Chương 4

Tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo Mạc Thiên Hòa chuẩn bị cho cô vào, Hạ Tâm Trữ nằm ở trên chiếc giường mình đã ngủ tối hôm qua, nhưng lăn qua lộn lại thế nào cũng không ngủ được.

Cô một mực nghĩ, cứ ỷ lại sự giúp đỡ của Mạc Thiên Hòa như vậy sao?

Cô không có gì báo đáp, ngược lại, còn tại lúc anh nghiêm trang cầu hôn cô mà làm cho anh khó chịu. Sau đó anh ngay cả đề cập cũng không nữa, ngược lại đối đãi cô càng thêm ôn nhu săn sóc, giúp đỡ cô. Tới đón cô tan ca, hỏi cô có đói bụng hay không, mang cô đi ăn khuya, sau đó lại cẩn thận nghĩ xem cô cần mua những thứ cần thiết gì cho cuộc sống. Không chỉ mang cô đi mua, thậm chí còn trả tiền giúp cô.

Đời này trừ ba mẹ ra, anh là người thứ hai đối tốt với cô vô điều kiện.

Nhưng thực là vô điều kiện sao?

Cô cũng không muốn dùng bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, nhưng ở quá khứ cô đã có kinh nghiệm vô cùng nhớ đời. Không chỉ ở những ngày sau khi ba mẹ qua đời thấy được thái độ ấm lạnh của người ta, mà lúc sau cô cũng gặp qua mấy tên khốn kiếp lấy danh đồng tình, thương hại và tình yêu, trước đối cô hỏi han ân cần, sau đó muốn cô đem thân thể ra để trả.

Anh chính là một tên khốn kiếp sao?

Cô hy vọng anh không phải. Nhưng hy vọng nếu có thể thành hiện thực, cô cũng sẽ không rơi xuống bộ dáng đáng thương như hiện tại.

Khẽ thở dài một hơi, điện thoại di động cô đặt ở đầu giường lại đột nhiên vang lên. Cô ngủ không yên nên dứt khoát ngồi dậy nghe điện thoại.

"Alo?"

"Anh chưa nhận được tiền."

Hạ Quan Kiệt. Vừa nghe thấy thanh âm ác ma này, tuyến tố trong thận[1] của Hạ Tâm Trữ lập tức tăng lên, lửa giận bùng cháy.

"Bởi vì tôi không gửi." Cô lạnh lùng nói.

"Em thực sự mặc kệ Tiểu Dịch?"

"Cậu bé là con anh."

"Bởi vì em không đưa tiền đến, anh không có tiền mua thức ăn cho nó, nó đã không ăn cái gì, đói bụng một ngày rồi."

Hạ Tâm Trữ nhanh mím miệng, nắm chặt nắm tay, bức chính mình ngàn vạn lần không thể mềm lòng, không thể chịu sự uy hϊếp của anh ta nữa.

Cô phải cho anh ta biết, chính mình tuyệt đối sẽ không vì Tiểu Dịch mà cho anh ta tiền nữa. Chỉ cần làm anh ta hiểu được Tiểu Dịch không còn giá trị, ở lại bên người ngược lại sẽ biến thành trói buộc anh, như vậy cho dù cô không nói, không cầu, anh ta cũng sẽ đem Tiểu Dịch trả cho cô.

"Cậu bé là con anh." Cô tiếp tục nói.

"Em thật muốn để nó chết đói?"

"Không phải tôi, là anh." Là cha làm cho chính con mình không được hưởng sự ôn nhu của gia đình, hôm nay còn làm cho con đói.

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc trong chốc lát.

"Tóm lại, em sẽ không đưa tiền cho anh nữa đúng hay không?"

"Đúng vậy." Cô trả lời như trảm đinh chặt sắt, trong lòng không ngừng nói cho chính mình: Tuyệt đối không thể mềm lòng, nếu không ác mộng này sẽ vĩnh viễn dây dưa với hai cô cháu bọn họ.

"Cũng không quản Tiểu Dịch?"

“Cậu bé là con anh, tôi có quyền gì để quản?"

"Cho dù anh bán nó, em cũng không quản?"

Móng tay đột nhiên đâm vào lòng bàn tay.

"Anh đã biết." Anh ta nói, bên kia điện thoại chỉ còn một mảnh tĩnh lặng.

