Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chứng Bệnh

Chương 4: Dùng tình cảm để cá cược là chuyện khốn nạn đến cỡ nào

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Cô gái đơn thuần như thế, liệu có bạn trai chưa nhở?"

Lúc đang suy tư, Dụ Lạc Ngâm nghe thấy Lục Dã bên cạnh nóng lòng dò hỏi.

"Ôi, sao tao biết được." Ngón tay Chu Tân Tùy khẽ đẩy gọng kính, "Chắc là không có đâu, nghe nói cậu ấy lạnh lùng kiêu ngạo, khó theo đuổi lắm."

"Lạnh lùng á?" Lục Dã gãi đầu, "Thoạt nhìn cười rất dịu dàng đó."

Chu Tân Tuỳ nhướn mày, "Mày muốn theo đuổi à?"

"Ha ha, có hơi hơi..."

"Câm mồm." Dụ Lạc Ngâm lạnh lùng mở miệng cắt lời bọn họ, "Về lớp đi."

Ai cũng không biết vì sao tâm tình cậu lại đột nhiên trở nên không tốt, nhưng đúng là sắp tới giờ vào lớp rồi.

Lục Dã thích những cô gái phong cách thanh thuần xinh đẹp, trở về lớp vẫn còn năn nỉ ỉ ôi Lê Uyên giúp cậu ta hỏi thăm về Bạch Tầm Âm, hai người ngồi trước bàn Dụ Lạc Ngâm, giọng nói thì thầm không ngăn nổi truyền vào trong lỗ tai cậu, khiến đôi lông mày hơi nhíu lại.

"Tân Tuỳ nói không sai, tao đi hỏi giúp mày rồi, đúng là Bạch Tầm Âm rất khó theo đuổi đấy."

"Nói xem nào, cuối cùng là khó theo đuổi thế nào?"

"Mày biết Lý Xuyên Uẩn của lớp hai không? Trông mặt mũi cũng không tồi, thành tích học tập cũng khá, nghe nói hồi lớp 10 có theo đuổi cậu ấy vài tháng, nhưng mà cậu ấy không hề đồng ý hẹn hò với cậu ta dù chỉ một lần."

Lý Xuyên Uẩn.

Nghe thấy cái tên này, lông mày mới giãn ra một chút, nghiền ngẫm cười cười.

"Mẹ nó, tao không tin vào mấy cái thế này đâu." Nghe kết luận "điều tra" của Lê Uyên xong, lòng hiếu thắng của Lục Dã trỗi dậy, cậu ta nóng lòng muốn thử tuyên bố, "Tao muốn theo đuổi cậu ấy thử xem sao."

"Thật hay đùa đấy?" Lê Uyên có hơi bất ngờ, "Cậu ấy bị câm không thể nói chuyện, theo đuổi làm gì?"

"Không có việc gì." Không thể nghi ngờ, Lục Dã chính là một con chó u mê sắc đẹp, "Chỉ cần đẹp là quá đủ rồi."

...

"Hơn nữa, không phải mày nói bởi vì cậu ấy dẫn đầu cuộc bầu chọn hoa khôi, hơn hẳn phiếu Thịnh Sơ Nhiễm nên bị mấy người lớp đó tẩy chay xa lánh sao?" Lục Dã bắt đầu ảo tưởng, "Vậy giờ tao xuất hiện, giống như kỵ sĩ cứu vớt đóa hoa trắng nhỏ vậy!"

"Chỉ bằng mày mà đòi làm kỵ sĩ á?" Lê Uyên cười nhạo một tiếng, "Mày cũng chỉ kém liếʍ cẩu* có một chút xíu."

(*Ngôn ngữ mạng, trong mối quan hệ nam nữ, chỉ kiểu người biết rõ đối phương không thích mình nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh....theo dembuon)

"Đcm, mày nói ai đấy!"

"Thầy giáo tới rồi, chúng mày im lặng đi." Chu Tân Tùy ngồi trên đúng lúc xoay người nhắc nhở một tiếng, cũng không nhịn được cười, đôi mắt màu hổ phách nhìn Lục Dã, "Tao cược mày theo đuổi không nổi đâu."

