Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chi Diện Than Vương Vs Hỏa Bạo Dao

Chương 70: Phiên ngoại 4 - END

« Chương Trước
"Trương Dao, Dương Vân, ngày mai tới nhà mình ăn đồ nướng đi, đã lâu không thấy Ngạn Hi và Nhã Tĩnh của hai cậu" Lâm Văn chống cằm nhìn Trương Dao và Dương Vân nói.

"Được, đã lâu chúng ta không tụ tập. Kể từ khi có bảo bối rồi ai cũng bận tối mắt tối mũi" Dương Vân cười nói.

"Được, để mình dẫn Ngạn Thần cùng đi" Chuyện Trương Dao nhận nuôi Ngạn Thần, Dương Vân và Lâm Văn cũng biết, nhưng họ vẫn chưa thấy qua đứa bé này.

"Quyết định như vậy nha"

Chủ nhật, Vương Khiết và Trương Dao mỗi người nắm tay một đứa, hai nhóc con cầm tay nhau đi vào nhà Lâm Vân.

"Trương Dao và Vương Khiết tới rồi, Ngạn Hi lại đây cho dì ôm một cái nào" Dương Vân chạy lại ôm lấy Ngạn Hi.

"Đứa bé này tên Ngạn Thần đây sao? Giống cậu thật nha Vương Khiết" Dương Vân ôm Ngạn Hi nhìn Vương Ngạn Thần nói.

"Đúng nha, đúng nha, cô xem ánh mắt này thật đúng là giống hệt Vương Khiết" Triển Phong đột nhiên không biết từ đâu xuất hiện.

"Phải không đó? Sao mình thấy không giống, mình còn thấy con bé giống mình đó chứ" Trương Dao cười vui vẻ nói.

"Ngạn Thần chào hai dì đi con" Trương Dao chỉ Dương Vân và Lâm Văn cho Ngạn Thần.

"Chào hai dì" Ngạn Thần ngoan ngoãn kêu lên.

"Tới đây nào các bạn nhỏ, ra vườn hoa chơi nha" Lâm Văn nói với bốn đứa trẻ.

"Ngạn Hi, Ngạn Hi, chúng ta ra vườn hoa chơi đi" Vũ Hinh từ bên ngoài chạy vào lôi kéo tay Ngạn Hi đi.

"Chờ một chút, đợi tiểu Thần với. Tiểu Thần, tiểu Thần chúng ta cùng đi vườn hoa chơi đi" Ngạn Hi nắm tay tiểu Thần cùng nhau chạy ra vườn hoa.

"Đây là tiểu Thần của mình, chị ấy sẽ bảo vệ mình" Ngạn Hi nghễnh đầu kiêu ngạo nói. Ngạn Hi thấy Vũ Hinh và Nhã Tĩnh đều không có ai bảo vệ, điều này làm cô bé càng thêm đắc ý.

"Tiểu Thần, mình tên là Vũ Hinh, nhà mình rất nghèo, rất nghèo đó, mình đói bụng mấy ngày rồi, cậu có gì cho mình ăn không?" Vũ Hinh vừa nhìn thấy một người lạ không quen, lập tức bày ra một bộ đáng thương đi hỏi Ngạn Thần muốn xin đồ ăn vặt.

Còn Nhã Tĩnh thì ngồi một bên trên ghế, tay cầm một quyển sách bé bé, nhìn về hai người chị kia, cũng không để ý tới màn diễn quen thuộc của Vũ Hinh nữa.

Tiểu Thần vừa nghe có người muốn lấy quà vặt từ trong tay mình thì vội vàng bảo vệ túi áo kêu lên "Mình... mình cũng rất nghèo, không có đồ ăn đâu"

Vũ Hinh vừa nhìn tiểu Thần khó dụ như vậy, lại chuyển sang Ngạn Hi "Tiểu Ngạn Hi, cậu cho mình ăn bánh đi, mình bị đói mấy ngày rồi" Vũ Hinh lại giả bộ làm ra bộ dạng đói sắp xỉu nói với Ngạn Hi.

Ngạn Hi dễ tin người, lục tìm trong túi áo, mới phát hiện lúc ra cửa đã đem toàn bộ bánh kẹo đưa cho Ngạn Thần giữ "Mình đem cho tiểu Thần giữ rồi " Ngạn Hi nhìn tiểu Thần nói.

"Vậy cậu gọi tiểu Thần cho mình ăn với" Vũ Hinh vẫn nhìn chằm chằm Ngạn Hi không thôi.

"Tiểu Thần" Ngạn Hi nhẹ nhàng kêu lên "Cho Vũ Hinh ăn một chút đi, bạn ấy rất đáng thương, đã mấy ngày chưa được ăn" Ngạn Hi chính là dễ lừa gạt như vậy, Vũ Hinh tùy tiện nói mấy câu cô bé liền tin.

"Không ... không được , đây là bánh của chúng ta mà" Đối với phương diện ăn uống tiểu Thần luôn luôn là rất khẩn trương, trước kia sợ đói, cho nên bây giờ bất kể lúc nào, tiểu Thần cũng để trong túi một ít đồ ăn, nếu không đói bụng cũng sẽ để cho yên tâm.

"Ngạn Hi nói cho mình ăn mà" Vũ Hinh thấy tiểu Thần chậm chạp không chịu lấy đồ ăn ra, một bước nhảy qua tiến lên nói. Vũ Hinh luôn dùng nụ cười của mình mê hoặc trẻ con cũng như người lớn, chỉ cần cô bé mở miệng thì thứ gì cũng có, bây giờ đột nhiên gặp người khó giải quyết làm Vũ Hinh vô cùng tức giận, đưa tay giật lấy đồ ăn trong túi của tiểu Thần.

Dù sao thì tiểu Thần cũng lớn hơn Vũ Hinh hai tuổi, mặc dù thiếu ăn lâu ngày, nhìn cũng không cao lắm, nhưng so về khí lực thì Vũ Hinh sợ rằng còn không phải là đối thủ của tiểu Thần, tiểu Thần dùng một chút lực liền đem Vũ Hinh đẩy ngã trên đất.

Vũ Hinh vừa thấy mình bị thua thiệt thì khóc lên, chạy vào nhà gọi cứu binh.

"Tại sao con không có tiền đồ chút nào vậy Vũ Hinh, đánh người ta không được lại khóc chạy về" Triển Phong dạy dỗ Vũ Hinh khi nhìn thấy con bé chạy vào mách.

"Tiểu Thần, chuyện gì vậy con, Vũ Hinh nói con đẩy con bé" Triển Phong nhìn tiểu Thần hỏi.

Tiểu Thần vừa thấy Vũ Hinh dẫn ba ba chạy tới, một bộ lo lắng làm mọi người thấy rất tội nghiệp.

Tiểu Thần có chút sợ nắm chặt túi đồ ăn, cảnh giác nhìn ba ba của Vũ Hinh.

Từ xa Trương Dao đã nhìn thấy mấy đứa trẻ cãi nhau, sau đó thấy Triển Phong đi tới, tiểu Thần liền đặc biệt khẩn trương, nàng cũng vội vàng chạy tới .

"Tiểu Thần, thế nào, nói mẹ nghe xảy ra chuyện gì ?" Trương Dao chạy đến đem tiểu Thần ôm lại nhẹ nhàng trấn an.

"Trương Dao, con gái cô đẩy ngã con gái của tôi, cô xem trên tay trên người đều là cỏ" Triển Phong vội vàng ôm Vũ Hinh tới cho Trương Dao nhìn trên người và trên tay con bé.

