Chương 48: 48: Gặp Lại

Nhìn Mạc Thẩm Văn chân thành, Trác Vi Lan cân nhắc cách gọi "chị dâu họ", nhớ lại lời người khác nói.

Bạn thân nói chuyện với cô, nhắc tới hôn lễ, luôn nói "Khi cậu gả cho Mạc Sương", đến Mạc Sương bên cạnh cũng không giải thích được cách dùng chữ "Cưới".

Giống như giữa hai người ai mạnh ai yếu lướt qua là thấy ngay, sẽ không thay đổi.

Trước kia Trác Vi Lan không thấy có vấn đề, bởi vì nàng biết tính cách mình, thói quen một cô vợ ngoan rúc sau Mạc Sương.

Lúc thân mật, gần gũi nhau lâu nàng lại thuộc dạng người trêu một cái đã yếu thế.

Gần đây khác rồi.

Mạc Sương không còn là Mạc tổng bình tĩnh như trước đây, chỉ có trí nhớ của bạn Mạc năm18 tuổi, thường mờ mịt luống cuống, thể hiện dễ thương, níu nàng đòi ôm đòi hôn, cô làm nhất nhiều chuyện để người khác chú ý, tự nghĩ mình có tiến bộ, nóng lòng muốn được khẳng định.

Trác Vi Lan không thích xưng hô "Chị dâu họ" lắm, cảm thấy Mạc Thẩm Văn sở dĩ coi cô là bề trên là vì nàng kết hôn với Mạc Sương.

Thật ra thì nàng và Mạc Sương bằng tuổi, thật ra thì Mạc Sương có lúc vui vẻ cũng để nàng xoay người làm công...

"Đừng gọi chị là chị dâu họ mà." Trác Vi Lan không cam lòng, thương lượng cùng Mạc Thẩm Văn: "Em gọi chị là chị thôi được không?"

Mạc Thẩm Văn liếc nàng một cái, không nể mặt quay đầu đi chỗ khác.

Trác Vi Lan cau mày một cái, tức giận nữa gõ đầu Mạc Thẩm Văn một cái: "Gọi chị thì sao!"

"Vi Lan." Mạc Thẩm Văn tự tiện thay đổi xưng hô, xoay người đối mặt với nàng, trợn đôi mắt đỏ ửng vì khóc, nói: "Em đói."

"...!Chúng ta về nhà ăn cơm, được không?" Trác Vi Lan dễ mềm lòng, suy nghĩ Mạc Thẩm Văn vẫn là trẻ con.

Mạc Thẩm Văn lắc đầu: "Chờ một chút."

"Hả?"

Trác Vi Lan sững sờ một chút, nhìn Mạc Thẩm Văn đi ra rồi bước đuổi theo, nắm ống tay áo không buông.

"Em không chạy đâu." Mạc Thẩm Văn chỉ túi màu trắng cách đó không xa: "Đó là bánh mì em mua."

Trác Vi Lan híp mắt nhìn kỹ, xác nhận ở xích đu có một cái túi của cửa hàng tiện lợi, nhíu mày một cái: "Em còn mua bánh mì, định ở chỗ nguy hiểm này đợi bao lâu? Không cần, chị dẫn em đi ăn đồ nóng hổi."

"Không đi!" Mạc Thẩm Văn nóng nảy, giùng giằng muốn hất tay nàng ra.

Mất không ít sức để tránh cái xích đu, Trác Vi Lan không kiên nhẫn với việc Mạc Thẩm Văn phản kháng, dùng sức nắm chặt, vừa mở miệng đã thô lỗ mắng: "Tại sao lại không nghe lời! Muốn ồn ào tới khi nào!"

Lời vừa ra khỏi miệng, nàng cảm thấy giọng hơi nặng, có chút hối hận: Mạc Thẩm Văn có học thể dục, đạp xe đến ga tàu chỉ là một bài luyện tập nho nhỏ, nàng mấy năm qua chưa từng nghiêm túc tập thể dục, mỗi ngày đi bộ không quá mười phút, sức yếu như Mạc Sương đè một cái đã không giãy được.

Nếu hai cô đánh nhau...!Nàng có thể thắng sao?

Trác Vi Lan không khỏi thả lỏng lực giữ Mạc Thẩm Văn, cẩn thận liếc mắt một cái.

Mạc Thẩm Văn không giận, dưới ánh mắt nàng, nhẹ giọng nói: "Ở lại thêm một lúc, xin đấy."

"...!Được rồi." Trác Vi Lan thích mềm không thích cứng, thỏa hiệp: "Nhưng phải chọn chỗ an toàn."

Mạc Thẩm Văn gật đầu, được voi đòi tiên đàm phán cùng nàng: "Chị chờ em ăn xong hãy báo choMạc Sương."

Lần này, Trác Vi Lan phân rõ nặng nhẹ, không dễ dàng mềm lòng đáp ứn: "Không được, Mạc Sương rất lo cho em, cùng chị tìm em suốt hai tiếng..."

"Báo đi cũng được." Mạc Thẩm Văn cúi đầu xuống, không ngừng dùng đầu ngón tay lau mặt, giống như muốn lau hết nước mắt đi: "Chị để chị ấy mười phút sau hãy tới."

Trác Vi Lan nhìn là hiểu.

Mạc Thẩm Văn không muốn để cho Mạc Sương thấy bộ đạng mình chật vật khóc thầm.

" Được." Chuyện này nhỏ, Trác Vi Lan khá bao dung, vỗ vỗ tay áo nhăn nhúm của Mạc Thẩm Văn bị mình giữ: "Lát nữa chị để chị ấy đến, đủ thời gian, em đừng vội ăn bánh mì, chúng ta tìm một quán ăn gì khác nhé?"

" Ừ." Mạc Thẩm Văn quan tâm nhất là lúc nào Mạc Sương tới, đối với những chuyện khác thì tùy ý.

