoài nghi nàng có động cơ, sẽ không biết lại làm ra cái gì để tìm chết nữa.

Trương Tịch Nhan ngăn chặn cảm xúc quay cuồng tràn đầy trong lòng, tận tình thay đổi thành gương mặt của một sư phụ hoà ái dễ gần, nói: "Bái sư không phải cứ như vậy bái, chính thức thu nhận đồ đệ, yêu cầu chọn ngày lành tháng tốt, phát thiệp mời thỉnh bàn bè thân thích đến xem lễ làm chứng. Lễ nghi thầy trò, yêu cầu ba quỳ chín lạy dâng trà, định ra khê ước sư trò, lúc đó xác định chính thức quan hệ thầy trò. Nguyên tắc chọn đồ đệ càng cần thận trọng. Phẩm hạnh, tư chất, tính tình thầy trò có tương hợp hay không, đều yêu cầu cẩn thận khảo sát."

Liễu Vũ thầm nghĩ: "Đây là thu nhận đồ đệ hay là bái đường thành thân?"

Trương Tịch Nhan tiếp tục nói: "Tôi đưa cho em hai quyển sách là công pháp tu luyện cua Vu tộc, Đại tế tư nguyên tự bổn gia tổ tiên nhất tộc của bộ lạc Hoa Tế. Nhà ta đợi trước là ngự Trùng tộc của Vu tộc, em là Hoa Tế Thần của bộ lạc Hoa Tế, cách tu luyện trùng thân của em cùng hai bộ công pháp này như nhau. Nếu không tu luyện công pháp này, em rất khó có thể duy trì được hình người lâu dài, ngoài ra tính tình dần dần sẽ bị cổ hoá, cuối cùng mất đi nhân tính sẽ trở thành một con cổ mơ màng hồ đồ. Việc Hoa Tế Thần mất đi nhân tính bị Đại Tế Tư thanh trừ chuyện này trong tộc tôi nhìn mãi riết thành quen.

"Bộ công pháp này nguyên bản tối nghĩa khó hiểu, tôi cho em chính là bản dịch, ngoài ra còn có chú giải, bao gồm đối ứng kinh mạch, huyệt vị, cốt cách dựa trên nhân thể đều có chú thích và hình minh hoạ. Em nếu còn chỗ nào xem không hiểu thì cứ đến đỉnh núi Vân Hải Ngọc Các tìm tôi." Trương Tịch Nhan lại thêm một câu: "Hai quyển sách này em cẩn thận bảo quản, không có quyển khác." Nàng hướng Liễu Vũ vươn tay ra, trong lòng bàn tay xuất hiện một chiếc nhẫn.

Nhẫn này chất liệu giống với cái vòng dùng để trụ Liễu Vũ lúc trước giống nhau như đúc, mặt trên còn khảm một khối đồ vật màu đen giống đá quý. Nói là đá quý, nhưng không có nửa điểm ánh sáng của đá quý, đen đến độ muốn nuốt hết ánh sáng xung quanh vào trong.

Liễu Vũ cẩm thấy kỳ lạ mà nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trong lòng bàn tay của Trương Tịch Nhan, nghĩ thầm: "Đưa cái thứ đồ kỳ quái này để cầu hôn?"

Trương Tịch Nhan nói: "Nhẫn này vật liệu là từ thạch cốt của Vu thần. Vu thần sau khi chết hài cốt dần dần ngọc hoá, cuối cùng là biến thành ngọc thạch như này. Nhưng lại có tàn lưu thần lực của Vu thần thượng cổ, khắc lên phù văn tương ứng, khi đeo có thể theo thân hình biến hoá mà biến hoá, sẽ không bị rơi khỏi người."

"Trên nhẫn có nạm thêm phụ kiện, là tôi cấp nên lấy tên gọi là giới tử thạch. Lấy chữ nạp giới tử trong kinh Phật Tu Di, ý tứ là giới với nạp Tu Di. Tu Di ở kinh Phật với ý nghĩa là vô cùng lớn, Giới tử lại là một loại dược liệu kích thước nhỏ như hạt mè. Đây là một loại Phật lý, khuyên thế nhân đem chính mình trở thành một hạt giới tử bao quanh thế gian vạn vật to lớn."

Liễu Vũ vẫn còn ở tư thế quỳ thẳng tấp dưới đất, đầy mặt ngốc so mà ngẩng đầu nhìn phía Trương Tịch Nhan, thầm nghĩ: "Cô là một cái Vu đương Đạo sĩ, còn kiêm Phật lý học?" Thực hiếu học nha! Nhưng.... Cái này cùng tôi có quan hệ gì? Bất quá, Trương đại lão nói nhiều như vậy, cô cũng phải đáp lại một chút. Liễu Vũ diễn bộ dáng, một bộ kinh ngạc mà cảm thán, nói: "Nhẫn này thoạt nhìn liền biết không bình thường." Thí mấy cái cầu vòng ứng phó trước. Liễu Vũ lấy ra một bộ dáng đánh giá, đem từ bộ dáng đến thiết kế thổi phồng lên trên cả độc đáo.

