Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chiến Thần Omega Xuyên Đến Mạt Thế

Chương 87

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cố Viễn Quân hiểu dị năng của hắn sẽ rất nhanh bị người nêu ra đủ loại ý kiến bác bỏ quyền chỉ huy căn cứ nhưng hắn vẫn muốn trong khoảng thời gian bản thân còn áo mũ quân phục chỉnh tề, biến căn cứ này trở nên ổn định nhất có thể.

Cổ Viễn Quân không quen mặc đồ thường cho lắm, hắn chỉ thay một đồ dày hơn mỗi khi phải ra ngoài làm nhiệm vụ, còn khi ở căn cứ hắn vẫn thích mặc quân phục.

Đặt mũ lên bàn, hắn mệt mỏi day day huyệt thái dương đi đến ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay người nọ truyền thêm chút dị năng còn lại hôm nay. Không biết đến bao giờ đôi mắt xanh mềm mại ấy mới chịu tiếp tục nhìn thế giới này, hoặc nói là để cho hắn được nhìn nó một chút cũng được.

“N..nước.”

Âm thanh rất nhỏ phát ra từ người đang nằm trên giường, con ngươi thiếu tá hiện lên chút ánh sáng lập lòe như ánh đèn nhỏ trong những con đường vắng buổi đêm. Hắn nhanh chóng đi đến bàn rót chút nước vào ly đem đến cho

cậu. Lục Vĩnh Hi được hắn đỡ dậy, nước đưa đến bên miệng, cậu chỉ có thể hé môi từ từ uống nó.

“ổn hơn chưa?”

Cơn đau rát trong cổ họng chợt vơi đi, cậu khàn giọng không chắc chắn hỏi: “Tôi vẫn còn là con người ư?”

Hắn nhìn con ngươi đỏ tươi bên mắt trái cậu vẫn dịu giọng “ừm” một tiếng: “Tiến sĩ Phó bảo máu em không có tế bào bị nhiễm bệnh nhưng vài đặc trưng trước đó vẫn không thể xóa bỏ hoàn toàn được”

Lục Vĩnh Hi sờ thấy thanh kiếm cạnh mình mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, cậu nhớ đến vấn đề quan trọng nên mới xoay người đối mặt với người nọ hỏi tiếp: “Là ngài quay lại đem tôi về sao?”

Đôi mắt luôn lãnh đạm trước mặt người khác của thiếu tá nay lại nhuốm lên thoáng dịu dàng đáp lời cậu: “Tôi đã bảo em đợi tôi. đoạn hắn nói tiếp, “Em là phụ tá của tôi mà, phải nghe lời tôi chứ”

Trái tim trong lòng ngực nhẹ nảy lên, cậu trông mong nhìn hắn muốn một lời khẳng định: “Thiếu tá, tôi không cần rời đi nữa?” (29

“Ừm, sau này đừng đi lung tung nữa. Tôi bận lắm không tìm em nữa đâu.”

Lục Vĩnh Hi chỉ biết cậu không cần rời đi, cậu có thể ở lại đây, dù chính bản thân cậu xác định có thể bản thân đã dung nhập một nửa gen của xác sống rồi, có lẽ thiếu tá cũng biết vì một nguyên nhân nào đó mà tiến sĩ kiểm tra không ra nhưng ngài ấy vẫn muốn cậu ở lại.

“Cảm ơn ngài.” Hiện giờ cậu cũng không muốn rời đi nữa rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »