Chương 67: Phiên ngoại 1

"Sinh...sinh con?" Lâm Văn và Dương Vân đều có chút ngạc nhiên nhìn Trương Dao.

"Uhm, không lẽ các cậu không muốn có một đứa con của mình hay sao?" Trương Dao nhìn Lâm Văn và Dương Vân nói.

"Trương Dao, cậu không nghĩ đến, hai nữ nhân thì làm sao có con?" Đầu óc Lâm Văn vẫn rất bình tĩnh, loại chuyện này cô vẫn chưa nghĩ đến.

Dương Vân cũng nhìn Trương Dao, chờ lời giải thích của nàng, bởi vì Dương Vân cảm thấy Trương Dao cũng không phải ngu ngốc, loại chuyện này nàng sẽ không đặt tâm huyết mà nói bậy, chắc chắn có căn cứ.

"Là thật, y học hiện nay đã có nhà khoa học dùng máu của hai người tạo ra tế bào cùng kết hợp, đem ra ngoài nuôi dưỡng một thời gian thì đem trở lại trong cơ thể, vẫn giống như người bình thường mang thai mười tháng, có thể sinh ra một cục cưng khỏe mạnh nha, nhưng mà bởi vì thiếu nhiễm sắc thể cho nên chỉ có thể sinh bé gái"

"Thật hay giả?" Lâm Văn có chút khó tin hỏi.

"Đương nhiên là thật rồi, hôm đó bọn họ thảo luận vấn đề này, Vương Khiết lén đến hỏi mình, y học hiện đại thì vẫn cấm, nhưng mà bệnh viện Hắc Nhai của Vương Khiết có thể làm được, sẽ không bị phát hiện" Trương Dao thần bí cười ha ha nói.

"Chuyện này.... có gì nguy hiểm không?" Lâm Văn còn lo lắng hơn cả Trương Dao.

Trương Dao vừa nghe có thể sinh cục cưng cho Vương Khiết thì tâm tình không gì sánh kịp, vội chạy tới nói cho Lâm Văn và Dương Vân, muốn chia sẽ với họ tin tức thật kích động này.

"Địch nói hẳn là không có, nhưng mà lúc mới mang thai, phản ứng so với những người mang thai thông thường sẽ nhiều hơn, ngoài ra thì vẫn giống như những người khác mang thai"

"Chuyện này...." Lâm Văn có chút xao động.

"Sao cậu không sinh trước một đứa thử xem" Dương Vân nhìn bộ dạng tiểu oai hùng của Trương Dao nói.

"Mình...mình muốn chia sẽ với các cậu trước tiên" Thật ra trong lòng Trương Dao cũng có chút không chắc chắn, tuy rằng Địch nói thật nhẹ nhàng, nhưng dù sao y học cũng cấm chuyện này, Trương Dao vẫn có chút sợ hãi. Nhưng mà nàng lại rất muốn mình có thể có một cục cưng đáng yêu giống Vương Khiết, nghĩ đến tiểu bảo bảo không biết là giống nàng hay giống Vương Khiết liền làm cho lòng Trương Dao kích động vô cùng.

"Vậy cậu và Lâm Văn sinh trước đi" Dương Vân lớn tiếng nói.

"Tại sao cậu không muốn sinh?" Cả Trương Dao và Lâm Văn đều hỏi.

"Mình? Đương nhiên mình cũng muốn, cả ba cùng sinh em bé thì ai chống chọi công ty đây, cho nên hai người sinh trước đi, mình và Vương Khiết quản lý công ty, chờ khi các cậu khôi phục thì tới lượt mình" Dương Vân ra vẻ vì bạn tốt hy sinh. Nhưng thật ra thì trong lòng cô đã có chút tính toán rồi, nếu Lâm Văn và Trương Dao sinh mà không có vấn đề gì thì cô sẽ sinh, hắc hắc. Trong lòng Dương Vân cười trộm.

"Dương Vân, cậu thật là người tốt không điều kiện" Trương Dao xúc động ôm chầm Dương Vân.

