Chương 12: Tiếng Hò Hét Của Lũ Săn Người

Ralph nằm trên bụi cây, ngẫm nghĩ về những vết thương trên người. Vết bầm bên sườn phải tròn trịa cỡ năm bảy phân, chỗ mũi lao đâm trúng sưng tấy và chảy máu. Tóc nó bê bết đất cát, lòa xòa như tua dây leo. Khắp người sây sát, bầm tím vì đã xuyên rừng chạy trốn. Lúc thở bình thường lại rồi, nó suy tính rằng chưa thể rửa những vết thương này ngay được. Bì bõm trong nước thì làm sao nó nghe thấy tiếng chân đất của bọn kia? Với lại làm sao nó có thể an toàn bên dòng suối hay trên bãi biển trống trơ?Ralph lắng nghe. Nó chưa thật xa Tòa Thành Đá nên mới đầu hoảng hốt nó tưởng đã nghe tiếng của bọn truy đuổi. Nhưng bọn săn người kia chỉ mò vào tới vành đai của cánh rừng xanh thẳm, có lẽ chúng có lăm le giơ cao ngọn lao đấy, rồi chạy vội về với những tảng đá chói nắng như thể khϊếp sợ bóng tối dưới tán cây rừng. Nó còn thoáng trông thấy một thằng vằn vện nâu, đen, đỏ mà nó đoán là thằng Bill. Nhưng, Ralph nghĩ, đúng ra không phải Bill. Đó là một thằng mọi mà bóng dáng không ăn nhập gì với hình ảnh trước kia của một thằng nhỏ mặc quần soóc, áo thun.

Đã xế trưa, những đốm nắng tròn không ngớt di động trên đám lá dương xỉ xanh với những đường gân nâu nhưng không nghe thấy tiếng nào từ Tòa Thành Đá. Cúi cùng Ralph lò mò chui ra khỏi bụi dương xỉ, bò tới bìa rừng rậm rịt không lách qua nổi trước rẻo đất. Nó cực kì thận trọng nhìn qua những cành cây nơi mé rừng, thấy thằng Robert đang ngồi canh gác trên đỉnh vách đá. Tay trái nó cầm một ngọn lao, tay phải chơi trò tung hứng với một hòn sỏi. Sau lưng nó bốc lên một cụm khói dày làm Ralph phập phồng hai cánh mũi, miệng chảy nước dãi. Nó đưa lưng bàn tay quệt mũi quệt miệng và lần đầu tiên từ sáng đến giờ, nó cảm thấy đói. Bọn kia hẳn đang ngồi quanh con heo đã moi hết ruột gan, nhìn mỡ nhểu xèo xèo trên đống tro. Hẳn là chúng đang chú mục vào đấy.

Một đứa khác, mà Ralph không nhận ra được là đứa nào, lại gần Robert, đưa nó gì đấy rồi lại khuất sau tảng đá bên cạnh rồi bắt đầu gặm giữa hai bàn tay nâng cao. Nghĩa là bữa tiệc vừa bắt đầu và tên gác nhận được phần của nó.

Ralph thấy tạm thời được an toàn. Nó khập khiễng qua những cây có quả, bước dấn khi nghĩ tới một bữa ăn đạm bạc nhưng lại căm tức khi nhớ tới bữa tiệc kia. Bữa nay tiệc, rồi mai...

Nó tự nhủ mà không mấy thuyết phục rằng chúng sẽ mặc kệ nó, thậm chí coi nó như đứa bị xua đuổi. Nhưng rồi những tai họa không lý giải được buộc nó phải suy nghĩ. Chiếc tù và vỡ nát và cái chết của Piggy, của Simon chìm lên hòn đảo như làn hơi nước. Bọn mọi rợ vẽ mình vằn vện này hẳn sẽ còn làm tới, làm tới nữa. Còn mối liên hệ mơ hồ giữa nó và thằng Jack nữa chứ; vì thế mà thằng này sẽ không bao giờ để nó được yên; không bao giờ.

Nó dừng lại, người lốm đốm nắng, nâng một cành to, định núp xuống dưới đó. Nó hoảng sợ đến run rẩy và hét lớn.

"Không! Chúng nó đâu có tệ đến thế. Chuyện vừa rồi chẳng qua là rủi ro thôi."

Nó chúi đầu dưới cành cây, lạch bạch chạy rồi dừng lại giỏng tai nghe.

Tới bãi cây có quả bị gãy đổ, nó ngốn một cách thèm thuồng. Thấy hai thằng nhóc tì hét lên rồi bỏ chạy nó không hiểu tại sao, bởi không hình dung được người ngợm nó như thế nào.

Ăn xong nó đi xuống bãi biển. Giờ đây nắng chếch vào rặng dừa, bên cạnh chiếc lều đổ nát. Vỉa đá và hồ nước nằm kia. Tốt nhất là nó hãy quên đi cảm giác nặng như chì bám quanh trái tim và trông mong vào đầu óc lành mạnh của chúng, sự tỉnh táo của chúng trong ánh nắng ban ngày. Giờ đây bọn chúng ăn xong rồi, nó nên thử lần nữa xem sao. Vả lại nó đâu thể ở đây suốt đêm trong một túp lều hoang vắng bên vỉa đá trống trơ. Nó nhột nhạt và rùng mình trong nắng chiều. Không lửa; không khói; không ai cứu. Nó quay người, khập khiễng qua rừng già về phía mỏm đảo của thằng Jack.

Nắng tà lạc lõng giữa những cành cây. Cuối cùng nó tới một khoảnh rừng thưa đầy đá khiến cây cỏ không còn chỗ mọc. Bóng râm kín như một hồ nước; tí nữa thì Ralph đã nhào tới trốn sau một thân cây khi trống thấy vật gì đấy đứng ngay giữa; nhưng rồi nó thấy cái mặt màu trắng kia là xương và cái sọ heo cắm trên đầu gậy nhe răng cười với nó. Nó chậm chạp bước tới giữa khoảng rừng thưa, đăm đăm nhìn cái sọ trắng hếu lóng lánh như chiếc tù và trước đây, như thể cười cợt nó. Ngoài một con kiến tò mò đang bò luẩn quẩn trong một hốc mắt, cái sọ này chẳng còn sự sống nào.

Hay là có?

Một cảm giác hơi nhột nhạt chạy trên lưng nó. Nó đứng, mặt ngang với cái sọ, hai tay giữ mái tóc. Cái sọ nhe răng, đôi hốc mắt trống hoác như hút chặt đôi mắt nó mà chẳng mất tí công sức nào.

