Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chàng Trai Khôi Ngô Trầm Lặng

Chương 70

« Chương Trước
Nhiều ngày nhớ nhung rốt cuộc cũng được thỏa mãn, Mộc Miên thoải mái nằm dài ở trong lòng ngực anh.

"Miên Miên..."

"Ơi?"

"Anh rất nhớ em", Lâm Mộ An ôm cô, ở bên tai cô thấp giọng nói, Mộc Miên ở trong lòng ngực anh, mở miệng: "Em cũng nhớ anh."

Trên người anh luôn ấm áp, ổ chăn lạnh băng cũng nhanh chóng ấm lên, Mộc Miên để tay chân dính sát vào ở trên người anh, thích ý nheo mắt cười.

"Miên Miên..." Anh lại gọi cô, Mộc Miên nhắm mắt lại nhẹ nhàng lên tiếng.

Lâm Mộ An bắt đầu ở bên tai cô dong dài ở một mình thế nào thế nào, thấp thấp, thanh âm lại mềm lại trầm, dễ nghe chết được.

Tựa như bài hát ru ngủ, Mộc Miên câu được câu không đáp lời, ý thức dần dần mơ hồ.

Đèn trong phòng vẫn còn mở, ánh đèn ấm áp, chiếu vào trên mặt cô, Mộc Miên gần dầy giống như gầy đi, cằm nhọn đi không ít, thoạt nhìn càng thêm vài phần thanh lệ.

Đôi môi hồng hào nhẹ nhàng nhấp, cánh mũi trắng nõn lại tinh xảo, miệng hơi mấp máy, Lâm Mộ An nhìn người trong lòng ngực, cầm lòng không được cúi đầu hôn cô.

Mộc Miên nhắm mắt lại theo bản năng mà đáp lại, môi lưỡi triền miên, khó có thể ức chế xúc động từ thân thể khắp nơi dâng lên, bàn tay dưới chăn bắt đầu không an phận du tẩu.

Bên môi Mộc Miên tràn ra hai tiếng than nhẹ, mềm như bông, vừa kiều vừa mị, nháy mắt giống như là bị bậc kíp nổ, Lâm Mộ An càng thêm làm càn, quần áo dần dần hỗn độn, hô hấp càng thêm dồn dập.

Cuối cùng tại một khắc, anh ngừng lại.

Mộc Miên cầm lòng không được cọ cọ người anh, trong miệng còn đang bất mãn lẩm bẩm, Lâm Mộ An như gông cùm xiềng xích gắt gao ôm lấy cô, thanh âm tràn đầy áp lực: "Miên Miên, đừng cử động."

"Em khó chịu..." Lông mi cô run rẩy, mở mắt, cơn buồn ngủ rút đi hơn phân nửa, trong mắt chỉ còn tìиɧ ɖu͙© mông lung.

"Mau cho em", Mộc Miên lại bắt đầu cọ lên.

Lâm Mộ An hít sâu một hơi, chế trụ động tác của cô.

"Không được, nơi này không có --" anh đang nói đột nhiên im bặt, thân mình cứng đờ.

Phía dưới chăn, Mộc Miên đã bắt được cái đó đưa vào bên trong, nơi quen thuộc ấm áp lại ẩm ướt gắt gao bao lấy, kɧoáı ©ảʍ trong nháy mắt từ chỗ kia nhanh chóng vọt tới đỉnh đầu.

Lâm Mộ An nhíu mày phát ra một tiếng kêu rên, Mộc Miên nheo mắt lại nhẹ nhàng động, trên gương trắng nõn đều là thỏa mãn cùng hưởng thụ, trong miệng còn ở mơ hồ lẩm bẩm.

"Không có việc gì... Ân... Liền một lần."

Lý trí tại một khắc này bị phá vỡ, Lâm Mộ An lập tức xoay người đè lên cô.

Thanh âm than nhẹ dần dần tăng thêm, khi thì dài khi thì ngắn, trong ban đêm yên tĩnh này, thật lâu chưa từng dừng lại.

Ngày hôm sau Lâm Mộ An trở về, căn cứ nhận được mấy cái điều hòa, nghe nói là các mạnh thường quân xã hội hỗ trợ, dựa vào điều hòa mới ấm áp, Mộc Miên vượt qua hơn nửa tháng khảo sát tiếp theo.

Sau khi trở về, cô khao mạnh thường quân đó một bữa thật to.

Lại qua một tháng, Mộc Miên chính thức tốt nghiệp nghiên cứu sinh, lưu tại phòng thí nghiệm của giáo sư Lý công tác, hoàn toàn định cư ở thành phố S, Lâm Mộ An mua luôn căn nhà ở bà biển này, bất động sản viết tên Mộc Miên.

