Chương 8: Quyết định cuối cùng

Edit: V.O

Tam sư huynh đi rồi, hắn nói mình sống không lâu, cho nên muốn ích kỷ một lần, hắn không muốn xía vào mọi chuyện nữa, nếu đã nói bí mật trong lòng cho Cẩm Tịch rồi, vậy cũng coi như hắn không còn vướng bận, hắn tính phóng túng trong đoạn thời gian cuối cùng của đời người này, ngày thanh tâm quả dục quá lâu, cuộc sống cũng quá không thú vị.

Cẩm Tịch nhìn chằm chằm bóng lưng Tam sư huynh đi xa một lúc lâu, nàng không biết mình nên đi đâu, vốn nghĩ nếu có thể may mắn sống tiếp, một ngày nào đó sẽ báo thù cho sư môn, nhưng hiện giờ tất cả đều thật buồn cười, thậm chí nàng không dám đi chứng thực, cũng không phải không tin Tam sư huynh, chỉ là không muốn tin tưởng mà thôi.

Cứ ngồi không nhúc nhích trong nhà cây như vậy từ sớm đến chiều muộn, cuối cùng cũng có người đến bắt nàng.

"Tam sư thúc đi rồi?"

"Huynh ấy sắp chết."

Dường như Lê Dịch Minh không quá bất ngờ với tin tức này, Cẩm Tịch quan sát người xa lạ lại quen thuộc trước mặt, mặc dù đeo mặt nạ, nhưng hơi thở của hắn vẫn không hề thay đổi, nếu thật giống như lời Tam sư huynh, vậy hắn thì sao, hắn đã trải qua chuyện gì? Cẩm Tịch không dám nghĩ.

"Ngươi chỉ cần Toái Cốt Tiên thôi đúng không?"

Có lẽ bản thân Cẩm Tịch cũng không biết giọng nàng nói chuyện lúc này giống như một con dã thú bị người vứt bỏ, trong quật cường lại có uất ức vô tận.

"Ta còn muốn nàng."

Cẩm Tịch lòng như tro tàn nghe thấy câu đó cũng không còn tự mình đa tình nữa, nàng biết ý Lê Dịch Minh là nói muốn bắt nàng về phục mệnh.

"Lê Dịch Minh, Tam sư huynh đặt Toái Cốt Tiên ở một nơi chỉ có ta biết, nếu ngươi muốn lấy, thì hứa với ta một điều kiện."

"Điều kiện gì?"

"Ta muốn gặp Tông Chủ của các ngươi."

Lê Dịch Minh biết nhất định Tam sư thúc đã nói cho Cẩm Tịch chuyện gì, dieendaanleequuydoon – V.O, nhưng nàng làm như vậy không khác nào tự tìm đường chết.

"Cẩm Tịch, ngươi muốn chết cứ việc nói thẳng, ta sẽ cho ngươi chết thống khoái, nhưng Tông Chủ sẽ khiến ngươi sống không bằng chết."

"Vậy sao? Nhưng ta chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, đây là điều kiện duy nhất của ta, ngươi xem mà làm đi."

Cẩm Tịch nói xong những lời đó lại rúc đầu vào giữa hai chân, ôm mình thật chặt, dường như nếu Lê Dịch Minh không đồng ý, nàng sẽ không đứng dậy.

"Cẩm Tịch, cho dù Tam sư huynh nói cái gì với ngươi, nếu ngươi muốn xác nhận thắc mắc trong lòng, vậy thì không cần, ta có thể nói cho ngươi biết, Tông chủ không phải là Khương Linh Vũ."

"Là Nhị sư huynh?"

Cẩm Tịch hỏi bằng giọng chắc chắn, Lê Dịch Minh biết nàng chỉ không muốn tính toán lòng người, thật ra thì tâm tư của nàng rất sáng tỏ.

"Hắn vốn tên là Cửu Tư, từng là một trong song sát Ma tộc, lúc Cửu Lục bỏ mình, hắn cũng bị thương nặng, nguyên thần vẫn gửi trong ý thức đệ tử Tây Cảnh Tiên Môn. Nhị sư huynh đã từng chỉ là một đệ tử vô danh yên tĩnh, cũng bởi vì bị Cửu Tư cướp hồn phách, nguyên thần vốn vỡ vụn hoàn toàn bị Cửu Tư thay thế, sau đó hắn lại từng bước một thành đệ tử thân truyền của Chưởng môn."

"Thì ra là như vậy, vậy có phải sư phụ bị hắn..."

"Hừ, ngươi muốn nói có phải Khương Linh Vũ bị hắn thao túng không? Vậy có thể ngươi phải thất vọng rồi, mặc dù hai người bọn họ cũng lợi dụng lẫn nhau, nhưng tất cả những chuyện ông ta làm đều xuất phát từ toan tính của mình."

"A."

Hy vọng được châm lên trong lòng Cẩm Tịch lại bị Lê Dịch Minh vô tình tưới tắt, nhưng lòng nàng lại không đau khổ lắm, có lẽ bởi vì nàng đã quyết định, ít nhất phải bảo vệ được thứ lòng mình từng muốn bảo vệ.

Đột nhiên Lê Dịch Minh thô bạo nâng Cẩm Tịch dậy, dáng vẻ muốn chết này của nàng khiến hắn nhìn thấy muốn đánh người, nhưng hắn còn chưa kịp nói ra lời gì quá đáng, người dưới đất đã thuận thế nhào vào lòng hắn, lần này hắn giống như bị người điểm huyệt toàn thân, không nhúc nhích, không dám nháy mắt, không dám thở, chỉ có chỗ hầu kết lo lắng động đậy.

Đây là lần đầu tiên Cẩm Tịch gần một nam nhân như thế, nhưng cái ôm này tới quá muộn, mười năm trước e lệ, mười năm sinh ly tử biệt, mười năm sau hiểu lầm, khiến hai người bỏ lỡ quá nhiều, quá nhiều, cũng không biết sau này có còn cơ hội không:

"A Dịch."

Nghe tiếng giọng đã lâu, hai tay Lê Dịch Minh không biết đặt đâu không kiềm được nắm lại, ổn định một lúc lâu, hắn mới miễn cưỡng "ừ" một tiếng bằng giọng mũi.

"Nhất định phải lấy Toái Cốt Tiên sao? Nó rất quan trọng với ngươi?"

Lê Dịch Minh cảm thấy vấn đề của Cẩm Tịch có hơi kỳ lạ, nhưng bị cái ôm đột nhiên xuất hiện này quậy đến lòng hắn rất loạn cũng không kịp suy nghĩ nhiều.

"Đúng, rất quan trọng."

Chỉ có lấy được Toái Cốt Tiên, tìm được sách Thiên Ma, mới có thể đổi được sự tự do của ta, ta mới có thể trở lại bên cạnh nàng, Lê Dịch Minh lặng lẽ nghĩ trong lòng.

"Được."