Trác Vi Lan thở phào, nhìn chằm chằm túi nilong ở cạnh cái xích đu nguy hiểm chốc lát, cảm thấy các cô trốn vào đã là sai, bỏ lại rác rồi đi cũng không tốt.

Nàng nghĩ mà không nỡ bỏ đi, cúi đầu quan sát, thấy que gỗ mảnh rơi bên cạnh, nhặt lên đi khều túi nilong.

Túi ny lon nhẹ, bị nàng giữ lại được.

"Cầm." Trác Vi Lan nhét túi vào trong tay Mạc Thẩm Văn: "Đừng ăn, đồ nguội với không tốt cho dạ dày."

Mạc Thẩm Văn thấy toàn bộ quá trình, cất túi nilong ngẩn ngơ, nhìn nàng, ánh mắt có chút nghi ngờ.

"Sao?" Trác Vi Lan rất sợ Mạc Thẩm Văn không chịu đi, đưa tay kéo.

Mạc Thẩm Văn ánh mắt chuyển qua tay bị nàng dắt, chợt cười một tiếng: "Trông chị giống phụ huynh đấy."

"Em đang chửi hay đang khen chị đấy?" Trác Vi Lan giọng bất mãn, nhìn Mạc Thẩm Văn ngoan ngoãn không đáp lời, nhân cơ hội dạy dỗ: "Nếu em cảm chị giống phụ huynh, sau này đừng có tự do thoải mái thế, suốt ngày gọi tên chị, không nói tiếng nào đã chạy ra ngoài."

Mạc Thẩm Văn nghe nàng thì thầm một đoạn dài, nhỏ giọng hỏi: "Mạc Sương cũng lo lắng cho em sao?"

"Đúng vậy."

"Tại sao?"

Trác Vi Lan không biết làm sao: "Em là em họ cô ấy, đột nhiên không thấy đâu, sao cô ấy có thể không lo lắng chứ?"

Nụ cười của Mạc Thẩm Văn hoàn toàn biến mất, cúi đầu nhìn mũi giày mình: "Em là con gái người muốn gϊếŧ chị ấy."

"Đúng vậy, nhưng em không phải người muốn gϊếŧ cô ấy." Trác Vi Lan kiên nhẫn khuyên: "Em không làm sai, tại sao cô ấy phải em? Bây giờ đã không liên quan gì rồi, cô và chú phạm sai lầm, không có nghĩa em cũng là tội phạm."

Mạc Thẩm Văn đang chầm chậm đi theo nàng ra ngoài, nghe được câu này, bỗng nhiên dừng bước chân lại: "Là ba làm sai."

"Cái gì?"

Mạc Thẩm Văn không nói lời nào, kéo nàng chui qua dây phong tỏa quanh sân chơi, đi tới một nơi ít người mà an toàn: "Vi Lan, chị tin tưởng em không?"

Trực giác nghe ra đây là điều quan trọng, Trác Vi Lan nhìn ánh mắt mong đợi của Mạc Thẩm Văn, trịnh trọng gật đầ: "Tin."

"Em cảm thấy mẹ em bị hãm hại."

Trác Vi Lan kinh ngạc: "Cái gì?"

"Em biết hai chị có chứng cứ bà gây án." Mạc Thẩm Văn mặt không cảm giác, khuôn mặt trẻ con giả bộ trưởng thành lại có một đôi mắt kiên định sắc bén, làm người ta không thể coi thường: "Nhưng em biết bà ấy, biết bà ấy không có bản lĩnh xúi giục ba em đi gϊếŧ người."

"Chờ một chút, em cho rằng cô bị ai hãm hại?" Trác Vi Lan nghe không thấy đúng lắm.

Mạc Thẩm Văn đáp không chút do dự: "Ba em."

"Cái gì?" Trác Vi Lan bối rố: "Em nói chú hãm hại cô?"

"Đúng."

Trác Vi Lan nhìn thái độ kiên định của Mạc Thẩm Văn, không khỏi cân nhắc kết luận này.

Nàng nhớ lại chú bị bắt lại cười như có như không, nhớ tới chứng cứ rất rõ ràng vào ngày gây án, trong lòng dâng lên khí lạnh, không nghĩ rằng Mạc Thẩm Văn tranh cãi vô lý, nhẹ giọng hỏi: "Tại sao lại nói như vậy?"

"Ba em nói lời rất kì cục." Mạc Thẩm Văn nói: "Ông ấy nói, sự khốn khổ nhất của một người không phải chết đi, thì sống không bằng chết.

Bây giờ có rất ít cực hình, muốn để một người chịu hết đau khổ, riêng việc hành hạ thân thể đã là quá khó."

Trác Vi Lan nghe run lên: "Ông ta nói với em như vậy?"

"Em nghe lén.

Năm bà nội mất, em và anh trai trở về quê, đuổi kịp ba.

Đêm hôm làm xong tang lễ, ba không ngủ được, uống rượu say, cứ khóc mãi trước bài vị bà nội, nói năng lộn xộn." Mạc Thẩm Văn nhìn ra cây phong chết khô cách đó không xa, chậm rãi nó: "Em ngủ không quen giường, nghe được tiếng thì chạy tới, thấy ba thay đổi, ánh mắt đỏ, biểu tình hung hăng, giống như rất tức giận."

"Năm đó em..." Trác Vi Lan tính toán thời gian một chút.

Mạc Thẩm Văn nhàn nhạt trả lời: "11 tuổi, khá lớn, biết cái gì gọi là hận."

Trác Vi Lan không biết nên nói cái gì cho phải, theo bản năng đi vỗ vai Mạc Thẩm Văn, vuốt cánh tay an ủi.

Mạc Thẩm Văn không đẩy nàng ra, tự nói suy nghĩ của mình: "Mẹ em trông thì ồn ào, thật ra thì lá gan rất nhỏ.

Bà ất ghét ai chỉ mắng mấy câu khó nghe, có một lần đánh bài vô tình đẩy bạn xuống đất chảy máu, sợ phát khóc, chạy đến trước mặt em nói bà ấy sắp phải đi tù.