Tên là, sính lễ.

Mộc Miên lấy ra học bổng mấy năm nay cùng với tiền thưởng của hạng mục, mua cho anh chiếc xe tầm trung thay cho đi bộ, tên là, của hồi môn.

Thời tiết càng ngày càng nóng, có thể là gần đây cường độ công việc quá lớn, cũng có thể là do đang là mùa hè, Mộc Miên gần đây càng ngày càng thích ngủ, khi ngày đó đang ăn cơm thì đột nhiên nôn khan, cô mới nhớ tới dì cả đã lâu rồi chưa đến thăm.

Từ khi chuẩn bị tốt nghiệp đến công việc trong khoảng thời gian này, Mộc Miên mỗi ngày đều vội đến long trời lở đất, mà thời gian hành kinh trước nay của cô đều không chuẩn xác, Mộc Miên cũng liền không có quá nhiều chú ý.

Mà hiện tại mấy cái bệnh trạng đó xuất hiện cùng lúc, không hề nghi ngờ đều chỉ hướng về phía một cái kết quả.

Tâm tình tức khắc phức tạp vạn phần.

Phía sau, Lâm Mộ An nhẹ nhàng theo sau cô, đánh giá biểu tình của Mộc Miên thử mở miệng: "Nếu không, anh đi tiệm thuốc mua cái đó về kiểm tra một chút?"

Mộc Miên gật gật đầu.

Không tới hai phút, Lâm Mộ An liền mang theo một cái tú chạy nhanh lên đây, còn đang thở dốc, sắc mặt ửng hồng, anh có chút khẩn trương đem đồ trong tay đưa cho Mộc Miên.

Giờ phút này, cô đang ngồi xổm trên bồn cầu nhìn hai cái vạch hồng hồng kia, Mộc Miên lại có chút không biết làm sao, cô nhớ tới buổi tối ngày hôm đó, tức khắc ảo não không thôi.

Tính là an toàn kỳ, nhưng không biết có phải là do kinh nguyệt không đều, hay vẫn là do... Đêm đó làm quá nhiều lần...

Chỉ một lần sơ sẩy, cứ như vậy trúng thưởng.

Thật tâm mà nói, Mộc Miên còn chưa có làm chuẩn bị làm mẹ, sự nghiệp của cô vừa mới khởi sắc, Lâm Mộ An ở phương diện sinh hoạt, hoàn toàn lại là như một đứa trẻ, một người lớn thôi cũng làm cô đau đầu không thôi, huống chi lại còn thêm một đứa nhỏ.

Nhưng là mặc kệ như thế nào, đứa nhỏ này Mộc Miên cũng muốn giữ lại.

Bởi vì… Đây là kết tinh của cô và anh, làm sao mag bỏ được.

Nghĩ tới tương lai có một đứa trẻ nho nhỏ, rất giống anh tinh xảo lại xinh đẹp, đi theo phía sau cô gọi mẹ, Mộc Miên thế mà nhịn không được cười lên tiếng.

Trong nháy mắt, trong lòng liền có quyết sách.

Lúc cô mở cửa đi ra, Lâm Mộ An lập tức khẩn trương đứng lên đón, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm cô, đáy mắt đều là chờ mong.

“Chúng ta ngày mai đi bệnh viện lại xác nhận một chút đi.”

Vừa dứt lời, Lâm Mộ An tức khắc sửng sốt, đôi mắt trừng đến tròn tròn, trên gương mặt xinh đẹp đầy vẻ mờ mịt, anh có chút không xác định mở miệng.

“Miên Miên ——”

“Em là nói, chúng ta có con sao?”

“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đúng vậy”, Mộc Miên nghiêm túc gật gật đầu.

“Trời ạ!” Anh lập tức kinh hô một tiếng, sau đó tiến lên nắm vai đánh giá khắp nơi, cuối cùng ánh mắt ngừng ở trên bụng nhỏ của Mộc Miên.

Anh thật cẩn thận vươn tay, đặt ở trên, ngửa đầu nhìn Mộc Miên, run giọng hỏi: “Là ở chỗ này sao?”

“Ừm!” Mộc Miên gật đầu thật mạnh.

Anh lập tức mừng như điên, anh đứng thẳng thân mình, ôm Mộc Miên trong ngực, mặt chôn ở cổ cô không ngừng cọ, trong miệng bắt đầu lải nhải.

“Miên Miên, Miên Miên, anh thật là vui…”

“Chúng ta có con, anh nhất định sẽ học tập thật tốt làm một người ba tốt, dạy con nói chuyện, dạy con bước đi, vẫn luôn bên con đến khi nó lớn.”

