Chương 7-1: Ô y 6

Câu chuyện phù sinh

Dịch: Quá khứ chậm rãi

- ---

Sữa trong cốc sớm đã cạn đến đáy, nhưng tôi vẫn cầm cái cốc trên tay.

Trà của Ô Y cũng uống cạn rồi, anh ta thế mà uống cạn nó rồi.

"Trong đó, có gì?" Tôi đặt cái cốc xuống, nhìn vào cái vali mà anh ta vẫn nâng niu trong tay.

"Cô nghe thử xem đi." Anh ta đẩy chiếc vali đến trước mặt tôi.

Tôi nhìn thứ đồ chơi bẩn bẩn kia, rút một miếng giấy chùi chùi, mới học theo dáng vẻ của anh ta, dán tai lên trên đó, trong lòng nghĩ, nếu như dám bày ra trò gì để chỉnh tôi thì tôi sẽ thả Ngao Xí ra cắn chết anh ta!

Bề mặt của vali thế mà lại rất mềm mài, dán chặt tai vào còn cảm nhận được nhiệt đố ấm áp, trong vali, tựa hồ như có thì gì đó đang không ngưng động đậy, tựa như tiếng vỗ cánh.

"Đây là..." Tôi ngẩng đầu.

"Mở ra đi." Anh ta cười cười nói: "Không phải cô muốn mở nó ra rất lâu rồi sao! Vả lại, trong đó có thứ mà cô muốn đó."

Hai mắt tôi sáng rực lên, nóng lòng ấn nút mở khóa, lòng đầy mong đợi chậm rãi mở nó ra.

Sau một phần ba giây, tôi ngây người, trái tim cũng vỡ tan, cái gì mà trong vali có thứ mà tôi muốn, căn bản là đến một cắc tiền cũng không có!

Chỉ có hai con chim Én ngốc nghếch đen thui, một con lớn một con nhỏ, đôi mắt trợn tròn không ngừng đảo qua đảo lại, thỉnh thoảng còn lười biếng vươn đôi cánh. Ồ, dưới chân chúng nó còn có cái tổ xây rất chắc chắn.

"Cái đồ lừa đảo nhà anh!" tôi đang muốn đòi lại công đạo từ cái tên kia, thì không ngờ thân thế của anh ta lại run một cái, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một đám bụi trắng lớn ba tấc bay lên, rơi vào thân thể của con chim Én lớn trong vali. Sau đó, đối diện với tôi chỉ còn lại một con bù nhìn đen cao ba tấc.

Tôi và một con bù nhìn, uống một đêm trà và sữa..

"Không phải như cô nghĩ đâu." Con chim Én lớn trong vali nhảy qua một bên, ngẩng đầu nói với tôi: "Sức mạnh của tôi sớm đã không thể biến thành hình người nữa rồi, vì thế mới dùng đến bù nhìn để làm thế thâ. Cô biết đó, có người giả này yểm hộ, chúng tôi mới có thể an toàn không ít. Suy cho cùng, chúng tôi cũng chỉ là những kẻ không có khả năng tự vệ, và bất kỳ một đứa trẻ nào cũng bóp chết chúng tôi."

"Được rồi, điều này tôi có thể hiểu được, nhưng mà có một điều tôi không hiểu, đó là anh có thể bay có thể nhảy có thể nói chuyện, đưa theo bạn gái anh đi đâu không tốt, đến chỗ tôi là gì." Tôi hung hăng trừng mắt với con chim én giả thần giả quỷ này.

Ô Y nghẹo đầu nhìn con Én bên cạnh anh ta nói: "Cô biết đó, ông ngoại ta khiến cho cô ấy không thể nào nhớ được thân phận Yến yêu của mình, điều này có nghĩa là cô ấy chính là một người sống sờ sờ, nếu như chết rồi thì chính là chết rồi, không có cơ hội để làm lại từ đầu.