Hạ Tâm Trữ nắm chặt nắm tay, cắn chặt răng không cho mình nói ra một lời thua thiệt. Cô im lặng chờ đợi xem anh còn có thể nói gì tiếp, nhưng bên kia điện thoại cũng chỉ là một mảnh yên tĩnh, không có một chút thanh âm gì. Cô đem di động đưa tới trước mặt nhìn, lúc này mới phát hiện điện thoại đã sớm bị cắt đứt.

Cô gắt gao nắm di động, nội tâm thấp thỏm lo âu, sợ hãi bất an. Anh ta nói “Anh đã biết”, anh ta rốt cuộc biết cái gì? Cô không hề cho anh tiền, Tiểu Dịch đã mất giá trị lợi dụng, hay là–

Cho dù anh bán nó, em cũng không quản?

Cô dùng sức che lỗ tai.

"Không cần mắc mưu, không cần mắc mưu, không cần mắc mưu!" Cô không ngừng nói cho chính mình.

Nhưng, nếu anh ta bán Tiểu Dịch thì sao?

"Sẽ không!" Cô dùng sức lắc đầu nói cho chính mình: Lời kia dùng để đe doạ cô, uy hϊếp cô. Anh ta tuyệt đối không có khả năng làm ra chuyện mất đi nhân tính, nhân thần đều phẫn nộ như vậy. Tuyệt đối sẽ không.

Nhưng nếu anh ta làm thật thì sao?

Tiểu Dịch đã mất giá trị lợi dụng, ở lại bên người căn bản là sự trói buộc, bán còn có thể kiếm được một chút tiền. Cho dù bán không được bao nhiêu nhưng ít nhất cũng có thể thoát khỏi trói buộc.

Hạ Tâm Trữ càng nghĩ càng thấy khủng hoảng sợ hãi. Nếu anh ta đem Tiểu Dịch bán cho người khác hoặc đưa cho người khác, cũng không nguyện ý đưa Tiểu Dịch cho cô thì sao?

Cô tâm hoảng ý loạn cầm điện thoại lên gọi lại, rồi khi điện thoại vừa kết nối thì lại huỷ bỏ.

"Mình không thể trúng kế, không thể làm loạn đầu trận tuyến. Phải bình tĩnh, trước bình tĩnh xuống." Cô thì thào tự nói với bản thân, nhưng lòng lại hoảng sợ phiền loạn không bình tĩnh được. Một cỗ nóng nảy ưu phiền tức giận ép cô không chịu được.

Cô nắm lấy gối đầu trên giường, dùng sức phát tiết tức giận ra bên ngoài. Không biết sao lại phịch một tiếng, gối đầu không rõ đánh vỡ cái gì, trong bóng đêm phát ra một tiếng nổ.

Cô chạy nhanh xuống giường, sờ soạng cây đèn ở đầu giường. Khoảnh khắc đèn sáng lên, của phòng của cô cũng phanh một tiếng mở ra, thân trên của Mạc Thiên Hòa trần trụi, mặc một chiếc quần đùi bình thường chạy vào.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Thanh âm của anh căng thẳng, thật sự khẩn trương, biểu tình trên mặt cũng giống nhau, ánh mắt sắc bén nhanh chóng tìm tòi tất cả trong phòng. Sau đó dừng ở trên chiếc gối bị cô quăng vào góc tường, cùng với một cái khung hình nhỏ rơi bên cạnh cái gối.

Hạ Tâm Trữ cũng nhìn thấy đầu sỏ gây nên tiếng nổ lớn. Cô đi lên trước, nhặt khung ảnh lên treo lại, xoay người nhặt gối đầu từ trên sàn nhà.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Anh lại hỏi, thanh âm không hề căng cứng, lại trở nên trầm thấp.

"Thực xin lỗi, ầm ĩ đến anh." Cô không định giải thích.

"Gối đầu vì sao lại ở trên sàn nhà?" Anh đổi phương thức hỏi cô.

"Đã khuya, nếu anh không ngại, tôi muốn ngủ." Mặt cô không chút thay đổi nói.

"Anh muốn biết đã phát sinh chuyện gì." Anh nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, trực tiếp yêu cầu nói.

"Không liên quan đến anh." Cô nói, vẫn cố gắng khống chế sự phiền não và tức giận vẫn chưa phát tiết được của mình: "Mời anh đi ra."