“Thật tốt quá, thật sự là quá tốt…”

Sau khi có kết quả của bệnh viên, Mộc Miên thành thật báo cáo với giáo sư Lý, ông có chút phức tạp nhìn chằm chằm cô, thở dài, sau đó nhẹ nhàng mở miệng.

“Vậy trong khoảng thời gian này em giúp đỡ các đàn anh trước đi đã, chờ sinh con xong, thầy lại sắp xếp cho em hạng mục độc lập.”

Nói xong, ông lại là trịnh trọng dặn dò: “Chú ý nghỉ ngơi thật tốt, sinh một đứa nhóc khỏe mạnh.”

Mộc Miên thập phần cảm kích gật gật đầu, ngữ khí trịnh trọng: “Em sẽ! Cảm ơn giáo sư!”

Từ khi biết Mộc Miên mang thai, Lâm Mộ An giống như người hoàn toàn khác, trong nhà có nội thất có góc cạnh toàn bộ bị anh bọc lại, mỗi ngày dặn dò cô ăn trái cây, không cho chơi di động thường xuyên, không cho thức đêm.

Còn lên trên mạng tra cái gì mà thực đơn cho thai phụ, học nấu ăn cho người mới bắt đầu...

Càng thêm đáng sợ chính là, người chưa bao giờ thích vận động như anh, bây giờ mỗi ngày đều kéo cô đi ra ngoài tản bộ, có đôi khi Mộc Miên lười, chết cũng không chịu ra cửa khi, Lâm Mộ An liền nửa kéo nửa ôm cô, giống hống tiểu hài tử muốn mang theo cô ra cửa.

Mộc Miên bị anh quản đến tính tình cũng càng lúc càng lớn, đặc biệt là đến thời kì bắt đầu nôn nghén muốn ăn không phân thời điểm, luôn là nửa đêm muốn ăn cái này ăn cái kia.

Lâm Mộ An mỗi khi bị đánh thức từ trong mộng cũng không hề tức giận, lập tức mặc quần áo chịu thương chịu khó ra đường mua cho cô.

Có đôi khi Mộc Miên lại sẽ đột nhiên có lương tâm, nhẹ giọng nói chuyện với anh, ngoan ngoãn được một đoạn thời gian, nhưng qua không bao lâu, lại biến trở về nguyên dạng, đoạn thời gian kia Lâm Mộ An bị cô tra tấn đến gầy một vòng.

Đến Triệu Huyên nhìn thấy cũng nhịn không được trách cứ cô vài lần.

Chuyện Mộc Miên mang thai cũng không có gạt bọn họ, Triệu Huyên lúc ấy ngoài miệng chưa nói cái gì, lại lập tức mua vé máy bay bay về nhìn cô.

Nghĩ là hai người trẻ tuổi không có kinh nghiệm, ban đầu bà tính toán nghỉ phép một đoạn thời gian để chiếu cố Mộc Miên, nhưng thấy dáng vẻ kia của Lâm Mộ An, lại yên lòng, thái độ đối với anh cũng hòa hoãn không ít.

Quan hệ của hai người cứ như vậy hòa hợp.

Qua vài tháng, lúc ăn Mộc Miên cũng ít nôn hơn nhiều, cũng ăn nhiều, chỉ là thường xuyên nửa đêm chân sẽ rút gân, lại còn có sưng vù, vì thế, Lâm Mộ An lại bắt đầu học mát xa, mỗi ngày giúp cô xoa chân khơi thông máu.

Hạ đi xuân tới, bảo bối tra tấn hai người mười tháng, rốt cuộc sinh ra.

Có thể là biết ba ba chiếu cố nó quá tốt trong thời gian thai ngén, cũng có thể là bởi vì công việc của Mộc Miên bận rộn, Lâm tiểu bảo phá lệ thích dính Lâm Mộ An, ăn cơm ngủ đều là muốn ba ba, chỉ có khi đói bụng muốn uống sữa, mới nhớ tới người mẹ kia của nó.

Lâm tiểu bảo từng ngày lớn lên, dung mạo cực kỳ giống ba ba nó, ngũ quan tinh xảo, gương mặt trắng nõn giống như là mới vừa trứng gà luộc vừa lột, mềm như bông lại bóng loáng tinh tế, làm người ta thích không buông tay.

Đặc biệt là khi mỗi lần bước đôi chân ngắn nhỏ ở trong phòng chạy tới chạy lui, Mộc Miên luôn là khống chế không được đem con ôm đến trong lòng ngực, trong miệng ồn ào nói tiểu tâm can của mẹ, tiểu bảo bối.