Thế nghĩa là gì?

Cái sọ nhìn Ralph, như một kẻ biết hết mọi giải đáp mà không chịu hé môi. Một nỗi sợ hãi nôn nao và cuồng nộ tràn ngập nó. Ralph giận dữ đập vào cái vật kinh tởm trước mặt, nó trồi lên rồi trở lại vị trí cũ như một món đồ chơi, vẫn nhăn nhở với Ralph, khiến nó vừa đập túi bụi vừa hét lên kinh tởm. Rồi nó vừa liếʍ những đốt ngón tay bầm dập vừa nhìn cây gậy trơ trụi, trong lúc cái sọ kia đã biến thành hai mảnh lăn lóc với hai nửa nụ cười cách nhau tới hai mét, nó giật cây gậy đang đung đưa khỏi hốc cắm rồi cầm như một ngọn lao giữa nó và hai mảnh sọ trắng hếu kia. Rồi nó lùi lại, mắt không rời chiếc sọ lăn lóc nhe răng cười với khung trời.

Khi cái nóng hừng hực màu lục biến khỏi chân trời và bóng đêm ập hẳn xuống, Ralph quay lại bụi cây rậm trước mặt Tòa Thành Đá. Nó len lén nhìn qua kẽ lá thấy trên cao vẫn có đứa đứng canh, lăm lăm ngọn lao, dù đó là một đứa.

Nó quỳ giữa những bóng tối, đau khổ vì một thân một mình. Chúng mọi rợ thật đấy, nhưng vẫn là con người và nỗi sợ trước đêm khuya rình rập đang lần mò tới với nó.

Ralph khẽ rêи ɾỉ. Nó mệt rã rời, nhưng không dám thư giãn và đắm mình trong giếng sâu của giấc ngủ, vì sợ băng nhóm kia. Không thể nào táo bạo đi tới ngôi thành mà nói rằng "Tao muốn ngừng chiến." rồi cười lỏn lẻn, đoạn nằm ngủ giữa những đứa kia ư? Không thể coi chúng vẫn là những thằng nhỏ, những nam học sinh từng nói: "Thưa thầy, vâng" và đội mũ ư? Ban ngày ban mặt có thể trả lời rằng được chứ, nhưng đêm đen và nỗi kinh hoàng trước cái chết trả lời rằng không được đâu. Nằm trong bóng đêm, Ralph biết nó là đứa bị ruồng bỏ.

"Vì đầu óc mình còn lành mạnh đôi chút."

Nó dụi má vào cánh tay, hít mùi ngai ngái của muối, mồ hôi và ghét. Phía bên trái đằng kia, sóng đại dương đang thở, hút vào rồi sôi sục phun trở lại lên đá tảng.

Có tiếng từ phía sau Tòa Thành Đá vọng tới. Lắng nghe thật kỹ, lọc khỏi đầu óc tiếng trồi hụp của biển, Ralph nghe ra nhịp điệu quen thuộc.

"Gϊếŧ con ác thú! Cắt cổ nó! Thọc tiết nó!"

Băng nhóm kia đang nhảy múa. Đâu đó phía sau bức tường đá này hẳn có một lũ ngồi quanh thành vòng tròn đen thẫm, một đống lửa hừng hực và thịt. Chúng sẽ thưởng thức món ăn và được thoải mái an toàn.

Một tiếng động ngay sát cạnh khiến nó rụng rời. Mấy đứa mọi đang leo lên Tòa Thành Đá, tới tận đỉnh. Nó nghe rõ tiếng của chúng. Nó bò tới trước thêm vài thước, thấy cái bóng trên đỉnh núi đá thay đổi rồi lớn ra. Trên hòn đảo này chỉ có hai đứa đi đứng và nói năng như thế.

Ralph cúi đầu trên đôi cánh tay, chấp nhận điều mới biết này như một vết thương. Giờ đây Sam-Eric thuộc vào băng nhóm kia rồi. Chúng canh gác Tòa Thành Đá, chống lại nó. Không còn hy vọng gì cứu được chúng để rồi lập một băng những kẻ bị xua đuổi ở đầu kia của hòn đảo. Sam-Eric đã là mọi như lũ kia; Piggy đã chết, còn chiếc tù và đã nát như cám.

Cuối cùng thằng gác phiên trước leo xuống. Hai đứa còn lại trông không khác một mỏm đá nhô ra đen ngòm. Một ngôi sao hiện ra sau lưng chúng, nhưng bị che khuất một lúc do một chuyển động nào đấy.

Ralph trườn tới, mò mẫm trên mặt đất mấp mô như thể bị mù. Phía tay phải nó là hàng dặm nước, còn bên trái, phía dưới nó là đại dương luôn ào ạt, đáng sợ như một rãnh sâu. Cứ mỗi phút là nước lại phì phò quanh tảng đá chết chóc rồi đổ vào một cánh đồng trắng phau như những đóa hoa nở rộ. Ralph trườn cho tới khi nó nắm được gờ đá nơi cổng vào. Bọn đứng canh ở ngay phía trên nó, nó trông thấy được một đầu ngọn lao chĩa khỏi tảng đá.

Nó gọi rất khẽ.

"Sam-Eric... "

Không có tiếng trả lời. Để chúng nghe thấy nó phải gọi lớn hơn, mà như thế sẽ đánh động những đứa vằn vện thù địch đang chè chén bên đống lửa. Nó nghiến răng leo lên, lần mò tìm chỗ víu. Cây gậy cắm cái sọ ban nãy thật là vướng víu nhưng nó không muốn bỏ món vũ khí duy nhất này. Lên tới gần ngang với hai đứa sinh đôi nó mới lại gọi.

"Sam-Eric... "

Nó nghe một tiếng kêu và nỗi hoảng hồn từ núi đá. Hai đứa sinh đôi ôm chầm lấy nhau, lắp ba lắp bắp.

"Tao, Ralph đây."

Sợ chúng sẽ bỏ chạy vào báo động, nó đu người lên cho tới lúc đầu và vai nhô lên khỏi vách đá. Nó thấy bọt nước bắn như hoa quanh tảng đá chết chóc tuốt dưới kia.

"Chỉ là tao, Ralph thôi mà."

Cuối cùng chúng cúi tới trước, nhìn đăm đăm vào mặt nó.

"Tụi tao cứ tưởng là... "

"... tụi tao không biết là cái gì... "

"... tụi tao tưởng... "

Chúng sực nhớ lời cam kết trung thành mới, đầy tủi nhục. Eric lặng thinh còn Sam cố làm tròn bổn phận.