Người như vậy, chị cảm thấy có thể tìm công ty Diệu Vinh, cùng ba lên kế hoạch gϊếŧ chết Mạc Sương sao?"

"Nhưng..." Trác Vi Lan suy nghĩ hơi khác: "Làm chuyện xấu còn có chú nữa.

Cô nhát gan, có thể ở bên cạnh trợ giúp..."

Mạc Thẩm Văn ngắt lời nàng: "Em nghe nói lúc ba em bị bắt, biểu cảm rất sợ hãi, mẹ em gào to bà bị oan, định dùng bình hoa đập Mạc Sương?"

Mạc Thẩm Văn cắt đứt nàng lời, "Ta nghe nói ba ta bị bắt thời điểm, biểu hiện rất sợ, mẹ ta hô to oan uổng, ý đồ dùng bình hoa đập Mạc Sương?"

Đúng vậy, tình cảnh hôm qua, người bình thường cũng sẽ cảm thấy cô mạnh, trong "Mối quan hệ hợp tác" này, chú không ngừng khóc, lộ ra vẻ mềm yếu vô dụng, cộng thêm ấn tượng bình thường với người khác, gần như không khớp với kẻ chủ mưu.

"Em nghĩ rồi, ba em hẳn sẽ rất vui vẻ." Mạc Thẩm Văn nói tiếp: "Dù mẹ tôi không phải chủ mưu, cũng khó mà phủi sạch quan hệ, thân bại danh liệt.

Cậu sẽ không giúp bà, người thân lại càng không giúp người phụ nữ thâm độc muốn ra tay gϊếŧ cháu gái mình.

Bà chẳng biết gì ngoài đánh bà, cả đời tính toán tài sản Mạc gia, bị phá hủy mục tiêu sống, thật sự là sống không bằng chết."

Giọng Mạc Thẩm Văn rất bình tĩnh, giống như nói tình tiết một câu truyện, hơn nữa chỉ dựa vào phỏng đoán, không có chứng cứ.

Tình tiết rất khó tin trong thực tế.

Cô gái 16 tuổi suy nghĩ không đủ chín chắn, dễ cực đoan, Trác Vi Lan biết rõ không nên tin, nhưng màn đó dần dần rõ ràng trong trí nhớ ràng —— chú bị đánh sưng mặt sưng mũi, trên cổ tay có còng tay, bị áp giải đi về phía xe cảnh sát bên ngoài, rũ ánh mắt chỉ để cho người ta thấy nước mắt trên gò má.

Phải tới khi sắp đi qua cửa nghe thấy tiếng cô kêu tuyệt vọng, dần dần khóe miệng cong lên hiện ra nụ cười đắc ý.

Nàng càng nghĩ càng sợ, cảm thấy ánh sáng ban ngày không nén được cảm giác rùng mình, vò đầu một cái, định dùng chút đau đớn làm mình tỉnh táo, không suy nghĩ những thứ ngổn ngang này nữa.

Mạc Thẩm Văn lẳng lặng nhìn, một lát sau học động tác của nàng, vỗ vỗ bả vai an ủi: "Chị sợ cái gì, bọn họ ở trong tù."

"Vẫn sẽ ra tù..." Trác Vi Lan bất an nói.

Mạc Thẩm Văn cười nhạt: "Cuộc sống trong tù không tốt, bọn họ thì đã là người già vô dụng, chị và Mạc Sương có tiền lại trẻ tuổi, tìm vệ sĩ bảo vệ, ai có thể động tới hai người?"

Trác Vi Lan trợn mắt hốc mồm.

Nàng không kinh ngạc lời Mạc Thẩm Văn nói, mà là nhận ra Mạc Thẩm Văn trở thành người an ủi.

"Thấm Văn." Trác Vi Lan âm thầm bấm mình một cái, ép sợ hãi và hốt hoảng lại: "Sao em chạy tới đây?"

Mạc Thẩm Văn nghe được câu hỏi không muốn trả lời, đảo mắt một vòng, chớp mắt mấy cái nói: "Chị, em đói."

Trác Vi Lan không đỡ được một tiếng "Chị"này, tạm thời gác vấn đề lại, dẫn Mạc Thẩm Văn đến một quán mì, gọi tô mì thịt bò, nhân lúc ngồi chờ nhắn tin cho Mạc Sương.

Mạc Thẩm Văn không nói nhìn nàng gõ chữ, chờ mì thịt bò xong, ném toàn bộ đồ cay vào trong bát, ăn từng miếng từng miếng.

Trác Vi Lan nhìn nước canh đỏ tươi, có chút bất lực: "Cay như vậy có thể ăn không? Có muốn gọi thêm một bát nữa không?"

"Không cần." Mạc Thẩm Văn uống một hớp, khịt mũi tiếp tục cố gắng ăn.

Trác Vi Lan nhìn Mạc Thẩm Văn ăn trên trán đổ mồ hôi, muốn nói gì đó, bị Mạc Sương gọi tới ngắt lời: "A lô?"

"Các em ở quán mì à?" Mạc Sương hỏi.

"Đúng vậy." Trác Vi Lan liếc mắt nhìn Mạc Thẩm Văn, xoay người, che điện thoại nhỏ giọng nói: "Chị tới chậm chút được không? Em vừa đồng ý với Thấm Văn..."

Mạc Sương quả quyết từ chối: "Không được, nếu em ấy chạy nữa, em ngăn được sao?"

Là một cô chị nhát gan sợ mình nói một câu nặng lời thôi đã bị đánh, Trác Vi Lan không đáp trả được, liếc mắt nhìn Mạc Thẩm Văn vừa ăn vừa khóc, cảm thấy mình không thể phụ lòng tín nhiệm, phải nói được là làm được, khẽ cắn răng đáp Mạc Sương: "Ngăn được, chị tới đây chậm một tí."

Mạc Sương không đáp lời.