Lâm Mộ An ăn giấm của con, ban đêm đè cô chất vấn, “Rốt cuộc ai mới là tiểu tâm can tiểu bảo bối của em!”

Mộc Miên bị anh đâm cho ý thức tan rã, trong miệng kiều suyễn liên tục, than: “Anh anh anh, là anh, ưʍ.. Nhẹ chút…”

“Vậy kêu một tiếng nghe một chút ——”

“Tiểu tâm can… Tiểu bảo bối…”

Sau khi Lâm tiểu bảo cai sữa, Mộc Miên liền hoàn toàn tập trung vào công việc, Lâm Mộ An chiếu cố nó cũng không có một loạt chuyện lớn lớn bé bé, rất kỳ quái, người trước kia không thể tự sinh hoạt, làm ba ngược lại như thay đổi thành một người khác.

Thế nhưng có thể đem Lâm tiểu bảo chiếu cố cẩn thận tỉ mỉ, mỗi ngày cho con uống sữa, một ngày ba bữa ăn cái gì, dạy con nói chuyện, dẫn con ra cửa tản bộ, chuyện lớn chuyện bé làm vô cùng tinh tế.

Bởi vì truyện tranh của Lâm Mộ An cải biên thành điện ảnh nên vì vấn đề bản quyền nên anh phải đi công tác hai ngày, Mộc Miên xin nghỉ ở nhà mang Lâm tiểu bảo, khó có thể tưởng tượng, hoàn toàn rối loạn tay chân.

Cô cuối cùng đau đầu ngồi ở trên sàn nhà khóc lớn không thôi nhìn Lâm tiểu bảo, vẫn là lấy di động gọi Lâm Mộ An xin giúp đỡ.

Nghe Mộc Miên nói xong, Lâm Mộ An ở đầu kia liền chỉ huy cô pha sữa bột,mở TV, kêu cô ôm Lâm tiểu bảo ôm vào trong ngực, chậm rãi phe phẩy.

Quả nhiên, không bao lâu, cái tiểu đoàn tử kia lập tức ngừng khóc, hai tay ôm bình sữa hút, gương mặt trắng nõn vừa hút sữa, con ngươi đen nhánh ướt dầm dề, đôi mắt còn phiếm hồng.

Ngoan ngoãn như vậy đấy, cùng cái hỗn thế đại ma vương khóc không ngừng kia quả thực như hai người khác nhau.

Lâm Mộ An call video, Mộc Miên đem điện thoại đặt ở trên bàn trà, đem cô cùng con tất cả xuất hiện ở trong màn hình, anh nhìn hai người, thần sắc vô cùng mềm ấm.

Trong mắt nhu hòa có thể vắt ra nước.

“Con không khóc?”

“Ừm”, Mộc Miên cúi đầu nhìn trong tiểu đoàn tử trong ngực liếc mắt một cái, nó đang trợn to đôi mắt nhìn chằm chằm hai nhân vật trong TV, xem ngon lành.

Mộc Miên oán trách trừng mắt nhìn Lâm Mộ An, khẽ cáu: “Vừa thấy đến TV liền không khóc, đều do anh chiều nó.”

“Hai ngày này vất vả em rồi, anh đã đặt vé máy bay ngày mai anh về.” Lâm Mộ An ở kia đầu nhẹ nhàng cười ra tiếng, khóe miệng cong lên, đôi mắt hơi hơi cong lên, khuôn mặt trắng nõn tinh xảo tức khắc làm người không rời được mắt.

Cho dù đã làm cha, anh vẫn như bộ dáng kia.

Năm tháng không để trên người anh một tia dấu vết, vẫn là thiếu niên Mộc Miên quen biết lúc đầu.

Lúc ấy anh luôn mặc một thân đồng phục, đôi tay hờ hững cắm ở trong túi, trên lưng đeo cặp sách, dáng người đơn bạc, thần sắc nhạt nhẽo lạnh buốt.

Làm người ta kinh diễm lại si mê, lại làm người không dám tiếp cận.

Mà hiện tại, anh đang ở đối diện cô cười mềm ấm lại nhu hòa.

Đuôi mắt hơi kiều, giống trăng non cong lên, ánh mắt liễm diễm, phảng phất đựng đầy một mảnh tinh quang, làm nhân tình không tự kìm hãm được muốn luân hãm vào.

Mộc Miên nhịn không được lộ ra ý cười, nhẹ nhàng gật đầu.+

“Được, mẹ con em chờ anh về nhà.”

- -------TOÀN VĂN HOÀN--------
« Chương Trước