"Hứ, Triển Phong tôi cho cô biết, nhất định là con gái cô chọc tiểu Thần trước, cũng không biết cô dạy con thế nào, rõ ràng trong nhà có tiền như vậy, hết lần này tới lần khác đứa nhỏ này liền thích khóc than mình nhà nghèo, vừa nhìn cũng biết giống như cô, thích chiếm tiện nghi" Trương Dao không thể để con gái bảo bối của mình bị con gái Triển Phong khi dễ được.

"Trương Dao, cô đừng ngậm máu phun người a, chớ ỷ vào Vương Khiết cưng chìu cô, cô liền có thể tùy tiện đổ thừa người khác" Triển Phong cũng không chịu thua nói.

Tiếng cãi vả của hai người nhanh chóng làm cho Lâm Văn, Vương Khiết và Dương Vân cũng chạy tới.

"Sao rồi, mấy đứa nhỏ chơi với nhau thì nháo nháo một chút có sao đâu, hai người các cậu lớn rồi cũng cãi nhau nữa" Dương Vân buồn cười nhìn Trương Dao và Triển Phong, hai người này giống như là trẻ con chưa lớn, vừa thấy mặt đã cãi không ngừng.

"Vương Khiết, Vương nhìn kìa, Vũ Hinh khi dễ tiểu Thần nhà chúng ta"

"Cô nói bậy, là tiểu Thần khi dễ Vũ Hinh nhà tôi"

Tiểu Thần rất khẩn trương nhìn Vương Khiết và Trương Dao, sợ các nàng bởi vì mình không cẩn thận đẩy Vũ Hinh mà không thương mình nữa, cô bé sợ cảnh sống những ngày phải chịu đánh đập và không có cơm ăn như trước kia. Đột nhiên tiểu Thần oa một tiếng khóc lớn, vừa khóc còn vừa nói "Mẹ đừng ... đừng bỏ mặc con, sau này tiểu Thần nhất định sẽ ngoan ngoãn, sẽ không ... sẽ không đẩy ngã bạn ấy nữa, oa —— " tiểu Thần đặt mông ngồi dưới đất khóc rống không dứt.

Lần này cũng làm cho Triển Phong cũng sợ hết hồn, Trương Dao vội vàng ngồi xổm người xuống ôm tiểu Thần an ủi "Tiểu Thần ngoan, đừng khóc đừng khóc, mẹ sẽ không bỏ mặc con, mỗi ngày ba ba cũng sẽ làm rất nhiều rất nhiều đồ ăn ngon cho con ăn, có được hay không" Trương Dao vừa vỗ sau lưng tiểu Thần vừa nói.

"Thật....thật không ba ba?" Tiểu Thần nhìn Vương Khiết hỏi.

"Thật, mỗi ngày ba ba sẽ làm đồ ăn ngon cho các con ăn, nhưng mà sau này cũng con không thể đẩy các bạn nữa nha" Vương Khiết nhẹ nhàng nói.

"Dạ...dạ, tiểu Thần sẽ không đẩy bạn nhỏ nữa" tiểu Thần vội vàng nói.

"Nhã Tĩnh, nói cho mẽ biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Dương Vân lại ôm con gái, ôn nhu hỏi.

Nhã Tĩnh đóng quyển sách lại, chậm rãi nói "Vẫn là chiêu cũ, Vũ Hinh muốn xin kẹo của Ngạn Hi, nhưng mà kẹo của Ngạn Hi đều ở chỗ tiểu Thần, tiểu Thần không chịu cho, Vũ Hinh muốn đi cướp, vì vậy liền bị tiểu Thần đẩy ngã" Dáng vẻ Nhã Tĩnh y như người lớn, khẩu khí thành thục chững chạc, hiểu chuyện như một đứa trẻ mười tuổi.

Lâm Văn vừa nghe con gái mình lại đi chọc con người ta, cô liền đến cạnh tiểu Thần nói "Tiểu Thần, Vũ Hinh không hiểu chuyện, con đừng khóc nữa nha"

"Vũ Hinh" Mặt Lâm Văn lạnh lùng gọi.