Tôi bỏ ra rất nhiều sức lực, mới có thể đưa nguyên thân của cô ấy từ thân thể hoàng hậu ra, một ngàn năm này, tôi tận tâm chăm sóc, nhìn cô ấy từ quả trứng biến thành chim Én, lại lớn thành bộ dạng bây giờ. Tuy rằng cô ấy vẫn không có ký ức của quá khứ, cũng không có bất cứ pháp thuật nào, nhưng ít nhất thì cũng phải tiếp tục sống. Thêm khoảng thời gian nữa, cô ấy hẳn là có thể khôi phục tất cả năng lực của Yến yêu."

"Ừm, vậy." Tôi gật đầu: "Nhưng tôi còn chưa biết hai người vì sao lại đến tìm tôi!"

Ô Y dứt khoát nhảy lên vai tôi, thấp giọng nói: "Tôi sắp chết rồi."

"Anh lại lừa tôi!" Tôi cau mày, tên này nhìn sinh long hoạt hổ thế này, làm gì có dấu hiệu của việc sắp chết, khẳng định là lại muốn tôi đồng tình đây.

"Chẳng lẽ mỗi một yêu quái khi sắp chết đều phải ảo não rũ rượi, thì cô mới chịu tin?" Hắn thở dài, nghiêng đầu nói vào tai tôi: "Tôi dùng đôi mắt mình làm Nguyệt Hạ Cẩm Vân sống lại, lại thi pháp khiến cho nàng biến thành dáng vẻ của đại tiểu thư, sau đó lại vào ngục giam cứu lấy nguyên thần cô ấy, sau đó lại dùng sức mạnh của mình khiến cô ấy một lần nữa "hóa trứng", rồi lại tốn cả ngàn năm để chăm sóc nàng... tôi cũng chỉ là một yêu quái mà thôi, không phải là kim cang bất tử. Cô cũng thấy đó, tôi đến cả một con bù nhìn còn không thể thao khống lâu được."

Tôi vẫn không thể nghe ra sự bi thương trong giọng nói của anh ta, nhưng mà tôi thực sự có hơi tin rồi.

"Chỉ là, Yến yêu sau khi chết đi, không giống như những yêu quái khác. Chỉ cần nguyên thân tôi vẫn còn trong thân thể, thì cái gọi là chết, chính là biến thành một con chim én bình thường, không biêt nói chuyện không biết pháp thuật, đến IQ cũng sẽ bị thấp xuống." Anh ta nhảy về lại trong chiếc vali, tiếp tục nói: "Nhưng mà cô ấy khác, cuộc sống của cô ấy chỉ vừa mới bắt đầu. Vì thế, tôi hi vọng cô có thể nhận cô ấy vào trong khách trọ, cho đến khi cô ấy có thể tự bảo vệ chính mình."

Ý đồ của hắn, tôi đã sớm đoán ra rồi.

Thực ra, tôi cảm thấy, cho dù không biến thành một con chim Én bình thường thì IQ của anh cũng chả cao hơn là bao. Ai lại đi dùng đôi mắt để đổi thành một bộ áo quần, rồi có ai sẽ dung túng cho người mà mình yêu đi phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác cơ chứ.

Lời này tôi nuốt trở về, không nói ra ngoài, dù sao thì đối phương cũng chỉ là một con Yến yêu sắp chết.

Ô Y thấy thôi thất thần, lại giống như nghe được lời trong lòng tôi: "Có phải cô đang mắng tôi ngốc không?"

"Đúng!" Tôi mím miệng: "Nhưng mà tôi có thể cũng sẽ làm ra chuyện ngu ngốc như anh."

Tôi mắng anh ta ngốc là thật, câu nói sau đó, cũng là thật lòng.

Bất cứ sự bi kịch nào, lúc nào cũng phân thành cổ tích và hiện thực. Hai vị quân vương vong quốc cho nàng ta cuộc sống của câu chuyện cổ tích, mà nữ nhân tên Võ Mị Nương lại cho nàng biết thể nào là hiện thực.

