Chương 1: Chuyện xảy ra sau khi say

"Thiên Ức, lần này tổng giám đốc Toàn đãi tiệc, cô không thể không đi được."

Nam Thiên Ức duỗi tay ra một chút, trả lời trên điện thoại: "Biết rồi, tổ trưởng, tối mai tôi nhất định sẽ đi."

Ngoài cửa sổ kính sát đất, trời đã tối, đèn neon của thành phố lấp lánh, tạo nên cảnh náo nhiệt về đêm.

Nam Thiên Ức tắt máy tính, thu dọn đồ đạc rồi đứng dậy rời đi. Lúc bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, gió lạnh từ bên ngoài len lỏi vào cổ áo cao của cô.

"Xì~ lạnh quá." Cô rụt cổ lại, đội mũ lên.

Nam Thiên Ức định gọi một chiếc xe về nhà, nhưng nhìn thấy bóng dáng của Toàn Khuynh Từ từ xa, cô chậm lại.

Toàn Khuynh Từ là sếp của công ty cô, xinh đẹp, làm việc quyết đoán nhưng không thích cười, tạo cho người ta cảm giác rất lạnh lùng.

Cô ấy đang trò chuyện với một người, sau đó lên chiếc xe sang trọng màu đen, xe khởi động, cuốn theo bụi đường.

Nam Thiên Ức rời mắt, sự ấm áp dành cho tư bản ngồi trong xe, còn người làm việc cực khổ chỉ có thể đi xe điện giữa cơn gió lạnh.

Về đến nhà, mũi Nam Thiên Ức bị lạnh đến đỏ ửng, cô đi vào phòng tắm tắm nước nóng, cảm thấy ấm áp hơn nhiều.

Điện thoại vang lên, đồng nghiệp Hạ Ngôn gửi tin nhắn: "Bữa tiệc tối mai căng thẳng quá."

Nam Thiên Ức: "Căng thẳng gì chứ, tổng giám đốc Toàn có ăn thịt người đâu."

Hạ Ngôn: "Nhưng mà vẫn cứ thấy căng thẳng, lần đầu tiên ăn tối cùng tổng giám đốc Toàn mà."

Nam Thiên Ức và Hạ Ngôn là bạn cùng đại học, cả hai đều mới tốt nghiệp, làm việc ở công ty chưa lâu.

Hạ Ngôn: "Trời đông lạnh thế này không biết ai là người may mắn ngồi cạnh tổng giám đốc Toàn, chắc là sẽ bị đóng băng mất."

Nam Thiên Ức: "Cậu sao lại nghĩ người ta đáng sợ thế, tổng giám đốc Toàn chỉ là hơi lạnh lùng thôi."

Hạ Ngôn: "Không chỉ là hơi đâu, mà là rất rất lạnh."

---

Nam Thiên Ức vốn không thích tiệc tùng, lúc mới vào công ty, vì mới nên cô miễn cưỡng tham gia một lần, sau đó thì không muốn đi nữa. Tổ trưởng cũng hiểu, không làm khó cô.

Nhưng lần này khác, tổng giám đốc Toàn đứng ra mời, gần như tất cả mọi người trong công ty đều đến.

Nam Thiên Ức đến đúng giờ, chỉ còn chỗ bên cạnh Toàn Khuynh Từ là trống, cô sững sờ.

Không ngờ người "may mắn" đó lại là cô!

Toàn Khuynh Từ dùng ánh mắt ra hiệu cho cô ngồi xuống bên cạnh, Nam Thiên Ức chỉ còn cách khó khăn di chuyển đến chỗ cô ấy.

Cô nhìn Hạ Ngôn, trong mắt Hạ Ngôn đầy sự đồng cảm với cô.

Lúc này cô thực sự muốn rút lại những lời nói với Hạ Ngôn tối qua.

Toàn Khuynh Từ mặc dù chỉ mặc đồ thường ngày nhưng không che giấu được khí chất lạnh lùng của cô ấy, hơn nữa vì sự uy nghiêm của sếp, mọi người trên bàn ăn đều rất nghiêm túc.

