Chương 30: Quá khứ đau lòng

Chính ông cụ tìm người giật dây bắc cầu cho hai người quen biết nhau.

Lâm Quảng Trí sau khi tốt nghiệp trung học, đến làm việc ở nhà máy, điều kiện bản thân cũng không quá xuất sắc, ông ta và Triệu Tú Nhân người tám lạng bên nửa cân, lại thấy bà rất xinh đẹp nên vừa gặp đã yêu.

Ở Trung Quốc, vợ chồng kết hôn 6 năm mà không có con là chuyện rất lớn, nhất là vào những năm đó.

Lâm Quảng Trí và Trần Tú Nhân đã tốn rất nhiều tiền chạy chữa khắp nơi, cuối cùng trời không phụ lòng người.

Vào năm thứ 8 sau khi kết hôn, rốt cuộc Triệu Tú Nhân cũng mang thai, lúc đó hai vợ chồng hết sức vui mừng, ôm nhau khóc một trận.

Sau chín tháng hoài thai, Lâm Hi Hi ra đời.

Không khí trong nhà vô cùng ngột ngạt, Lâm Hi cũng từng khuyên mẹ hãy buông tha đi.

Đã cùng với ba tranh cãi ầm ĩ quá nhiều rồi, nhưng dù sao cô cũng chỉ là con cái trong nhà, mắc kẹt giữa hai bên vô cùng bất lực.

Cuối cùng không chịu nổi bầu không khí này, sau khi tốt nghiệp trung học, không trúng tuyển nguyện vọng thứ nhất cô quyết tâm đến Vũ Lăng ở lại phương Bắc học đại học, thoát ly khỏi gia đình.

Tốt nghiệp đại học xong, cô không muốn về nhà

nhưng khi bà nội bị bệnh nặng, người trong nhà thúc giục, cô buộc phải trở về.

Sau đó bà nội qua đời, mẹ cô lại bị phát hiện ung thư dạ dày giai đoạn cuối, ba thuận lợi ở bên ngoài cùng nhân tình vui vẻ.

Mẹ mất chưa được 3 tháng, ông ta liền cưới vợ mới, vậy mà ông nội, cô chú những người thân thích kia chẳng ai phản đối.

Lâm Hi cảm thấy vô cùng thất vọng, ba lạnh nhạt, người thân thì thờ ơ như đâm một mũi dao nhọn khiến cô đau đớn.

Trước khi Triệu Tú Nhân qua đời, đã để lại cho Lâm Hi rất nhiều tiền tiết kiệm, đều là tiền bà lấy được của chồng những năm qua. Bà thấy có lỗi với con gái nên hy vọng cuộc sống sau này của cô được tự do tự tại không cần lo nghĩ tới tiền bạc.

Khi còn người ta đối mặt với cái chết, sẽ bất chợt nghĩ đến những việc trước kia, đã từng điên cuồng bất chấp như thế, không cam lòng thì thế nào, bà chính là người thất bại

Lâm Hi cũng không muốn nhớ lại giai đoạn đó, mỗi khi nghĩ tới luôn cảm thấy mịt mờ.

Cô từng có một gia đình đầm ấm, được sống trong tình yêu thương của ba mẹ, mẹ con cô cũng từng gần gũi chơi đùa với nhau giống như Chu Thúy Thuý và Lý Minh Hiên ngày hôm đó.

Bà ngắt tai, véo mũi cô, chỉ cô cách chăm sóc hoa cỏ, đưa cô đi học đàn dương cầm, đàn tranh,học vẽ. Cô từng hạnh phúc tưởng rằng mình là một cô công chúa, sau này mới biết mình chỉ là kẻ bất hạnh.

Mẹ mất, Lâm Hi không muốn ở lại nơi đau lòng đó. Cô không quan tâm đến ân oán của đời trước nhưng vẫn bị người thân tổn thương.

Cuối cùng mang theo tro cốt của mẹ trở lại Vũ Lăng, nơi cô theo học 4 năm, bỏ ra rất nhiều tiền mua một ngôi mộ thật tốt rồi chôn cất mẹ ở đó.