Chương 42: Sư Đệ Đệ Đang Đùa Ta À? 2

Sở Duyên rời đi.

Người ngộ đạo ở Vô Đạo Tông vẫn tiếp tục như cũ.

Diệp Lạc ở trên quảng trường đại điện, quan sát thiên địa chi đạo, lĩnh ngộ trật tự tỏa liên.

Trương Hàn ở bên cạnh tảng đá cạnh sơn môn, nhìn dấu vết phía trên, cô đơn ngộ.

...

Mặt trời lặn về phía tây, trăng rằm nhô lên cao.

Dưới bóng đêm Vô Đạo Tông có vẻ yên tĩnh.

Bên cạnh sơn môn.

Trương Hàn vẫn đang nhìn dấu vết trên tảng đá.

Trên mặt hắn ta tràn ngập kiên nghị.

Vì nhanh chóng trở nên mạnh hơn.

Báo đáp sư tôn.

Hắn ta không quan tâm được nhiều như vậy.

Hắn ta phải nhanh chóng lĩnh ngộ ra trận pháp nhất đạo từ trong dấu vết này.

Hắn ta đã nói với sư tôn, hắn ta sẽ không cô phụ sự kỳ vọng của sư tôn, hắn ta sẽ ngộ ra được.

Nhưng hắn ta ngộ như thế nào, đều không ngộ ra được gì.

Cho dù kiên nhẫn của Trương Hàn tốt tới mấy, cũng không nhịn được sinh ra chút bực bội.

Bực bội này như giòi trong xương, khiến hắn ta dần mất đi tất cả kiên nhẫn.

Đúng lúc này...

Cộp cộp cộp...

Tiếng bước chân vang lên.

Trương Hàn quay đầu nhìn.

Chỉ thấy trên đường núi, đại sư huynh Diệp Lạc mặc áo bào thoải mái, cầm trường kiếm trong tay, khí chất cao ngạo giống như kiếm tiên, mờ mịt như trời đất đi xuống.

Trương Hàn nhìn Diệp Lạc đi tới, vội vàng đứng dậy.

“Sư đệ Trương Hàn bái kiến đại sư huynh.”

Trương Hàn cúi người hành lễ.

Diệp Lạc ôm trường kiếm, thấy Trương Hàn ở đây, không khỏi kinh ngạc một chút, nói: “Sư đệ, hơn nửa đêm rồi, đệ ở đây làm gì?”



Hắn ta vừa mới luyện kiếm xong.

Chuẩn bị đi bắt chút đồ ăn thôn quê.

Ai biết sư đệ mới vào cửa của hắn ta cũng ở đây.

Trương Hàn nghe thấy thế, chỉ dấu vết trên tảng đá, đáp: “Đại sư huynh, sư tôn để lại vết tích ở đây, bảo sư đệ lĩnh ngộ, chẳng qua sư đệ ngu dốt, mãi mà không thể lĩnh ngộ, cho nên sư đệ chỉ có thể lấy chăm chỉ bù lại ngu dốt, cho nên hiện giờ vẫn đang ở đây ngộ đạo.”

Sư tôn để lại dấu vết sao?

Diệp Lạc tràn ngập hứng thú.

Dùng Quan Thiên Thuật nhìn về phía dấu vết trên tảng đá.

Cái gì cũng không có...

Một chút đạo vận cũng không...

Sư đệ, đệ đang đùa ta sao?

Không phải đệ sợ ngộ cô đơn quá đấy chứ.



Bên cạnh sơn môn.

Diệp Lạc nhìn dấu vết trên tảng đá kia.

Dùng Quan Thiên Thuật nhìn một lần nữa.

Thứ gì cũng không có.

Đừng nói là đạo vận.

Ngay cả cọng lông đều không có.

Sư đệ mới vào cửa này, hơn nửa đêm ở đây ngộ không khí sao?

“Sư đệ, đệ xác định đây là sư tôn để lại, còn bảo đệ lĩnh ngộ thứ này sao?”

Diệp Lạc nửa tin nửa ngờ hỏi một câu.

Hiện giờ đối với bắt giữ đạo vận, hắn ta vô cùng nhạy bén.

Trên dấu vết này không có cái lông gì.

Có thể ngộ ra được cái gì?

Ngộ ra hư không tĩnh mịch sao?

Trương Hàn nho nhã trả lời: “Đúng vậy, đại sư huynh, sư đệ từng nói muốn học trận pháp nhất đạo, cho nên sư tôn để lại vết tích đạo này, bảo sư đệ tham ngộ, chẳng qua tư chất của sư đệ ngu dốt, vẫn không thể tham ngộ.”

“Ngộ tính của ta có chút thấp, nhưng mà sư tôn từng nói, đại sư huynh đã lập tức lĩnh ngộ ra ngay hôm ấy, có thể thấy ngộ tính của đại sư huynh rất cao, sư đệ khẩn cầu đại sư huynh chỉ điểm cho sư đệ một chút!”



“Sư đệ cũng không muốn sư tôn thất vọng!”

Những lời này vừa nói ra.

Gương mặt Diệp Lạc lập tức đỏ lên.

Sư tôn thực sự nói như vậy sao?

Ngày đó hắn ta ngộ đạo, hóa ra sư tôn đều biết.

Ngày thường không nói, chỉ sợ là không muốn hắn ta sinh ra tâm lý kiêu ngạo.

Hiện giờ lại lấy ví dụ giáo huấn sư đệ.

Xem ra, sư tôn rất hài lòng đối với tiến triển của hắn ta.

Biết được điểm này, tâm trạng Diệp Lạc rất sảng khoái.

Ngay cả ánh mắt nhìn Trương Hàn cũng trở nên nhu hòa hơn không ít.

Nhất định là sư tôn rất hài lòng về hắn ta.

Tương lai kế thừa Vô Đạo Tông, chắc chắn cũng là hắn ta.

Còn sư đệ này à?

Hẳn là sư tôn sợ phi thăng xong, một mình hắn ta không quản lý nổi tông môn, cho nên lựa chọn sư đệ này, đến lúc đó trợ giúp hắn ta quản lý tông môn.

Nghĩ như vậy, trái lại hắn ta nên giúp sư đệ này rồi.

Trong lòng Diệp Lạc lướt qua vô số ý nghĩ.

“Sư đệ, vết tích này là sư tôn đặc biệt để lại cho đệ, người khác không thể cảm ứng được một chút trong đó, cho dù là ta, cũng không thể cảm ứng được một chút đạo vận ở bên trong, chỉ có thể dựa vào chính đệ tới ngộ thôi.”

Diệp Lạc bình tĩnh nói xong.

Hắn ta cũng có chút cảm khái.

Sư tôn không hổ là sư tôn.

Tạo ra vết tích, vậy mà người khác không thể cảm ứng được một chút nào.

Liếc mắt nhìn một cái.

Bình thường không có gì lạ.

Giống như vết tích do cảnh giới Luyện Khí cặn bã chém xuống.

Đây là cảnh giới của sư tôn sao?

Trở lại nguyên trạng!

Trương Hàn ở bên cạnh nghe thấy thế, trên mặt lộ ra mất mát.