"Mày phải đi thôi, Ralph ạ. Đi ngay... "

Nó vung cây lao, ra vẻ hung dữ.

"Mày cút ngay. Rõ chưa?"

Eric gật đầu đồng tình, xỉa ngọn lao lên không. Ralph tì trên hai tay chứ không đi.

"Tao đến để gặp hai đứa bay."

Giọng nó khản đặc. Nó bỗng dưng thấy đau cổ họng, dù không hề bị thương ở đấy.

"Tao đến đây để gặp hai đứa bay... "

Lời nó không thể diễn tả được nỗi đau âm ỉ của những chuyện này. Nó chợt lặng thinh trong lúc những vì sao sáng chói tuôn ra, tung tăng khắp chốn.

Sam áy náy, liên tục đổi chân đứng.

"Thật mà, Ralph. Mày nên đi đi thôi."

Ralph lại ngước lên.

"Tụi bay không phải là đồ vằn vện mà. Sao tụi bay có thể...? Nếu trời sáng... "

Nếu trời sáng thì nỗi xấu hổ sẽ thiêu đốt chúng khi phải nhìn nhận những điều này. Nhưng ban đêm thì tối. Eric lên tiếng, rồi hai đứa sinh đôi bắt đầu kiểu nói qua nói lại của chúng.

"Mày phải đi thôi, vì ở đây không an toàn... "

"... chúng hành hạ tụi tao. Chúng đánh tụi tao... "

"Đứa nào? Jack hả?"

"Không phải... "

Chúng cúi sát xuống nó, hạ giọng.

"Chuồn đi, Ralph... "

"... cả một băng luôn... "

"... chúng hành hạ tụi tao... "

"... tụi tao chịu thôi... "

Khi Ralph nói lại, giọng nó khẽ như không có hơi.

"Tao đã làm gì chứ? Tao mến nó mà... và tao muốn tụi mình được cứu thoát mà... "

Sao sáng lại tuôn khắp bầu trời. Eric lắc đầu, nghiêm trọng.

"Nghe này, Ralph. Đừng bận tâm chuyện gì đúng, chuyện gì sai nữa. Đã qua rồi... "

"Đừng bận tâm về sếp... "

"... mày phải đi thôi, vì chính lợi ích của mày."

"Sếp và thằng Roger... "

"Thằng Roger... "

"Tụi nó ghét mày, Ralph ạ! Tụi nó sẽ khử mày đấy."

"Ngày mai tụi nó sẽ săn mày."

"Nhưng tại sao chứ?"

"Tao cóc biết. Ralph này, Jack, thằng sếp ấy, nói rằng sẽ nguy hiểm đấy... "

"... tụi tao phải thận trọng và phóng lao như đối với heo vậy."

"Tụi tao sẽ giăng thành một đường ngang suốt hòn đảo... "

"... tụi tao sẽ bắt đầu từ đây... "

"... cho đến khi tìm thấy mày."

"Tụi tao sẽ phải làm hiệu như thế này."

Eric ngẩng đầu, vỗ vào miệng đang mở, bật tiếng hú khe khẽ. Rồi nó lo lắng ngoái nhìn ra sau.

"Giống như thế... "

"... to hơn thôi, dĩ nhiên rồi... "

"Nhưng tao có làm gì đâu chứ," Ralph nài nỉ thì thầm. "Tao chỉ muốn giữ cho lửa cháy thôi mà."

Nó ngừng lại một lúc, khổ sở nghĩ đến ngày mai. Chợt nó nghĩ đến một chuyện cực kỳ trọng đại.

"Tụi bay định... "

Mới đầu nó ngần ngại không nói thẳng ra, nhưng rồi sợ hãi và cô đơn đã thúc đẩy.

"Nếu tìm thấy tao, tụi nó định làm gì?"

Hai đứa sinh đôi lặng thinh. Bên dưới nó, bọt nước lại tung tóe quanh khối đá chết chóc.

"Tụi nó định... Chúa ơi! Tao đói... "

Khối đá cao nghệu như lắc lư bên dưới nó.

"Ờ... tụi nó...?"

Hai đứa sinh đôi vòng vo trả lời câu hỏi của nó.

"Mày phải đi ngay thôi, Ralph!"

"Vì lợi ích của chính mày."

"Tránh xa đi. Càng xa càng tốt."

"Tụi bay không muốn đi với tao sao? Có ba đứa... thì mình có hy vọng."

Sau một lúc lặng thinh, Sam nói như bị nghẹn.

"Mày không biết thằng Roger đâu. Nó khủng khϊếp lắm."

"... và sếp nữa... hai đứa chúng nó... "

"... khủng khϊếp... "

"... chỉ có điều thằng Roger... "

Hai đứa như hóa đá. Có đứa nào đó trong băng đang leo về hướng chúng.

"Nó đến xem tụi tao có canh gác không đấy. Nhanh lên, Ralph!"

Lúc chuẩn bị leo xuống vách đá, Ralph muốn đạt được điều cuối cùng qua lần gặp gỡ này.

"Tao sẽ trốn ngay sát đây thôi, trong đám cây rậm dưới kia," nó thì thầm, "thành ra đừng để chúng tới gần đó. Chúng sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện tìm kiếm gần vậy đâu... "

Những bước chân vẫn còn khá xa.

"Sam... tao sẽ được yên ổn, phải không?"

Hai đứa sinh đôi lại lặng thinh.

"Đây!" đột nhiên Sam nói. "Cầm lấy cái này... "

Ralph cảm thấy có một tảng thịt lớn được đẩy tới, liền chụp ngay lấy.

"Nhưng tụi bay định làm gì nếu bắt được tao?"

Bên trên kia lặng thinh. Nó tự thấy câu hỏi thật ngờ nghệch. Nó tuột xuống dưới.

"Tụi bay định làm gì...?"

Từ đỉnh tảng đá cao nghệu có tiếng trả lời thật khó hiểu.

"Thằng Roger vót nhọn hai đầu một cây que đấy."

Roger vót nhọn hai đầu một cây que. Ralph cố tìm trong câu này một ý nghĩa mà không ra. Giận điên người, nó tuôn ra hết những tiếng chửi nghĩ ra được rồi ngáp dài. Người ta có thể không ngủ bao lâu? Nó thèm một cái giường với khăn trải... nhưng màu trắng duy nhất ở đây là màu sữa đυ.c lung linh tung tóe quanh tảng đá, mười hai mét phía dưới kia, nơi Piggy ngã xuống. Piggy ở khắp nơi, trên rẻo đất này, trở thành sự kinh hoàng trong bóng tối và cái chết. Nếu giờ đây Piggy từ dưới lòng nước trở về với cái đầu toang hoác... Ralph rêи ɾỉ và ngáp dài như một thằng nhóc tì. Cây gậy trong tay trở thành cái nạng để nó loạng choạng chống đi.