Ô Y "dung túng" cho nàng ta, không phải là muốn cho nàng thực sự bước đến "hiện thực". Một ngày nàng ta không thể cởi ra "Nguyệt Hạ Cẩm Vân" trong lòng, thì ngày đó khổ nạn của nàng vẫn còn chưa kết thúc.

Tôi và bạn cũng vậy, nếu như có thể ở thế giới này an lạc ổn thỏa mà sống tiếp, thì đừng có mãi nghĩ đến tấm Nguyệt Hạ Cẩm Vân kia, thứ nằm trong l*иg ngực, bộ phận gắn trên cổ mới là thứ mà mình phải cần mẫn tu luyện, mà nghiêm túc đối đãi. Gương mặt, mãi mãi chỉ là gương mặt mà thôi.

"Cô cũng tốn nhiều thời gian như thế, để giúp người khác cởi một bộ áo quần xuống sao?" Hắn cười khổ.

"Nếu như cần thiết, tôi đại khái sẽ lột luôn da của đối phương! Đừng có mà đổi chủ đề." Tôi trừng mắt nhìn anh ta, nhìn con chim én trong vali: "Cũng không phải là không thể giữ nó lại được, cứ coi như là tôi cho thuê dài hạn đi, nếu như đã thuê phòng thì tiền thuê phòng không thể thiếu!"

Anh ta làm ra vẻ văn nghệ, buồn bã rũ đầu nói: "Một con chim én thương tàn như tôi, tôi còn không thể nhìn thấy được... thứ mà tôi có, chỉ là tình cảm này mà thôi."

"Bớt nói chuyện tình cảm với lão nương! Vàng đâu!" tôi hừ một tiếng: "Chin én có văn nghệ nữa tôi cũng không cho ăn quỵt!"

Anh ta ngầng đầu, dùng cánh vỗ vào ngực mình: "Ở đây tôi có một quả tim vàng! Là bằng vàng đó!"

Khi một con chim én ngu xuẩn dùng "quả tim vàng" để quỵt nợ, tôi không thể không thừa nhận, nó thắng rồi!

"Cô giữ chúng tôi lại, Bất Đình của cô chắn chắn sẽ không bị côn trùng phá hoại, chúng tôi là loài chim có lợi, chuyên ăn côn trừng gây hại đó! Mùa hè cũng đỡ tốn thuốc trừ muỗi!" Hắn tiếp tục nói không chút ngượng ngùng.

"Đợi chút, cái gì mà giữ "chúng tôi" lại?" Tôi vội ngắt lời anh ta.

Anh ta thở dài: "Cho dù tôi có chết đi và biến thành một con chim én bình thường thì cũng sẽ cần một nơi dừng chân mà, tôi không phải đến cả tổ còn chuẩn bị xong rồi sao, đến lúc đó cô chỉ cần treo nó bên dưới mái nhà là được, rất đỡ lo luôn!" Anh ta nhìn qua bên cạnh một cái: "Cho dù tôi không còn nhớ đến cô ấy nữa, nhưng tôi cũng muốn ở nơi gần cô ấy nhất."

Được rồi, nếu như nó cũng sắp chết rồi, thì tôi còn tính toán gì nữa.

Nhưng mà tôi vất còn rất thắc mắc, vì sao nhiều người tốt và yêu quái tốt như thế, lại khăng khăng muốn đến chỗ tôi.

"Năm ngoài tôi có đi tìm cô, nhưng mà Bất Đình dừng kinh doanh rồi." Ô Y nhìn khách trạm mới mẻ xung quanh, một con chim én thì không có biểu cảm gì, nhưng mà tôi cảm thấy anh ta đang cười: "Không có nơi nào đáng để tin tưởng hơn nơi này. Cô có thể kinh doanh lại, thực sự là quá tốt quá tốt rồi."

