Chương 27: Tôi hiểu rồi

Ba cô gái xinh đẹp rất lo lắng, Vương Thuật là máu thịt của các cô, nếu Vương Thuật xảy ra chuyện gì, và cô sẽ không bao. giờ tha thứ cho chính mình, đòi đi qua.

Nhưng sinh nhật người ta cũng không phải Hồng Môn Yến, nhiều người đến như vậy làm gì. Vương Thuật khuyên can mãi, cuối cùng mới ổn định được ba người, ba người đồng ý, đi loanh quanh một ngày hôm nay, ngay mai Vương Thuật phải về nhà, nếu không thì sẽ đến tận cửa đòi người.

Mới vừa đặt điện thoại xuống, lập tức vang lên tiếng gõ cửa, Vương Thuật mở cửa, Long Lôi bước vào, thân thiets gọi: “Tiểu Thuật, ngủ có ngon không?”

“Dì Long, tôi ngủ rất ngon, bây giờ chúng ta lên đường sao?”

“Đúng vậy, xe đã chuẩn bị xong, bây giờ chúng ta lập tức lên đường, thuận tiện tôi muốn dặn dò cậu mấy câu, cố gắng không đề cập với lão gia chuyện này, cùng lão gia tán gẫu, tốt nhất là chuốc say ông ấy, như vậy coi như nhiệm vụ của cậu hoàn thành.”

“Tôi hiểu rồi.”

Xe đậu ở cửa, là một chiếc xe Hồng Kỳ bình thường, có tài xế riêng, hai người lên xe rời đi.

Thủ đô, chính là thủ đô Hoa hạ, rộng lớn không thể tưởng tượng nổi, có người đã từng đo qua, diện tích có nó chắc chản không dưới 300.000 km2.

Tài xế của Long Lôi là một lão tài xế, lái xe rất ổn định, hơn nữa rất nhanh, cứ như vậy đến nơi là khoảng mười hai giờ trưa.

Một cái tứ hợp viện cổ xưa hiện ra trước mắt.

Tổng viện tử chia làm ba phần, ở giữa là đại viện, nối thẳng với phòng chính.

Ở hai bên đại viện có hai cái cửa nhỏ, hướng ra ngoài sân, ở trên hai cửa có viết một chữ “Cấm”.

Long Lôi chỉ hai bên sân nhỏ: “Ở đây có hai vị tiền bối tu hành, không thích bị người khác quấy rầy, cậu chú ý an toàn”

Được!

Vương Thuật gật đầu, cũng không hỏi nhiều, cùng Long Lôi tiến vào phòng khách, thời gian vừa vặn đúng mười hai giờ trưa.

Vương Thuật biết gia tộc này không đơn giản, cảm thấy chắc chắn sẽ có nhiều người đến chúc thọ, nhưng kết quả hoàn toàn không phải.

Bên trong đại sảnh bày một cái bàn trò, xung quanh bàn trong có ba người đàn ông trung niên đang ngồi.

Một trong số đó là Long Nghị, Vương Thuật vào cửa, cả ba người đều đứng lên.

Long Nghị oán giận nói: “Sao giờ chị mới đến?”

Long Lôi cười khổ nói: “Mấy người cả ngày nhàn rỗi không

có chuyện gì, tôi thì vội vàng đến hỗn loạn, có thể đến đúng giờ đã không tệ rồi.

Đại ca, lão tứ, giới thiệu cho hai người một chút, vị này là Vương Thuật, 23 tuổi, người thành phố Bäc Lang, mời vừa từ nước ngoài trở về...”

Bên này Long Lôi vừa giới thiệu, Vương Thuật liên gật đầu với từng người.

Long Nghị từng thấy anh nên không có biểu hiện gì, nhưng hai người kia lại bị Vương Thuật làm trong lòng động một cái.

Ở vị trí bên trái là một người trung niên nhìn qua rất chững chạc, vẻ mặt hòa ái dễ gần, dung mạo tuấn tú, sau một thoáng kinh ngạc, rất nhanh đã bình tĩnh lại nhanh chóng gật đầu với 'Vương Thuật: “Xin chào."