"Đây là nhà của anh, em muốn anh đi ra đâu?"

Cả người cô cương cứng, kiềm nén cầu xin: "Anh làm ơn đi ra ngoài được không." Cô sắp chống không nổi nữa.

"Nói cho anh đã xảy ra chuyện gì, anh có thể giúp đỡ." Anh kiên định nhìn cô.

"Không."

"Hạ Tâm Trữ–"

"Đi ra ngoài!" Cô rốt cuộc nhịn không được hướng anh gầm nhẹ, đem gối đầu trên tay dùng sức quăng về phía anh.

Mạc Thiên Hòa tiếp được gối đầu cô quăng đến. Giây tiếp theo liền thấy cô như mắc chứng tâm thần đi về phía anh vừa đánh vừa mắng.

"Anh căn bản không biết cái gì, anh bằng cái gì giúp tôi? Đi ra ngoài, đừng tưởng rằng anh có tiền thì rất giỏi! Đi ra ngoài!" Cô dùng sức đánh anh, sau khi phát hiện đánh anh không ăn thua liền sửa lại ngữ khí kìm nén nói: "Anh không đi ra ngoài, tôi ra ngoài." Cô nhanh chóng lướt qua anh đi về phía cửa.

"Đừng náo loạn, tối như vậy em muốn đi chỗ nào?" Mạc Thiên Hòa một tay giữ chặt cô.

"Không cần anh quản, buông tay!" Cô dùng sức gạt tay anh ra, giây tiếp theo lại bị anh bắt lấy.

"Đã trễ thế này, anh không thể cho em ra ngoài."

"Buông tay!" Cô giận không thể át tiếng kêu lên.

"Nói cho anh đã xảy ra chuyện gì."

"Tôi bảo anh buông tay có nghe không?" Cô bắt đầu dùng sức, không để ý tất cả giãy giụa. Cô muốn chạy trốn ly khai tất cả, tìm nơi có thể cho cô phát tiết mà thôi, vì sao anh lại làm khó cô?

Cô mất khống chế kịch liệt giãy giụa, khiến Mạc Thiên Hòa chỉ có thể dùng hai tay gắt gao giữ cô lại, tránh cho cô thương tổn chính mình.

"Bình tĩnh một chút!" Anh mệnh lệnh cho cô.

Nhưng sau khi cô nghe xong không chỉ không thể bình tĩnh xuống, ngược lại càng thêm giận tím mặt, càng thêm giãy giụa kịch liệt, còn giơ chân lên đá chân anh.

"Đáng chết!" Đau đớn đột nhiên truyền đến làm cho anh nhịn không được chửi một tiếng. Không ngờ tới kế tiếp cô lại còn nghiêng đầu há mồm cắn xuống cái tay anh đang nắm tay cô, hại anh nhịn không được lại mắng một tiếng: "Đáng chết!"

Tuy không hiểu cô rốt cuộc làm sao, vì sao lại đột nhiên mất khống chế phát điên, nhưng Mạc Thiên Hòa biết cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách tốt khiến cô tỉnh táo lại. Anh phải nghĩ biện pháp khác mới được.

Đầu vừa chuyển, anh đột nhiên kéo theo toàn thân cô chuyển theo, sau đó ngã về phía trước, tiện thể đem cả người cô áp đảo ở trên giường, dùng tư thế Thái Sơn đè đầu nằm ở phía trên cô. (#Ami: ôi chuyện gì sẽ xảy ra đây )

Cô bị hành động đột nhiên xảy ra của anh làm cho sợ hãi thét lên một tiếng, tiếp theo chỉ giật mình sửng sốt một chút. Sau đó bắt đầu vừa kêu lại vừa mắng anh, cả người không ngừng vặn vẹo dưới thân anh, còn lấy phần eo đυ.ng vào anh.

Mạc Thiên Hòa nhất thời thở hốc vì kinh ngạc, du͙© vọиɠ của thân thể trong khoảnh khắc bị đánh thức.

"Đừng động." Anh cắn răng bình thanh quát.

"Buông ra tôi, anh tên khốn kiếp này!" Cô hoàn toàn không để ý tới cảnh cáo của anh, vẫn như cũ không ngừng giãy giụa dưới thân anh, đồng thời cũng không ngừng dùng thân thể mềm mại cọ sát.

