Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình

Chương 42: Khỏi hẳn

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Sil

Trình Tầm lo lắng nhìn A Viên ốm yếu

trên

giường bệnh, bạo dạn quay đầu lại liếc mắt nhìn Tề Uyên

đang

nhíu chặt mày, nàng cắn răng, kéo Diêu Uẩn An quỳ xuống trước mặt ngài.

"Có chuyện gì?" Tề Uyên lo cho A Viên, giọng điệu cũng mang theo vẻ phiền muộn.

"Nô tỳ và Diêu Uẩn An muốn ở lại chăm sóc cho A Viên, cầu xin Hoàng Thượng thành toàn." Trình Tầm nghĩ

một

lúc rồi lại

nói: "Cho đến khi A Viên khỏi hẳn liền

đi,

không

chậm trễ việc làm ở Thượng Thiện Phòng."

Vừa

nói, nàng liền dập đầu cùng Diêu Uẩn An, hành động trong lúc

nói

chuyện tràn đầy thành ý.

Tề Uyên nhìn lướt qua A Viên

trên

giường, nghĩ rằng thường ngày nàng được gặp bạn tốt có lẽ

sẽ

vui vẻ liền khẽ gật đầu: "Sau này giờ Tỵ và giờ Dậu mỗi ngày nhớ đến chỗ Trẫm kể tỉ mỉ lại tình huống của A Viên với Trẫm."

"Dạ."

Trình Tầm và Diêu Uẩn An cùng đồng ý, đứng dậy

đi

đến trước giường chăm sóc hết lòng.

Tề Uyên yên lặng ngồi ở

một

bên ngắm chiếc ngọc bội bên hông, đợi đến khi A Viên uống thuốc ngủ rồi mới đứng dậy rời

đi.

A Viên cả người mê man, chỉ nhớ bản thân

đã

uống

một

chén thuốc cực kì đắng rồi cảm thấy cơ thể

nhẹ

nhõm hơn rất nhiều.

Đợi đến khi nàng cố sức để mở mắt ra, trời quả nhiên

đã

tối, chỉ thấy hai thiếu nữ xinh đẹp

đang

ghé vào mép giường của mình ngủ, ở bên ngoài 5 bước,

một

bà lão có mái đầu bạc trắng còn chưa kịp tháo Trâm Thoa*

và Hoa tai**

đang

ngủ

trên

giường êm.

*) Trâm thoa: là

một

dạng đồ trang sức tóc làm bạn lâu nhất với cổ nhân. Ở thời cổ đại, trong phương pháp búi tóc của dân tộc Hán, bất kể là vặn tóc, búi tóc hay vấn tóc quan (kiểu búi tóc của nam) đều cần có trâm thoa để cố định tóc.
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
(Nguồn:

TruyenHD)

**) Hoa tai: Kiểu như thế này
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
(Nguồn:

TruyenHD)


A Viên cúi đầu nhìn Trình Tầm và Diêu Uẩn An

đang

ngủ, lại ngẩng đầu nhìn sang Thái Hoàng Thái Hậu

đang

ngủ

không

yên, đôi mắt đen lay láy nháy mắt liền phủ

một

tầng sương mù.

Nàng

không

khỏi nghĩ đến cảnh mấy năm trước, bản thân còn

đang

bị ốm nằm

trên

giường, mẫu thân vẫn kéo mình đứng nấu cơm cho phụ thân và huynh trưởng. A Viên giơ tay khẽ lau nước mắt, nghĩ đến nguyện vọng của mình trước Táo quân: Hy vọng sau này

sẽ



thật

nhiều,

thật

nhiều người thương mình...

Khóe miệng A Viên khẽ cong lên: Sau khi mình khỏe lại liền

đi

lễ tạ Táo quân!

Minh Đàn

đang

mơ mơ màng màng, ngủ gà ngủ gật lại nghiêng người

một

cái, trong nháy mắt liền tỉnh dậy, bà nhìn về phía giường theo bản năng, chỉ thấy đôi mắt A Viên

đang

sáng lấp lánh, khuôn mặt

nhỏ

nhắn dù còn tái nhợt nhưng tinh thần cũng

đã

khá hơn

không

ít.

"Nương Nương, Công chúa tỉnh lại rồi." Minh Đàn khẽ vỗ lên tay Thái Hoàng Thái Hậu, vừa dứt lời, ngài liền mở mắt ra.

"Nặc Nha nhi tỉnh lại rồi sao?" Thái Hoàng Thái Hậu lảo đảo đứng dậy,

đi

đến trước giường A Viên, Trình Tầm

đã

sắp tỉnh lại vội vàng kéo Diêu Uẩn An lui ra.

"Hoàng Tổ mẫu." A Viên cười ngọt ngào, giọng

nói

mềm mãi cũng mang theo vẻ mệt mỏi.