Trương Tịch Nhan không thể nhịn được nữa mà cầm quyền, nói: "Tại đây tôi phong trên nhẫn giới tử thạch một cái Thứ Nguyên Giới ổn định, rất nhỏ, nhưng đủ dùng để làm kho hàng. Em có thứ gì muốn cất giữ thì cứ đặt vào không trung Thứ Nguyên Giới trên nhẫn, thì sẽ không vứt bừa bãi hoặc để thất lạc đồ." Nàng lại nói thêm một câu: "Nếu em đem hai quyển công pháp này đánh mất, tôi sẽ giao em cho bà nội ba xử lí theo tông môn quy củ." Nàng nói xong dùng sức nhét chiếc nhẫn vào tay Liễu Vũ, cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Nàng sợ nếu không đi, chính mình sẽ bị tức chết ở chỗ này.

Liễu Vũ đã từng bị vòng tay bắt trụ, nhìn chiếc nhẫn đồng dạng vật liệu, trong lòng có điểm sợ sợ. Cô lại nghĩ, Trương đại lão đã cởi bỏ vòng tay cho cô thì sẽ không sử dụng vật tương tự để bắt trụ cô, càng không cần thiết lừa cô.

Cô tuy rằng luôn cảm thấy Trương Tịch Nhan có rắp tâm khác, nhưng đó chỉ là cô suy đoán, từ tình huống trước mắt tới xem, Trương đại lão đã cứu mạng cô rất nhiều lần, rõ ràng là cô đã kiếm lời. Cô lược làm do dự, liền chuẩn bị đem nhẫn mang lên, lại nghĩ, đồ vật tốt như vậy, Trương đại lão vì cái gì không mang? Trương đại lão có tay áo Càn khôn chắc là không cần đi.

Liễu Vũ đem tâm một hoành, nghĩ bụng: "Ai da, mặc kệ đi!" Vạn nhất thực sự có vấn đề thì học theo thằn lằn tự chặt đuôi. Đem cái nhẫn cùng nơi bị bao trụ cắt bỏ liền ổn.

Cô cầm chiếc nhẫn hướng vào ngón tay, lại ngây ra. Mỗi cái ngón tay mang nhẫn ý nghĩa sẽ không giống nhau, nên đeo ngón nào? Cô hiện không yêu đương, cũng không đối tượng, ngón giữa cùng ngón áp út không thích hợp, ngón cái cũng sẽ loại trừ luôn, bởi vì toàn là người già mới mang ngón đó, ngón trỏ cùng ngón út đều để chỉ người độc thân. Một cái để ám chỉ muốn tìm đối tượng còn một cái để biểu thị không muốn tìm.

Liễu Vũ nghĩ, bộ dáng này của mình muốn yêu đương thật sự rất khó, nhưng, vạn nhất có người mắt mù, không sợ độc muốn theo đuổi thì sao? Cô quyết đoán mà tròng lên ngón trỏ!

Nhẫn vừa đeo lên, trong nháy mắt cô liền cảm giác được trong đầu nhiều hơn một đoàn đồ vật, có chút cảm giác lạnh lạnh trống trải, là một cái không gian rất lớn, bốn phía một mảnh tối đen mờ mịt, thoạt nhìn giống một cái kho hàng đặc biệt lớn, không có đèn, không có vách tường. Cô nhìn xem viên giới tử thạch trên nhẫn, như thế nào đều cảm thấy toàn bộ giới tử thạch đều chạy tới trong đầu, cái này càng nhìn trong mắt càng như lừa gạt thị giác.

Liễu Vũ tháo chiếc nhẫn ra, cảm giác không gian trống trải biến mất, khi tròng vào lại, cảm giác đó lại xuất hiện.

Cô đem nhẫn tháo ra lại mang trở vào, sau đó lại tháo xuống mang lên, lại lấy ra đeo vào, lặp đi lặp lại hành động này rất nhiều lần, xác định không có cảm giác bị bao trụ, hơn nữa cảm giác có một cái không gian để chứa đồ. Mà cất đồ vào như thế nào? Cầm lấy sách trực tiếp nhét vào nhẫn?

Thử xem đã!

Cô nhìn về phía ba cuốn sách trên mặt đất. Cô cho rằng quyển tông môn quy củ đã đủ dày, nhưng đem so với hai quyển công pháp thì xem như là đã gặp sư phụ. Hai quyển sách này, mỗi quyển đều to cỡ giấy A4, so với gạch còn dày hơn. Cô lật xem hai trang, chữ viết chỉnh tề, còn có thêm văn tự giảng giải rậm rạp, cái này với bí tịch tu luyện phim trên TV nửa điểm cũng không giống, đây toàn bộ đều giống sách giáo khoa chuyên nghiệp.

Cô thấy phim trên TV, bí tịch công pháp đều là những quyển hơi mỏng, thầm chí một vài cái chỉ có một bộ động tác, dựa theo động tác luyện qua một lần liền thành tuyệt thế cao thủ.

