Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chọc Phải Điện Hạ Hắc Ám

Chương 17: Rất Chua

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tần Ninh lần nữa quay lại Thanh Loan Điện. Nhưng khác với dáng vẻ hòa nhã ban sáng, sắc mặt Khương Hoàng Hậu giờ đây lại khá âm trầm. Vừa nhìn thấy Tần Ninh, bà ta đã đập bàn quát lớn:

- To gan, còn không mau quỳ xuống.

Nếu là người khác, nhiều khả năng đã bị hành động này dọa cho khϊếp vía. Nhưng Tần Ninh rất bình tĩnh, dường như việc Khương Hậu sẽ tức giận là điều mà nàng ta đã biết từ trước.

Đối diện nét mặt dửng dưng của Tần Ninh, Khương Hậu càng tức giận:

- Ai sai khiến ngươi mang thứ này đến cho ta? Muốn sống thì nên thành thật khai ra.

Tần Ninh cúi đầu hành lễ với Khương Hậu, từ tốn đáp:

- Hoàng Hậu nương nương đừng vội nóng giận. Chẳng lẽ người không nhận ra bút tích trên tờ giấy là của ai sao?

Khương Hậu làm gì có thời gian mà nghiên cứu vấn đề này. Vừa nhìn thấy nội dung trong đó lửa giận đã sôi trào. Tần Ninh thấy vẻ hoài nghi của Hoàng Hậu, cười cười nói tiếp:

- Trước khi Vô Danh đại sư viên tịch đã xem bát tự cho tiểu nữ. Những chữ này là chính tay đại sư chấp bút. Nếu Hoàng Hậu không tin có thể mời Thái Phó đến kiểm tra, Thái Phó là bằng hữu lâu năm của Vô Danh đại sư, tin chắc có thể nhận ra bút tích của ngài ấy.

Khương Hậu nhìn Tần Ninh, cười lạnh:

- Nếu ngươi là mệnh phượng hoàng, vậy bổn cung là gì? Ngươi nói đây là bát tự của ngươi, ngươi gánh vác nổi sao?

Tần Ninh chấp tay, ôn hòa đáp:

- Hoàng Hậu nương nương cũng từng được Vô Danh đại sư chỉ điểm. Cho nên đối với sự thông tuệ của đại sư sẽ không nghi ngờ đi. Nương nương là phượng hoàng, nhưng phượng hoàng cũng không phải chỉ có một. Nương nương là người thông minh, đạo lý mà thần nữ có thể hiểu sao nương nương lại không hiểu.

Khương Hậu nhíu mày, nghi hoặc nói:

- Ý ngươi là...

- Nương nương thánh minh.

Sự giận dữ trong mắt Khương Hậu biến mất, bà ta mỉm cười nói với cung nữ bên cạnh:

- Mau đỡ nhị tiểu thư dậy, các ngươi đều lui xuống cả đi.

Cung nữ đáp một câu rồi bước lên dìu Tần Ninh ngồi xuống. Sau đó toàn bộ cung nhân trong điện đều lui ra ngoài. Tần Ninh đợi họ đi khuất mới chậm rãi nói:

- Tổ mẫu của thần nữ bị những lời này dọa cho ăn ngủ không yên. Tổ mẫu còn cấm thần nữ nói chuyện này ra ngoài. Nhưng thần nữ nghĩ đây là đại sự nên không thể che giấu, mới mạo muội đem tờ giấy này đến nhờ nương nương giúp đỡ.

- Ngươi so với tổ mẫu đã già đến hồ đồ của ngươi sáng suốt hơn nhiều. Nhưng lời của lão phu nhân cũng không phải hoàn toàn không đúng. Đây là đại sự, nếu người khác biết chỉ e ngươi chưa kịp hưởng phúc đã mang họa sát thân.

Tần Ninh lần nữa cúi đầu, nhu nhu đáp:

- Thần nữ nguyện nghe theo sắp xếp của nương nương.

Khương Hậu hài lòng, cười nói:

- Nếu vậy thì tốt.

Sau đó bà ta mang tờ giấy cất đi, lệnh cho Cao công công mang bộ trâm ngọc lưu ly mà Tĩnh Quốc tiến cống tặng cho Tần Ninh.



Cao công công đưa người trở về, trong điện chỉ còn lại Khương Hậu và cung nữ Ánh Nhi. Ánh Nhi rót trà cho Khương Hậu, nhỏ giọng hỏi:

- Nương nương, người tin Tần Ninh đó thật sao?

Khương Hậu nhấp một ngụm trà, lạnh nhạt đáp:

- Năm xưa khi ta còn là Quý Phi, Vô Danh đại sư cũng từng nói ta là "Mẫu nghi thiên hạ". Bây giờ phụng vị này đã là của ta, ngươi nói thử xem.

- Nô tỳ sẽ mời Thái Phó đến giúp nương nương kiểm chứng.

Khương Hậu lắc đầu, đặt tách trà lên bàn.

- Không vội, mặc kệ là thật hay giả. Chuyện này càng ít người biết càng tốt.

- Vậy chúng ta làm sao chứng minh sự thật đây?

Khương Hậu lấy ra một chiếc hộp gấm, bên trong cũng có một tờ giấy đỏ tương tự như của Tần Ninh. Bà ta đưa hai tờ giấy cho Ánh Nhi, cất giọng phân phó:

- Ngươi mang bút tích của hai tờ giấy này đến ngoại thành. Tìm một phu tử họ Lương giao cho ông ta.

Ánh Nhi nhận lấy, khom người đáp:

- Nô tỳ lập tức đi ngay.