Rồi nó lại căng thẳng. Có nhiều tiếng nói lao xao trên đỉnh Tòa Thành Đá. Sam-Eric đang cãi cọ với đứa nào đấy. Nhưng những bụi dương xỉ và cỏ thì gần xịt. Đấy là chỗ để nó chui vào nấp, gần bụi rậm mà ngày mai nó sẽ dùng làm nơi trốn tránh. Đây... hai tay nó sờ lớp cỏ... là chỗ lánh qua đêm, không xa băng nhóm kia, để nhỡ xảy ra chuyện kinh hoàng siêu tự nhiên thì ít ra cũng có thể tạm thời trà trộn giữa con người, dù nếu như thế có nghĩa là...

Câu đó nghĩa là gì? Cây gậy vót nhọn hai đầu. Ý nghĩa gì ở trong câu này? Chúng phóng lao hụt hết, trừ một cái. Có thể lần tới chúng cũng sẽ phóng hụt.

Nó ngồi xổm trong đám cỏ cao, sực nhớ tảng thịt thằng Sam cho, liền cắn ngấu nghiến. Đang ăn, nó lại nghe có tiếng ồn ào... tiếng kêu đau đớn của Sam-Eric, những tiếng kêu hoảng hốt, những giọng giận dữ. Thế nghĩa là gì? Ngoài nó ra còn có đứa khác bị phiền phức, và ít nhất một trong hai thằng sinh đôi dính phải. Rồi những âm thanh kia lặng đi sau núi đá và nó thôi không bận tâm nữa. Nó sờ soạng bằng hai tay, thấy dương xỉ mềm mại và mát lạnh tựa vào bụi cây rậm. Nơi đây sẽ là chỗ nó trú đêm. Mai, khi trời vừa sáng, nó sẽ bò vào trong bụi cây, nép giữa những thân cây chằng chịt, náu thật sâu trong đó khiến chỉ đứa nào luồn lách cỡ nó mới hòng chui qua nổi để rồi sẽ bị nếm ngọn lao. Nó sẽ ngồi ở đó, bọn truy kích sẽ đi qua trước mặt nó, hàng ngũ của chúng sẽ lần lượt tiến tới, vừa đi vừa tru lên khắp hòn đảo và nó sẽ thoát.

Nó lách giữa đám dương xỉ, chui vào đấy. Nó đặt cây gậy xuống bên cạnh, nằm cuộn tròn trong đêm đen. Phải nhớ thức dậy khi trời vừa sáng để còn đánh lừa bọn mọi... nó không biết sao mà giấc ngủ đến nhanh thế, xô nó ngã xuống một con đường dốc tối om bên trong.

Nó thức dậy trước khi mở mắt, lắng nghe một tiếng kêu gần đấy. Nó mở mắt, thấy mặt chỉ cách lớp đất mùn chừng hai, ba phân, mấy ngón tay nó thọc vào đấy, ánh sáng lọt qua những tàu lá dương xỉ. Nó chỉ vừa kịp nhận ra rằng cơn ác mộng lê thê về chuyện ngã và chết đã qua rồi và trời đã sáng khi nó nghe tiếng kia lần nữa. Đó là tiếng hú phía ngoài bờ biển... và bây giờ thằng mọi khác trả lời, rồi tới một thằng khác. Tiếng kêu lướt trên nó, ngang qua cái mũi hẹp của hòn đảo, từ biển vào phá nước, như tiếng kêu của con chim đang bay. Nó không nghĩ ngợi lâu mà chụp ngay cây gậy nhọn rồi luồn ngược vào trong đám dương xỉ. Chỉ trong nháy mắt nó đã bò vào bụi rậm, trước đó nó còn thoáng thấy đôi chân của một thằng mọi bước về phía nó, giẫm đạp lên lá dương xỉ, rồi nó nghe tiếng chân trong đám cỏ cao. Thằng mọi, chẳng biết là đứa nào, hú hai lần. Từ hai phía có tiếng hú đáp lại rồi nghe nhỏ dần. Ralph co mình im thin thít giữa bụi cây rậm. Một lúc lâu nó không nghe thấy gì nữa.

Cuối cùng nó chăm chú nhìn quanh bụi rậm. Chắc chắn không đứa nào có thể tấn công nó ở chỗ này... hơn nữa nó vừa gặp may. Tảng đá lớn từng gϊếŧ Piggy đã văng vào bụi cây này, lăn tới chính giữa, thành một vạt nát ngướu chừng vài mét mỗi bên. Lủi vào đây Ralph cảm thấy an toàn và thật khôn. Nó thận trọng ngồi xuống giữa những thân cây bị đè nát ngướu, chờ cuộc săn lùng qua đi. Nhìn lên qua đám lá nó thoáng thấy gì đấy màu đỏ. Hẳn là đỉnh Tòa Thành Đá, đã xa và hết còn đe dọa. Nó hân hoan chờ nghe tiếng cuộc săn lùng dần xa.

Nhưng không thấy đứa nào lên tiếng; sau nhiều phút trôi qua trong cái bóng âm u màu lục, cảm giác chiến thắng của nó nhạt dần.

Cuối cùng nó nghe một giọng nói - của thằng Jack, rất khẽ.

"Mày chắc không?"

Thằng mọi bị hỏi không đáp. Nhưng có thể nó làm điệu bộ.

Roger nói.

"Nếu mày lừa tụi tao thì... "

Liền sau đó có tiếng thở hổn hển rồi ré lên đau đớn. Ralph co người lại theo bản năng. Một trong hai đứa sinh đôi đang ở đó, bên ngoài bụi rậm, cùng với Jack và Roger.

"Mày có chắc ý nó nói là trong này không?"

Một thằng sinh đôi khe khẽ rêи ɾỉ rồi lại ré lên.

"Ý nó nói là sẽ trốn trong này à?"

"Dạ... dạ... ô...!"

Tiếng cười the thé lan giữa đám cây.

Vậy là chúng biết rồi.

Ralph nắm lấy cây gậy, chuẩn bị giao chiến. Nhưng chúng làm được gì chứ? Chúng sẽ cần một tuần mới mở được một lối qua bụi rậm này, đứa nào bò vào sẽ ốm đòn ngay. Nó sờ đầu ngọn lao nhọn với ngón tay cái rồi nhếch mép cười. Đứa nào liều mạng sẽ bị đâm liền, sẽ rống như heo bị chọc tiết.

