Chương 35: Quy củ

Thẩm Cận thoát áo khoác tây trang, lao tới người đang kéo Mạnh Lạc, không đợi nói một lời, anh đã giáng một cú đấm vào mặt khiến người kia chảy máu mũi.

"Con mẹ nó, mày mà cũng dám chạm vào người của tao!"

Mạnh Lạc được Lưu Việt, người đuổi theo sau đỡ dậy. Nhìn Thẩm Cận đang đánh người, với vẻ hung ác đạp lên người đối phương và ấn người đàn ông xuống đất mà đánh, Mạnh Lạc ôm cánh tay, nói với Lưu Việt: "Thẩm tổng thật đúng là...".

"Rất giỏi đánh." Mạnh Lạc tiếp lời Lưu Việt, ôm cánh tay nhìn Thẩm Cận đánh người như đánh bao cát.

Chỉ đến khi tiếng động này làm kinh động đến người trong nhà hàng, Mạnh Lạc mới gọi Thẩm Cận lại.

"Sao rồi? Bị thương ở đâu?"

Thẩm Cận nắm lấy cánh tay Mạnh Lạc, nghe thấy tiếng rên đau đớn, vội buông ra, "Bị thương ở tay, chúng ta đi bệnh viện."

"Mày muốn chạy sao! Đánh bọn tao xong còn muốn chạy!" Người đàn ông bị đánh đứng dậy, la hét từ sau xe.

"Không thể đi đúng không!" Thẩm Cận nhìn xung quanh, cầm lấy một viên gạch ven đường, "Được thôi! Hôm nay không đi nữa!"

"Mày... Mày muốn làm gì!" Người đàn ông bị sợ, nhưng nhìn thấy có người vây quanh, lại lấy dũng khí, "Tao mặc kệ mày là ai, mày xong rồi!"

Thẩm Cận cười lạnh, chưa có ai dám nói với anh như vậy, thật mới mẻ.

"Thẩm tổng, chúng ta vẫn nên đi bệnh viện trước!" Lưu Việt hô lên, Mạnh Lạc trán đầy mồ hôi.

Cân nhắc giữa nặng nhẹ, Thẩm Cận cuối cùng ném viên gạch đi, đỡ Mạnh Lạc vào trong xe.

Xe không tắt máy, chìa khóa vẫn còn cắm trên xe, Thẩm Cận đạp chân ga, xe phóng đi.

Tại bệnh viện, mặt và cánh tay của Mạnh Lạc đầy vết xước. Bác sĩ kiểm tra xương của Mạnh Lạc và nói: "Không nghiêm trọng, không gãy xương, chỉ trầy da."

Mạnh Lạc cũng nói theo: "Tôi đã nói tôi không sao mà!"

Thẩm Cận tức giận: "Nếu thấy tôi phiền thì cậu đừng nhảy khỏi xe! May là xe mới khởi động, nếu không cậu đã tàn phế rồi."

"Đó không phải là vì anh gọi tôi sao!"

"Tôi gọi, cậu liền nhảy xuống xe?" Thẩm Cận gọi hắn, lo người kia sẽ làm hại Mạnh Lạc, nghĩ vậy, Thẩm Cận hỏi: "Cậu sao lại thế này, không phải đang ở nhà nghỉ ngơi tốt sao?"

Mạnh Lạc im lặng một lúc, nói: "Công ty bảo tôi tìm cách."

"... Vậy cậu thà vì công ty mà bán thân cũng không muốn nói với tôi vài câu!"

Mạnh Lạc không nói gì nữa.

Thẩm Cận tức giận đến mức xoay hai vòng, “Tôi còn trông cậy vào cậu, cậu chỉ cần nói hai câu dễ nghe, đâu cần phải cầu cạnh người khác!”

"Cậu quên tôi là ai à?"

Thẩm Cận nhìn Mạnh Lạc, mỉm cười hừ nhẹ lạnh lùng nói: "Tôi là chủ sở hữu hơn một nửa tài nguyên nhân mạch của giới giải trí Diệu Tinh, gặp chuyện như vậy, cậu không tìm tôi, cậu đúng là ngủ với tôi uổng phí."

"Anh muốn giúp tôi à!"

"Không thì sao? Chờ đến khi cậu tuyệt vọng rồi mới cầu cứu người khác?" Thẩm Cận nhướng mày, "Vài ngày nữa tôi sẽ cho Lâm Chu đến công ty cậu nói chuyện, lấy hợp đồng của cậu ra, cậu đến Diệu Tinh đi! Hợp đồng sẽ là dành cho sao hạng A, Lâm Chu sẽ đến cùng cậu nói chuyện."

Mạnh Lạc suy nghĩ một chút, cảm thấy Thẩm Cận trong mắt mình xem ra cũng không tệ, thậm chí còn đáng tin cậy.

Đôi mắt Mạnh Lạc nhìn dịu dàng hơn: "Anh muốn che chở tôi?"

Thẩm Cận liếc nhìn hắn một cái, cằm nâng lên, "Cậu là người của Thẩm Cận tôi, tôi sao có thể để cậu bị người khác kéo xuống đài trong sự xấu hổ."

“Chỉ là như vậy sao?” Mạnh Lạc hỏi: “Chỉ cần cùng anh ngủ, có phải hay không đều như vậy?”

“Chứ không thì sao?” Thẩm Cận nói: “Cậu có giá trị hơn những người khác, cộng thêm cậu có tài năng, việc nâng đỡ cậu, tôi cũng sẽ không mệt! Ừm.”

“Hiểu rồi.” Mạnh Lạc rõ ràng khó chịu, giọng nói trầm đυ.c.