Gần đây không nghe được mấy lời tán thưởng như thế rồi, mà những lời tán thưởng như này cực dễ khiến cho người ta trở nên dễ đắc ý, và có thể sẽ tiếp tục đưa ra những quyết định sai lầm mà thôi!

Tôi vỗ bàn: "Tóm lại, nếu như sau này Bất Đình có một con muỗi trong nhà thì tôi sẽ vặt hết lông của anh! Không được cãi, không được kháng nghị!"

Thỏa thuận.

* Vỹ thanh

Dưới mái nhà của Bất đình, giờ đây ngoài một chiếc đèn l*иg thì còn có thêm một tổ én.

Hai còn chim én ngốc một đực một cái, mỗi ngày đều líu ra líu ríu trong tổ, nói những lời mà chỉ có hai chúng nó hiểu được.

Tôi đặt một bát nước bên cạnh tổ én, mỗi ngày đều đích thêm thay nước, vả lại đó cũng không phải là loại nước bình thường, bởi vì tôi có lòng tốt bỏ thêm vitamin do tôi đặc chế vào trong đó, bổ sung năng lượng cần thiết mỗi ngày.

Mỗi lần tôi đi thay nước, tên Ô Y giờ đây đã không còn biết mình là ai đều sẽ thò đầu ra, mổ mổ nhẹ vào mu bàn tay tôi, sau đó quay đầu lại tiếp túc chải tóc cho bạn lữ của nó.

Có lúc, chúng sẽ nhân lúc không có ai, lén lút bay qua cửa sổ, đậu trên vai tôi, nghiêm túc nhìn vào cuốn tạp chí thời trang mà tôi đang đọc, bình luận gì đó về đám áo quần trong đó.

Chim én có thể coi hiểu được tạp chí, IQ hẳn cũng không thấp nhỉ.

Nhưng mà tôi chợt nhớ lại, chúng nó là Yến yêu, là loài yêu quái có khả năng may mặc xuất sắc nhất, cho dì Ô Y đã "chết rồi", nhưng bản năng vẫn còn đó. Thật đáng tiếc, nếu như tộc Yến yêu không bị mấy tên đạo trưởng khốn nạn kia diệt sạch, nếu như Ô Y vẫn như bình thường, thì tôi phải có bao nhiêu áo quần đẹp để mặc rồi!

Được rồi, tôi không biết hai tên nhóc đó tương lai sẽ thế nào, dù sao thì chúng bây giờ rất tốt, nghe nói đến buổi tối, Ô Y còn cùng cánh của mình để đắp cho bạn lữ của nó, hai tên nhóc say giấc trong ánh sáng ấm áp của chiếc đèn l*иg.

Đây là Chỉ Phiến sau khi đi nhìn trộm, sau đó nói cho tôi biết.

Chỉ có cái chuyện "nhìn trộm" này, Chỉ Phiến mãi mãi không cần phải thúc giục cũng đều sẽ tự đi làm.

Chỉ là, khi ở dưới mái nhà có hai con chim én, tôi cảm thấy mùa đông rời đi nhanh hơn rất nhiều, không biết là chúng nó đến mùa đông năm sau có giống như những còn chim én khác, đi đến nơi ấm áp hơn để vượt qua mùa đông không?

Nếu như có, tôi không phải còn phải phái bảo tiêu đi theo nữa sao? Ai biết được, vì dù sao ở đâu đâu cũng đầy mấy tên thợ săn bất lương mà.

Nhưng, trước không nói về mấy tên thợ săn kia, chỉ đơn giản là ở trong Bất Đình của tôi thôi cũng đã có một tên khốn nạn nhiệt khí bừng bừng hết sức rồi!

Lúc nãy, tôi đi thêm nước, phát hiện trong tổ én thế mà lại trống rỗng, lúc này tuyệt đối không phải là thời gian tìm đồ ăn của chúng, cho dù là tìm đồ ăn, thì cũng chỉ có Ô Y ra ngoài mà thôi.

