Chương 5: Một cái kiều thiếu gia, nhìn qua mấy cổ thi thể?

Trong phòng giam náo nhiệt nháo không được lâu, muốn nháo cũng hữu tâm vô lực, mỗi ngày không thấy ánh mặt trời, ăn cơm thiu bữa hôm bỏ bữa mai, có thể sống là tốt rồi, còn muốn có tinh thần nháo?

Chỉ có hai cái cực kỳ có tinh thần, chính là hàng xóm hai bên của Diệp Bạch Đinh.

Bởi vì khát khao một phần cháo nóng, hàng xóm bên trái bấm tay gõ gõ vào song gỗ, chỉ chỉ đỉnh đầu, hữu hảo nhắc nhở Diệp Bạch Đinh: "Ở đây mới vừa thay đầu nhi, quậy ra động tĩnh lớn như vậy, ngươi không sợ?"

Diệp Bạch Đinh biết hắn nói đến ai, có thể làm Chiếu Ngục trong ngoài như lâm đại địch, ngoại trừ Cẩm Y Vệ chỉ huy sứ Cừu Nghi Thanh mới nhậm chức, không còn ai khác.

Trong truyện gốc, Cừu Nghi Thanh là vai ác quan trọng nhất cản trở Diễn Vương thượng vị, võ công cao cường, chiêu thức quỷ quyệt, máu lạnh vô tình, gϊếŧ người vô số, cơ hồ không có bất luận yêu thích gì, không dính tửu sắc tài vận, bên người ngay cả cái hầu hạ thông phòng cũng không có, không có người biết y toát ra từ đâu, phảng phất như y sinh ra liền không có du͙© vọиɠ, sở thích duy nhất chính là gϊếŧ người, người thường gϊếŧ quá đơn giản, không thú vị, không có tính khiêu chiến, cũng không đủ sảng, y thích gϊếŧ quan lớn, gϊếŧ mà nói có sách mách có chứng, để người khác chọn không ra sai lầm...... Người càng lợi hại, y càng nhìn chằm chằm, giống lang sói rình mồi, nếu không phải y nửa đường đã chết, nói không chừng cuối cùng cả hoàng cung y cũng dám lật.

Quyển truyện này rất dài, nhưng không phải khẩu vị của hắn, Diệp Bạch Đinh chỉ đọc lướt qua, chi tiết hướng đi của câu chuyện hắn biết rất ít, riêng ấn tượng về vị chưởng quản Bắc Trấn Phủ Tư này lại khắc sâu, Cừu Nghi Thanh diện mạo tuấn mỹ, cơ trí vô song, lòng dạ sâu không ai có thể với tới, người khác đi một bước tính ba bước, y có lẽ đã tính ra mười mấy hai mươi bước, phàm là chuyện y muốn làm, không có chuyện gì không thành, phàm là ai y muốn tính kế, không người nào thoát được, sau khi người này chết, phần bình luận đã nhấc lên sóng to gió lớn, tất cả mọi người đều cảm thấy không hợp lý, một người thân cư địa vị cao, thông minh tuyệt đỉnh, thân thủ thiên hạ đệ nhất như vậy, sao có thể sẽ tùy tùy tiện tiện chết?

Diệp Bạch Đinh đối với thủ đoạn nhỏ của mình hiểu rất rõ ràng, dụ được tiểu đầu lĩnh như Thân Khương, dụ không được vị Chỉ Huy Sứ này, Chiếu Ngục là bộ phận quan trọng tạo thành Bắc Trấn Phủ Tư, chỉ cần Cừu Nghi Thanh muốn, là có thể biết tất cả.

Hắn sâu kín thở dài: "Cho nên......trước khi y biết, động tĩnh phải nháo đến lớn hơn nữa."

Hàng xóm bên trái:......

"Ngươi chẳng lẽ là thất tâm phong, muốn tìm chết?"

"Đầu óc ngươi bằng cái nhân hạch đào, biết cái gì," hàng xóm bên phải đáy mắt hiện lên một tia sáng, cây quạt xoát một tiếng khép lại, gõ lòng bàn tay, thanh âm thong thả kéo thật dài, "Nghĩ kỹ lại, trong Chiếu Ngục này, phạm nhân loại nào có thể nháo ra động tĩnh lớn?"

Đó tất nhiên là phạm nhân lợi hại, thân thủ tốt đều không dùng được, khắp nơi thủ vệ nghiêm ngặt, còn là Cẩm Y Vệ hảo thủ, dù võ công ngươi có cao nữa cũng khó bay ra ngoài, phải có đầu óc, đầu óc càng tốt, động tĩnh mới có thể càng nháo đại, mà bình thường người có đầu óc tốt đến cỡ này, đều là những người đáng giá lung lạc thu phục.

