Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chàng Tiên Cá Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 23

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nghiêm Mẫn Hành suy nghĩ hồi lâu, Mới nói khẽ: "Cái thích mà em nói, có phải là cảm xúc khi dopamine(hormone hạnh phúc) tiết ra trong một thời điểm cực thịnh, mà tồn tại nhiều nhất trong ba năm là sẽ biến mất đúng không? Vậy tôi với em hẳn không phải là vậy."

Hạ Tuyên Dương với anh mà nói, Là thuốc trị liệu chứng mất ngủ của anh, là vợ của anh, là bạn đời mà anh sẽ không ly hôn.

Anh không biết cái gì gọi là thích, chỉ biết người nào mà anh đã nhận định thì anh nhất định phải lấy được, đồng thời cũng tuyệt đối không buông tay.

Nghiêm Mẫn Hành nói xong, muốn nhìn xem phản ứng của Hạ Tuyên Dương, nhưng chỉ thấy dưới ánh sáng mờ tối, vẻ mặt thiếu niên điềm tĩnh chìm vào giấc ngủ, hô hấp đều đặn...

Anh thăm dò tới gần vị trí thiếu niên ngủ, mãi đến khi khoảng cách giữa hai người từ hơn một mét biến thành mấy centimet, thiếu niên cũng không phản ứng chút nào.

Nghiêm Mẫn Hành bất đắc dĩ thở dài một tiếng. Tên nhóc này, hỏi một vấn đề làm anh đắn đo trầm tư thật lâu, kết quả lại nói cho một người đã ngủ thϊếp.

Hôm sau trời vừa sáng, lúc Hạ Tuyên Dương bị đồng hồ báo thức đánh thức thì bên cạnh đã không còn người.

Dưới điện thoại di động của anh còn có một tờ giấy ghi chép.

"Hôm nay tôi sẽ đi đến Hạ thành, hai ba ngày sau mới trở về. Bữa sáng ở trên bàn ăn, nếu như lạnh thì dùng lò vi sóng mà hâm lại rồi hẵng ăn."

Chứ bút máy viết cứng cáp hữu lực, nhìn rất đẹp.

Hạ Tuyên Dương lờ mờ nhớ ra, tối hôm qua lúc Nghiêm Mẫn Hành sấy tóc cho anh, dường như anh đã hỏi một câu gì đó, lúc ấy anh đang sắp ngủ thϊếp đi rồi.

Cho nên anh chỉ ngơ ngác mà "A" lên một tiếng.

Hạ Tuyên Dương rửa mặt xong đi xuống lầu, quả nhiên nhìn thấy bữa sáng mà Nghiêm Mẫn Hành đặt trên bàn ăn.

Bánh tôm nõn trứng gà, bánh mì nướng, sữa bò.

Có thể thấy được, bánh mì nướng thì còn có thể nói là tạm ổn, nhưng bánh trứng gà thì lại hơi cháy... Đây không phải cũng lại là món ăn mà Nghiêm Mẫn Hành mới học đấy chứ.

Hạ Tuyên Dương bỏ đồ vào lò vi sóng, nghe tiếng tút tút vang lên liền thì thầm phàn nàn: "Tôi hoàn toàn có thể bảo Tiểu Ô đi mua cho tôi, ít nhất cũng ngon hơn anh làm."

Ăn bữa sáng, Hạ Tuyên Dương mới nhớ tới, tối hôm qua trước khi đi ngủ, mình hình như đã hỏi Nghiêm Mẫn Hành là có phải anh ta thích mình hay không?

Người kia trả lời là cái gì nhỉ?

Anh chỉ lờ mờ nhớ một chút, hình như là rất dài, nhưng cụ thể Nghiêm Mẫn Hành nói cái gì thì anh lại không nghe rõ!

... Được rồi, không nghe thấy cũng không sao.

Từ khi Nghiêm Mẫn Hành biết anh có thể biến thân thành nhân ngư xong thì thái độ liền biến đổi, người kia chắc chắn là thèm đuôi cá của anh, nhưng không dám nói thẳng nên chắc là đã cố ý tìm một vài lý do đường hoàng một chút để nói.

Vì tiền tài dâng ra đuôi cá và hoa cúc, Dương Dương thật sự không thể làm được!