"Đáng chết." Anh chửi nhỏ một tiếng, rốt cuộc nhịn không được cúi đầu chớp lấy đôi môi mềm mại của cô, cuồng dã hôn.

Anh đưa đầu lưỡi tham tiến trong miệng cô, khıêυ khí©h đầu lưỡi kinh ngạc đến ngây ra của cô, một lần lại một lần, đến khi cô có phản ứng mới thôi.

Nụ hôn của cô mang theo ngây ngô cùng e lệ, làm cho nụ hôn của anh không khỏi chuyển từ cuồng dã giữ lấy thành ôn nhu lưu luyến. Anh buông cánh tay kiềm chế cô ra, một đường theo cánh tay dài nhỏ của cô thong thả thăm dò đến bờ vai trơn bóng, bên ngoài mềm mại, eo nhỏ nhắn, lại tới gương mặt xinh đẹp của cô, nâng cô lên áp về phía mình, cảm thụ sự nhiệt tình của anh.

Cô rêи ɾỉ ra tiếng. Ở dưới thân anh có chút khẽ run rẩy, tay gắt gao vòng qua bả vai anh.

Anh cũng ngâm nga thành tiếng theo cô, nhưng không thể không dừng lại, bởi vì tiếp tục đi xuống nữa, anh liền sẽ mất đi lực tự khống chế, gây ra đại họa.

"Bình tĩnh lại chưa?" Anh ngẩng đầu lên, khàn khàn hỏi.

Hạ Tâm Trữ thong thả mở to mắt nhìn thấy anh. Tâm còn đang kinh hoàng, thân thể cũng còn đang nóng lên rung động.

Vừa rồi là cảm giác gì, cô có điểm hiểu rõ, lại không phải thực sự hiểu. Chỉ biết là anh hôn cô, khiến cảm xúc nóng nảy ưu phiền nguyên bản của cô trong nháy mắt toàn bộ bốc hơi không thấy, trở thành một loại cảm giác chờ mong, ôn nhu, nóng như lửa lại khát vọng.

"Lại một lần nữa được không?" Cô không tự chủ được yêu cầu.

"Cái gì lại một lần nữa?" Anh trợn to hai mắt, thanh âm khàn khàn hỏi.

"Hôn tôi."

"Em xác định sao?" Anh nhìn chằm chằm cô, khàn giọng hỏi.

"Anh không muốn?" Cô có chút khẩn trương lại có chút lo lắng.

"Anh nguyện ý."

"Vậy..." Anh còn đang đợi cái gì?

"Anh sợ lại một lần nữa chính mình sẽ dừng lại không được." Anh nhìn cô chăm chú nói.

Cô trừng mắt nhìn, không hiểu lời này của anh có ý tứ gì.

Anh không khỏi phát ra thâm trầm than nhẹ, dùng thứ đang cứng rắn của mình nhẹ nhàng đυ.ng cô một chút. @TruyenHD

Trong khoảnh khắc cô trợn to hai mắt, khẩn trương đến động cũng không dám động, ngừng cả hô hấp lại.

"Biết không?" Anh khàn khàn nói: "Anh hoàn toàn không có tự tin sau khi hôn em một lần nữa, còn có thể dừng lại không xâm phạm đến em. Em muốn mạo hiểm sao? Tâm Trữ?"

Cô lẳng lặng nhìn anh, không biết chính mình có nghĩ muốn mạo hiểm hay không. Nhưng có một điều cô biết rõ, đó chính là cho dù anh không có biện pháp dừng lại, cô cũng sẽ không trách anh. Cô muốn cảm thụ nụ hôn của anh. Cô muốn hôn anh.

Nâng đầu lên, cô chủ động hôn anh một chút. Phản ứng của anh cơ hồ là lập tức, lập tức cúi đầu tham lam đói khát mà mυ"ŧ hôn lấy cô, dùng đầu lưỡi cùng cô nô đùa, hôn đến khi cô nhịn không được run rẩy rêи ɾỉ ra tiếng.

Quần áo trên người từng món từng món bị anh cởi bỏ, nụ hôn của anh lại theo từng tấc da thịt hiển lộ, vừa ẩm ướt vừa nóng cháy khắc ở trên cổ, trên vai cô. Thẳng đến khi anh hôn lên trước ngực cô, ngậm đến nụ hoa mới thôi.