Chúng bỏ đi, về lại khối đá cao vòi vọi. Nó nghe tiếng chân và đứa nào đó cười khúc khích. Rồi lại có tiếng the thé như tiếng chim, trải dài thành một chuỗi. Nghĩa là có mấy đứa canh chừng nó; còn những đứa kia...?"

Yên lặng hồi lâu. Chừng như nín thở. Ralph thấy trong miệng có vỏ cây, hẳn do nó đã gặm ngọn lao. Nó đứng lên, len lén ngước nhìn lên Tòa Thành Đá.

Ngay lúc ấy nó nghe tiếng Jack từ trên đỉnh.

"Bẩy lên! Bẩy lên! Bẩy lên!"

Khối đá đỏ nó vẫn thấy trên đỉnh vách đá biến mất như một tấm màn cửa, để rồi nó thấy những bóng người và bầu trời xanh. Lát sau mặt đất nẩy lên, có tiếng ào ào trong không trung rồi bụi cây rậm như bị một bàn tay khổng lồ phạt đi. Khối đá tiếp tục nẩy, đè nát mọi vật khi lăn tới bãi biển, trong lúc cành con và lá cây rơi xuống nó như mưa. Phía bên kia bụi rậm, bọn kia lớn tiếng reo hò.

Rồi lại tĩnh lặng.

Ralph thọc mấy ngón tay vào miệng rồi cắn. Trên đó chỉ còn một tảng đá nữa mà có thể chúng sẽ bẩy, nhưng to bằng nửa một ngôi nhà nhỏ, bằng một cái ô tô, một chiếc xe tăng. Nó hình dung rõ ràng đến đau đớn đường rơi khả dĩ của tảng đá... mới đầu rơi chậm thôi, từ gờ này xuống gờ khác, ì ạch lăn qua rẻo đất như một xe ủi to quá khổ.

"Bẩy lên! Bẩy lên! Bẩy lên!"

Nó đặt ngọn lao xuống rồi lại cầm lên. Nó bực dọc vuốt ngược mái tóc, hối hả bước hai bước trong khoảng trống chật hẹp rồi bước trở lại. Nó đứng nhìn đầu những cành cây gãy.

Vẫn còn tĩnh lặng.

Nó thấy rõ nhịp cơ hoành lên xuống và ngạc nhiên sao nó thở gấp gáp thế. Lệch về bên trái một chút, trái tim nó đập thấy rõ. Nó lại đặt cây lao xuống.

"Bẩy lên! Bẩy lên! Bẩy lên!"

Một tiếng reo hò the thé kéo dài.

Có gì đấy vang trên núi đá đỏ rồi mặt đất nảy lên và bắt đầu rung liên tục, trong khi tiếng ồn mỗi lúc một dữ dội hơn. Ralph bị bắn vọt lên không trung rồi rơi xuống, đập mạnh vào những cành cây. Phía tay phải nó, chỉ cách có mấy bộ, cả bụi rậm rạt xuống, rễ lớn rễ con gào thét khi cùng bị bật tung khỏi đất. Nó thấy vật gì đấy màu đỏ chậm chạp lăn như một cái cối xay. Rồi vật màu đỏ qua đi và trò lăn kềnh càng kia mất hút về phía biển.

Ralph quỳ trên mặt đất bị xới tung, choáng váng. Lát sau những thân cây màu trắng gãy gục, những cành con tơi tả và đám bụi cây rậm chằng chịt mới lại hiện ra rõ ràng. Nó cảm thấy nằng nặng trong cơ thể, nơi nó theo dõi nhịp đập của chính tim mình.

Lại tĩnh lặng.

Nhưng không hoàn toàn. Chúng đang thì thầm ngoài kia; đột nhiên ở hai chỗ bên tay phải nó, cành cây rung dữ dội. Một mũi lao vót nhọn ló ra. Hốt hoảng, Ralph thọc cây gậy của nó qua kẽ hở, lấy hết sức đâm tới.

"Á!"

Cây lao hơi vặn vẹo trong đôi bàn tay, rồi nó kéo trở về.

"Ối... "

Có đứa nào đấy đang rêи ɾỉ ngoài kia, rồi lảm nhảm. Có tiếng cãi cọ gay gắt, thằng bị thương vẫn không ngớt kêu than. Rồi khi yên ắng trở lại, một giọng duy nhất và Ralph quả quyết rằng không phải giọng của thằng Jack.

"Thấy chưa? Tao đã bảo mày rồi... nó nguy hiểm mà."

Thằng bị thương lại rên.

Còn chuyện gì nữa? Chuyện gì sẽ tới?

Hai tay Ralph nắm chặt cây lao mà nó đã gặm, tóc xõa xuống. Cách đấy chỉ vài mét, có đứa nào đấy lẩm bẩm về hướng Tòa Thành Đá. Nó nghe một thằng mọi nói "Không!" với giọng kinh hoàng; rồi có tiếng cười bị dằn xuống. Nó ngồi xổm trên hai gót chân, hăm dọa nhìn bức tường cành cây. Nó nâng cây lao, khẽ gầm gừ rồi chờ đợi.

Một lần nữa cái nhóm không trông thấy kia lại khúc khích. Nó nghe tiếng lách tách khác lạ, rồi tiếng răng rắc như thể ai đó đang trải một tấm bóng kính lớn. Một cành con kêu rắc và nó nén một tiếng ho. Những làn khói mỏng trắng, vàng đang len lỏi qua những cành cây, màu xanh của mảng trời trên đầu nó chuyển sang màu mây của giông tố, rồi khói dâng cuồn cuộn quanh nó.

Đứa nào đó cười phấn khích rồi kêu lớn.

"Khói!"

Nó trườn qua bụi cây rậm vào trong rừng sâu, hết sức dán người dưới làn khói. Chỉ lát sau nó thấy một khoảng trống và những chiếc lá xanh nơi bìa bụi cây. Một thằng mọi mảnh khảnh đứng giữa nó và khu rừng kia, một thằng mọi vằn vện đỏ trắng, tay cầm lao. Nó ho sù sụ và đưa lưng bàn tay lên dụi lớp màu quanh mắt, cố nhìn qua màn khói đang dày đặc dần. Ralph phóng tới như một con mèo, vừa vung lao đâm vừa gầm gừ, thằng mọi gập người lại. Có tiếng kêu phía bên kia bụi rậm, Ralph cả sợ chạy thục mạng qua tầng cây thấp. Tới một lối heo chạy, nó chạy theo khoảng một trăm mét rồi ngoặt sang. Sau lưng nó, tiếng hú gọi nhau của chúng lan truyền trên đảo, một giọng đơn lẻ hú lên ba lần. Nó đoán đó là tín hiệu tiến lên nên lại chạy, cho đến khi ngực nóng như lửa. Nó liền nằm lăn dưới một bụi cây, chờ một lúc cho hơi thở bình thường. Nó đưa lưỡi thăm dò răng và môi rồi nghe xa xa tiếng hú của bọn truy lùng.