"???" Lục Dã trừng to hai mắt, "Mày cũng khinh thường thiếu gia tao quá rồi đấy?"

Cậu ta vừa dứt lời, còn chưa kịp ba hoa thêm vài câu nữa, Dụ Lạc Ngâm ở bàn sau đã đạp vào cái ghế cậu ta đang ngồi –

"Tao cũng đánh cược, mày..." Mái tóc cậu hơi rũ xuống trán, đôi mắt viết rõ ba chữ "xem kịch vui", chậm rãi nói, "Theo đuổi không nổi đâu."

"..."

Chương trình học của lớp 11 vẫn chưa quá nặng nề, cuộc sống trường học cần có một chút sự "kí©h thí©ɧ". Nam sinh 17-18 tuổi trẻ khoẻ lại háo thắng, chờ tới lúc trưa vừa tan học, Lục Dã thật sự đã tới lớp ba tìm người.

Hành động của cậu ta vô cùng nhanh chóng, lúc chạy tới lớp, đại đa số học sinh vẫn còn ở đó, Lục Dã không màng tới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đứng ở cửa quét mắt tìm kiếm bóng dáng Bạch Tầm Âm.

Con người thường ghi nhớ rất sâu đối với đồ vật hoặc những người đẹp trời sinh, cho nên mặc dù mới chỉ thấy dáng vẻ Bạch Tầm Âm có một lần, Lục Dã cũng có tự tin sẽ nhận được ra cô.

"Lục Dã." Kết quả tìm trong chốc lát cũng không thấy được mục tiêu đâu, ngược lại đυ.ng trúng Thịnh Sơ Nhiễm đang chuẩn bị đi ăn trưa cùng bạn học. Đối phương nhìn thấy cậu ta có chút kinh hỉ, không ngừng hỏi thăm, "Sao cậu lại tới đây? Dụ Lạc Ngâm đâu rồi?"

"Anh Dụ đi ăn trưa rồi." Lục Dã nhìn cô ta một cái, cà lơ phất phơ đáp lời.

Thịnh Sơ Nhiễm nghe thấy nhất thời nhụt chí, rầu rĩ, "Cậu tới lớp chúng tớ làm gì thế?"

Lục Dã còn đang tiếp tục nhìn ngó vào bên trong, "Tìm người."

Thịnh Sơ Nhiễm nghi hoặc, "Cậu tìm ai vậy?"

"Bạch Tầm Âm, không phải cậu ấy học lớp các cậu sao?"

Nghe thấy tên Bạch Tầm Âm, Thịnh Sơ Nhiễm và hai nữ sinh bên cạnh cô ta đều ngây người.

Một lát sau, trong ánh mắt Thịnh Sơ Nhiễm hiện lên vẻ mờ mịt rồi cắn môi hỏi, "Cậu tìm Bạch Tầm Âm làm gì thế?"

"...Có liên quan gì tới cậu sao?" Lục Dã tuỳ ý cười nhạo một tiếng.

Dụ Lạc Ngâm không thích Thịnh Sơ Nhiễm, thậm chí còn ghét ở chung một chỗ với cô ta, mấy người bọn họ tất nhiên cũng không ưa, đương nhiên không cần phải cho cô ta mặt mũi – huống hồ, trước đó còn nghe thấy chuyện Thịnh Sơ Nhiễm cầm đầu cả lớp tẩy chay Bạch Tầm Âm.

Thịnh Sơ Nhiễm sửng sốt, nhất thời, tính tình đại tiểu thư lại nổi lên, "Cậu có ý gì chứ? Ăn nói kiểu gì thế!"

Lục Dã "ừm" một tiếng, căn bản không thèm để ý tới cô ta.

Cậu ta làm lơ tầm mắt phẫn uất của Thịnh Sơ Nhiễm, trực tiếp đi vào phòng học lớp ba, đảo mắt một vòng, cuối cùng cũng nhìn thấy cô bạn nhỏ ngồi trong một góc.