Cô không tự chủ được rêи ɾỉ ra tiếng, móng tay hơi hơi ấn vào bả vai của anh. Tay anh đi xuống, trong nháy mắt mở hai chân cô ra, để chính mình đi vào địa phương mình muốn nhất. Cô mềm mại mà ướŧ áŧ, khiến cho du͙© vọиɠ của anh trong nháy mắt càng thêm nóng bỏng khẩn cấp.

Anh đưa ngón tay tiến vào dò xét cơ thể cô, muốn thử xem cô có phải đã chuẩn bị tốt để tiếp nhận anh hay không, lại ngoài ý muốn phát hiện trở ngại. Đây đúng là lần đầu tiên của cô.

Du͙© vọиɠ cấp bách trong phút chốc bị kiềm chế lại, anh buộc chặt, kiên nhẫn trước dùng ngón tay để yêu cô, khiến cô hưng phấn cong lên thân thể, phát ra trận trận rêи ɾỉ dồn dập, động thân hùa theo động tác của anh. Lúc này mới một tiếng trống làm tinh thần hăng hái hơn chạy vọt vào trong cơ thể cô.

Anh không muốn làm đau cô, nhưng cô vẫn là nhanh nhắm mắt lại, đau đến kêu ra tiếng nhỏ.

"Thực xin lỗi. Rất đau sao?" Anh nhẹ giọng hỏi, trong giọng nói lộ vẻ không tha cùng quan tâm.

Cô mở mắt nhìn anh, khóe mắt có giọt lệ rơi xuống dưới: "Không đau."

Anh không biết nên nói cái gì, chỉ có thể cúi đầu yêu thương hôn cô. Cô gái nhỏ này thực thích giả trang kiên cường

Thân thể buộc chặt theo nụ hôn của anh chậm chạp khơi lên trong cơ thể của cô. Anh cố gắng át chế kí©ɧ ŧìиɧ của mình, thật cẩn thận di động trong thân thể cô, nhưng cô lại chủ động choàng tay lên vai anh, hai chân ôm lấy thắt lưng anh, để chính mình càng thêm sát vào anh. Rốt cuộc anh át chế không được khát vọng của mình, một lần so với một lần dùng sức, cuồng dã để mình thẳng tiến trong cơ thể cô.

Cô không thể trấn áp chính mình theo mỗi một lần anh dùng sức va chạm mà rêи ɾỉ ra tiếng. Thanh âm như thống khổ lại ngẫu nhiên sung sướиɠ. Cô gắt gao ôm lấy anh, dùng đùi cuốn lấy, muốn kéo anh gần hơn một chút. Nhưng anh đã ở trong cơ thể cô, cô còn có biện pháp gì kéo anh gần hơn nữa?

Không đủ, là không đủ.

Thân thể cô rướn lên hùa theo động tác của anh, nhưng cảm giác buộc chặt càng lúc càng khó nhịn, lại làm cho cô có điểm khó có thể chịu được nữa. Cô sắp không được rồi.

"Không cần..." Cô khó nhịn than nhẹ, muốn chạy trốn ra xa. Anh lại càng thêm dùng sức va chạm thật nhanh trong cơ thể cô, khiến cô sợ hãi kêu lên tiếng. Bản thân không rõ là thống khổ hay vui sướиɠ bị cao trào thổi quét đi, mà anh cũng không lâu sau, cả người cứng đờ thoát vào trong cô.

Bọn họ mỏi mệt thở dốc, lại cảm thấy mỹ mãn.

Anh ôm cô xoay người lại, kéo cô vào trong ngực, một lần lại một lần hôn hai má của cô, tóc của cô, cô đã buồn ngủ đến bất tỉnh.

"Ngủ đi." Anh nhẹ giọng nói.

Đêm đã khuya, người yêu dần dần chím vào ngủ.

******

Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau, Hạ Tâm Trữ tuy ngủ chưa được mấy giờ, đã lại vì thói quen dậy sớm đi làm mà tỉnh dậy.

Mở mắt, thấy gương mặt đàn ông liền khiến cô hoảng sợ, lại làm cho ký ức trong nháy mắt như đào núi lấp biển tiến vào trong óc, nhớ tới tất cả chuyện tối hôm qua.