Nó có thể làm nhiều cách. Chẳng hạn leo lên cây... nhưng như thế là mạo hiểm. Nếu bị phát hiện thì chúng chẳng cần làm gì khác hơn là đợi.

Phải chi nó có thì giờ để suy tính!

Một tiếng hú hai lần ở cùng một khoảng cách khiến nó nắm được kế hoạch của chúng. Thằng mọi nào mắc kẹt trong rừng thì hú lên hai lần để toàn hàng dừng lại chờ đến khi thằng đó thoát ra được. Bằng cách này chúng mong hàng ngũ không bị đứt đoạn trên suốt hòn đảo. Ralph nghĩ tới vụ con heo đực từng xuyên qua hàng ngũ của chúng thật dễ dàng. Nếu cần, khi cuộc săn lùng tới gần, nó có thể tấn công và xuyên thủng hàng ngũ này đang lúc còn mỏng, rồi chạy về. Nhưng chạy về đâu? Hàng ngũ kia sẽ quay lại, lùng sục tiếp. Sớm hay muộn nó sẽ phải ngủ hoặc ăn... rồi nó sẽ thức dậy khi những bàn tay vồ lấy nó. Và cuộc săn lùng sẽ trở thành truy đuổi khiến con mồi kiệt sức.

Vậy phải làm gì đây? Leo lên cây? Phá vòng vây như con heo đực? Cách nào cũng đều đáng sợ cả.

Một tiếng kêu đơn lẻ khiến tim nó đập gấp gáp, nó vọt lên, phóng về phía biển và rừng già rậm rạp cho tới khi vướng phải đám dây leo; nó đứng đó một lúc với đôi chân run rẩy. Phải chi có "đình chiến", được một lúc nghỉ lâu lâu, có thời gian để suy tính!

Nhưng tiếng hú lanh lảnh không tránh được kia lại ré lên ngang hòn đảo. Nghe thấy, nó l*иg lên như con ngựa trong đám dây leo, rồi lại chạy cho tới khi thở không ra hơi. Nó nằm vật xuống bên mấy cụm dương xỉ. Leo lên cây hay phá vòng vây? Nó lấy lại hơi thở được một lúc, quệt miệng rồi tự nhủ hãy bình tĩnh. Sam-Eric có mặt đâu đó trong vòng vây, mà chúng nào muốn thế. Hay là có? Và giả thử nó không gặp hai đứa này mà đυ.ng ngay thằng sếp hay thằng Roger, kẻ mang chết chóc trong tay?

Ralph vuốt ngược mái tóc bù rối, quệt mồ hôi khỏi con mắt lành lặn. Nó nói to.

"Suy tính đi!"

Việc nào hợp lý nhất để làm đây?

Không còn thằng Piggy để nghe nó nói điều hợp lý. Không còn buổi họp long trọng để thảo luận, cũng không còn chiếc tù và được tôn trọng.

"Suy tính đi!"

Hãi nhất là nó bắt đầu lo rằng tấm màn kia có thể sẽ đung đưa trong đầu óc nó, che lấp cảm nghĩ về sự nguy hiểm, biến nó thành một thằng ngờ nghệch.

Khả năng thứ ba là trốn kín đâu đó, khiến hàng ngũ đang tiến tới kia đi qua mà không phát hiện ra nó."

Nó ngẩng phắt đầu lên khỏi nền đất, nghe ngóng. Có một âm thanh khác buộc nó phải chú ý... tiếng ấy trầm, như thể khu rừng đang nổi giận với nó, tiếng ấy u ám khiến những tiếng hú của bọn kia chỉ như tiếng miết trên đá phiến nghe ghê tai. Nó biết đã từng nghe thứ tiếng này ở đâu đó rồi, nhưng không có thì giờ để nhớ lại.

Phá vòng vây.

Một cái cây.

Trốn, để chúng đi qua.

Một tiếng hét gần đấy khiến nó bật dậy, tức thì nó lại xông qua những bụi cây đầy gai góc. Đột nhiên nó loạng choạng đâm ra một khoảng trống, nó thấy lại đứng giữa chỗ rừng thưa nọ... có cái sọ với hai nửa nụ cười cách nhau cả sải tay không phải để cười nhạo mảng trời xanh thẳm mà ngẩng lên giễu cợt một tấm chăn bằng khói. Rồi Ralph chạy dưới những gốc cây, hiểu từ đâu có thứ tiếng trầm đυ.c kia của rừng già. Chúng hun khói để xua nó ra và đã đốt cả hòn đảo.

Trốn tốt hơn leo cây vì mình còn có hy vọng phá vòng vây nếu bị phát hiện.

Vậy thì trốn.

Nó tự hỏi trong trường hợp này, một con heo sẽ nghĩ sao rồi nhăn nhó bâng quơ. Hãy tìm bụi cây rậm nhất, cái hang tối nhất trên đảo mà chui vào. Giờ đây nó vừa chạy vừa nhìn quanh. Những sọc và đốm nắng dập dờn trên người nó, mồ hôi nhễ nhại thành vết trên thân thể nhớp nhúa của nó. Tiếng hò hét đã xa và nhỏ dần.

Cuối cùng nó tìm thấy một chỗ có vẻ tốt, tuy quyết định này thật liều lĩnh. Nơi đây những bụi cây và dây leo chằng chịt tạo thành một tấm thảm che hết nắng. Bên dưới là một khoảng trống cao chừng ba mươi phân, chi chít những thân cây mọc song song. Nếu trườn vào giữa, ta sẽ cách bờ rìa được năm mét, tha hồ kín đáo, trừ khi bọn mọi nghĩ ra cách nằm xuống để tìm. Kể cả lúc ấy ta vẫn ở trong bóng tối... nhỡ xảy ra chuyện tệ nhất, nó thấy ta thì ta vẫn còn cơ hội phóng qua nó, làm hàng ngũ chúng rối loạn rồi quay ngược lại.