Trác Vi Lan nghe tiếng bước chân Mạc Sương không nhanh không chậm, mềm giọng: "Chị tin em nha, được không? "

"Tôi tin." Mạc Sương nói: "Tôi không tin Thấm Văn."

Trác Vi Lan mất hứng: "Thấm Văn đã đồng ý với em sẽ không chạy."

"Vi Lan, tôi và em đã tách nhau ra 24 phút." Mạc Sương không xoắn xuýt chuyện húa hay tin tưởng với nàng, đổi hướng cuộc trò chuyện, dùng thanh âm nhẹ nhàng nói lời yêu thương: "Tôi nhớ em."

Bối cảnh tiếng học sinh nói chuyện, có sân tiếng hoan hô ở sân bóng rổ, có tiếng chuông tan học ồn ào.

Trác Vi Lan hoảng hốt, cảm thấy cuộc điện thoại này không khác gì lần đầu họ yêu nhau, Mạc Sương tan học, chăm chỉ đến thời gian cách xa nàng, lúc nói ra có chút thẫn thờ, như thể không gặp được nàng thì mất đi mơ ước vậy.

"A..." Nàng rất thích điều này này, nhỏ giọng nũng nịu: "Nhịn một lát nữa nha."

Bỗng cửa quán mì bị mở ra, chuông gió treo trên tay cầm va vào nhau phát ra tiếng lanh lảnh.

Dịch Tình thấy hai cô, tự ý đi tới, đi về phía Trác Vi Lan nói thẳng một câu: "Mạc tổng, tôi đến rồi."

"Vi Lan, Dịch Tình đi cùng các em." Mạc Sương nói: "Một đồng nghiệp khác của cô ấy đang ở đây cùng tôi, em không cần lo lắng."

Trác Vi Lan khôi phục tinh thần lại: "Chị gọi điện thoại cho em...!Không phải là để phòng em mang Thấm Văn rời đi chứ?"

"Không, tôi muốn nghe giọng em."

"...!Đồ lừa đảo!" Trác Vi Lan tức giận cúp điện thoại, liếc mắt nhìn về phía Dịch Tình: "Tốc độ nhanh đấy."

Dịch Tình ngồi bên cạnh nàng, không nói một lời nhìn Mạc Thẩm Văn.

Mạc Thẩm Văn cay chảy nước mắt nước mũi, mặt đỏ bừng, nhưng không giống như khi khóc không dám nhìn người khác, thản nhiên ngẩng đầu nhìn lại: "Có chuyện gì không?"

"Sau này tôi sẽ phụ trách đưa đón cô." Dịch Tình nói.

Mạc Thẩm Văn cười: "Ba mẹ tôi đang bị giữ trong sở, còn chỗ nào nguy hiểm?"

"Có rắc rối." Dịch Tình đáp: "Nhà báo sẽ đến."

Nụ cười của Mạc Thẩm Văn cứng lại, cúi đầu, gắp mì ớt lên ăn.

"Thấm Văn, đừng ăn." Trác Vi Lan nhìn thấy bây giờ, đã biết Mạc Thẩm Văn không thể ăn ca, chỉ muốn ngược đãi bản thận, tiến lên giật lấy đũa: "Nhịn một chút được không? Chờ chuyện qua đi em lại được tự do."

Không trả lời nàng, Mạc Thẩm Văn lau lau miệng, bình tĩnh nhìn về phía Dịch Tình: "Chị có thể vào trường bảo vệ tôi không?"

Dịch Tình hỏi ngược lại: "Có người bắt nạt cô?"

"Không có, sao bọn họ dám." Mạc Thẩm Văn nhếch mép lên, cười híp mắt nói đến tương lai bi thảm: "Tất cả mọi người đều sẽ biết ba mẹ tôi là kẻ gϊếŧ người không thành công, táng tận lương tâm ra tay với cháu gái ruột.

Tôi là con gái bọn họ, có tiềm ẩn gen tội phạm, ở trường sẽ không có bạn, một mình lúc ăn cơm sẽ rất chán, chị vào trường còn có thể nói chuyện với tôi một chút."

Cho dù là Dịch Tình, đối mặt với Mạc Thẩm Văn nở nụ cười đẫm nước mắt cũng thoáng lộ vẻ cảm động.

Trác Vi Lan cảm thấy đau lòng, cầm tay Thấm Văn, nói: "Không đâu, em có thể cùng Tiểu Mạn..."

"Sau đó để cho cậu ấy bị cô lập chung sao?" Mạc Thẩm Văn rút tay về, mặt mày ủ ê: "Cậu ấy không giống em tan học là được về nhà, chị không ở kí túc xá, không biết ở trong kí túc mà không có bạn khó khăn thế nào nhỉ?"

Trác Vi Lan không có gì để nói.

"Chúng tôi có thể liên lạc với nhà trường, chuyện không cần bạn bè sẽ nói là cô gặp nguy hiểm cần được bảo vệ." Dịch Tình không rảnh rỗi để chăm sóc ưu tư của trẻ con, nghĩ ngợi chốc lát đưa ra đề nghị.

Mạc Thẩm Văn cười, trừng mắt nhìn Dịch Tình một cái: "Đứng nói chuyện mà không đặt mình vào vị trí của người khác."

"Không ăn sao?" Dịch Tình không phản bác, chỉ bát mì ớt con hơn một nửa, hỏi.

Mạc Thẩm Văn nhấc tay dựa vào ghế, nghiến răng nghiến lợi không trả lời.

"Không ăn thì về." Dịch Tình đứng dậy, không nói hai lời đi tới động tay chân, nhấc cổ áo sau của cô bé, giống như nhấc con gà, kéo Mạc Thẩm Văn ra khỏi chỗ.

"Làm gì!" Mạc Thẩm Văn bực mình: "Có người làm thế này với ông chủ sao!"

"Ông chủ của tôi không phải cô." Dịch Tình bĩnh tĩnh đáp.

Trác Vi Lan thấy giật cả mình: "Dịch Tình, cô nhẹ tau một chút, em ấy còn nhỏ..."