Trời ạ, cô đã làm cái gì?

Cô mới quen anh chưa đến hai ngày mà thôi – chân chính mới nói chuyện nhận thức đã cùng anh phát sinh quan hệ thân mật!

Tất cả cảm giác tối hôm qua tựa như một giấc mộng. Trong quá khứ, cô chưa từng nghĩ làm chuyện thân mật là cái loại cảm giác này, loại cảm giác vừa thống khổ vừa sung sướиɠ, vừa ngượng ngùng lại vừa cuồng dã, còn có cảm giác không thể ngăn cản chính mình muốn nhiều hơn nữa. Cô nghĩ muốn cùng anh làm một lần nữa, chứng nhận lại cảm giác kỳ dị kia cũng không phải là từ tượng tượng của cô.

Ách, trời ạ, cô suy nghĩ cái gì thế này? Cô suy nghĩ tới cái gì thế?! Lại muốn một lần nữa? Cô rốt cuộc có biết liêm sỉ nữa hay không? Nếu ddể anh biết suy nghĩ này của cô, anh sẽ nghĩ cô như thế nào?

Tùy tiện, lạm tình, hay là dạng phụ nữ xu nịnh, tìm được cơ hội nghĩ thấy người sang bắt quàng làm họ, tất cả phản ứng lúc trước đều là làm bộ làm tịch?

Loại ý tưởng này khiến cô thấy buồn bực lại xấu hổ. Nhưng nếu anh thực nghĩ như vậy, cô cũng không trách anh, bởi vì tất cả đều là cô tự nguyện. Nếu cô thực sự bị tổn thương cũng chỉ có thể tự trách chính mình.

Trọng điểm là gạo đã thành cơm, cô còn suy nghĩ mấy cái này thì cũng có khả năng thay đổi được chuyện gì?

Nằm ở trong lòng anh, nghe tiếng hít thở vững vàng của anh, cô thật cẩn thận vì kiên quyết không muốn đánh thức anh, từ khuỷu tay anh thoát ra.

Cô cần rời giường đến quán ăn sáng làm việc, cô nói với chính mình như vậy. Nhưng sự thật là, cô căn bản không biết đối mặt với anh thế nào sau khi anh tỉnh lại, cho nên chỉ có thể trốn.

Khi Mạc Thiên Hòa phát hiện chính mình một mình ở trên giường tỉnh lại thì trong khoảnh khắc, từ trên giường nhảy dựng lên.

"Tâm Trữ?" Anh cất tiếng gọi. Sau khi vào phòng tắm nhưng không tìm thấy bóng dáng của cô, mới phát hiện túi da nguyên bản đặt trên sô pha trong phòng của cô đã không thấy.

Thầm chửi một tiếng, anh lập tức vọt tới cửa phòng khách để xem xét, quả nhiên giày của cô cũng không có.

Đáng giận, đáng chết, cô rốt cuộc đã chạy đi đâu?

Anh kiềm chế phẫn nộ cùng lo lắng xuống, bước đi trở về phòng lấy di động. Giờ khắc này, anh thật sự cao hứng đem số điện thoại di động của cô nắm trong tay. Hiện tại chỉ cần cầu nguyện, cô không cần không nghe điện thoại của anh là được.

Mở di động ra, nháy mắt xuất hiện trên màn hình di động chính là một tin nhắn chưa đọc, là do điện thoại của cô gửi đến. Anh sửng sốt một chút, vội vàng đọc nội dung, chỉ thấy bên trong viết ngắn gọn bốn chữ: Em đi làm việc.

Anh nhíu chặt mày, trong lúc nhất thời, thế nhưng không biết chính mình đến tột cùng nên có cảm tưởng gì với đoạn tin nhắn ngắn củn này.

Có chút tức giận, có chút thất vọng, còn có loại cảm giác không thể tin nổi. Trải qua kí©ɧ ŧìиɧ tối hôm qua, cô thế mà còn nhớ rõ buổi sáng hôm nay phải đi làm việc, lưng cô mang nhiều áp lực của tiền tài đến mức cô ngay cả nghỉ ngơi một ngày cũng không được sao? Hay là, kỳ thật cô căn bản chính là muốn tránh anh mới lấy công việc làm cái cớ?

Anh đột nhiên nheo lại hai mắt sắc bén, vẻ mặt trở nên kiên định vô cùng.