Vị Kiều thiếu gia này bản lĩnh không bình thường, hắn biết nghiệm thi, kỹ thuật ngỗ tác lên không được mặt bàn, hắn lại có thể biến nó thành nhất nghệ tinh, quậy ra thật lớn bọt nước, không vì chạy đi, chỉ vì phá án, Bắc Trấn Phủ Tư chủ yếu làm gì? Còn không phải là mấy chuyện nhốt người thẩm người, tra ra chứng cứ gϊếŧ người xét nhà sao?

Nhất nghệ tinh này càng mạnh, càng có thể hỗ trợ nghiệm thi tra án, liền càng không thể thay thế.

Lọt vào mắt Cừu Nghi Thanh, có thể mạnh hơn so với Thân tổng kỳ này nhiều.

Đây không phải ngốc, đây là tính toán sâu xa a.

Cây quạt trong tay khép khép mở mở, hàng xóm bên phải ánh mắt hơi thâm: "Tiểu huynh đệ tuổi không lớn, lá gan không nhỏ nha."

An tĩnh thật lâu sau, mới nghe thanh âm hơi khàn của Diệp Bạch Đinh truyền đến: "Ta chẳng những lá gan lớn, bản lĩnh cũng rất lớn."

Hàng xóm bên phải khựng lại, cười một tiếng, ánh mắt càng thâm: "Vậy ta có thể rửa mắt mong chờ."

Diệp Bạch Đinh: "Vậy ngươi nhất định phải đánh bóng đôi mắt, nhìn cho rõ."

......

Thân Khương từ Chiếu Ngục đi ra, liền đến nhà Lương Duy.

Trả giá mấy chén cháo nóng, với hắn mà nói không đáng giá nhắc tới, phí tổn quá nhỏ, quá dễ dàng, hắn cũng không cảm thấy Diệp Bạch Đinh dám lừa hắn, một cái không cha mẹ không hậu trường không ai muốn, thậm chí thân thể nhỏ bé kia, bộ dáng sống không được mấy ngày, còn có thể lật trời sao?

Liền cho hắn cơ hội này, nếu không được, xem lão tử làm sao mà thu thập ngươi!

Đúng, ở trong lòng hắn, hắn không phải vội vã lập công, muốn phá án cần người hỗ trợ, Diệp Bạch Đinh mới là người cần thiết chứng minh bản thân mình hữu dụng, mới có thể tồn tại!

Gia chủ đã chết, tòa nhà Lương gia khẳng định là hơi loạn, thiên viện đã chặn lại, bọn hạ nhân rất cảnh giác, không cho vào, Thân Khương móc ra thẻ bài chói lóa của Cẩm Y Vệ, mọi người mới câm miệng tránh ra, một đường thông thuận.

Thân Khương trước tiên nhìn nhìn dưới lầu, nơi phát hiện thi thể Lương Duy, vết máu còn chưa được rửa sạch, đã biến thành màu đen xì...... Cẩn thận ở trong viện nhìn một vòng, hắn đẩy cửa vào trong thính, theo thang lầu đi từng bước lên trên gác mái.

Cả cái tiểu lâu từ trên xuống dưới đều thập phần tinh xảo, rường cột chạm trổ, lụa mỏng phất phơ, rèm châu lấp lánh, bàn con là gỗ kê sí* đẹp đẽ, đệm thêu phú quý mẫu đơn, chính giữa trải thảm lông dài, không biết phí bao nhiêu da thú mới khâu thành, trường kỷ gối mềm thảm nhỏ, lò nhỏ mạ vàng, dùng đến hay dùng không đến, nhiều không kể xiết.

*là gỗ Sến Nam Phi, thuộc dạng quý hiếm

Tổng kỳ đại nhân đương nhiên là tìm chăn trước, chăn lụa màu cam hồng...... Thật là có! Không chỉ một cái!

Thân Khương:......

Bất cẩn rồi, chỗ phú quý như ở đây, thứ nên có sao có thể không có, sương đầu thu đã rơi, nơi chủ nhân muốn ở buổi tối đương nhiên sẽ có chăn, cũng không chỉ một cái.

Bất quá Kiều thiếu gia nói, trên cái chăn gϊếŧ người, nhất định có máu!

Hắn lập tức mở mấy tấm chăn đã được xếp chỉnh tề cạnh giường ra, từng cái một, cẩn thận kiểm tra ——

Thật đúng là con mẹ nó có!