Cái này? Cô tuỳ tiện lật vài trang xem, "Xem tưởng", "Ý niệm". Này là cái quỷ gì đây? Không chỉ chữ nhiều, còn giảng thêm về duy tâm nữa sao?

Ai viết sách này? Cô lật về đầu quyển sách, này... in ấn không giống với sách bình thường. Tác giả là ai không có, biên tập, thẩm giáo, năm xuất bản cũng không có luôn, tới cái nội dung giới thiệu cũng không. Phần trước nội dung chính văn chỉ có một mục. Thứ tịch này được phân làm hai bộ, thứ nhất là nội dung nguyên bản, thứ hai là nội dung bản dịch, phần thức ba là tường giải, tường giải lại được chia thành các mục như kinh mạch, huyệt vị, cốt cách, nguyên thần, cùng các loại giảng giải khác.

Liễu Vũ lo lắng tu luyện ba loại này không được dẫn đến tẩu hoả nhập ma.

Trước tiên cô đem sách đặt qua một bên, sợ chơi tới hỏng, về sau không có cái để giao đãi với Trương đại lão.

Cô đứng dậy đi đến góc nhà, đem nhẫn chạm vào một tảng đá trong góc.

Cô áp giới tử thạch trên nhẫn dán trên tản đá. Nơi tản đá chạm với giới tử xuất hiện một cái trạng vật quỷ dị giống như xoáy nước. Một bộ phận cục đá tiến vào trong xoáy nước, rõ ràng là một cái xoáy nước nhỏ như lại giống như cái động không đáy, đảo mắt một cái liền đem tản đá nuốt vào trong.

Trong đầu cô " Thấy" bên trong cái địa đạo kia cảm giác có thêm một cái tản đá bên trong sơn động khi nảy. Nhưng lấy ra như thế nào? Duỗi tay vào lấy ra? Liễu Vũ duỗi tay hướng vào bên trong giới tử thạch để lấy tản đá ra. Tay cô vừa tiếp xúc với giới tử thạch liền cảm giác có một hấp lực rất lớn, theo sát đó trong đầu "Ong" một tiếng, cảm giác "Xoát" một cái từ trong đầu đến toàn thân lập tức như bị rớt vào trong nước, phục hồi lại tinh thần lại thấy chính mình đang lơ lững trong cái sơn động cảm giác được khi nảy.

Tản đá cô vừa thu khi nảy đang ở dưới chân.

Cô nhìn lại hướng bốn phía, một mảnh tối mờ mịt, cái gì cũng không có, không có đỉnh cũng không có đế. Cô phóng xuất ra tiểu cánh hoa nơi nơi tìm cửa ra, tìm không thấy, không cửa ra, không vách tường cũng không có biên giới. Cô đem chính mình phô ra diện tích lớn nhất có thể, cuối cùng tán thành một cái chiếm địa, đại khái có mấy ngàn cái bình phương trình bất quy tắc hình tròn lập thể trong không gian.

Cô chưa từ bỏ ý định mà tiếp tục thả ra tiểu cánh hoa đi tìm mỗi góc, nhưng cửa ra vẫn không tìm được, chỉ có thể kéo giọng hô to: "Trương Tịch Nhan, giúp tôi ra ngoài."

Cô hô vài tiếng, không có đáp lại.

Cô dang ở giới tử thạch, theo cái nói khác là cô đang ở tiểu Thứ Nguyên Giới khác, không cùng Thứ Nguyên Giới với Trương Tịch Nhan, phỏng chừng là Trương Tịch Nhan không có khả năng nghe thấy cô kêu.

Liễu Vũ hi vọng Trương Tịch Nhan vẫn như mấy hôm trước, không việc gì làm lại đây trộm xem cô vài cái, sớm một chút phát hiện không thấy cô, lại tìm ra cô đem cô cứu ra.

Cô bỗng nhiên phát hiện, khi chính mình xảy ra chuyện chỉ có thể trông cậy vào ngoài Trương Tịch Nhan cũng chỉ là Trương Tịch Nhan.

Liễu Vũ vô lực phun tào. Cô không biết Trương Tịch Nhan là địch hay là bạn, kết quả khi xảy ra chuyện, người duy nhất nghĩ có thể tới cứu và cầu cứu chỉ có Trương Tịch Nhan.

Nơi này không có người khác, Liễu Vũ lười vất vả duy trì hình người, liền biến thành bộ dáng sâu ghé vào trên tản đá chờ đợi.

Cái nơi đen như mực, trừ bỏ cô cũng chỉ có tản đá, thật sự nhàm chán, thời gian trở nên vô cùng dài. Cô đành phải gặm tản đá chơi đỡ chán, sau khi gặm hết tản đá thì chỉ còn lại mình cô.

Liễu Vũ nhàm chán đến chơi với tiểu cánh hoa, chơi biến thân, các loại cosplay, chơi mệt mỏi liền phiêu ở giữa không trung và ngủ.

B.A