Anh tuyệt đối sẽ không để cô thoát khỏi anh! Trải qua tối hôm qua, cô không thể không gả cho anh.

Cô là của anh, cả đời này đều phải thuộc về anh. Cho dù cô có hối hận muốn chạy trốn, anh cũng sẽ không buông tay.

Tuyệt không thể!

******

"Cô ơi, bánh mì trứng của cô đã xong..."

Mỉm cười đọng lại trên mặt, chữ đột nhiên theo bên môi dật ra, Hạ Tâm Trữ thấy Mạc Thiên Hòa từ ngoài cửa quán ăn đi vào, cả người anh tuấn.

"Cô ơi, bao nhiêu tiền?"

Tiếng hỏi của nữ khách hàng kéo hồn của cô trở về.

"Cái gì? Ah, bốn mươi đồng." Cô vội vàng trả lời, sau đó nhận lấy một trăm đồng, tìm bốn mươi đồng trả lại cho đối phương.

"Cô ơi, sao lại đưa có bốn mươi cho tôi, không phải là sáu mươi sao?" Nữ khách hàng nói.

Cô ngây người một chút, tròn mắt nhìn, nhìn về phía tiền lẻ trên bàn tay khách: "Thực xin lỗi, thực xin lỗi." Cô vội vàng giải thích, lại thêm hai mươi đồng cho đối phương, cả người quẫn tới làm không được việc.

Trời ơi, anh ta làm gì chạy đến nơi này, anh ta không có việc gì để làm hay sao chứ? Không cần đi làm sao? Anh chẳng lẽ không muốn một mình bình tĩnh suy nghĩ chuyện tối hôm qua sao? Anh không nghĩ, nhưng, nhưng cô nghĩ nha.

"Chị, tôi muốn một trái bắp và một bánh mì trứng." Một người khách khác nói với cô.

"Vâng." Cô nhanh chóng lên tiếng gật đầu trả lời, phi thường hoan nghênh có công việc có thể chuyển dời lực chú ý của cô.

Coi như không thấy anh tới. Anh không tới nơi này, không ở trong này thì được.

Cô vừa làm việc vừa thôi miên chính mình. Nhưng nói thì đơn giản, anh vừa cao lớn vừa đẹp trai, lại một mình đứng ở nơi này, khiến cho tất cả phái nữ không phân biệt tuổi tác đi vào trong quán mua đồ ăn, đều không tự chủ được nhìn trộm anh, muốn cô như thế nào có thể làm như không có anh ở trong này?

Tên lưu manh đáng ghét, anh ta rốt cuộc tới làm gì? Đến trêu hoa ghẹo nguyệt? Lại không phải thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi, còn mang dây chuyền bạc, mặc áo Polo, giả bộ đẹp trai sao? Đáng giận!

Bực mình, hơn nữa lại không yên lòng làm cô không cẩn thận, tay bị chảo sắt nóng rực đốt một cái. Đau đớn trong nháy mắt cô kêu khẽ một tiếng.

"A!"

Trong mắt vẫn chỉ có cô. Thẳng đến khi Mạc Thiên Hòa chú ý thấy cô bị phỏng, lập tức chạy vào, vọt tới chỗ cô đứng, nắm tay cô đến trước mắt xem.

Bà chủ đứng ở bàn trong cùng những khách hàng đến mua bữa sáng đứng ở bàn ngoài, tất cả đều như là bị người làm định thân chú (chú bất động), động cũng không động nhìn bọn họ.

"Thế nào, có bị phỏng hay không?" Anh khẩn trương hỏi.

Hạ Tâm Trữ trợn mắt há hốc mồm nhìn anh.

"Có bị phỏng hay không?" Anh lại hỏi một lần nữa.

Cô phản ứng chậm chạp lắc lắc đầu.

"Thật vậy chăng?" Bởi vì nhìn không ra được cô đến tột cùng có bị phỏng hay không, Mạc Thiên Hòa nghiêm túc nhìn cô, hỏi lại một lần.

Cô gật gật đầu.

Anh nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, lập tức hướng cô nhíu nhíu mày.

"Em không phải bởi vì ngủ không đủ giấc mà làm việc không tập trung chứ? Tới bên cạnh nghỉ ngơi, anh làm giúp em." Anh tự hỏi tự nói, sau đó đẩy cô đến vị trí bên cạnh ngồi xuống, thay thế vị trí của cô.