"16 tuổi." Dịch Tình đẩy Mạc Thẩm Văn, lực không mạnh, vừa đủ để cô bé bước trước hai bước: "Có thể tự đi rồi."

So với bị xách, Mạc Thẩm Văn thích tự đi trên mặt đất hơn, buồn buồn cúi đầu, cam chịu số phận ra khỏi quán mì.

Trác Vi Lan thấy xem thế là đủ rồi.

Hóa ra...!Cô bé Mạc Thẩm Văn là loại tìm đường chết kiểu rượu mời không uống thích uống rượu phạt.

Các cô ra khỏi quán mì, để Dịch Tình dẫn đường đi về, sau khi rẽ vào mọt khúc của ở lối vào nhà ăn ba gặp cô Chu, thấy hai chiếc xe đỗ sát ven đường, Mạc Sương và một vệ sĩ khác đang chờ.

"Vất vả rồi." Mạc Sương gật đầu hỏi thăm Dịch Tình, quay đầu nhìn Mạc Thẩm Văn.

Mạc Thẩm Văn đang làm loạn thấy khó chịu, người không muốn nhìn thấy nhất là Mạc Sương, quay đầu chỗ khác không nói lời nào.

"Thấm Văn, chúng ta về nhà được không?" Mạc Sương ra dáng bề trên, lên tiếng khuyên.

Mạc Thẩm Văn chần chờ chốc lát, gật đầu.

"Em nói xe đông nên chị gọi vệ sĩ lái thêm một chiếc nữa tới." Mạc Sương coi như hết sức quan tâm, dụ dỗ Mạc Thẩm Văn như trẻ con vậy: "Em thích chiếc nào?"

Không nhìn xe, Mạc Thẩm Văn nhìn quét qua mọi người, chỉ Dịch Tình nói: "Em ngồi xe chị ấy, mọi người thì tùy."

"Được, Dịch Tình, cô dẫn em ấy đến chiếc kia đi." Mạc Sương phân phó, ôm Trác Vi Lan đi lên chiếc xe khác.

Trác Vi Lan có chút áy náy, lên xe mới nhỏ giọng, nói: "Thấm Văn làm loạn, chúng ta giao em ấy cho vệ sĩ có phải hơi không hay lắm không?"

"Em có thể tới đi cùng em ấy." Mạc Sương ngoài miệng nói vậy, tay nắm tay cô lại không buông.

"Chị cũng làm loạn." Trác Vi Lan không biết làm sao, có cảm giác "con gái lớn" đang ghen sau khi dỗ xong "con gái nhỏ", tiến tới ôm nói: "Em không thể bỏ chị lại."

Mạc Sương hừ một tiếng: "Bác Trương, lái xe."

Xe chạy, Trác Vi Lan quay đầu nhìn Dịch Tình cũng đi theo, hơn nữa bên cạnh là Mạc Thẩm Văn ngồi ngay ngắn, hơi an tâm, quan tâm tới chuyện trước đó của Mạc Sương: "Chị nói chuyện với cô Chu thế nào rồi?"

"Ngày nhà giáo tới đây." Mạc Sương nói: "Cô ấy hy vọng tôi thay mặt cựu sinh viên danh dự lên phát biểu tại lễ kỉ niệm."

Trác Vi Lan kinh ngạc: "Chị đồng ý sao?"

"Bảo đang suy nghĩ." Mạc Sương nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn xe dần dần rời khỏi trường cũ, thở dài.

Nhìn ra Mạc Sương động lòng, Trác Vi Lan suy nghĩ một chút, cảm thấy phải cố gắng hơn nữa để Mạc Sương nói thật, kiên nhẫn khuyên: "Đồng ý đi.

Cô Chu trước đây mời chị, chị bận việc quá cho nên từ tối, thật đáng tiếc.

Lần này, cô Chu ra mặt mời, cho chúng ta đầu mối quảng trường cây phong đang sửa, chị đồng ý không chỉ cho cô ấy thể diện, mà còn tình nghĩa.

Đúng là cách ý nghĩa để trở về trường, cơ hội tốt đó."

"Vi Lan..." Mạc Sương ngây ngẩn: "Sao đột nhiên em thuyết phục tôi vậy?"

Trác Vi Lan cắn môi, trong lòng trả lời.

Bởi vì chị có bóng ma trong lòng với trường cũ, em vẫn muốn khuyên chị dũng cảm trở lại đối mặt, thoát khỏi kí ức đau buồn đó.

Đây là chuyện trước khi mất trí nhớ, Trác Vi Lan không nói ra, chọc Mạc Sương, trêu ghẹo nói: "Bởi vì chị rất muốn trở lại."

"Có không?" Mạc Sương cứng miệng.

"Không có sao?" Trác Vi Lan liếc mắt bác Trương ngồi trước, tiến tới nói khẽ bên tai Mạc Sương: "Lúc chị mới tỉnh lại ở viện, biết mình đã tốt nghiệp không thể trở lại học nữa, không phải rất tiếc sao..."

Mạc Sương cười, ghé tai nàng nói thật: "Đúng, yêu đương hồi đại học thú vị hơn."

"..." Trác Vi Lan nghĩ đến khi Mạc Sương tỉnh lại có trí nhớ trước khi quen mình, trừng mắt một cái nhìn sang: "Chị muốn yêu đương với ai cơ?"

Mạc Sương hôn lên đôi môi hơi mím của cô: "Em."

"Thế còn được." Trác Vi Lan kiêng nể bác Trương lái xe phía trước, không dám quá thân mật, đẩy Mạc Sương ra ngồi thẳng lưng.

Mạc Sương không cam lòng lại gần cạnh cô, nói: "Vậy tôi đồng ý nhé?"

"Chị muốn đồng ý mà." Trác Vi Lan luôn cảm thấy Mạc Sương không nói một câu "sẽ đi" thì rất đáng tiếc: "Tại sao phải hỏi em."