Trong đám chăn gấm, chăn lụa màu cam hồng thêu mẫu đơn trên giường này, trong chăn là vải bông tuyết trắng, vải bông sạch sẽ, một chút dấu vết đều không có, nhưng mẫu đơn trên chăn này có đẹp nữa, có rực rỡ có phú quý hơn nữa, nhìn kỹ, chỉ cần mắt không đui, đều có thể nhìn ra, ở gần một cái nhụy hoa, có một vết máu!

Quả nhiên, loại hung khí như chăn này hung thủ sẽ không mang theo người, cũng không tiện ném đi......

Lại tìm trên mặt đất, Thân Khương lần này đặc biệt cẩn thận, lại phát hiện dấu vết mới, trên thảm lông dài gần góc bàn, có nửa cái dấu giày, tương xứng với giày trên chân người chết, không phải giãy giụa dùng sức quá lớn, thì không có khả năng ấn sâu như vậy!

Cho nên người chết là bị ấn trên mặt đất đến chết ngạt!

May là thời tiết lạnh, trên mặt đất trải thảm lông dài, bằng không dấu vết loại này sẽ không lưu lại......

Một cái hai cái đều bị Kiều thiếu gia nói trúng rồi, cái khác khẳng định cũng đúng! Thân Khương không hề hoài nghi, theo phương hướng Diệp Bạch Đinh nhắc nhở, bắt đầu tìm kiếm hỏi thăm, người chết ngày thường cùng ai tiếp cận tương đối nhiều, tín nhiệm tương đối nhiều, ai đặc biệt có mặt mũi với người chết......

Quản gia, sư gia, tiểu thϊếp, hạ nhân, cửa hàng chưởng quầy, một đám đều hỏi qua, lại không quá rõ ràng gợi ý, kết luận rõ ràng nhất từ khẩu cung chính là —— người chết tính tình không tốt.

Hơn nữa Lương gia này như là gặp tặc, nhiều chỗ đều có dấu vết bị lật tìm, đặc biệt là thư phòng, thoạt nhìn giống như đã bị lật vài lần......

Đi này đi kia, lại quay về Lương gia, cả ngày bận rộn, đã đến chiều hôm. Thân Khương có phát hiện mới, cũng có nghi vấn mới, có điểm không nghĩ ra, chuẩn bị trở về lại hỏi Kiều thiếu gia.

Mới ra khỏi Lương gia đại môn, liền thấy được một người, còn là người quen.

Mắt nhỏ dài, quan bào cổ tròn màu xanh lá, tay áo rộng, đai lưng ô giác, khăn lụa đen quấn đầu, còn không phải là Hình Bộ thị lang mới nhậm chức Hạ Nhất Minh, nghĩa huynh của vị Kiều thiếu gia trong nhà lao kia sao?

Vụ án Lương Duy, vẫn là đoạt từ tay hắn chứ đâu.

Hạ Nhất Minh hiển nhiên cũng không đoán được sẽ đυ.ng phải Cẩm Y Vệ, ngẩn ra, đuôi mắt thật dài đã cụp xuống: "Đêm đến mới động, quả nhiên là phong cách của Cẩm Y Vệ các ngươi."

Ngữ khí nhìn như bình tĩnh kỳ thật trào phúng này, là ai cũng có thể nghe ra. Thứ gì không thể ra ánh sáng, chỉ có thể hoạt động buổi tối? Đương nhiên là bọn chuột nhắt.

"Nha, Hình Bộ còn chưa từ bỏ án này đó?" Thân Khương xì một tiếng, cũng âm dương quái khí, "Không phục thì khiếu nại lên trên a, không dám đưa công văn, không dám đối đầu với Chỉ Huy Sứ bọn ta, lúc đầu thì cả cái rắm cũng không dám thả, sau đó thì lén lút thừa dịp đêm tối đến đây xem —— trò này của Hạ đại nhân, thực sự giống với đám ngoại thất trói không được tâm nam nhân, không có dũng khí lại luyến tiếc bỏ nam nhân có khả năng có tiền đồ, không dũng khí không nỗ lực, lại không mặt mũi không thể gặp chính phòng đó a."

"Ngươi —— có nhục văn nhã!"

Hạ Nhất Minh phất tay áo, thanh cao ngạo mạn bỏ đi.

"Phi!"