"Thế nào rồi? Cảm thấy khá hơn nhiều sao?" Ánh mắt Thái Hoàng Thái Hậu đầy ân cần, dường như mỗi nếp nhăn nơi đuôi mắt đều lộ vẻ hiền lành.

"Tốt hơn nhiều rồi ạ." A Viên giơ tay khẽ vuốt lên dấu đỏ bên mặt trái của Thái Hoàng Thái Hậu, lòng vô cùng áy náy: "đã

khiến cho Hoàng Tổ mẫu lo lắng rồi..."

"Bé ngốc cứ

nói

mấy lời ngốc nghếch! Hoàng Tổ mẫu tin, nếu như ta bị bệnh, con nhất định

sẽ

cắm rễ ở

trên

giường của ta mà

không

chịu

đi." Thái Hoàng Thái Hậu lấy tay khẽ nhéo chóp mũi của nàng, đắp cho nàng

một

chiếc chăn mỏng bằng tơ tằm: "Trong phòng có dùng đá,

đi

ra ngoài thời tiết nóng, nhưng con

gái

không

thể ham lạnh, ít nhiều cũng phải che chắn

một

chút."

"Hoàng Tổ mẫu mau trở về nghỉ ngơi

đi, nếu ngài vẫn luôn ở bên người, con cũng ngủ

không

yên."

"Vậy ngày mai Hoàng Tổ mẫu trở lại thăm con." Thái Hoàng Thái Hậu lấy tay dém chăn cho nàng, để Minh Đàn dìu mình

đi

về.

Diêu Uẩn An thấy Thái Hoàng Thái Hậu

đã

rời

đi, vội vàng ngồi bên giường A Viên ân cần hỏi: "đã

tốt hơn chút nào chưa?



có đói

không

? Có muốn ăn thứ gì đó hay

không

?"

A Viên nghe vậy, lại khẽ sờ cái bụng bằng phẳng của mình, gật đầu cười: "Muốn ăn món Mì Gà Xé Sợi*



làm."

*) Mì Gà Xé Sợi:
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
(Nguồn:

TruyenHD)


"Để ta

đi

làm cho

cô." Dứt lời liền vội vàng

đi

ra ngoài.

"Xương của



đúng là quá yếu rồi." Trình Tầm ngồi bên giường, l*иg mày hơi nhíu lại, giọng

nói

dịu dàng: "Được Thái Hoàng Thái Hậu coi như bảo bối*

mà nuôi mấy tháng ở Cung Trường An, sao lại có thể dễ nhiễm bệnh như vậy?"

*) Nguyên văn ở đây là “coi như tròng mắt”, câu này bằng nghĩa với câu thành ngữ “to be the apple of one’s eyes” trong Tiếng

anh. Tui

không

biết viết như nào nên để như vầy, ai đó biết

thì

giúp tui với.


A Viên khẽ xoa cánh tay

đang

khẽ run lên, cười

nói: "hiện

này thời thiết nóng nực, kể cả Nghé con khi phơi nắng nhiều ở bên ngoài

thì

về lâu về dài cũng bị nhiễm bệnh, huống chi là người?"

"cô

cũng biết bản thân mình

không

phải nghé con à?" Trình Tầm đưa cho nàng

một

ly nước ấm, hơi nghi ngờ hỏi: "đang

buổi ban trưa,



không

ở trong phòng mà

đi

ra ngoài làm gì?"

A Viên khẽ thay đổi sắc mặt, ánh mắt cũng lẩn tránh: “Là, là Thái Hoàng Thái Hậu bảo ta

đi

đưa đồ cho Giản Thiếu gia, ta tìm

một

lúc lâu vẫn

không

tìm thấy người..."

"Trong Cung có nhiều Cung nhân như vậy sao lại cố tình bảo



đi..." Trình Tầm

nhỏ

giọng lẩm bẩm, giật mình hiểu ra.

Nàng quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa, thấy

không

có người nào mới cầm tay A Viên,

nhỏ

giọng

nói: "Hiên giờ



cũng phải tính toán cho bản thân nhiều hơn

một

chút."

"Hả?" A Viên tạm thời

không

hiểu được ý Trình Tầm, đôi mắt đen lay láy đầy vẻ mờ mịt.

"Nghe

nói

Gia phong Giản gia nghiêm khắc, trưởng bối hiểu lý lẽ, có lẽ Thái Hoàng Thái Hậu cũng vô cùng hài lòng với Giản gia." Trình Tầm chọc vào ót nàng, tận tình khuyên bảo: "hiện

nay Gia đình tốt như vậy cũng

không

còn nhiều,



cũng cần phải..."

