Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cái Kịch Bản Sát Nhân Này Tuyệt Đối Có Vấn Đề

Chương 50: Bệnh nhân coi ta như mối tình đầu

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cánh cửa phòng cháy ở tầng ba khép hờ, ngọn lửa dữ dội từ cửa phun ra, cháy dọc theo dầu đổ xuống cầu thang.

Từ Thạc vỗ vỗ ngọn lửa đang bốc lên người, đi lên phía trước mở ra cánh cửa phòng cháy ra, kết quả ngay sau đó, một cái búa nhuốm máu bổ hướng về phía hắn ——

"Rầm!" Cánh cửa lửa trực tiếp bị chém mạnh một cái, cái rìu nện xuống đập mạnh vào cửa, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc.

Cửa chống cháy của bệnh viện này có chất lượng không kém thế nên cánh của không xảy ra tình trạng bị đập thủng, nhưng lực cực lớn khiến khung cửa rung chuyển dữ dội tựa như sắp đổ xuống đất.

Sau khi Từ Thạc đóng cửa lại, quay đầu nhìn sang thì nhìn thấy chính là cầu thang từ lầu ba lên lầu bốn, trong một góc cực kỳ tối tăm, cô y tá đang ngồi ở đó, cười âm trầm nhìn hắn.

Nụ cười này có chút kỳ quái, càng giống như bị điên cuồng sau khi không cần kiêng dè gì nữa.

Lực sát thương của nhân viên vệ sinh thật đúng là lớn.

Lúc này, cửa phòng cháy chữa cháy lại một lần nữa bị mở ra, nhân viên vệ sinh thần sắc âm trầm dữ tợn cầm rìu, mặt không chút thay đổi nhìn về phía Từ Thạc đang ở gần.

Y tá vừa nhìn thấy anh, biểu cảm trên mặt trở nên vô cùng đáng sợ, siết chặt con dao mổ trong tay.

Tên này đang kéo dài thời gian!

Mở đầu trò chơi, nhân vật y tá đã giấu nút nổ và khẩu súng lục trong một căn phòng trên tầng ba để phá hủy bệnh viện thứ năm.

Dù sau này cô đã tìm thấy tất cả nhưng khi thời gian quay trở lại, những thứ đó lại trở về vị trí ban đầu.

Nếu cô ấy muốn lấy nó, cô ấy phải trải qua các bước đó một lần nữa!

Tuy nhiên lần này cô đã bị phục kích bởi nhân viên vệ sinh!

Nơi giấu đồ là ở khu gần cuối hành lang, vì những người dọn vệ sinh mạnh hơn cô rất nhiều đã cản đường nên cô y tá muốn đi cầu thang bộ vòng sang phía bên kia.

Chỉ cần cô nhanh hơn một bước, cô ấy có thể lấy được vũ khí trước khi nhân viên vệ sinh đuổi kịp cô!

Kết quả đối phương lại tựa hồ đoán được tâm tư của cô, mặc dù nhân viên vệ sinh không biết đồ giấu ở đâu, nhưng có thể ngăn chặn con đường lấy đồ của cô!

Thay vì đuổi theo cô y tá, nhân viên vệ sinh lại quay lại chặn cô ở đầu cầu thang bên kia sau khi cô xoay người bỏ chạy!

Hai người giống như Tần Vương đi vòng quanh trụ cột, chạy tới chạy lui trên hành lang lầu bốn và lầu ba, cứ như vậy theo thời gian dần dần trôi qua, y tá cũng dần dần điên cuồng.

Đốt cháy bệnh viện chỉ là nàng căn cứ theo chỉ thị Lạc Côn mà làm, thế lửa bắt đầu thiêu đốt từ cầu thang bộ, cơ mà tất cả chất nổ đều được chôn trong thang máy ở trung tâm và các cột chịu lực của tòa nhà.

Muốn đợi đến khi ngọn lửa kích nổ bom, mấy phút này căn bản không biết có đủ hay không!

Cô không muốn đánh cược vào sự may rủi hão huyền như vậy!