Thân Khương nhổ cục đàm ở sau lưng hắn, chướng mắt nhất là loại người ưa ra vẻ này, mông mình thì ngồi trên đống phân, còn chê cười người khác dơ, trong kinh thành mấy tháng nay, có nhục văn nhã nhất chẳng lẽ không phải Hạ Nhất Minh ngươi? Thân thủ đưa nghĩa phụ nuôi lớn mình vào tử lao, làm hại người ta cửa nát nhà tan người vong, vì việc này được khen một câu "đại nghĩa diệt thân", ngươi liền thật sự đại nghĩa diệt thân?

So với hắn, Kiều thiếu gia trong nhà lao kia đáng yêu hơn nhiều.

Đáng tiếc người đáng yêu không nhất định mạng tốt, đôi huynh đệ này năm vừa rồi cũng từng là giai thoại trong kinh thành, hiện giờ cảnh ngộ a ——thôi, so không được.

Vừa lúc đi ngang qua hàng điểm tâm, Thân Khương hiếm khi nổi lên chút lương tâm, chọn loại bánh gạo rẻ nhất mua hai khối, nhét trong ngực, về Bắc Trấn Phủ Tư.

Còn chưa đi đến Chiếu Ngục, đã bị người cản lại, đúng là Bố Tùng Lương, gã ngỗ tác nhìn không vừa mắt kia.

Sắc mặt Bố Tùng Lương cực kỳ không tốt, khoanh tay áo, nâng cằm, sắc mặt như ngạo mạn lại như uy hϊếp: "Ngươi đang tra vụ án Lương Duy?"

Thân Khương đảo mắt, hiểu rồi, đây là tới phá đám. Nhưng hắn không sợ, hắn đích xác đã vi phạm quy định thao tác, nhưng không làm ra cái gì sai lầm, dựa theo quyển sách nhỏ, cùng lắm thì phạt một hai roi, Bố Tùng Lương ngươi chính là nghiệm thi ra cái sai lầm lớn đó, ngươi dám cáo trạng với ai?

"Thế nào, Bố tiên sinh sốt ruột?"

"Ta nói người chết là tự làm tự chịu, không có hung thủ, ngươi vì cái gì muốn nhúng tay?" Bố Tùng Lương dùng biểu tình chân thật khẳng định suy đoán của đối phương, hắn đúng là đang sốt ruột.

Thân Khương đào đào lỗ tai, tản tản mạn mạn: "Không quen nhìn thôi."

Bố Tùng Lương trầm giọng: "Ngươi sẽ không sợ ——"

"Thân thích thiên hộ kia của ngươi đúng không? Ta sợ muốn chết rồi," Thân Khương âm mặt, "Ỷ vào cái này, ngươi chơi ta mấy lần? Họ Bố ta nói cho ngươi, lần này ta càng muốn nhúng tay, lập công, ta làm chết ngươi! Không, ta lập không lập công cũng không sao cả, làm ngươi ta liền sảng!"

Bố Tùng Lương bước tới trước một bước, ánh mắt âm u: "Ngươi sẽ không thật sự cho rằng, một tiểu tử không biết ở đâu nhảy ra, có thể giúp ngươi đi? Nghề ngỗ tác chính là dùng kinh nghiệm, hắn mới mấy tuổi? Một cái Kiều thiếu gia, thấy qua mấy cổ thi thể? Ngươi xác định hắn là đang giúp ngươi —— không phải đang hại ngươi sao?"

Thân Khương trong lòng nhảy dựng.

Hắn sao có thể không hoài nghi? Để Diệp Bạch Đinh xem thi, là hắn nhất thời xúc động, lúc ấy họ Bố ở đó, hắn không chịu đựng được, nhưng người đã thả ra, hối hận cũng phải căng da đầu làm tới cùng, cộng thêm phương hướng có được sau khi nghiệm thi, kết quả một ngày hôm nay đã tra ra ——

Có những người đi đường thẳng, so với những kẻ chỉ thích luồn cúi lợi hại hơn nhiều!

"Ngươi có tin tưởng sẽ không thua như vậy, còn sốt ruột cái gì?" Thân Khương cười, "Ngươi muốn cáo trạng, liền cáo đi, muốn ngăn liền động thủ, nhìn xem có thể ngăn được hay không, làm không được, ngăn không được, liền ngoan ngoãn ngồi xổm góc tường cầu nguyện, lão tử nếu tâm tình hảo, thưởng ngươi cái toàn thây!"

Hắn nói hết lời, đẩy Bố Tùng Lương ra liền đi, vào cửa Chiếu Ngục, sờ sờ ngực, đi đến cửa lao của Diệp Bạch Đinh.

Cũng không biết bánh gạo này......có hợp khẩu vị của Kiều thiếu gia hay không?