Trừ phi một ngày nào đó, Nghiêm Mẫn Hành không chỉ đơn thuần là thèm muốn thân thể của anh, mà là yêu anh đến chết, đồng ý vì yêu mà làm 0 thì có lẽ anh còn có thể suy tính một chút...

Đừng nói là không thể được, trước kia anh cũng không nghĩ là mình còn có thể xuyên thư, thậm chí còn có thể từ người biến thành cá!

Thấp công, yếu công cũng có mùa xuân mà!

Hạ Tuyên Dương vô cùng tự tin nghĩ vậy.

Sau đó liền mang theo tinh thần sung mãn đi ra cửa.

Trên đường, Tiểu Ô không biết là Hạ Tuyên Dương đã ăn sáng xong, còn mang theo cho anh sữa đậu nành và bánh bao hấp Hàng Châu.

Ngoài ra, trong cái tủ lạnh nhỏ trên xe, còn có không ít hoa quả đồ uống và điểm tâm nhỏ.

Đã nếm qua một phần bữa sáng, Hạ Tuyên Dương: ...Về sau chắc mình phải đi làm công nhân thôi, ăn nhiều một chút mới có sức lực để bốc gạch... A, không phải, phải làm một diễn viên thế thân cần rất nhiều thể lực!

Miễn cưỡng nhét vào người ba phần bữa sáng, Hạ Tuyên Dương đến studio, liền gặp được Thẩm Thiều Quang.

Thẩm Thiều Quang mới nôn nghén ở trong toilet xong đi ra, vẻ mặt buồn bực.

Anh nhìn thấy Hạ Tuyên Dương, liền đau khổ phàn nàn: "Tiểu Hạ, anh cảm giác anh sắp chết mất thôi, vừa mới ăn một phần cháo trắng và dưa muối, kết quả lại nôn ra hết! Nếu không phải là vì... anh thật sự không muốn sinh!"

Phần ở chỗ ba chấm, Thẩm Thiều Quang mập mờ nhìn quanh.

Người ta chưa nói, Hạ Tuyên Dương cũng không tiện hỏi, chỉ là, anh vừa mới định mở miệng an ủi Thẩm Thiều Quang hai câu thì lại không nhịn được, ợ một hơi.

Ánh mắt Thẩm Thiều Quang tức thời trở nên bi phẫn, ai oán: "Tiểu Hạ, anh đói đến chết còn ăn không vô, trong khi em ăn vào còn ợ hơi! Thật là cố ý khoe khoang mà!"

Hạ Tuyên Dương vô tội chớp chớp mắt, lại ợ hơi tiếp.

Thẩm Thiều Quang thở dài: "Được rồi, nói những thứ này với một con cá tân thủ vừa mới phân hoá như em thì làm được cái gì chứ, em căn bản không thể hiểu được nỗi khổ khi mang thai. . . chờ về sau em mang thai, em sẽ biết thôi."

Hạ Tuyên Dương còn chưa xuôi được hơi, nhưng vẫn tranh luận: "Em không bao giờ mang thai đâu, ợ ~ "

Thẩm Thiều Quang kinh ngạc: "A? Em là thể chất khó mang thai sao? Thừa dịp vừa mới phân hoá, có vấn đề mau tìm bác sĩ điều trị ngay đi, về sau vẫn sẽ có cơ hội mang thai đấy..."

Hạ Tuyên Dương: "Không phải, ợ, là vì em không muốn sinh!"

Anh muốn làm người đàn ông, trụ cột của gia đình! Sinh con cái gì!

Thẩm Thiều Quang: "Không phải em không biết đấy chứ, nhân ngư sau khi sinh con thì có thể xin mỗi tháng một phần thuốc ức chế miễn phí? Mặc dù năm vạn một cái đối với chúng ta mà nói cũng không tính là quá đắt, nhưng có thể được miễn phí thì tại sao phải dùng tiền chứ!"

Hạ Tuyên Dương: ...

Anh thật sự không biết việc này.

Nhà nước vì gia tăng năng suất sinh dục của nhân ngư nên sản xuất liều rất đầy đủ.