Cô y tá lặng lẽ đứng ở cầu thang tối om, nhìn thấy nam thanh niên từ dưới lầu đi lên, sau đó không hề phòng bị mở cửa phòng cháy ra…

Thật đáng tiếc

Sao lại không chém chết hắn đi?

Lạc Côn đi theo phía sau khi nhìn thấy cảnh này liền quái dị cười cười, trêu chọc nhân viên vệ sinh đang cầm rìu: "Cái gì vậy, đây là trò chơi đáng sợ bị ma ám nào đó của Bạo Phong Tuyết sơn sao?"

Nhân viên vệ sinh lạnh lùng nhìn cậu một cái, lúc này, ngay cả y tá vốn luôn xông lên trước mặt Lạc Côn cũng không có động tĩnh gì.

Cô thậm chí còn ác độc nghĩ, có khi nên dứt khoát gϊếŧ Lạc Khôn để thời gian một khởi động lần nữa!

Sau đó, trong mấy phút khi thời gian khởi động lại, cô sẽ mặc kệ tất cả để xông lên lầu ba phòng bệnh, lấy cái nút kích nổ ra để sử dụng, giá trị diễn dịch tích lũy đủ rồi, cô không muốn tích thêm nữa!

Hơn nữa nếu không phải bởi vì Lạc Côn lúc ấy một lời không hợp liền nhiễu loạn dòng thời gian, cô cũng sẽ không bất ngờ gặp phải nhân viên vệ sinh ở tầng ba!

Tên điên này mới là thủ phạm!

Đột nhiên, Lạc Côn quay đầu lại rồi nhìn về phía cô đang ẩn trong bóng tối.

Cô y tá giật mình, sự cuồng tín và ngưỡng mộ lập tức trào ra khỏi mắt cô, cực kỳ trìu mến nhìn cậu.

Lạc Côn tẻ nhạt vô vị thu hồi tầm mắt.

Cậu nhìn về phía công nhân vệ sinh rồiđi lên đứng ở bên cạnh Từ Thạc, tiếp tục cười nói: "Ta rất không hiểu, cái bệnh viện này có cái gì để cho ngươi bảo vệ như thế, nó còn có cái ý nghĩa tồn tại gì đâu?"

“Ha, đồ điên như ngươi thì biết cái gì!"

Nhân viên vệ sinh cười chế giễu, trên mặt lộ ra vẻ điên cuồng hét lên: "Ta làm việc ở bệnh viện số 5 mấy chục năm rồi! Ta nhìn nó lớn lên, ta nhìn nó phát đạt, nhìn nó nhốt mấy tên mất trí như các ngươi vào bên trong! Nó sẽ tồn tại mãi mãi!”

"Buồn cười!"

Đột nhiên, y tá trên cầu thang hung tợn lên tiếng, cô đứng lên khinh thường cười lạnh: "Nơi này sớm nên bị phá hủy! Sớm nên biến mất trong trận hỏa hoạn mười mấy năm trước rồi! Nếu không có nó, tôi căn bản đã không bị phân đến cái địa phương quỷ quái này nhậm chức!"

“Đừng quên, nếu không có bệnh viện thứ năm, ngươi sẽ không có ngày hôm nay!" Nhân viên vệ sinh nghiến răng nghiến lợi nói: "Nếu như không phải lúc trước bệnh viện thu lưu các ngươi, bồi dưỡng các ngươi, ngươi cho rằng ngươi bây giờ còn có thể ở nơi nào!"

“Dù sao không có sự kiện lần này, cái địa phương quỷ quái này cũng sẽ bị hủy bỏ, tất cả những gì anh làm bây giờ đều bất quá là vô dụng mà thôi!" Cô y tá chợt cười.

Biểu hiện của cô so với nhân viên vệ sinh còn điên cuồng hơn, còn cuồng loạn hơn, mọi thứ trong lời nói đều là bất công và phẫn nộ đối với những gì mình đã trải qua, tựa hồ thật sự đã lãng phí mười mấy năm tốt đẹp ở chỗ này.