Mạc Sương trả lời như lẽ thường tình: "Em là vợ tôi, chuyện lớn dĩ nhiên phải hỏi em."

Không nhịn cười được, Trác Vi Lan nhéo mặt Mạc Sương một cái, hắng giọng nghiêm túc nói: "Em cho chị quyền quyết định, chị muốn đi thì đi, không muốn đi thì từ chối."

Mạc Sương nghe nàng như vậy nói, mím môi, cuối cùng nói thật lòng.

"Tôi muốn đi, hay là đồng ý nhé."

——

Về đến nhà, Mạc Thẩm Văn sậm mặt không nói tiếng nào đi thay quần áo, đi về phòng đóng cửa, động tác không nhẹ, làm cửa kêu một tiếng rầm.

"Em ấy không sao chứ?" Trác Vi Lan lo lắng.

Mạc Sương cũng ngẩng đầu nhìn một chút, ánh mắt chết lặng nhìn quanh cửa phòng đóng chặt, trong đầu hỗn loạn, không có cách nào giống như Trác Vi Lan lo lắng cho cô bé 16 tuổi.

Cô nghĩ tới chuyện cô và chú bị bắt, chứng cứ xuất hiện một cách khó hiểu, còn có đôi mắt nhìn mình chằm chằm trong tối.

Mạc Sương về trường cũ có khoảng thời gian thả lỏng chốc lát, cô Chu mập thêm một chút, nụ cười nhã nhặn vẫn không thay đổi, giọng nói cởi mở trôi chảy, kéo tay cô kể về những thay đổi của trường trong thời gian qua.

Đại học A trong trí nhớ của cô hôm nay là một nơi đáng tiếc mà cô muốn ở lại lâu hơn nhưng không thể.

Mạc Sương qua vụ tai nạn xe cộ, mở mắt ra đối mặt là phòng bệnh lạnh như băng, ngửi mùi đặc thù của bệnh viện, nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm giác bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ, bị một bức tường ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Cô rất hoang mang, rõ ràng trước khi nhắm mắt cầm sách là chuẩn bị vào lớp, tại sao tỉnh dậy tất cả đều thay đổi?

Sau đó, bác sĩ và Trác Vi Lan nói với cô, cô mất trí nhớ, bây giờ là bảy năm sau, thân phận cô từ một học sinh mới vào đại học, biến thành Tổng giám đốc tập đoàn X đã tốt nghiệp ba năm.

Trí nhớ cô xuất hiện đứt đoạn, thời gian dài tận bảy năm.

Mạc Sương ép mình tĩnh táo, nếu không chống đỡ được nữa sẽ thấy thay đổi tốt, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, thay đổi tốt duy nhất cô chỉ có Trác Vi Lan.

Cô từ từ nhớ lại khi có vợ đi cùng, từ từ thích ứng, trong lòng luôn có cảm giác bất an khó nói.

Cảm giác bất an này biến mất khi nghe cô Chu nhắc lại lớp của mình.

Từ khi bước vào đại học A, gặp Cô Chu trở đi, Mạc mất hồn, không thèm để ý suy nghĩ của cô em gái trốn khỏi nhà, nghe lại chuyện cũ, trải nghiệm cảm giác thoải mái khi khoảng trông trong kí ức biến mất.

Cô Chu cố ý tránh không nói chuyện tốt nghiệp, nói đúng đợt các cô nhập và và huấn luyện quân sự.

Cô vợ đáng yêu, người ba thay đổi, người xấu lấy mạng cô, cô em họ không chịu nổi đả kích...!Mạc Sương tạm thời quên đi, cùng cô giáo nói về những khoảng thời gian tươi đẹp quen thuộc.

Rốt cuộc cũng có người nói đến chuyện mà cô nhớ..

Niềm vui của Mạc Sương không có kéo dài quá lâu, sau khi tạm biệt cô Chu, lần nữa trở lại vị trí phức tạp đó —— cô dẫn vệ sĩ, ở bên cạnh vợ, quan tâm em họ bị đả kích.

Thật ra cô muốn.

"Để cho em ấy yên tĩnh đi." Mạc Sương thu hồi ánh mắt quan sát trên tầng, xoa xoa đầu lông mày: "Vi Lan, em mệt rồi, nghỉ ngơi một lát rồi ăn gì đó đi."

Trác Vi Lan nhìn lại, môi mím nhẹ, muốn nói lại thôi, nhưng vẫn mỉm cười: "Ăn chung chứ?"

Mạc Sương biết vừa rồi mình tỏ ra mệt mỏi bị vợ nhìn thấy, âm thầm than thở, ngoan ngoãn để bị kéo vào phòng ăn.

Hai người tới đại học A tốn không ít thời gian, trở lại chưa thông báo một tiếng, dì Phương không xác định thời gian, nghe tiếng xe từ xa mới vội vàng xào thức ăn, trên bàn chỉ nồi canh hầm, đã cạn.

"Chờ một chút đi." Trác Vi Lan bình tĩnh lại, dịch ghế đến gần cô, dựa vào vai nói vài câu để cô vui vẻ: "Chúng ta chọn một ngày đi mua quần áo, chuyện về trường phát biểu quan trọng như vậy, phải chuẩn bị thật tốt."

Mạc Sương đưa tay là có thể ôm lấy vợ, nghiêng đầu cà một cái: "Muốn mua quần áo?"

"Đúng!" Trác Vi Lan thẳng người lên, phe phẩy tay cô hưng phấn nói: "Chúng ta đi dạo phố!"

Phiền muộn quanh quẩn trong lòng Mạc Sương lập tức tiêu tán, trong mắt chỉ còn lại Trác Vi Lan cười xán lạn, vui vẻ đồng ý, nhận lấy một cái hôn thưởng.

Cảm thấy chưa thỏa mãn, tiến tới dính lấy Trác Vi Lan không thả.