Kéo lê theo cây lao, nó thận trọng trườn qua những thân cây thẳng đứng. Tới giữa, nó nằm xuống nghe ngóng.

Đám cháy thật to, tiếng trống cuồn cuộn nó tưởng đã bỏ xa phía sau đang tiến lại gần. Liệu lửa có thể bắt kịp một con ngựa phi nước đại không nhỉ? Từ chỗ nằm nó có thể thấy được một vùng đất rộng khoảng hơn năm mươi mét lốm đốm nắng, đốm nào cũng nhấp nháy với nó. Thật giống tấm màn đu đưa trong đầu óc khiến trong một khoảnh khắc nó tưởng sự nhấp nháy kia diễn ra trong đầu nó. Nhưng khi những đốm kia nhấp nháy nhanh hơn, nhạt đi và lịm tắt thì nó hiểu rằng một làn khói dày đặc đang lơ lững giữa đảo và mặt trời.

Nếu có đứa nào ngó dưới những bụi cây, ngẫu nhiên thoáng thấy da người thì có thể đó là Sam-Eric, chúng có thể làm như không thấy và không nói gì cả. Nó áp má lên lớp đất màu sôcôla, liếʍ đôi môi khô và nhắm mắt lại. Bên dưới bụi cây mặt đất khẽ rung rinh; phải chăng ngoài tiếng lửa rào rào như sấm và tiếng hú loáng thoáng còn một âm thanh khác quá khẽ khiến không nghe được.

Đứa nào đấy hét toáng lên. Ralph ngẩng ngay đầu, nhìn vào ánh sáng nhập nhoạng. Hẳn chúng đã đến gần nó. Nó nghĩ. Ngực nó bắt đầu đập hối hả. Trốn, phá vòng vây, leo lên cây... cái nào tốt hơn cả? Khổ nỗi ta chỉ có thể chọn một cách thôi.

Giờ đây lửa đã tới gần; tràng tiếng nổ kia là do những cành, thậm chí thân cây, bị toác. Lũ điên! Lũ điên! Lửa sắp bắt sang những cây quả... ngày mai chúng sẽ lấy gì ăn?

Ralph cựa quậy mãi trên chỗ nằm chật chội. Nó đâu có liều! Chúng làm gì được chứ! Đánh nó ư? Đã sao? Gϊếŧ nó ư? Một cây gậy vót nhọn hai đầu.

Những tiếng kêu la chợt gần sát khiến nó bật dậy. Nó thoáng thấy một thằng mọi vằn vện hối hả chui ra khỏi một đám cây xanh chằng chịt và tiến lại tấm thảm nơi nó trốn, thằng mọi này cầm lao. Ralph bấu vào đất. Hãy sẵn sàng, phòng khi...

Ralph mò mẫm cầm cây lao chĩa đầu nhọn ra trước. Lúc ấy nó thấy cây lao nhọn cả hai đầu.

Thằng mọi dừng lại cách mười lăm mét, bật kêu lên.

Có thể nó nghe được tiếng tim ta át cả tiếng lửa cháy. Đừng la. Hãy sẵn sàng.

Thằng mọi tiến tới khiến ta chỉ thấy được từ thắt lưng nó trở xuống. Đó là cán lao của nó. Bây giờ ta thấy nó từ đầu gối trở xuống. Đừng la.

Một đàn heo eng éc vọt ra từ đám cây xanh sau lưng thằng mọi, ào vào rừng. Chim chóc kêu chiêm chϊếp. Chuột bọ chí chóe và một con gì đấy nhỏ xíu nhảy xuống trốn dưới tấm thảm.

Thằng mọi kia dừng lại cách năm mét, nó đứng sát lùm cây, kêu lớn. Ralph co hai chân, cuộn tròn người. Cây lao trong bàn tay nó, cây lao nhọn hai đầu, rung dữ dội, cây lao dài ra, ngắn lại, nhẹ rồi nặng, rồi lại nhẹ.

Tiếng hú truyền từ bãi biển này tới bãi biển kia. Thằng mọi quỳ xuống sát bụi cây, sau lưng nó, ánh lửa lung linh trong rừng. Ralph thấy một đầu gối dụi lên nền đất xốp. Bây giờ đến đầu gối kia. Hai bàn tay. Một cây lao.

Một khuôn mặt.

Thằng mọi nhìn đăm đăm vào bóng tối bên dưới bụi cây. Có thể nói nó thấy ánh sáng ở bên này và bên kia, những ở giữa - ngay chỗ đó - thì không. Ở giữa là một đống nhỏ đen thui. Thằng mọi nhăn mặt, nghĩ cách giải mã đống đen thui kia.

Những tích tắc đồng hồ dài lê thê. Ralph nhìn thẳng vào đôi mắt thằng mọi.

Đừng kêu.

Mày sẽ được về nhà mà.

Bây giờ nó trông thấy ta rồi. Nó nhìn lại cho chắc chắn. Một cây gậy vót nhọn.

Ralph hét lên, tiếng hét của sợ hãi, giận dữ và tuyệt vọng. Hai chân duỗi thẳng, nó không ngừng gào thét, miệng sủi bọt. Nó vọt tới, xuyên qua bụi cây, chạy ra ngoài chỗ trống, la hét gầm gừ, người tứa máu. Nó vung gậy khiến thằng mọi ngã lộn nhào, nhưng liền đó những đứa khác cũng la hét lao về phía nó. Nó né người khi một cây lao vụt qua rồi lại im lặng, lại chạy tiếp. Đột nhiên trước mặt nó, những ánh lửa lung linh cụm lại, tiếng rì rào của rừng già dậy lên như sấm, một bụi cây cao ngay trên lối nó đang chạy bùng cháy thành một cụm lửa to hình chiếc quạt. Nó ngoặt sang bên phải, tuyệt vọng chạy thục mạng, bên trái nóng ran, lửa cuồn cuộn như sóng. Sau lưng nó, một loạt tiếng kêu ngắn vang lên: tín hiệu đã thấy con mồi. Một bóng dáng màu nâu ló ra bên tay phải nó rồi biến mất. Chúng vừa chạy vừa hò hét điên cuồng. Nó nghe tiếng chân chúng đạp răng rắc trong vùng cây thấp, bên tay trái nó, lửa nóng và sáng rực, ào ào như sấm dậy. Nó quên hết mọi vết thương và đói khát, chỉ còn thấy sợ, sợ đến tuyệt vọng trên đôi chân chạy cuống cuồng, băng qua rừng về hướng bãi biển. Trước mắt nó là những đốm nhỏ nhảy nhót rồi biến thành những vòng tròn màu đỏ, lớn vụt rồi khuất khỏi tầm mắt. Phía dưới nó có đôi chân ai đấy đang mòn mỏi, còn tiếng hú tuyệt vọng càng thêm dồn dập như một hàng ngũ xộc xệch đầy đe dọa và gần như ở ngay trên đầu.