Từ Thạc ngoài mặt vẫn giữ biểu cảm như vậy, nhưng thực ra có chút kinh ngạc nhìn hai người chơi.

Diễn xuất chân thật như vậy sao?

Lạc Côn rất hứng thú nhìn bọn họ, thậm chí còn vỗ tay tán thưởng: "Chính là như vậy! Cái bệnh viện số 5 này, không ai muốn ở lại đây, bất kể là bác sĩ hay bệnh nhân—"

"Câm miệng!" Nhân viên vệ sinh mạnh mẽ giơ rìu lên đối diện với cậu, khóe mắt muốn nứt ra: ""Sự kiện lần này, cũng đều là tên điên như ngươi bày ra đúng không!"

Lạc Côn vô tội nghiêng đầu: "Cái gì vậy, ta không cần âm mưu, cũng không có kế hoạch, ta chỉ là --"

"Muốn làm gì thì làm."



Ánh lửa nhảy nhót trên cầu thang, xâm chiếm bốn người đang giằng co, bóng tối cũng lan tràn trên hành lang.

Lúc này, trong hành lang tối om trên lầu ba, có một bóng người bê bết máu từ cầu thang bên kia đi lên, lặng lẽ đến gần cầu thang ầm ĩ bên này.

Nhưng khi càng ngày càng gần, cho đến tận lúc âm thanh tranh chấp kia trở lên rõ ràng, thì bóng người đó lại đột nhiên dừng lại, xoay người đi vào một gian phòng.

Người đàn ông mò mẫm trong bóng tối, tiếng la hét và tranh cãi bên ngoài vẫn tiếp tục, cho đến tận khi bên kia phát sinh những động tĩnh khác, thì cuối cùng ông ta mới tìm thấy một vật nhỏ có nút bấm ở một góc khuất.

Nút kích nổ?

Không phải cái này.

Người đó tiện tay ném nút kích nổ xuống mặt đất rồi xoay người đi ra khỏi phòng bệnh, sau đó lại đi vào phòng tạp vật bên cạnh gần cầu thang.

Mà ngay khi người này lẻn vào phòng tạp vật thì một chiếc rìu đột nhiên bay từ cầu thang ra, sau khi bay vυ"t đi trong hành lang thì dừng lại trước cửa phòng tạp vật.

Giám đốc Trương nhìn chằm chằm vào chiếc rìu một lát, sau đó vẫn quay lại và tiếp tục tìm kiếm trong phòng.

Cho đến khi ông tìm thấy khẩu súng đen.

Sắc mặt người đàn ông vô cùng bình tĩnh trong bóng tối.

Ông giờ đã tỉnh táo lại, nếu ngươi có thể tránh được con dao khi bị ảo ảnh ảnh hưởng, vậy viên đạn thì sao?



Nhân viên vệ sinh và y tá la hét và bắt đầu đánh nhau.

Nhưng cô y tá kia vẫn trốn ở cầu thang dẫn lên tầng bốn phía sau hai người, thủy chung cũng không có đứng ra.

Hiện tại chiếc rìu kia đang chém về phía Lạc Côn, cơ mà Từ Thạc lại đang đứng bên cạnh Lạc Côn, vì vậy khi chiếc rìu hạ xuống, hắn liền nhanh chóng nhấc chân tung một cước vào nhân viên vệ sinh!

Bùm!

Nhân viên vệ sinh rêи ɾỉ lui lại hai bước, rìu trên tay vẫn nắm thật chặt, thần sắc âm ngoan nhìn về phía Từ Thạc.

Từ Thạc lấy ra một con dao gọt hoa quả, cười ôn hòa: “Đó là bệnh nhân của tôi.”

Ngươi gϊếŧ hắn thì ta còn ai để gϊếŧ nữa đây?

“Đừng quên, anh cũng là bác sĩ do bệnh viện số 5 thiên tân vạn khổ bồi dưỡng ra, bây giờ còn muốn bảo vệ tên điên muốn phá hủy bệnh viện này sao?!” Nhân viên vệ sinh gầm lên.