Vũ Hinh sợ hãi lôi kéo tay của Triển Phong, khuôn mặt nhỏ nhắn xụ xuống, ở nhà Vũ Hinh sợ nhất chính là mẹ, ba ba tốt nhất, chuyện gì cũng theo ý mình, bây giờ mẹ dử dội như vậy gọi mình, tám phần là không có chuyện gì tốt, tuy sợ mẹ nhưng Vũ Hinh cũng chậm rãi đi lại.

"Con lại nói xin lỗi tiểu Thần, sau này không cho phép đòi kẹo của Ngạn Hi và tiểu Thần nữa, trong nhà nhiều bánh kẹo như vậy con không ăn, tại sao lại thích đi xin người khác" Điểm này Lâm Văn cũng cảm thấy rất kỳ lạ, Vũ Hinh thích ăn quà vặt, Triển Phong mua rất nhiều để trong nhà, nhưng mà cho tới bây giờ Vũ Hinh cũng không ăn. Mỗi lần ngoài là lại đi lừa người khác lấy quà vặt, miệng lưỡi ngọt ngào ai cũng tưởng là con bé đã bị bỏ đói mấy ngày.

Vũ Hinh không tình nguyện đi tới trước mặt tiểu Thần, không được tự nhiên nói "Tiểu Thần, xin lỗi nha"

"Tiểu Thần, con cũng nói xin lỗi Vũ Hinh đi, sau này không được đẩy ngã bạn nữa" Vương Khiết đứng sau lưng tiểu Thần nói.

"Vũ ... Vũ Hinh, thật xin lỗi, mình ... sau này mình cũng không đẩy cậu nữa"

"Tốt rồi, tốt rồi, chúng ta vào ăn thịt nướng thôi" Dương Vân dẫn Nhã Tĩnh và mấy đứa nhỏ vào nhà.

Tiểu Thần đi nhanh lên lôi kéo tay Ngạn Hi nói "Nhanh lên một chút, Ngạn Hi chúng ta đi ăn thịt nướng đi, chậm sẽ không còn đó" Hai đứa nhỏ vừa nói chuyện vừa chạy theo Dương Vân.

Trương Dao khổ sở nhìn Vương Khiết. Vương Khiết ôm nàng dịu dàng nói "Em yên tâm, sau một thời gian nữa sẽ tốt thôi"

"Vũ Hinh, sau này không cho phép con xin bánh kéo của bạn nhỏ khác, nghe không" Lâm Văn cũng nhẹ giọng nói.

"Dạ, con biết rồi, sau này con không dám nữa" Vũ Hinh mới vừa thấy tiểu Thần khóc thảm như vậy cũng có chút sợ hãi nói.

"Vậy chúng ta cũng đi vào ăn đi" Triển Phong ôm lấy Vũ Hinh và Lâm Văn đi vào.

Bốn đứa nhỏ lần đầu tiên gặp nhau trong cảnh tượng như vậy.

—-

"Tiểu Thần, Ngạn Hi. Có chú Cương nè, chú Địch, Chú Hiên và đì Hi nè. Các con muốn theo người nào học tập?" Vương Khiết gọi Ngạn Thần và Ngạn Hi ra hỏi.

"Con muốn theo chú Cương học kéo đàn violon" tiểu Thần có chút khẩn trương nói.

"Wow, tiểu Thần muốn học kéo đàn violon nha, tại sao vậy?" Vương Khiết thật tò mò tại sao tiểu Thần sẽ thích đàn violon chứ.

"Bởi vì Ngạn Hi nói em ấy thích nghe" Tiểu Thần nói thật rõ ràng.

"Ngạn Hi" Vương Khiết nhìn Ngạn Hi nói "Con thích đàn violon, tại sao không chịu học cùng chú Cương?"

"Con chỉ thích nghe, không thích học" Ngạn Hi quệt mồm nói với Vương Khiết.