A Viên nghe vậy liền hết hồn, vội vàng lên tiếng cắt lời nàng ấy: "A Tầm!



chỉ toàn

nói

mấy lời hồ đồ thôi, xuất thân như vậy của ta

sẽ

không

thể xứng được với con cháu của danh gia vọng tộc, ta tự biết thân biết phận."

"cô

hiện

tại cũng

không

phải là

một

Cung nữ thông thường nữa!" Trình Tầm hận sắt

không

thành thép*,

nói: "cô

được Thái Hoàng Thái Hậu nuôi bên người như Công chúa, có bao nhiêu Gia tộc lớn muốn kết thân với Hoàng gia? Hoàng thất

không

có con

gái

đến tuổi, người duy nhất có thể được chọn đính hôn cũng chỉ có vị Công chúa giả được sủng ái này là

cô,

hiện

nay



chính là

một

khối bánh ngọt!



cả ngày ở trong Cung Trường An mới

không

biết thôi, những nhà giàu bên ngoài này đều thầm hỏi thăm

cô, ngay cả Tướng Quân Định Tây

một

thời gian trước đây cũng nhờ người nghe ngóng từ phía ta."

*) Hận sắt

không

thành thép: Thành ngữ trong tiếng Hán, ý chỉ thái độ nghiêm khắc vì muốn tốt cho ai đó hoặc gấp gáp muốn làm gì đó mà

không

được.

(Nguồn:

TruyenHD)


"A Tầm, ta biết



là muốn tốt cho ta, nhưng cho dù ta được gả và danh gia vọng tộc nhờ được Thái Hoàng Thái Hậu ưu ái, nhưng đợi đến khi ngài qua trăm tuổi

thì

ta biết làm thế nào đây?" A Viên giương mắt xuống,

nhẹ

nhàng cười,

nói: "Ta

không

muốn trở thành

một

quân cờ."

Trình Tầm nhíu mày, thở dài: "Nếu



không

muốn những thứ đó, vậy hãy tích góp vàng bạc trang sức nhiều

một

chút, có nhiều tài sản cũng

sẽ

dễ thở hơn!"

" Được!"

A Viên cười đồng ý, đôi mắt tràn đầy ý cười nhàn nhạt.

Bên trong Điện Dưỡng Tâm, Tề Uyên chăm chú nhìn vào Trình Tầm

đang

kể lại

sự

việc trong ngày, đợi đến khi nàng dứt lời mới mở miệng hỏi: "Cung nhân trong Cung Trường An như thế nào rồi? Bọn họ có lạnh nhạt với A Viên

không

?"

Trình Tầm trầm ngâm trong chốc lát, cẩn thận suy nghĩ rồi mới đáp: "Thưa Hoàng thượng, Cung nhân trong Cung Trường An đều hiền lành lễ độ, tối hôm qua, sau khi A Viên tỉnh dậy liền muốn ăn mì, Cung nhân trong phòng bếp cũng

không

hề để lộ nửa phần mất kiên nhẫn."

Tề Uyên khẽ gật đầu, bỏ sổ con trong tay xuống vừa muốn đứng dậy liền nghe thấy Ngụy Toàn

nhỏ

giọng nhắc nhở bên tai: "Hoàng Thượng, Trần Đại nhân còn

đang

chờ ngài ở Thiên Điện để báo cáo tình hình lũ lụt ở Huyện Lăng Bình."

Động tác của Tề Uyên khẽ khựng lại, lông mày khẽ nhíu chặt, lãnh đạm

nói

với Trình Tầm: "cô

đi

về trước

đi."

"Dạ."

******

"Các



cứ

đi

như vậy sao?" A Viên lưu luyến nắm tay hai người, đôi mắt xinh đẹp phủ lên

một

tầng sương mù.

"cô

đã

sắp khỏi rồi, chúng ta cũng cần phải về thôi." Trình Tầm có chút khổ sở,

không

biết phải đến lúc nào mới được gặp lại A Viên, tuy rằng Hoàng Cung rộng lớn như vậy, nhưng

một

khi ra

đi, người ở chân trời, người ở góc bể.

Diêu Uẩn An thấy nàng trầm xuống liền mềm giọng

nói: "Ít nhiều cũng có Hoàng Thượng cho phép, ta và Trình Tầm

đã

ở chỗ này của



hưởng phúc bảy, tám ngày rồi, người khác cũng

không

có cái phúc này đâu!"

A Viên rơm rớm nước mắt, yên lặng tiễn hai người

đi

ra ngoài.

"Thôi đừng tiễn nữa,



cứ tiễn nữa lại đưa ra khỏi Điện Dưỡng Tâm rồi." Diêu Uẩn An dừng bước chân, lo lắng nhìn A Viên: "hiện

nay



mới khỏi bệnh, cũng đừng cố nữa."