Hạ Tuyên Dương bị kinh ngạc đến mức ngừng cả ợ, anh hỏi: "Anh Thiều Quang, đừng nói là anh vì muốn xin thuốc ức chế miễn phí nên mới mang thai đấy nhé?"

Sắc mặt Thẩm Thiều Quang đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Ngược lại đó, cũng không hoàn toàn là vậy... Chủ yếu là, ai đó nói nếu anh sinh con cho anh ta thì anh ta sẽ thưởng cho anh một trăm triệu..."

Hạ Tuyên Dương: ... Lần đầu tiên anh nhìn thấy, có người còn mê tiền hơn cả anh!

Hạ Tuyên Dương khó hiểu hỏi: "Với địa vị của anh Thiều Quang, dù tự mình kiếm một trăm triệu thì không phải cũng chỉ cần mấy năm thôi sao?"

Thẩm Thiều Quang cảm thấy Hạ Tuyên Dương thật sự đúng là một kẻ đầu óc chậm chạp, một người đàn ông không thiếu tiền đồng ý sinh con cho một người đàn ông khác, ngoại trừ tiền ra thì đương nhiên còn quan trọng hơn cả chính là bởi vì yêu rồi!

Thẩm Thiều Quang: "Ai nha, tiểu Hạ, em đần quá, không nói với em nữa, về sau em tự mình trải nghiệm đi là sẽ biết."

Nói xong, Thẩm Thiều Quang quay người rời đi.

Hạ Tuyên Dương: "... ? ? ?"

Luôn luôn nghĩ mình thông minh, lần đầu bị người ta nói là đần!

Giữa trưa, lúc nghỉ ngơi, Tiểu Ô báo cáo với Hạ Tuyên Dương: "Anh Dương, chương trình « Come on! Come on! » trước kia anh quay tối nay sẽ phát xong, chị Mai bảo anh đăng một status về bài đăng của chương trình trên weibo, tốt nhất là có kèm theo một bức ảnh tự chụp, chị Mai nói lần trước anh chụp ảnh ăn điểm tâm trà chiều đã gây nên một ấn tượng rất tốt trong lòng fan hâm mộ. Hơn nữa, cái video mà thợ trang điểm Tiểu Duy quay cho anh ở hậu trường « Come on! Come on! », được đăng lên Weibo đến nay cũng có hơn sáu ngàn lượt thích rồi. Weibo của anh cũng tăng hơn mười vạn fan."

Hạ Tuyên Dương thò tay ra lấy cơm hộp, "A, vậy cậu quay giúp tôi cảnh tôi ăn cơm đi."

Kỹ thuật chụp ảnh của Tiểu Ô không cách nào so sánh được với Nghiêm Mẫn Hành, góc nào cũng là góc chết.

Chụp cả buổi xong, ra được một bức ảnh khi Hạ Tuyên Dương không trang điểm, gương mặt còn có chút bẩn thỉu, trên người có thể thấy rõ ràng mấy vết tích như vừa đánh nhau, ngồi ở trên cái bàn nhỏ ăn một phần cơm hộp mười lăm đồng rẻ tiền.

Cực quan trọng là trong video, cái tư thế mà anh đang vội vàng và cơm thực sự giống như là đã đói bụng ba ngày rồi.

Lần trước chụp ảnh ăn điểm tâm ở nhà bạn giàu có, nếm toàn mấy món ăn tinh xảo, bây giờ tự chụp, dáng vẻ bẩn thỉu không chịu nổi, hoàn toàn là hai thái cực.

Hạ Tuyên Dương đắn đo ba giây, cảm thấy cái bức ảnh giản dị này có thể khiến cho fan hâm mộ nhìn ra, bản thân anh ngoại trừ mặt đẹp thì vì quay phim, anh cũng phải chịu đủ khổ nhọc, chứ không phải là một cái bình hoa chỉ có vẻ hào nhoáng bên ngoài.

Anh cũng đã chuẩn bị kỹ cho việc các fan nhan sắc sẽ vì tấm ảnh mà rời khỏi anh, nhưng dù sao về sau anh cũng định là sẽ đi theo con đường phái thực lực.