“Dù sao hiện tại hắn là bệnh nhân của ta.” Từ Thạc trên môi nở nụ cười nói, vẫn rất là thoải mái, bộ dáng không có chút kích động nào.

Lạc Khôn ở bên cạnh vui vẻ xem buổi biểu diễn, tựa hồ rất thích nhìn bọn họ vì mình mà tranh cãi, nhưng đối với việc bác sĩ Sở đang cực kỳ bình tĩnh lại cảm thấy có chút tiếc nuối.

Thế giới này, cùng với những người đang đắm chìm trong nó, vẫn nên điên cuồng một chút thì tốt hơn.

Cậu không thích người có lý trí.

Mà đúng lúc này, thừa dịp nhân viên vệ sinh bị đá bay, thừa dịp biến thành hai bên giằng co, y tá trong hành lang đột nhiên xông ra ngoài!

Đồng tử nhân viên vệ sinh co lại, anh gầm lên một tiếng, vung rìu trên tay dùng sức chém qua!

Từ Thạc cũng lập tức tiến lên, dùng con dao gọt trái cây trong tay chém vào tay hắn, nhưng ngay lúc đó nhân viên vệ sinh đã ném chiếc rìu khỏi tay!

Chiếc rìu rỉ máu lóe ra hàn quang bay về phía y tá, cảm nhận được tiếng gió phía sau, y tá nhanh chóng nằm sấp xuống ngay tại chỗ.

Bùm!

Chiếc rìu chém xuống đất, mũi rìu hạ xuống trước đầu cô y tá chỉ khoảng một tấc, sau khi va phải mặt sàn liền bắn ra một khoảng.

Cô y tá không màng đến sợ hãi, vội vàng đứng dậy chạy đến phòng bệnh phía trước, cố gắng tìm nút kích nổ mà nhân vật của mình đã chuẩn bị sẵn từ trước, nhưng vừa bước vào cửa thì giẫm phải thứ gì đó rồi vấp ngã!

"Ầm ầm!"

Giữa hành lang truyền đến tiếng động đinh tai nhức óc.

Cô y tá lập tức chết lặng.

Sau khi ngã xuống đất, cô quay đầu lại nhìn thì phát hiện ra thứ mình vừa giẫm phải chính là nút kích nổ chẳng biết vì sao lại rơi xuống đây.

Vừa nãy khi cô giẫm lên nó thì cũng đã vô tình kích hoạt nút nổ.

Nhưng tại sao lại ở đây?

Bất luận là thời điểm nào, nút kích nổ cũng không nên xuất hiện ở nơi này!

Toàn bộ bệnh viện rung chuyển dữ dội, ngọn lửa bốc lên lại mãnh liệt lan tràn khắp nơi, hành lang tối om cũng bị ánh sáng đỏ rực chiếu rọi.

Giờ phút này mà xuất hiện tình huống như vậy thì chẳng khác nào dấu chấm hết cho vòng lặp thứ 4.

Sau khi nhân viên vệ sinh nghe được âm thanh báo nhiệm vụ của mình đã thất bại, đôi mắt đỏ tươi của anh ta lập tức nhìn về phía Lạc Côn.

Vẫn còn một phút cuối cùng!

Chỉ cần gϊếŧ chết người này, anh có thể quay ngược lại thời gian về điểm bắt đầu, như vậy nhiệm vụ liền thành công!

Mà ngay tại thời khắc mấu chốt nhất này, thì đột nhiên có một bóng người xuất hiện ở cửa phòng tạp vật ở bên cạnh, người đàn ông trong ngọn lửa nâng khẩu súng lên nhắm vào Từ Thạc đang quay lưng về phía này.

Bùm!

Họng súng bị đẩy lệch sang một bên.

Từ Thạc bị đẩy ra va vào bờ tường, hắn nhìn thấy Lạc Côn bị trúng đạn thì có chút ngoài ý muốn, rồi nhìn về phía người bắn với nụ cười nửa miệng.

“Giám đốc Trương, anh tỉnh rồi à?” “

“…”
« Chương TrướcChương Tiếp »