"Đâu có, đâu có" Dương Vân có chút xấu hổ cười cười.

Vì thế nên Trương Dao và Lâm Văn trở về cùng Vương Khiết và Triển Phong bàn bạc. Triển Phong và Vương Khiết đều cảm thấy nếu như Lâm Văn và Trương Dao nguyện ý thì họ cũng không thành vấn đề, vì thế cả bốn người cùng hẹn nhau đi vào bệnh viện Hắc Nhai.

Trước tiên Địch làm kiểm tra cơ thể cho Trương Dao và Lâm Văn, sau đó thì bốn người đều phải rút 200cc máu, hai tháng sau sẽ quay trở lại.

"Không có vấn đề gì chứ?" Vừa ra khỏi bệnh viện Triển Phong liền hỏi Vương Khiết.

"Phương diện này tôi cũng không hiểu lắm, nhưng mà tôi tin tưởng y thuật của Địch" Vương Khiết vẫn không nói với Triển Phong một chuyện, ba tháng đầu mang thai sẽ có phản ứng rất lớn, chờ đến sau ba tháng thì sẽ vững vàng không có gì xảy ra.

Hai tháng sau Trương Dao và Lâm Văn thuận lợi đem phôi thai cấy vào người, một tháng đầu cũng không có gì khác thường, Địch cho hai người nửa tháng đến kiểm tra một lần, bảo vệ thai nhi thuận lợi lớn dần.

—-

"Trương Dao, Trương Dao, em không sao chứ?" Vương Khiết vỗ vỗ lưng cho Trương Dao.

"Em...." Trương Dao nói chưa xong thì đã bắt đầu cuối xuống bồn cầu nôn mửa, đem tất cả những gì còn trong dạ dày đều nôn ra ngoài, điều này làm Vương Khiết vô cùng đau lòng.

Rốt cuộc Trương Dao cũng nôn xong, Vương Khiết ôm nàng đặt trên giường. Tuy nói mới vừa mang thai gần hai tháng, nhưng mà phản ứng của Trương Dao vô cùng lớn, nàng cũng sắp không thể đi làm được nữa. Bình thường người khác mang thai hai ba tháng nhìn cũng không ra, đi làm hay đi dạo phố vẫn như người bình thường. Còn Trương Dao thì mỗi ngày đều nôn mửa rất nhiều lần, ngoài ra buổi tối còn khó ngủ, cũng may ban ngày thì có thể ngủ được. Vương Khiết bàn với Trương Dao quay về biệt thự sống, ở đó còn có chú Võ, ban ngày có thể chiếu cố nàng, Vương Khiết còn đặc biệt mới một hộ lý từ bệnh viện Hắc Nhai đến chăm sóc cho Trương Dao 24/24. Chỉ sợ nàng có chuyện gì.

Buổi tối Trương Dao ngủ không được nên ban ngày luôn nhắc tới "Vương Khiết, đều tại Vương không tốt" Trương Dao vừa đánh Vương Khiết vừa mắng cô.

"Đúng đúng đúng, là tôi không tốt, tôi biết em khó chịu, tôi giúp em nhuận khí nha" Vương Khiết cưng chìu dỗ dành Trương Dao, không ngừng giúp nàng xoa lưng. Vương Khiết biết Trương Dao cả người không thoải mái, thật sự khó chịu mới nói như vậy, có khi Trương Dao cũng nói lớn là không cần đứa nhỏ này, nhưng mà thật ra nàng là người trông chờ cục cưng nhất, cho nên Vương Khiết đều muốn an ủi nàng nhiều hơn.