"Này!" Hạ Tâm Trữ phục hồi tinh thần kêu lên: "Mạc Thiên Hòa, đừng náo loạn, đây là công việc của em, anh không phải sẽ –"

"Anh đương nhiên biết, đừng cho là anh chưa từng làm việc ở quán ăn sáng." Anh đánh gãy lời cô, sau đó cầm lấy chảo sắt và xẻng, động tác thuần thục, một chút đã dùng xẻng nhấc miếng trứng ốp la trong chảo lên đặt vào miếng bánh mì đã nướng và trét bơ bên cạnh. Sau đó bỏ tiêu và nước sốt cà chua, cầm lấy hai miếng dưa leo nhỏ cùng dưa chua để lên trên mặt trứng ốp la, cuối cùng mới đặt miếng bánh mì nướng đã được trét bơ còn lại ở bên trên. Một cái bánh mì sandwich trứng ốp la đã được làm xong.

Động tác bỏ bánh mì sandwich vào bao giấy của anh cũng vừa thuần thục vừa nhanh chóng. Bà chủ ở bên cạnh xem xong mới yên tâm mỉm cười, xoay người tiếp tục làm việc của mình.

Nguyên lai Tâm Trữ có một bạn trai đẹp trai, có năng lực, lại thương tiếc cô ấy mệt mỏi như vậy, thật tốt.

"Mạc Thiên Hòa–" Hạ Tâm Trữ mở miệng muốn tranh biện, lại bị anh cướp lời.

"Anh không biết giá tiền, em đến phụ trách thu tiền đi." Anh nói với cô, tiếp theo liền giơ lên khuôn mặt tươi cười tiếp đón khách hàng: "Xin hỏi tiểu thư muốn cái gì?"

Có soái ca phục vụ, trong nháy mắt toàn bộ nữ khách hàng trong quán đều lao tới, tranh nhau mua bữa sáng. Thậm chí ngay cả cô gái vừa mới mua xong cũng chạy lại gọi thêm cơm.

"Tôi muốn một cái sandwich thịt nữa."

"Tôi muốn một cái bánh mì trứng và một ly cà phê."

"Tôi muốn một cái bánh bồi căn[1] cùng một ly trà."

"Tôi muốn một phần mì sao cùng một phần bánh củ cải, hai chén đậu nành."

Mấy cô gái đó có phải rất khoa trương hay không, không nhìn thấy sự bảo vệ của anh vừa rồi với cô, thậm chí còn thay cô làm việc hay sao? Hạ Tâm Trữ nhịn không được nhíu mày, không tự chủ cảm giác được một trận bực mình.

"Cưng ơi." Anh đột nhiên quay đầu gọi cô. (#Ami: em nổi hết da gà anh ơi =]])

Cô sửng sốt. Cưng ơi?

"Đồ uống để em phụ trách có được không?" Anh ôn nhu mỉm cười với cô.

Cô sửng sốt nhìn anh, đang suy nghĩ câu ‘cưng ơi’ của anh là có ý tứ gì, anh lại đột nhiên nghiêng người khẽ hôn lên môi cô một cái, làm cô sợ tới mức trợn to hai mắt ngốc tại chỗ, lộ ra vẻ mặt khó có thể tin.

Thời gian tạm ngừng lại, trong quán ăn một mảnh trầm mặc.

"Tuổi trẻ thật tốt." Bà chủ đột nhiên nhẹ giọng cười nói, phá vỡ yên tĩnh.

Hạ Tâm Trữ cảm giác trên mặt nóng bỏng, cô nhanh chóng xoay người, không chút suy nghĩ chạy về phía toalet ở phía sau quán.

A, trời ơi, anh ta rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Sao lại dám làm như vậy? Ở đó có nhiều người nhìn như vậy, anh chẳng lẽ không thấy ngượng ngùng sao? Anh làm như vậy bảo cô làm sao có thể xem như không có chuyện gì đối mặt mọi người đây?

Ở trước mặt mọi người hôn môi cô, anh thực là, thật sự là là...

Nhẹ vỗ về cánh môi bị anh hôn trộm, khoé miệng của cô không khỏi khẽ cong lên, nhưng lại cảm thấy thật hạnh phúc.