Điều này khiến Nam Thiên Ức ngồi cạnh Toàn Khuynh Từ càng thêm căng thẳng.

Nam Thiên Ức cũng chỉ từng thấy Toàn Khuynh Từ trong các cuộc họp lớn, nhìn trộm cô ấy không ít lần, nhưng đây là lần đầu tiên cô ở gần đối phương như vậy.

Thậm chí còn ngửi thấy hương thơm nhè nhẹ của hoa nhài từ Toàn Khuynh Từ.

Thôi, nhịn một chút sẽ qua thôi, Nam Thiên Ức nghĩ.

Toàn Khuynh Từ thấy cô mãi không động đũa, nhẹ giọng nói: "Ăn đi chứ?"

“Hả?" Nam Thiên Ức vẫn đang đắm chìm trong hương hoa nhài, không phản ứng kịp, ánh mắt vô tình chạm phải Toàn Khuynh Từ.

Toàn Khuynh Từ có đôi mắt đào hoa, thoạt nhìn rất dịu dàng, nhưng dưới sự áp đảo của khí chất mạnh mẽ và thân phận sếp lớn, Nam Thiên Ức nhanh chóng dời ánh nhìn.

Cô ngượng ngùng đưa tay lấy chút canh, không biết do quá căng thẳng hay vì bị lạnh, tay Nam Thiên Ức rất cứng ngắc, không cẩn thận làm đổ một giọt canh lên áo khoác của Toàn Khuynh Từ.

... Trái tim nhảy lên cổ!

Canh nhạt màu, thấm vào áo bông, không để lại dấu vết gì.

Nam Thiên Ức lấy giấy ăn trên bàn nhưng không có cơ hội dùng, đành giả vờ lau miệng.

Có lẽ vì cảm nhận được ánh nhìn của Nam Thiên Ức, Toàn Khuynh Từ cũng chuyển ánh mắt sang cô.

Nam Thiên Ức chỉ cảm thấy ánh mắt bên cạnh nóng bỏng... mồ hôi cũng bắt đầu túa ra...

Dưới sự dẫn dắt của giám đốc, không khí trên bàn ăn dần trở nên sôi động.

Có người uống rượu, quên mất sự hiện diện của tổng giám đốc Toàn, nói đùa như thường ngày trong công ty, khiến Nam Thiên Ức cũng lo lắng thay.

Toàn Khuynh Từ nhận thấy sự không thoải mái của cô, nhẹ nhàng vỗ tay trái của cô dưới bàn, như muốn an ủi cô đừng căng thẳng quá.

Nam Thiên Ức bất ngờ ngẩng đầu nhìn thấy đường nét rõ ràng trên hàm dưới của Toàn Khuynh Từ, có chút ngượng ngùng, lại cúi đầu.

Cô xoa xoa lòng bàn tay ẩm ướt... Hic, đổ mồ hôi rồi.

Có người mời Nam Thiên Ức uống rượu, cô đứng dậy cùng mọi người uống hết một ly.

Nam Thiên Ức vốn không muốn uống nhiều, nhưng tổ trưởng và giám đốc mời rượu, cô không thể từ chối nên đành uống cạn.

Cô ấy tửu lượng rất kém, chỉ vài ly đã làm khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng.

Cồn có thể làm tê liệt hệ thần kinh của con người, sau khi say, tiếng ồn ào bên ngoài trở thành âm thanh nền.

Khoảnh khắc Toàn Khuynh Từ an ủi cô vừa rồi như một giấc mơ, không chân thực chút nào.

Sau bữa tiệc, Hạ Ngôn nói muốn đưa cô về, nhưng Nam Thiên Ức nói không cần, cô có thể tự gọi xe.

Bên lề đường, cô giơ tay bắt một chiếc xe, rồi nói tạm biệt với Hạ Ngôn rồi lên xe.

"Tài xế, đến khu dân cư Dương Gia."

Nói xong, Nam Thiên Ức tựa vào ghế, qua cửa sổ xe cô thấy Hạ Ngôn vẻ mặt như thấy trời sập.

Nam Thiên Ức không hiểu, nghiêng đầu một chút, rồi tựa vào ghế ngủ thϊếp đi.