Đôi mắt Lục Dã trở nên sáng ngời, lập tức chạy qua.

Bạch Tầm Âm đang chìm đắm trong suy tư của bản thân ngồi giải đề vật lý, cảm nhận được đỉnh đầu bị một bóng đen bao phủ, ánh sáng cũng bị che khuất.

Cô ngoài ý muốn ngẩng đầu, vừa hay đối diện với đôi mắt tràn ngập ý cười của Lục Dã.

Nam sinh toả sáng như ánh mặt trời, khi cười rộ lên lộ rõ hai má lúm đồng tiền – nhưng Bạch Tầm Âm chắc chắn từ trước tới nay cô chưa từng gặp bạn học này bao giờ.

Cho nên, cậu ta đứng trước bàn học của cô làm gì?

Bạch Tầm Âm ngẩn ngơ chớp mắt, nghi hoặc nhìn cậu.

Đôi mắt trong sáng mở to, khuôn mặt trắng nõn, nhìn Lục Dã có chút "e lệ".

"Bạn học." Lục Dã rất hiếm khi tỏ ra thân sĩ, phong độ nhẹ nhàng hỏi, "Có thể cho xin số WeChat được không?"

...

Không ít bạn học xung quanh đều chú ý tới động tĩnh ở bên này, lời Lục Dã vừa nói ra, có là đồ ngốc cũng hiểu ý là gì.

Đương nhiên Bạch Tầm Âm biết rõ.

Cô sửng sốt, có chút thất thố cụp mắt, sau đó không chút do dự lắc đầu.

Ngón tay trắng nõn của Bạch Tầm Âm cầm bút, ngay ngắn viết hai chữ trên tờ giấy nháp: Xin lỗi.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên bị người ta nghiêm túc từ chối nhanh như vậy, Lục Dã đã rơi vào mơ màng.

Trước kia, dù cậu ta có lấy phương thức liên hệ của các bạn nữ khác cũng chỉ giống như đồ vật trong túi, bây giờ... đứng dưới ánh mắt vây xem của nhiều người như vậy, Lục Dã cảm thấy rất mất mặt, nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Bạch Tầm Âm lại khiến cậu không thể phát bực.

Cục tức này chỉ có thể nuốt xuống mà thôi.

Nhìn dáng vẻ "tôi phải làm đề cho xong" của Bạch Tầm Âm, Lục Dã cũng không còn mặt mũi để tiếp tục ở lại đây ăn vạ, cậu ta xấu hổ gãi đầu, thầm nói "tan học tớ sẽ tới tìm cậu" rồi chạy mất.

Để lại Bạch Tầm Âm ngây ngốc tại chỗ.

Từ đầu tới cuối, cô cũng không biết nam sinh đột nhiên xuất hiện kia tên là gì.

Nhưng mà rất nhanh, Thịnh Sơ Nhiễm đã tới nói cho cô biết.

"Bạch Tầm Âm." Thấy Lục Dã tới đây để tìm Bạch Tầm Âm, đến cơm trưa cô ta cũng không ăn nữa, dáng vẻ chất vấn hỏi cung, "Lục Dã tới tìm cậu làm gì?"

Ồ, thì ra nam sinh kia tên là Lục Dã.

Ánh mắt Bạch Tầm Âm khẽ lay chuyển, vì tránh cho Thịnh Sơ Nhiễm tiếp tục tìm mình gây phiền phức, cô viết trên giấy ba chữ: Xin số WeChat.

Thật ra trong lòng Thịnh Sơ Nhiễm sớm đã có dự đoán, nhưng nghe được đương sự thừa nhận, cô ta vẫn không kiềm chế được căm giận cắn môi.

Thái độ của mấy người bạn xung quanh Dụ Lạc Ngâm đối với cô ta vẫn luôn không nóng không lạnh, vậy mà lại tới đây tìm con câm Bạch Tầm Âm này xin số WeChat... Hung hăng trừng mắt với Bạch Tầm Âm một cái, Thịnh Sơ Nhiễm nghiêng người thở mạnh rồi quay đi.