Mỗi ngày Trương Dao đều chịu áp lực không nhỏ, còn Lâm Văn thì đỡ hơn một ít, ngoại trừ phản ứng khi mang thai, thì bên ngoài cũng không có gì thay đổi quá lớn. Phụ nữ có thai phải ăn cơm thật nhiều, nhưng mà Lâm Văn thì ngược lại, cô ăn gì cũng không vô. Điều này làm ba mẹ Triển cùng ba mẹ Lâm đều vô cùng lo lắng, phụ nữ có thai không ăn thì làm sao mà được, cục cưng trong bụng làm sao có dinh dưỡng hấp thu. Vì thế, ngày nào vυ" Trần cũng nấu cháo cho Lâm Văn, đa dạng phong phú các món, mẹ Lâm cũng làm đồ ăn mà Lâm Văn thích nhất mang tới Triển gia. Bởi vì lo Triển Phong và Lâm Văn không có kinh nghiệm, cho nên muốn cả hai về nhà họ Triển để họ có thể chăm sóc. Dù sao mẹ Triển cũng là người từng trải, khẳng định sẽ biết chăm sóc hơn Triển Phong.

Lâm Văn nhìn một bàn đồ ăn đa dạng trước mắt, màu sắc hấp dẫn, mùi vị mê người, đáng tiếc là Lâm Văn không muốn ăn chút nào. Nhưng mà nhìn thấy mẹ cô và mẹ Triển nhìn mình với vẻ mặt chờ mong, Lâm Văn cố miễn cưỡng ăn một chén cháo và uống nửa chén canh.

"Mẹ Triển, mẹ, con lên lầu nghỉ đây" Lâm Văn ăn cháo xong thì liền đi về phòng mình.

"Được, nhanh lên phòng nghỉ ngơi đi con, phụ nữ có thai phải nghỉ ngơi nhiều mới được" Mẹ Triển đạp Triển Phong một cái "Nhanh đỡ Lâm Văn lên lầu, con đừng chỉ lo ngồi đó ăn" Mẹ Triển không khách khí dạy dỗ Triển Phong.

Triển Phong vội buông chén xuống, đỡ Lâm Văn lên lầu. Mời vừa vô phòng thì Lâm Văn đã chạy thẳng vào nhà vệ sinh, đem toàn bộ những gì vừa ăn xong nôn hết ra ngoài.

"Lâm Văn, em không sao chứ, mỗi ngày ăn xong đều nôn hết là không được a" Vẻ mặt Triển Phong lo lắng đứng một bên giúp Lâm Văn nhuận khí.

"Không...không sao đâu, em không muốn mẹ lo lắng" Lâm Văn khó khăn nói thành câu.

"Để Phong bế em lên giường" Triển Phong ôn nhu ôm Lâm Văn đặt trên giường lớn, nhẹ nhàng vuốt ve bụng Lâm Văn. Mới mang thai gần hai tháng nên bụng vẫn chưa lớn, nhưng mà Triển Phong vẫn thích vuốt ve bụng Lâm Văn mỗi ngày, giống như sờ cực cưng nhiều thì sẽ nhanh chào đời vậy.

Mỗi lần Lâm Văn nhìn thấy Triển Phong ôn nhu vuốt ve bụng mình như vậy thì cô cảm thấy tất cả đều đáng giá.

"Phong nói thử xem sau này con chúng ta sẽ đặt tên gì?" Lâm Văn nhìn Triển Phong nói. Bởi vì thiếu một nhiễm sắc thể cho nên chắc chắn sẽ sinh con gái, chuyện này làm mẹ Triển và mẹ Lâm mỗi ngày đều hẹn nhau ra ngoài mua sắm quần áo cho cháu nội và cháu ngoại bảo bối của mình.

"Triển Vũ Hinh thế nào? Vũ trong lông vũ, Hinh trong ôn nhu, ấm áp. Rất có ý nghĩa" Vì muốn đặt tên cho con gái bảo bối mà Triển Phong tốn rất nhiều công phu, mẹ Triển còn mời người suy nghĩ đặt tên cho cháu nội.

"Uhm, rất êm tai, Vũ Hinh, Vũ Hinh" Lâm Văn nhẹ nhàng nhớ kỹ tên của con gái mình.

—-

"Vương Khiết, Vương Khiết, em muốn ăn tôm" Đã hơn nửa đêm mà Trương Dao còn lôi Vương Khiết từ trên giường dậy, ồn ào đòi ăn tôm.