Thẩm Cận bên người có rất nhiều người đến và đi, những người từng qua lại với anh đều biết, có rất nhiều quy tắc ngầm phải tuân theo. Trong đó, quan trọng nhất là chỉ nói về giao dịch, không nói về tình cảm. Một bên trên giường hầu hạ tốt hoặc phối hợp tốt, bên kia không keo kiệt mà tặng tiền, danh tiếng, lợi ích, đây là quy tắc đã thỏa thuận giữa hai bên.

Ngay cả hắn cũng không biết mình muốn hỏi điều gì, chỉ là cảm thấy không cam lòng.

……

Giữa trưa, Thẩm Cận ở nhà làm việc, còn Mạnh Lạc thì có chút rảnh rỗi. Vì Mạnh Lạc vẫn chưa ký hợp đồng với Diệu Tinh, hắn vẫn là nghệ sĩ của công ty khác. Như Lâm Chu đã nói, không thể làm việc không công.

Một nghệ sĩ nổi tiếng và một nghệ sĩ có tai tiếng sẽ gặp những khó khăn khác nhau khi huỷ bỏ hợp đồng. Thương nhân thích dùng ít tiền nhất để đổi lấy lợi ích lớn nhất.

Đối với Thẩm Cận và Lâm Chu, nghệ sĩ giống như cổ phiếu. Họ đang đợi cơ hội để giảm phí vi phạm hợp đồng của Mạnh Lạc, dùng ít tiền nhất để mua một cổ phiếu tiềm năng.

Thẩm Cận xem xong công việc, tự mình chọn cho Mạnh Lạc vài hợp đồng quảng cáo. Chờ khi hắn ký hợp đồng với Diệu Tinh, hắn sẽ cần thiết lập hình ảnh và định hướng phát triển, duy trì sự nổi bật trước công chúng, bù đắp khoảng trống trước khi quay 《 đại đạo 》.

“Mạnh Lạc, cậu nhìn xem, mấy cái đại ngôn này cậu muốn cái nào?”

Mạnh Lạc ngồi bên cạnh, cầm lên xem cùng Thẩm Cận, “Thẩm Cận, anh có cảm thấy mấy cái đại ngôn này không hợp với tôi không?”

“Có sao?”

“Có.” Mạnh Lạc còn rất đúng lý hợp tình: “Nếu anh thật sự đưa mấy hợp đồng này cho tôi, phỏng chừng tôi dựa vào thân thể mà lên chức thì không cần truyền thông hay blogger chụp mũ, tự mình cũng đã thấy mình không xứng đáng.”

Thẩm Cận: “…………”

Thẩm Cận lần này không thể phản bác, liền không nói gì nữa.

“Kỳ thật lúc trước tôi vào giới giải trí cũng vì tiền, vì giới này kiếm tiền nhanh, chỉ có thế thôi. Bản thân tôi không có theo đuổi gì lớn.”

Mạnh Lạc thật sự vào giới giải trí vì tiền.

Năm đó, thiếu gia họ Mạnh, Mạnh Thường Lâm làm cho mẹ của Mạnh Lạc, Diệp Dung mang bầu rồi tự mình ra biển làm việc mà không trở về, mất liên lạc.

Diệp Dung chờ mãi mà không thấy Mạnh Thường Lâm trở lại. Chưa kết hôn đã có thai, vào thời đó ở trong thành phố nhỏ như thế là tai tiếng lớn, Diệp Dung bị mọi người chê cười.

Bà bỏ công việc giáo viên, phải chịu đựng nhiều lời bàn tán và xem thường từ quê hương, mang bầu cũng trở thành minh chứng cho sự phóng đãng.

Cha mẹ Diệp Dung đều làm công việc biên chế về văn hoá, cả đời coi trọng thể diện. Họ không thể chịu nổi việc con gái mang thai con của người đàn ông lạ, càng không chịu nổi những lời chỉ trỏ, nên đã nhẫn tâm đuổi con gái đang mang thai ra khỏi nhà.

Diệp Dung sinh Mạnh Lạc trong căn phòng thuê.

Lúc đó, lá thu bên ngoài rơi lác đác theo gió lạnh thổi suốt đêm, ngày hôm qua còn lá xanh, nay đã rơi rụng đầy mặt đất, nên Diệp Dung đặt tên con mình là Diệp Lạc.

Một cái tên mang theo vẻ tàn lụi lạnh lẽo.

Sinh ra Diệp Lạc, Diệp Dung cũng không cảm thấy nhẹ nhàng. Bà, một người mẹ đơn thân, vì nuôi lớn đứa con trai nhỏ từ khi còn trong tã lót, phải lang bạt khắp nơi, cuối cùng là khiến bản thân mắc bệnh.

Vào mùa hè năm Diệp Lạc thi đậu đại học.

Cái nóng khô ráo như sóng biển quét qua thành phố nhỏ ở miền Nam này, căn phòng chật chội chỉ đủ chứa một chiếc giường đơn và một cái bàn.

Diệp Lạc ngồi ở đó, cúi đầu không nhúc nhích.

Kết quả thi đại học đã có, Diệp Lạc là người đầu tiên nhận được thông báo trúng tuyển, là từ một trường đại học rất tốt ở miền Bắc.

Thi đậu đại học luôn là con đường duy nhất mà ở tuổi này, hắn có thể nghĩ đến để thay đổi vận mệnh của mẹ con hắn.

Chính là Diệp Dung, ngày càng làm lụng vất vả, lại ngã bệnh vào mùa hè này. Bà tiều tụy nằm trên giường, từ lâu đã không còn nhan sắc tươi đẹp của tuổi trẻ, bây giờ, bà chỉ là một người phụ nữ trung niên bình thường.

Bà nằm trên giường bệnh, cắm máy thở, mỗi giây đều đang tiêu tốn tiền bạc.