Vừa vặn, dì Phương bưng một mâm thức ăn nóng hổi tới, xoa tay áy náy nói: "Các con ăn trước đi, mấy món khác sắp xong rồi."

Một đĩa thức ăn thể lấp đầy bàn ăn, nhưng Trác Vi Lan vui vẻ giống như là nhìn thấy Mãn Hán Toàn Tịch vậy: "Thị trâu xào, mau thử một chút."

Mạc Sương nể mặt anh một miếng, vừa muốn nói mùi vị không tệ, trước mặt có thêm một chén cơm.

"Chị ăn trước." Trác Vi Lan nói, cầm bát cơm nhỏ của mình lên, cầm đũa, rõ ràng động tác rất vội, còn phải trái lương tâm nói một câu: "Em ăn mì trước rồi, không đói bụng."

Tâm trạng Mạc Sương rất phức tạp, để đũa xuống: "Vi Lan, tôi có thể tự ăn, em đi tìm Thấm Văn đi."

Không thường gánh trách nhiệm chăm sóc người khác, Trác Vi Lan chột dạ, ánh mắt ở đảo đi đảo lại trên đĩa thức ăn trước mắt, tay cầm đũa nắm chặt: "Tìm em ấy làm gì, em ấy đói tự ăn sau."

"Em ấy thay quần áo mất mười lăm phút, không đúng lắm." Mạc Sương nhìn thời gian một cái: "Em đi đi, cố gắng lên."

Trác Vi Lan thấy không gạt được cô, đi làm theo

Một lát sau, Mạc Thẩm Văn bị dẫn tới, mặt không tình nguyện.

"Ăn cơm." Trác Vi Lan chắc hẳn đã dùng cách tốt nhất mà nàng tìm được, đen mặt đè Mạc Thẩm Văn xuống ghế: "Bát mì đó em còn chưa ăn được mấy!"

"Ài." Mạc Thẩm Văn cầm đũa lên, cẩn thận liếc Mạc Sương một cái.

Mạc Sương ung dung nhìn lại, đẩy một món qua: "Ăn cơm đi, có sườn xào chua ngọt em thích."

Mạc Thẩm Văn nhanh chóng gắp một miếng, rồi sau đó cúi đầu gặm, chuyên tâm ăn cơm không nghĩ ngợi gì.

Lười để ý, Mạc Sương đổi bát cơm đã nguội của Trác Vi Lan, gắp thức ăn cho nàng.

Ba người đều không đói, tùy tiện ăn trưa cho xong lần, ngồi ở ghế sofa phòng khách nói chuyện.

"Chị này." Mạc Thẩm Văn không gọi tên nữa: "Em nghĩ rồi, em đến trường là để học, không cần để ý ánh mắt người khác, sau này tiết học bình thường hai người sắp xếp một vệ sĩ có thể vào trường là được."

Trác Vi Lan do dự: "Em nhất định phải như vậy không?"

Mạc Thẩm Văn gật đầu.

Trác Vi Lan không ý kiến, nhìn về phía Mạc Sương.

Nghĩ có vệ sĩ cũng bớt lo, Mạc Sương thấy cách này không tệ, quan sát Mạc Thẩm Văn tỉ mỉ, cảm thấy đối phương thật sự không ngại bên cạnh có vệ sĩ đi theo, gật đầu một cái: "Muốn Dịch Tình sao?"

"Vâng." Mạc Thẩm Văn sắc mặt bình tĩnh: "Những người khác quá xấu."

"..."

Cuộc trò chuyện bỗng chuyển từ kênh trò chuyện nhạy cảm, tâm sự tế nhị sang kênh nói chuyện của hai thiếu nữ tùy hứng.

Trác Vi Lan bất lực đỡ trán: "Được rồi được rồi, cứ như vậy đi.

Ngày mai là thứ sáu, có cần xin nghỉ hay không?"

"Không cần." Mạc Thẩm Văn đứng lên, nhìn chằm chằm Mạc Sương nói: "Em về làm bài tập."

Mạc Sương gật đầu một cái: "Đi đi."

Mạc Thẩm Văn ngoan ngoãn xoay người lên lầu, đóng cửa phòng dè đặt, chỉ có một tiếng vang rất bé.

——

Lễ chúc mừng của đại học A tổ chức vào hôm nắng đẹp.

"Hồi hộp sao?" Trác Vi Lan nắm tay Mạc Sương, hỏi hết lần này tới lần khác.

Mạc Sương cười: "Nếu nói khẩn trương em sẽ trả lại bản thảo cho tôi sao?"

"Không." Trác Vi Lan một tay nắm tay cô, một tay giữ chặt bản thảo diễn văn vừa giành được: "Ở trên xe nhìn chữ sẽ váng đầu, hôm nay chị dậy sớm như vậy, nghỉ ngơi vốn đã không đủ, ở trên xe phải nghỉ thật tốt..."

Mạc Sương rất thích suy nghĩ nghiêm túc của Trác Vi Lan, yên lặng nghe xong, cuối cùng tiến tới nói một câu trêu vợ: "Là do hôm qua ngủ muộn chứ?"

"Này." Trác Vi Lan lúc này không khách khí nữ, hất tay của cô ra: "Trong đầu chị nghĩ gì vậy."

Nhìn bác Trương và trợ lý Trần ngồi trước một cái, Mạc Sương biết mình nói linh tinh sẽ chọc giận Trác Vi Lan, nghĩ tới nghĩ lui đáp một câu nghiêm túc: "Bài diễn văn vẫn hơi không xuôi miệng, phải học thuộc lại một lần."

Trợ lý Trần nhìn cô qua kính chiếu hậu, nghiêm túc nói: "Mạc tổng, lần sau tôi sẽ chú ý."

Mạc Sương không đáp lại, nhận lấy bài diễn văn trong tay Trác Vi Lan lật xem.

Nói thật, trợ lý Trần làm lại việc giấy tờ sau một năm, vẫn làm rất tốt, mấy bản thảo này anh ta cũng viết rất xuất sắc.