Hạ Tuyên Dương tìm bài viết tuyên truyền của chương trình « Come on! Come on! » trên weibo, rồi viết thêm dòng caption: "Các bạn hãy tới ủng hộ chương trình giải trí mà tôi tham dự nhé! [Video nhỏ] "

Đăng weibo xong, vừa thu di động lại, lại bắt đầu ăn tiếp đống đồ ăn vặt và hoa quả mà Tiểu Ô lấy ra từ cái tủ lạnh nhỏ trong xe bảo mẫu.

-

Hôm nay, Hạ Tuyên Dương phải quay không nhiều bằng hôm trước, buổi tối tám giờ đã tan làm.

Trên xe bảo mẫu, Hạ Tuyên Dương ăn thịt bò khô và cá khô rim đóng gói, mở ipad ra, chuẩn bị xem « Come on! Come on! ».

Tiểu Ô nói ra: "Anh Dương, cái video giữa trưa mà anh gửi đó đã thành video hài rồi, còn được dân mạng đẩy lên năm mươi vị trí đầu trên hotsearch nữa đó."

Phần trên chương trình « Come on! Come on! » lúc này còn chưa đến phiên Hạ Tuyên Dương ra trận.

Anh lấy điện thoại mở hotsearch Weibo ra, trông thấy ở vị trí ba mươi bảy là dòng tiêu đề “Hạ Tuyên Dương chuyển nghề đi bốc gạch”.

Hạ Tuyên Dương giật nảy cả mình, chuyện gì xảy ra vậy, anh chuyển nghề đi bốc gạch từ lúc nào vậy, sao anh lại không biết?

Vội vàng bấm vào chủ đề, mở phần bình luận ra.

" ? Xảy ra chuyện gì vậy, anh trai đổi nghề đi bốc gạch rồi sao?"

"wt, Dương Dương chắc chắn là người hợp đóng vai công nhân bốc gạch nhất trong giới giải trí (bhi)."

"Vậy Dương Dương chắc chắn là công nhân bốc gạch đẹp trai nhất thế giới này. [ đầu chó ]."

"Anh trai, tôi nhìn lầm anh rồi! Tôi còn tưởng anh là một tiểu tiên nam xinh đẹp, không ngờ anh vì mưu sinh mà còn phải đi bốc gạch!"

"Anh trai, tôi trộm xe điện về nuôi anh rồi, đừng đi bốc gạch nữa!"

"Mau giải cứu anh ấy đi! Dương Dương ăn không nổi nữa rồi!"

"Cố lên nha! Tôi sẽ kêu gọi cả nhà tới xem chương trình giải trí của anh!"

Vẻ mặt Hạ Tuyên Dương đúng là không nói nên lời, hỏi Tiểu Ô: "Cái video em quay cho anh... thật sự giống như công nhân bốc gạch lắm sao?"

Anh diễn thế thân của Thẩm Trì, trước kia, lúc mà Thẩm Trì còn chưa được Thẩm gia nhận về, thành tích trong trường học của anh rất tốt, cũng là học sinh tốt. Nhưng bởi vì cuộc sống túng quẫn, buổi tối và cuối tuần anh đều làm quản trị mạng làm thêm ở quán Internet, đương nhiên không thể thiếu mấy vụ đánh nhau ẩu đả.

Hôm nay Hạ Tuyên Dương phải quay phần ẩu đả giữa Thẩm Trì và những người trong quán nét kia.

Cảnh quay giữa trưa hôm nay là một công trường vứt bỏ, nên bên cạnh còn có một đống gạch chưa chuyển xong để làm bố cảnh.

Hạ Tuyên Dương tiếp tục mở cái video mình ôm lấy hộp cơm ăn uống như lang thôn hổ yết, nhìn đi nhìn lại rất nhiều lần.

Nhìn kỹ một chút mới phát hiện bối cảnh video chính là đống gạch kia...

Nhìn xem, thật đúng là rất giống một công nhân bốc gạch?

Tiểu Ô hiển nhiên cũng nhìn rồi, cậu ta sám hối nói, "Xin lỗi anh Dương, lần sau quay video cho anh, em nhất định sẽ chú ý bối cảnh hơn."

Cái tên này nói thì nói thế, nhưng nói xong còn lén cười.

Hạ Tuyên Dương không nói gì, hỏi: "Chị Mai nói thế nào, chị ấy không thể xóa cái hotsearch này sao?"