Nó vấp phải một rễ cây và tiếng hét đuổi cũng vang to hơn, nó thấy một chiếc lều bùng cháy, lửa táp vào vai phải của nó và nó thấy nước lấp lánh. Rồi nó gục xuống, lăn lộn trên cát ấm, co người, đưa hai tay lên chống đỡ, định hét xin tha mạng.

Nó loạng choạng đứng lên, căng thẳng chờ đợi nhiều nỗi kinh hoàng nữa và ngước nhìn một cái mũ kepi thật to. Đó là một chiếc mũ màu trắng, phía trên lưỡi trai màu lục có đính hình vương miện, cái neo và cành lá vàng. Nó thấy bộ đồng phục bằng vải lanh trắng, ngù vai, khẩu súng ngắn, một hàng cúc mạ vàng dọc mặt trước chiếc áo khoác.

Một sĩ quan hải quân đứng trên cát, ngạc nhiên và cảnh giác cúi nhìn Ralph. Sau lưng ông ta là một chiếc xuồng được kéo mũi lên bờ, có hai thủy thủ đứng canh. Ở đuôi tàu, một thủy thủ khác cầm khẩu súng tiểu liên.

Tiếng hú ngập ngừng rồi tắt.

Viên sĩ quan nghi ngại nhìn Ralph một lúc, rồi rụt tay khỏi báng súng ngắn.

"Ha-lô."

Hơi lúng túng vì biết mình bẩn thỉu, Ralph rụt rè đáp.

"Ha-lô."

Viên sĩ quan gật đầu như thể một câu hỏi đã được giải đáp.

"Có người lớn... có người lớn nào ở đây với các em không?"

Ralph lặng lẽ lắc đầu, nó hơi quay người trên cát. Những đứa nhỏ thân hình vằn vện màu đất, tay cầm gậy nhọn, đang đứng thành nửa vòng tròn trên bãi biển đều im thin thít.

"Chơi vui quá hả," viên sĩ quan nói.

�Lửa đã lan tới và ồn ào nuốt hàng dừa trên bãi. Một ngọn lửa như tách ra, tung lên như người diễn trò nhào lộn, táp những tán dừa trên vạt đất. Bầu trời đen thui.

Viên sĩ quan vui vẻ cười với Ralph.

"Chúng tôi trông thấy khói của các em. Các em làm gì vậy? Chơi trò chiến tranh hay sao?"

Ralph gật đầu.

Viên sĩ quan chăm chú quan sát thằng bù nhìn nhỏ bé trước mặt ông ta. Thằng bé này cần tắm rửa, cắt tóc, lau mũi và khá nhiều thuốc mỡ.

"Không ai bị gϊếŧ chứ, tôi hi vọng thế? Có xác nào không?"

"Có hai thôi. Chúng biến mất rồi."

Viên sĩ quan cúi xuống, nhìn Ralph chòng chọc.

"Hai? Bị gϊếŧ à?"

Ralph lại gật. Sau lưng nó cả hòn đảo đang run rẩy trong lửa. Qua kinh nghiệm, viên sĩ quan biết khi nào người ta nói thật. Ông ta khẽ huýt sáo.

Thêm những đứa khác xuất hiện, trong đó có vài nhóc tì, da nâu sạm, bụng ỏng như lũ mọi con. Một đứa lại gần viên sĩ quan, ngước nhìn.

"Em là, em là... "

Nhưng không bật thêm ra được gì nữa. Thằng Percival Wemys Madison moi tìm trong đầu nó một câu thần chú đã biến mất tăm.

Viên sĩ quan lại quay qua Ralph.

"Chúng tôi sẽ đưa các em đi theo. Các em có bao nhiêu tất cả."

Ralph lắc đầu. Viên sĩ quan nhìn qua nó tới đám trẻ vằn vện.

"Ai là thủ lĩnh ở đây?"

"Em." Ralph nói to.

Một thằng nhỏ đội một chiếc mũ đen khác thường đã te tua trên mái tóc đỏ, dắt ở thắt lưng cái kính còn một tròng, dợm bước tới, nhưng lại đổi ý đứng yên.

"Chúng tôi trông thấy khói của các em. Mà các em không biết có bao nhiêu người sao?"

"Thưa ông, không."

"Tôi cứ nghĩ," viên sĩ quan nói khi hình dung tới việc điều tra sắp phải làm, "tôi cứ nghĩ một nhóm trẻ Anh - các em là người Anh tất cả, phải không? - hẳn phải có khả năng trình diễn một trò ngoạn mục hơn thế này chứ... tôi nghĩ... "

"Mới đầu quả có thế thật," Ralph nói, "trước khi những chuyện... "

Nó ngừng lại.

"Hồi đó chúng em còn cùng nhau... "

Viên sĩ quan gật đầu thông cảm.

"Tôi hiểu. Trò chơi rất thú vị. Như truyện Đảo san hô."

Ralph lặng người nhìn ông ta. Trong một khoảnh khắc nó thấy một hình ảnh thoáng qua, hình ảnh của sự quyến rũ lạ thường từng tràn ngập những bãi biển này. Nhưng đảo đã cháy như củi khô... Simon đã chết... và Jack đã... Nước mắt trào ra, nó run lên vì nghẹn ngào. Lần đầu tiên trên hòn đảo này, nó để mặc cho nước mắt tuôn rơi. Đau thương khiến nó run bắn từng hồi, thân thể như quằn quại. Nó khóc rống dưới làn khói đen, trước hòn đảo đang cháy rụi. Những đứa khác bị lây, cũng run rẩy sụt sùi. Giữa bọn chúng, Ralph, bẩn thỉu, tóc rối bù, mũi dài thòng lòng, khóc than cho sự ngây thơ đã chết và lòng dạ đen tối của con người, khóc cái ngã từ trên cao xuống đến chết của người bạn chân thành và khôn ngoan tên Piggy.

Đứng giữa những tiếng khóc than này, viên sĩ quan cũng mủi lòng và hơi lúng túng. Ông ta quay đi để chúng có thì giờ trấn tĩnh lại. Ông ta chờ, mắt nhìn như dán vào chiếc tuần dương hạm đang sẵn sàng ngoài khơi.