Tôi nghi ngờ có mèo, nhưng mà rõ ràng tổ én này có bố trí kết giới, trừ người trong Bất Đình ra thì bất cứ sinh vật nào cũng không thể tiếp cận nhà của chúng nó được.

Tôi với Chỉ Phiến đi khắp nơi tìm chúng nó, vẫn là Chỉ Phiến lanh lợi, rất nhanh đã nói với tôi, chúng nó đang ở hậu viện.

Vội đi qua xem thử, cái tên Ngao Xí đã chơi chán Robot quét nhà, một cái móng nắm lấy Ô Y, móng kia cầm một cái ná, đối diện là một đống hộp giấy được chồng lên.

Đúng rồi, tôi suýt nữa thì quên mất, tên này mấy hôm trước tiêu tiền của tôi bừa bãi, mua thêm một cái Ipad, lúc này đang đắm chìm trong trò chơi "angry birds".

Tôi đi đến dùng chiếc chổi lông gà hung hăng đập vào đầu anh ta một cái.

"Nè, anh chỉ là thử xem angry birds bản thực tế có khả năng không thôi mà! Vả lại chúng nó có phải là chim bình thường đâu!" Ngao Xí xoa xoa cục u trên đỉnh đầu, tủi thân hậm hực.

Tôi thế mà lại quên mất, tên hỗn thế ma vương này trước đây đã từng vì muốn tắm một cách vui vẻ, mà không tiếc làm cho cả một thành phố ngập trong nước. Cái tên tham ăn lười làm này, vì để tìm thú vui cho mình, có chuyện quái gì mà anh ta không làm ra cho được cơ chứ!

Tôi nghiêng đầu qua, hét lớn về phía nhà bếp: "Triệu công tử!!"

Người làm thứ hai của tôi mặc một chiếc áo choàng đen có mũ trùm đầu, chạy từ trong bếp ra.

Người làm thứ hai của tôi rất to cao, tuy rằng hắn tên là Triệu công tử, nhưng mà hắn không phải là người, dưới lớp áo choàng đen là một bộ giáp màu trắng. Liên quan đến lai lịch của anh ta, tất cả đều đã được ghi chép trong hồ sơ nhân sự tuyệt mật của tôi rồi, vì thế không có nói nhiều. Tóm lại, anh ta nói với tôi, anh ta là chiến giáp của mãnh tướng Triệu Tử Long trong thời tam quốc. Còn về cái tên Triệu công tử, cũng là tôi đặt bừa thôi, anh ta lại rất thích rất thích nó. Tôi tự suy đoán, có lẽ tình cảm của anh ta đối với Triệu Tử Long không hề tầm thường.

"Kéo tên này vào trong nhà bếp, không cắt đủ mười cân hành tây thì không cho phép ra ngoài!" Tôi nhàn nhạt nói với Triệu Công Tử.

"Vâng, bà chủ." Triệu Công Tử nghe lời hơn Chỉ Phiến nhiều, tính cách cũng thành thực hơn, điều quan trọng là anh ta chưa từng bàn đến vấn đề tiền lương. Cho nên tôi vô cùng đánh giá cao.

Sau đó mọi chuyện đều rất đơn giản, Triệu Công Tử sức manh vô cùng kéo cổ áo của Ngao Xí, nhanh nhẹn đi về phía nhà bếp.

"Nè, tôi là chồng của bà chủ, cũng là ông chủ của cậu đó!" Ngao Xí không ngừng đá đá hai chân trong không khí, tức giận bừng bừng nói.

"Xin lỗi, tôi chỉ nghe lời bà chủ, tôi chỉ nghe cô ấy. Là cô ấy nhặt tôi về." Triệu Công Tử kiên định trả lời.

"Ta rất ghi thù đó!" Ngao Xí tiếp tục đá chân giãy dụa: "Ta vô cùng ghi thù đó!"