"Vậy Ngạn Hi muốn học với ai?"

"Chú Hiên" Ngạn Hi không chút do dự trả lời.

"Ừ? Tại sao vậy chứ?" Vương Khiết khó hiểu vì sao Ngạn Hi lại muốn cùng Hiên học luật.

"Bởi vì chú Địch rất hung dữ, con sợ lắm. Dì Hi thì mỗi ngày đều nhìn máy vi tính, không thú vị. Còn chú Hiên là tốt nhất, chịu theo con đi chơi, cho nên con quyết định đi theo chú Hiên học tập" Ngạn Hi không chút che giấu động cơ của mình.

"......" Vương Khiết không nói nên lời, nhìn Ngạn Hi và tiểu thần ngây thơ, Vương Khiết quyết định tôn trọng lựa chọn của các con mình.

Vì thế mà hai đưa trẻ bị tách ra, đưa đến chỗ Cương và Hiên để chúng học tập. Tiểu Thần đi theo Cương lưu diễn khắp nơi trên thế giớ, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày chỉ có không tới một tháng thời gian có thể trở về bên cạnh Vương Khiết cùng Trương Dao.

Còn Ngạn Hi thì đi theo Hiên sang Anh học tập, một năm cũng chỉ có thời gian cực kỳ ít ỏi có thể trở về nhà nhìn mẹ và ba ba.

Nhưng mà vào ngày sinh nhật của bốn người, bất kể tiểu Thần hay Ngạn Hi có nhiều bận rộn nhiều mệt mỏi thì cũng sẽ chạy về nhà cùng ba ba và mẹ chúc mừng. Tiểu Thần không biết mình sinh ra lúc nào, vì vậy Vương Khiết và Trương Dao quyết định chọn ngày mà họ nhận nuôi tiểu Thần là ngày sinh nhật của cô bé.

Vũ Hinh và Nhã Tĩnh cũng được ba mẹ đưa đi học tập ở những đất nước khác nhau, bốn đứa trẻ thỉnh thoảng sẽ liên lạc với nhau một chút thông qua email, ngày thường chỉ biết học tập và nghiên cứu nên có rất ít thời gian gặp nhau.

Theo thời gian trôi đi, bọn nhỏ cũng đã từ từ lớn lên ......

Triển Vũ Hinh thừa kế Triển thị và Lâm thị, khi cô tốt nghiệp, ngày đó cũng chính thức trở thành tổng tài của tập đoàn Lâm thị, thuận lợi thế chỗ của Lâm Văn.

Vũ Hinh cũng là tổng tài của Triển thị, nhưng mà tất cả hoạt động vận hành của tập đoàn Triển thị đều có Nhã Tĩnh phụ trách, khi Nhã Tĩnh tốt nghiệp cũng chính thức về làm phó tổng của Triển thị.

Vương Ngạn Hi kế thừa danh hiệu luật sư nổi tiếng của Hiên, chưa tốt nghiệp đại học đã vang danh khắp nơi, được khen là thế hệ thần thoại tiếp theo sau Hiên. Khi cô tốt nghiệp cũng chính thức trở thành luật sự của một đoàn luật sư danh tiếng, đồng thời cũng là bà chủ bí mật của đoàn luật sư đó.

Vương Ngạn Thần được đệ nhất nghệ sĩ violon dạy đàn, vì vậy trở thành người nối tiếp Cương trở thành tay đàn violon tiếng tăm trên thế giới. Đồng thời cũng thừa kế chức vị giáo hoàng từ tay Vương Khiết, là giáo hoàng tiếp theo của đế quốc Hắc Nhai.

~~ Hoàn~~

p/s: Một số bạn hỏi mình truyện của Dương Vân. Tác giả cũng có viết truyện của nàng ấy nhưng mà đã drop ngay chương 10. Vì vậy mình không edit bộ đó nha!
« Chương Trước