Sau khi Châu Ngạn Khánh phá hoại, trợ lý Trần kể hết mọi chuyện về công việc của mình cho bạn gái nghe, Mạc Sương cảm thấy người này chưa đáng tin, tìm thời gian nói với ba một tiếng.

Trong lúc cô nghỉ ngơi, trợ lý Trần trực tiếp giúp ba Mạc làm việc.

Sắp thăng chức lại bị chuyện này quấy nhiễu, quay về phòng hành chính làm công việc thường ngày.

Lần này nghe cô phân cho về việc bài diễn văn, vui tới mức viết mấy bản để cho cô chọn, nhân tiện nhận sai, nói đã chia tay bạn gái, đặt công việc lên hàng đầu.

Mạc Sương đã là một người sắp rời khỏi tập đoàn X, lần trước nói chuyện với ba cũng không tốt lắm, đơn giản nói câu "Trợ lý Trần không được", ba Mạc không hỏi nguyên do xử lý luôn, âm thầm, cô phải hỏi từ chỗ trợ lý Trần mới biết kết quả.

Cô không thích nịnh hót, đối xử lạnh nhạt, không ngờ trợ lý Trần kiên nhẫn dính lấy không buông.

Mạc Sương cảm thấy trợ lý Trần làm như vậy có mục đích.

Cô tùy ý liếc về một cái, trợ lý Trần tưởng tượng ra rất nhiều chỉ trích, lấy giấy bút, tha thiết hỏi: "Cô cảm thấy phần nào không xuôi miệng vậy ạ?"

"..." Mạc Sương thở dài: "Cứ như vậy đi."

Trợ lý Trần gật đầu nói được.

Đến lễ đường, Mạc Sương nhìn biểu ngữ trên lễ đài, loáng thoáng nhớ tới chuyện ở buổi lễ nhập học.

"Làm sao thế?" Trác Vi Lan kéo tay cô một cái, lo lắng hỏi.

Mạc Sương biết lo lắng của Trác Vi Lan, cười trả lời: "Có chút cảm khái.

Tôi nhớ buổi lễ nhập học trước, quen rất ít người, cảm thấy vào được đại học A là một chuyện đáng tự hào.

Lần này trở về, tôi có vợ, là đại biểu vinh dự đại diện, có tính là lên đến đỉnh cao của đời người không?"

Trác Vi Lan không ngừng gật đầu: "Tính tính tính!"

Vợ quá đáng yêu, Mạc Sương thừa dịp bốn phía không ai nhìn thấy, sờ đầu một cái hôn một cái.

Cuộc sống vui vẻ, Trác Vi Lan khoan dung hơn, chỉ âm thầm nhéo cô rồi nhỏ giọng than thở: "Cẩn thận lớp trang điểm."

"Hả?" Mạc Sương lấy gương ra nhìn một chút.

Trác Vi Lan cướp lấy gương: "Em nói em mà!"

"Được." Mạc Sương cười, giúp Trác Vi Lan sửa sang lại váy áo một chút.

Ban đầu là hiệu trưởng phát biểu, Mạc Sương từ phía sau đài nhìn xuống, trong đám đông thấy đội của mình—— bọn họ ngồi ở hàng đầu, quần áo chỉnh tề, trên người có khí chất giàu kinh nghiệm không hợp hoàn cảnh xung quanh.

Ngồi ở giữa là ba Mạc, tập trung nhìn hiệu trưởng phát biểu trên bục.

Mạc Sương biết sao trợ lý Trần lại chú trọng bản thảo hôm nay như vậy.

"Ồ." Trác Vi Lan lại gần thấy được: "Ba cũng ở đây."

"Đúng vậy."

"Ông ấy nói cho chị biết không?"

"Không có." Mạc Sương rời mắt, nhìn bài diễn văn trong tay lần nữa.

Trác Vi Lan thức thời ngậm miệng, cùng cô ở cánh gà một hồi, khi sắp tới giờ, nàng nói: "Em về chỗ nhé, ngồi ở dưới chụp hình đẹp hơn."

"Được."

Mạc Sương tiễn vợ, đàn em sắp xếp, đi đến bục.

Có lẽ là do kinh nghiệm trước khi mất trí nhớ, cô đối mặt với trường hợp trang nghiêm và long trọng như vậy, lại có một cảm giác quen thuộc, không tính là hồi hập, thậm chí mong đợi đứng trên bục thu hút sự chú ý của mọi người.

Tất cả rất thuận lợi.

Lãnh đạo phát biểu xong, cô bước lên sân khấu theo lời mời của người dẫn chương trình, không nhanh không chậm nhìn cả hội trường, chờ đợi tiếng vỗ tay thưa dần, chọn thời điểm tốt nhất để nói.

Mạc Sương không ngờ tới, cô nhìn một cái đã chú ý tới bóng người trong góc nào đó.

Mặc một bộ váy dài, trang điểm tinh xảo, người phụ nữ khẽ mỉm cười, những viên ngọc rực rõ bị đôi mắt có thần làm giảm đi vẻ sáng ngời, trên mặt cũng có dấu vết lưu lại của năm tháng, nhưng không hiện lên vẻ tang thương, lại thêm mấy phần điềm đạm tự nhiên.

Người phụ nữ xuất chúng như vậy, đứng ở trong góc, ẩn núp sau lưng một đám học sinh.

Mạc Sương chớp mắt nhìn mấy cái nữa, xác nhận gương mặt đó là gương mặt của mẹ mình.

Điều này có thể sao?

Cô không chần chờ quá lâu, bởi vì khoảnh khắc mẹ bắt gặp ánh mắt cô, che khăn run bả vai, khóc đến đau lòng.

Mạc Sương sững sờ trên đài, cảm giác ở trong đầu có cái gì đó trở nên rõ ràng, trí nhớ thất lạc lẻ tẻ gộp lại, cúi đầu nhìn bài diễn văn, thấy không phải chữ mình học thuộc, mà là từng đoạn thời gian bị mất đi..