Vương Khiết hết cách, cô chỉ có thể rời giường đi xuống bếp làm tôm cho Trương Dao ăn, Trương Dao thích ăn thì cô chẳng nề hà gì, nhưng khi làm xong nàng chỉ ăn hai con thì ngưng không ăn nữa. Điều này làm Vương Khiết bực bội vô cùng.

"Vương Khiết, Vương đang làm gì vậy? Thái độ gì đây, không hài lòng em phải không?" Trương Dao thấy Vương Khiết tỏ vẻ không vui, nàng lập tức ồn ào lên.

"Không có, không có, sao như vậy được, em không thích ăn tôm thì ngày mai tôi làm món khác cho em ăn" Vương Khiết vội giải thích.

"Vậy thì được, Vương Khiết, phải nhớ rõ cho em. Em đang mang thai con gái của Vương đó, vừa rồi là con gái chúng ta ăn chứ em không có muốn ăn nha"

"Mặc kệ ai ăn cũng được, tôi cũng cam tâm tình nguyện làm" Bây giờ Vương Khiết cũng học được cách nói bóng bẩy để dỗ dành Trương Dao.

"Vậy thì tốt. Vương Khiết, Vương định đặt tên con chúng ta là gì?" Trương Dao trở mặt so với lật sách còn nhanh hơn. Vẻ mặt đầy nhu tình ôm lấy Vương Khiết hỏi.

"Vương Ngạn Hi được không?" Vương Khiết ôm Trương Dao nằm xuống nói.

"Chữ Hi [曦] rất khó viết, cục cưng phải vài tuổi mới viết được chữ này" Trương Dao lo lắng vì chuyện này.

"Cục cưng của chúng ta nhất định là rất thông minh, em nói có đúng không?" Vương Khiết ôm Trương Dao có chút hưng phấn nói.

"Đúng vậy, cũng không biết là do ai sinh à nha" Trương Dao cũng ôm lấy Vương Khiết vui vẻ nói.

—-

"A....Vương Khiết. Em đau quá" Trương Dao nắm tay Vương Khiết hét thật to.

"Trương Dao, em đừng sợ, đừng sợ nha, sẽ nhanh ra thôi" Vương Khiết khẩn trương cầm tay Trương Dao, lúc này khí lực của Trương Dao thật dọa người, tay Vương Khiết đã bị nàng bấm đến sắp chảy máu.

Trên đời có nhiều chuyện trùng hợp, hộ lý của Vương Khiết thuê về chăm sóc cho Trương Dao xin phép về nhà có việc, không ngờ rằng vừa đi thì Trương Dao bắt đầu đau bụng, dọa Vương Khiết hốt hoảng một phen.

Địch nhanh chóng mang theo bác sỹ phụ sản của bệnh viên Hắc Nhai chạy đến "Nhanh đưa đến bệnh viện, sắp sanh rồi" Một bác sỹ phụ sản nói.

Vương Khiết vội vàng cùng Địch bế Trương Dao ra xe, đi thẳng đến bệnh viện Hắc Nhai.

Dương Vân nhận được tin tức cũng liền gọi cho Lâm Văn, không lâu sau cũng có mặt tại bệnh viện.

"Cô đừng vào" Địch ngăn Vương Khiết lại, sau đó cùng vài vị bác sỹ nữa đi vào phòng mổ.

"Vương Khiết, Trương Dao sao rồi, sinh chưa?" Dương Vân, Lâm Văn và Triển Phong cũng lục tục chạy tới.

"Chưa"

"Đã bao lâu rồi?"

"Mới được một chút" Tâm trạng Vương Khiết bất ổn, không còn chút bình tĩnh nào như thường ngày, trả lời Dương Vân cũng có chút máy móc.

"Đừng gấp, Trương Dao không có việc gì đâu" Dương Vân vừa nói xong thì liền nghe thấy tiếng Trương Dao hét to từ bên trong vọng ra, âm thanh này tuyệt đối còn cao hơn cả âm nữ cao. Lâm Văn sợ đến mức nắm chặt tay Triển Phong không buông.