"Mười cần hành tây phải cắt cho xong!" Triệu Công Tử kiên định trả lời.

"Đợi ông hồi phục lại nguyên hình, ông tuyệt đối sẽ đại diện cả Đông Hải Long Tộc tiêu diệt cậu."

"Đợi anh khôi phục lại rồi nói đi."

"Không cắt hành tây có được không!"

"Bắt buộc."

Nghe cuộc giao lưu thân thiết của hai người đó, tôi bế hai con chim én đã được giải cứu lên, cười xấu xa đi ra phía bên ngoài, trèo lên chiếc thang tre, đặt chúng nó về lại tổ.

Vì để xoa dịu nỗi sợ hãi của chúng, tôi rất cảm xúc mà hát một bài:

"Chim én nhỏ, mặc áo hoa, mùa xuân năm nào cũng đến đây."

Chỉ là sau khi hát xong, tôi phát hiện chúng hình như còn sợ hãi hơn... haizz

Bước xuống cầu thang, tôi ngỗi dưới mái nhà, vươn vai một cái.

Nhớ đến buổi tối mấy hôm trước, tôi đột nhiên thần kinh hỏi Ngao Xí: "Nếu như em không có là dáng vẻ như bây giờ, xấu giống như con heo vậy thì anh vẫn sẽ cưới em chứ?"

Anh ấy vừa dùng sức với mấy con angry birds trong Ipad, vừa nói: "Nếu như trở nên xấu như heo, nhưng mà vẫn dám kính trả lại anh một bạt tai thì anh nghĩ anh vẫn sẽ cưới em."

(Cha cuồng ngược)

Anh ấy thế mà vẫn còn nhớ lần đầu tiên hai chúng tôi gặp mặt, không sợ cường quyền bạo lực, công khai chống đối lại giáo huấn của anh...

Tôi cười trộm một tiếng.

Trên đỉnh đầu, hai nhóc Ô Y lại tiếp tục trò chuyện, cuối mùa đông, trong ánh nắng ấm áp ban trưa, có thể nghe được âm nhanh như thế này, rất khó để cảm thấy không vui.

Tôi nhất thời cảm thấy hứng thú, tìm một viên phấn, gần bức tường chỗ tổ én viết hai câu:

"Chu tước kiều biên dã thảo hoa, ô y hạng khẩu tịch dương tà

Cựu thời vương tạ đường tiên yến, phi nhập tầm thương bách tích gia."(*)

(*)Dịch nghĩa hơi, ngu thơ văn lắm:

Bên cầu Chu Tước đầy hoa cỏ dại

Áo đen ngả bóng trong ánh chiều tà

Trước là chú chim từ thời Vương Tạ Đường xưa

Giờ đây lại bay vào gia đình của bách tính bình thường.

Sau đó, tôi nhìn những hàng chữ xiêu vẹo của mình, cảm khái, thơ ca quả nhiên là đến từ cuộc sống mà. Hi hi.

Hết Ô Y

17.05.2021

Trước đây chỉ dịch cổ trang thôi nên mấy từ hiện đại dùng cực kỳ không quen luôn, mấy đoạn ở cổ đại thì dịch cực kỳ nhanh, đến khi về lại hiện đại thì eo ôi, chân tay đầu óc nó cứ rì rì ấy, haizz... thực tình, mà cái hố này đừng hỏi, hiện đại cổ đại tây phương đông phương gì nó cứ đan xen nhau ấy, riêng cái việc xưng hô thôi đã phải thay đổi liên tục rồi, lúc Ô Y mới đến thì gọi là anh, về đến cổ đại phải đổi thành hắn, biến thành chim én lại kêu là nó.... Lúc cổ đại gọi là ngoại công quay qua hiện đại nói với bà chủ lại thành ông ngoại, trời ơi đất hỡi luôn, có gì sai thì mọi người nhắc nhở em sửa cái, em ngu mấy từ hiện đại lắm luôn ấy.