Mặc dù anh muốn đi con đường hòa đồng thân thiện, nhưng cũng không ngờ lại hòa đồng thân thiện đến mức này.

Đây chắc chắn sẽ là video khôi hài bị mọi người xem đi xem lại nhiều lần.

Tiểu Ô: "Chị Mai nói, chúng ta không có tiền, không cần dùng tiền đã có thể lên trên hotsearch, tại sao phải xóa đi?"

Hạ Tuyên Dương: ...

Dương Dương có thể làm sao chứ, Dương Dương cũng rất tuyệt vọng.

Trong chương trình giải trí « Come on! Come on! », cuối cùng cũng đến phần của Hạ Tuyên Dương.

Người chủ trì An Lai hỏi Trì Bân cảm thấy bên trong nhóm nhạc nam D9 là ai đẹp trai nhất, Trì Bân không chút do dự, nói ra đoàn cỏ trong lòng của anh là Hạ Tuyên Dương.

Mà vẻ mặt Hạ Tuyên Dương thì lại vô cùng ngỡ ngàng, cảm thấy khuôn mặt mình "Bình thường", chỉ có người khuôn mặt dương cương chính khí như lão đại ca Ngô Hoành Minh mới đúng là "Đẹp trai" ở trong lòng của anh!

Còn nói thẳng, đỉnh lưu Nghiêm Tu Lãng chỉ là một trong những người mà anh "nhất thời hưng phấn" đem lòng thần tượng, cho rằng Ngô Hoành Minh đẹp trai hơn cả Nghiêm Tu Lãng.

Trong lúc nhất thời, Hạ Tuyên Dương vốn vẫn đang nằm ở trên hotsearch, lập tức lại trở thành chủ đề trung tâm.

Phát ngôn của Hạ Tuyên Dương rằng Ngô Hoành Minh đẹp trai hơn Nghiêm Tu Lãng lập tức vọt lên đứng vào mười vị trí đầu hotsearch.

Ở trong đó, đương nhiên cũng có bàn tay của tổ chương trình. Vì muốn đẩy nhiệt độ chương trình nên đã mua hotsearch, người đại diện của Hạ Tuyên Dương là Mai Hân, còn cả công ty quản lý của Ngô Hoành Minh cũng lấy phần này ra để PR.

Mà chủ đề nói về Hạ Tuyên Dương ở « Come on! Come on! » cũng không chỉ mỗi như thế.

Bởi dù sao anh có nói chuyện hay đến thế nào thì đó cũng chỉ là một tiết mục ngắn khiến người ta cười xong liền quên mà thôi.

Chủ đề thật sự đang bạo nổ, chính là màn biểu diễn của Hạ Tuyên Dương về bài « Mưa trong đêm tối ».

Trên sân khấu, Hạ Tuyên Dương vừa mới cất giọng thì cả khán đài liền bùng nổ.

"Mẹ nó, đây là giọng hát của thần tiên hay sao, vừa mở miệng mà đã khiến người ta muốn quỳ rụp xuống!"

"Hạ Tuyên Dương thật sự chính là tuyển thủ nằm áp chót trong nhóm D9? Thực lực này, còn có thể debut solo cũng được, không ai dám nói gì!"

"Ngày trước nhiều người nói anh ta chỉ là một bình hoa di động, tôi còn tưởng rằng anh ta nhảy hát rất tệ, không ngờ tương phản lại lớn đến vậy!"

"Mẹ tôi còn hỏi vì sao xem phim mà lại quỳ xuống!"

"Giọng của anh ta đúng là càng hát càng hay! A a a a a!"

"Cái ánh mắt này nữa, a, thật là tràn đầy say mê!"

Đến đoạn nhảy hơn một phút đồng hồ của Hạ Tuyên Dương, trên nền tảng đồng bộ livestream của chương trình « Come on! Come on! », dưới khán đài là một đống tiếng thét lên "A a a".

"Ngoại hình và thực lực của Hạ Tuyên Dương thật đáng kinh ngạc, thật quá tuyệt! Chị đây chính thức làm fan chị gái của em!"

"Chị gái có thể, em gái cũng có thể!"