Ánh Nhi vừa ra cửa đã đυ.ng mặt Dạ Hiên, vội vàng hành lễ:

- Nô tỳ tham kiến Thái Tử Điện Hạ.

Dạ Hiên thấy nàng ta gấp gáp thì nhíu mày hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Ánh Nhi chưa kịp đáp thì Khương Hậu đã lên tiếng trước:

- Hiên Nhi à? Mau vào đây.

Dạ Hiên nghe thấy Khương Hậu gọi thì cũng không nán lại nữa mà chậm rãi đi vào. Thấy Khương Hậu mệt mỏi tựa người trên ghế quý phi thì lo lắng hỏi:

- Mẫu hậu, người không sao chứ?

Khương Hậu lắc đầu, mệt mỏi đáp:

- Chỉ là bệnh cũ tái phát thôi, không có gì nghiêm trọng. Ta bảo Ánh Nhi đến thái y viện lấy thuốc rồi. Mà sao con lại đến đây, yến tiệc đã kết thúc đâu?

Dạ Hiên rót cho Khương Hậu tách trà nóng, ôn hòa đáp:

- Không thấy mẫu hậu nên con đến xem thế nào. Sắc mặt phụ hoàng không tốt, con sợ người sẽ trách phạt mẫu hậu vì thất lễ với sứ thần.

- Một cung nữ vụng về làm bẩn y phục của ta nên ta mới quay về thay bộ khác. Không ngờ bệnh cũ tái phát.

Dạ Hiên cũng không nghĩ nhiều, hỏi han một chút thì quay về bữa tiệc.



Tần Ninh đi không lâu thì Tần Dao cũng kiếm cớ ra ngoài. Bữa cơm này ăn quá gian nan, cô thật sự không trụ nổi nữa. Thúy Lan theo phía sau cô, cả chặng đường đều không mở miệng. Tần Dao thấy kì lạ nên cất tiếng hỏi:

- Làm sao vậy? Cả buổi cứ thất thần?

Thúy Lan nghe giọng cô mới hoàn hồn, vội đáp:

- Nô tỳ chỉ tò mò, không biết Hoàng Hậu đột nhiên gọi riêng nhị tiểu thư là có việc gì?

- Không cần để ý, chuyện này không liên quan chúng ta.

Tần Dao đã nói vậy, Thúy Lan cũng không tò mò nữa. Hai người càng đi càng xa, đến lúc nhìn lại đã đứng bên Hồ Bích Thủy. Tần Dao thở dài, nơi này chẳng có gì tốt đẹp. Cô định quay về bữa tiệc thì nghe thấy giọng nói quen thuộc của Dạ Huyền.

- Quận chúa thật có nhã hứng. Tiệc chưa tàn đã đi trước rồi.

Tần Dao quay đầu, mỉm cười hết sức giả trân:

- Điện hạ cũng ở đây còn gì?

Dạ Huyền thở dài, nhàn nhạt nói:

- Hết cách, đồ ăn hôm nay quá chua. Ta ăn không nổi.

Nụ cười của Tần Dao chợt tắt, cất giọng ai oán:

- Ta đã giải thích rồi, là do tam công chúa không chịu tin thôi. Có chua cũng là nàng ta chua, liên quan gì đến ta.

- Quận chúa tình cảm sâu đậm với Thái Tử ai cũng biết. Tam công chúa muốn bỏ qua cũng không được.

Tần Dao thở dài, cái nồi này cô cõng chắc rồi. Có nói nữa nói mãi cũng chẳng ai tin. Mong là Tần Ninh có thể làm nên chuyện lớn, giúp cô an toàn rút lui.

Thấy Tần Dao không nói gì, sắc mặt Dạ Huyền càng trầm xuống:

- Quận chúa quả nhiên là thâm tình.

Hắn nói xong thì quay lưng bỏ đi, để lại Tần Dao vẫn còn ngẩn ra không hiểu mô tê gì. Cô nhíu mày, cất giọng lẩm bẩm:

- Thần kinh, đúng là một kẻ khó hiểu.

Thúy Lan đứng bên cạnh cố nhịn cười, bâng quơ nói:

- Xem ra hôm nay thức ăn đúng là rất chua. Quận chúa, chúng ta còn quay lại không đây?

Tần Dao dù không tình nguyện nhưng vẫn trở về. Có chua hơn nữa cô cũng phải nuốt bằng hết.

Dạ Huyền quay lại giả sơn, lạnh lùng nói với một tên ám vệ:

- Cho người theo Ánh Nhi, ta muốn biết Hoàng Hậu đang toan tính điều gì. Còn nữa, để mắt đến quận chúa.

- Thuộc hạ tuân lệnh.

Tên ám vệ nói xong thì đi mất. Dạ Huyền nhìn theo bóng lưng Tần Dao ở phía xa, tâm tình buồn bực khó hiểu. Vốn muốn cảnh báo nàng cẩn thận vị đường tỷ kia, kết quả lại thành như vậy. Dạo này tần suất hắn nhớ đến nàng càng ngày càng nhiều, nhất là dáng vẻ nàng ngày đó ở bên bờ hồ Bích Thủy. Đứng trước sự chỉ trích của nhiều người, nàng lại rất bình tĩnh. Sự bình tĩnh đến lạnh nhạt. Rất khác với dáng vẻ nóng nảy của trước đây. Hắn cảm thấy nàng có bí mật, hắn muốn tìm hiểu bí mật đó. Muốn biết nàng đang nghĩ gì? Và vì sao lại cố tình thay đổi thành người khác như vậy?
« Chương TrướcChương Tiếp »