"Cũng

không

xa lắm, sắp tới rồi."

A Viên cắn môi, nhìn ánh mắt

không

nguôi của hai người họ dường như lại nghĩ tới việc gì, đôi mắt mênh mang dần trở nên kiên định.

Nàng kéo hai người bạn tốt, lập tức

đi

tới Điện Dưỡng Tâm: "Cùng ta

đi

tới Điện Dưỡng Tâm."

Hai người bị hành động này của A Viên làm cho giật mình, luống cuống tay chân, cho đến đứng bên trong Điện Dưỡng Tâm vẫn còn có chút khó hiểu.

Tề Uyên nhìn ba thiếu nữ

đang

đứng trước mặt mình, bất giác bỏ quyển sổ con trong tay xuống, đưa mắt nhìn sang người A Viên, giọng

nói

thoáng dịu lại: "



đã

khỏe rồi chứ?"

"đã

khỏe rồi." A Viên mím môi, nhìn khuôn mắt tràn đầy mệt mỏi của Tề Uyên, đột nhiên cảm thấy bản thân đúng là hơi liều lĩnh, lỗ mãng

một

chút rồi, ngài ấy trăm công ngàn việc, bận túi bụi cả ngày, chính mình cũng chỉ vì chút chuyện

nhỏ

nhặt phải cầu xin trước mặt ngài ấy...

Tề Uyên nhìn ánh mắt vốn kiên định từ lúc đến, nay

đã

dần mềm nhũn xuống của nàng, hơi nghi ngờ: "cô

tìm Trẫm có việc gì?"

A Viên hơi ảo não lắc đầu: "không,

không

có việc gì, chỉ là, chỉ là... Chỉ là đến đây để tạ ơn."

Tề Uyên nhìn dáng vẻ hốt hoảng của nàng, khóe môi cong lên

một

cái, cười khẽ: "Có việc

thì

nói

đi." Ngài dừng lại

một

chút, lại bồi thêm

một

câu: "Thừa lúc tâm trạng của Trẫm tốt."

"Hoàng Thượng, tâm trạng của ngài tốt sao?" A Viên ngơ ngác nhìn mi tâm Hoàng Thượng hằn lên

một

vệt đỏ, cảm thấy nhìn như thế nào cũng

không

giống như dáng vẻ

đang

có tâm trạng tốt.

Tề Uyên thu lại ý cười trong mắt, trầm giọng

nói: "Sao?

không

giống sao?"

"không,

không..." A Viên vội vàng khoát tay áo: "Giống, giống!"

Tề Uyên:...

A Viên quay đầu lại liếc nhìn sang Trình Tầm và Diêu Uẩn An, lại ngẩng đầu lên nhìn Tề Uyên

đang

“có tâm trạng tốt", do dự hết lần này tới lần khác, cuối cùng cũng mở miệng: "Có thể, có thể dời hai



ấy tới Cung Trường An làm Cung nhân được

không

?"

Tề Uyên nghe vậy liền cảm thấy hơi ngạc nhiên, đuôi lông mày hơi giãn ra: Nàng cũng có lúc mở miệng xin Trẫm sao?

A Viên thấy ngài sau

một

lúc lâu vẫn

không

nói

tiếng nào, yên lặng cúi đầu xuống: "Nô tỳ biết rồi, Hoàng Thượng ngài phải giữ gìn sức khỏe..."

"Cũng chẳng phải việc gì khó..."

Đôi mắt vốn tối đen của A Viên nháy mắt phát sáng lên, khuôn mặt tràn đầy ý cười.

Tề Uyên yên lặng nhìn chăm chú vào đôi mắt sáng lấp lánh tràn đầy mong đợi kia của A Viên, vốn định mượn cơ hội này để đưa ra

yêu

cầu gì đó, nhưng trái tim lại

không

khống chế được mà nhũn ra: "cô

đã

nói

thế

thì, cứ làm theo ý



đi."

Ba người nghe xong, liếc mắt nhìn nhau

một

cái đầy hào hứng, hoảng hốt vội vàng quỳ xuống tạ ơn.

Tề Uyên nhìn ý cười lồ lộ

trên

mặt A Viên, khóe miệng bất giác cong lên.

******

Trong

một

thôn

nhỏ

cách Yến kinh

không

xa,

một

căn nhà lại đóng chặt cửa chính đầy bất thường, từng tần mây đen tích tụ

trên

mặt sân con, đè nén khiến người ta

không

thở nổi.

Tề Sóc khẽ híp mắt lại, mỉm cười nhìn người đàn ông hiền lành

đang

quỳ xuống dưới đất,

nhẹ

giọng

nói: "Ông nhận ra được A Viên chứ?"
« Chương TrướcChương Tiếp »