"Đây mà gọi là bình thường? Rõ ràng đây chính là kinh tài tuyệt diễm đó!"

Khi ca khúc của Hạ Tuyên Dương vừa mới phát sóng thì đã chiếm mười vị trí đầu trên hotsearch, Hạ Tuyên Dương kinh tài tuyệt diễm, cũng bắt đầu bằng thực lực, chiếm giữ cả hotsearch.

Rất nhiều người tuyên bố từ hôm nay bắt đầu trở đi, bọn họ sẽ từ fan chuyển thành fan cuồng nhiệt, từ anti fan chuyển thành "Thái Dương Hoa" .

Hạ Tuyên Dương đang xem chương trình, không thể không tắt phần bình luận đi.

Đến khi trở lại Hương Giang Uyển, Tiểu Ô hỏi một câu: "Anh Dương, tiếng tăm của anh ở trên chương trình là như thế nào vậy?"

Kiếp trước, làm main dancer cho nhóm nhạc nam S5, đảm đương trách nhiệm là bộ mặt của nhóm, trên Weibo có sáu ngàn vạn fan. Hạ Tuyên Dương đã phải trải qua vô số sóng to gió lớn.

Anh đã sớm dự liệu được, chỉ cần mình biểu hiện ra thực lực chân thực, sớm muộn gì cũng có thể giương buồm xuất phát ở trong thế giới ngành giải trí này một lần nữa.

Một ngày lên đến tận ba cái hotsearch, trong lòng Hạ Tuyên Dương cao hứng đến điên rồi, nhưng ngoài mặt vẫn nhàn nhạt, bình tĩnh nói: "Tạm được, chương trình vừa mới truyền hình xong, Weibo tăng hai mươi vạn fan."

Tiểu Ô: ? ? ?

Khi Hạ Tuyên Dương tiến vào chung cư, Tiểu Ô lấy điện thoại đi động ra mở Weibo, mấy phút sau, cậu ta cũng không nhịn được cảm thán: "Móa! Anh Dương của tôi sắp bay lên rồi!"

Trên Weibo.

Bởi vì Hạ Tuyên Dương ở trong chương trình « Come on! Come on! » có vẻ ngoài đẹp mắt, còn ăn nói có duyên, thực lực biểu diễn trên sân khấu khiến người ta kinh diễm. Mấy fan vừa mới tìm được tài khoản Weibo của anh, vừa mới chọn theo dõi thì đã không kịp chuẩn bị, lập tức nhìn thấy video Hạ Tuyên Dương "trở thành công nhân bốc gạch ăn cơm hộp ở công trường ".

Các fan mới vào nhóm lập tức chấn kinh: Mẹ nó? ! Đẹp mắt như vậy, lại có thực lực, thế mà còn phải đi bốc gạch? Thật là uổng phí của giời!

Mau đẩy số liệu cho Dương Dương đi! Các chị gái trên An Lợi hãy cùng nhau giúp đỡ cho cậu bé đáng thương này!

Tuyệt đối không thể để các fan vừa mới yêu thích nhìn thấy cảnh này mà rời khỏi fandom được!

Trong khi đó, Thái Dương Hoa và fan qua đường đang ở trên Weibo ăn dưa, trước tiên là xem Weibo của Hạ Tuyên Dương, sau đó là xem anh ở trên chương trình « Come on! Come on! », cũng đều mang theo vẻ mặt chấn kinh.

Các cô còn tưởng là Hạ Tuyên Dương đi đến bước đường cùng, đến mức phải đi bốc gạch, chứ không ngờ anh lại là nghệ sĩ xuất đạo cuối cùng của « Tinh mộng 101 », là nghệ sĩ được người người gọi là bình hoa, thực lực chắc chắn rất là tệ, nhưng mà không nhìn không biết, vừa nhìn đã giật mình, anh lại là cái người gây nên toàn bộ tiếng vang trên sân khấu ở chương trình lúc này! Thực lực hát nhảy đều mạnh hơn Hạ Gia Ngôn xuất đạo số một nhiều!

Thần tượng của tôi đã trở nên lợi hại như vậy rồi sao?

A a a a a! Thật đáng để bảo tồn mà!

Số liệu đẩy nhanh! Sản phẩm Hạ Tuyên Dương đại ngôn cũng được săn đón!

Dương Dương tài giỏi như vậy, nhất định phải giúp anh có càng nhiều cơ hội được xuất hiện trên sân khấu, để anh đi bốc gạch chính là lãng phí cho gương mặt được ông trời thiên vị này!

Nhưng mà, đám từ fan lâu năm đến fan mới, nhất thời hào hứng, kêu gọi nhau muốn mua sản phẩm mà Hạ Tuyên Dương đại ngôn... lại khϊếp sợ phát hiện, Hạ Tuyên Dương, căn bản là không có đại ngôn?

Thật đúng là đáng thương, khó trách, Dương Dương không những phải đi ăn nhờ điểm tâm nhà bạn, mà còn phải đi bốc gạch.

-

Hạ Tuyên Dương trở lại biệt thự.

Nghiêm Mẫn Hành lúc này không ở nhà, trong phòng có chút vắng vẻ.

Hạ Tuyên Dương ngồi phịch ở trên ghế sa lon ba giây, sau đó lười biếng nằm ườn ra, cầm điện thoại di động lên... Mở app giao đồ ăn, hủ tiếu xào bò! Tôm hùm chua cay! Đồ nướng! Đặt hàng!

Thể chất ăn không mập thì nên thoải mái mà ăn chứ sao!

Nửa giờ sau.

Một bên khác, ở Hạ thành cách xa nơi này, Nghiêm Mẫn Hành cuối cùng cũng làm xong công việc.

Trên Wechat, hiếm khi nào nhận được tin nhắn mà Hạ Tuyên Dương chủ động nhắn.

Trong lòng Nghiêm Mẫn Hành tràn đầy chờ mong, nghĩ thầm, có phải anh bạn nhỏ này đã bắt đầu nhớ anh rồi hay không?

Nhưng mà vừa mở khung chat ra xem... Hủ tiếu xào bò, tôm hùm chua cay, ảnh chụp xâu nướng, còn cả một chai Cocacola lạnh.

Nơi bày ra đống đồ ăn thức uống này, rõ ràng là bàn trà đá cẩm thạch trước sô pha ở biệt thự Hương Giang Uyển.

Bối cảnh trên TV, còn đang phát hình... một nữ đoàn múa.

Nghiêm Mẫn Hành: ...

Lo lắng tiểu nhân ngư của mình ở nhà sẽ buồn bã, tịch mịch, lạnh lẽo, anh thật sự là nghĩ nhiều rồi.

Hạ Tuyên Dương đeo găng tay, đang ‘chiến đấu’ với đám tôm hùm chua cay, đột nhiên nhận được cuộc gọi video của Nghiêm Mẫn Hành trên Wechat.

Hạ Tuyên Dương bỏ một cái bao tay ra, bấm nghe, đặt điện thoại ở một vị trí có thể nhìn thấy anh.

Nghiêm Mẫn Hành mới mở miệng, nói như là răn dạy: "Buổi tối em ăn nhiều đồ linh tinh như thế, cẩn thận bụng không thoải mái đó, mấy quán ăn ven đường bên ngoài cũng không biết là có sạch sẽ hay không đâu..."

Hạ Tuyên Dương ăn một con tôm, thêm một miếng bún xào, lại đến một miếng xâu nướng, uống một ngụm Cocacola lạnh.

Chờ Nghiêm Mẫn Hành nói xong, thiếu niên ăn đến mức miệng đỏ rực, cười híp mắt nói vào video: "Tôi biết rồi, chỉ lần này thôi, về sau tôi sẽ chú ý."

Thái độ này vừa nhìn đã biết là căn bản không nghe lọt tai, trông rất là qua loa.

Đang cởi cà vạt, Nghiêm Mẫn Hành lập tức nhíu mày, đang định tiếp tục mở miệng giáo huấn thì liền nghe thấy Hạ Tuyên Dương nói: "Vợ à, đi công tác ở bên ngoài thì cũng phải chú ý an toàn nha!"

Động tác cởi cà vạt của Nghiêm Mẫn Hành dừng lại, một hồi lâu sau, anh mới hỏi lại: "Em vừa gọi tôi là cái gì?"
« Chương TrướcChương Tiếp »