"Này, Bạch Tầm Âm." Chờ người trong phòng học đi gần hết, Lưu Ngữ Phù mới quay đầu nói chuyện với Bạch Tầm Âm, giọng nói mang theo ý cười, "Cậu có biết Lục Dã kia chính là bạn của Dụ Lạc Ngâm không, chính là Dụ Lạc Ngâm mà Thịnh Sơ Nhiễm thích đó."

Bạch Tầm Âm sửng sốt, bút trong tay rơi xuống bàn.

Lưu Ngữ Phù nhìn cô một cái, nhỏ giọng hỏi, "Có phải cậu ta thích cậu không? Cậu có muốn hẹn hò với cậu ta thử xem sao không?"

Đúng là Bạch Tầm Âm không nghĩ tới, Lưu Ngữ Phù lại là một cô gái thích hóng hớt như vậy, không nhịn được mà khẽ mỉm cười.

Hai từ "yêu đương" và "hẹn hò" từ trước tới nay chưa từng xuất hiện trong kế hoạch của cô.

Chỉ là, Bạch Tầm Âm không nghĩ tới, nam sinh Lục Dã này đúng là rất cố chấp với việc "theo đuổi" cô.

Đưa bữa sáng rồi cơm trưa tới, sau tan học lại còn tới tìm, kiên trì bền bỉ muốn lấy phương thức liên lạc của cô... Đây chính là niềm vui hàng ngày của nam sinh theo đuổi nữ sinh cấp ba.

Mà còn khiến cho toàn bộ lớp ba đều biết.

Thậm chí không chỉ có lớp ba, lớp khác cũng đã biết chuyện này – học sinh cấp ba, thích nhất chính là tám chuyện drama và hóng hớt mọi chuyện khắp nơi.

Mỗi lần nhìn thấy Lục Dã, trên tờ nháp của Bạch Tầm Âm lại nhiều thêm hai chữ "xin lỗi", cũng may là chưa từng xuất hiện những câu như "tôi không tính yêu đương" hay "cậu cách tôi xa ra một chút".

Thật sự khiến cô rất đau đầu.

May là qua hơn nửa tháng, cuối cùng Lục Dã cũng từ bỏ.

Vốn dĩ cậu ta cũng không quá thích Bạch Tầm Âm, ngay từ đầu cũng chỉ cảm thấy hứng thú với nhan sắc của cô mà thôi. Nhưng lần đầu tiên bị con gái hoàn toàn từ chối nghiêm túc như vậy, Lục Dã vẫn không nhịn được mà cảm thấy thất bại.

"Thì ra cậu thật sự khó theo đuổi như vậy." Một ngày nọ, buổi tối sau khi tan học, Lục Dã đi theo phía sau Bạch Tầm Âm, buồn bực lẩm bẩm.

Cậu nhìn dáng vẻ mảnh khảnh của thiếu nữ, bước nhanh vài bước chặn đường cô lại, đối diện với tầm mắt không có chút cảm xúc nào của cô, Lục Dã cắn chặt răng, cuối cùng dùng hết sự nỗ lực cuối cùng mà hỏi, "Bạch Tầm Âm, cậu thật sự không thích tớ sao? Một chút cũng không sao?"

Bạch Tầm Âm không hề do dự gật đầu.

"..."

"Mẹ nó, ông đây thật sự thua rồi." Lục Dã cúi đầu nhỏ giọng nói, một lúc lâu sau bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn cô, "Vậy được rồi, bắt đầu từ ngày mai, tớ không quấn lấy cậu nữa."

Vừa dứt lời, cậu ta đã thấy hai mắt Bạch Tầm Âm sáng lên.

"..."

Cuối cùng Lục Dã cũng có thể hoàn toàn xác nhận, cô bạn này không giống với những người con gái khác – cô ấy không chơi trò lạt mềm buộc chặt hay chiêu trò gì khác, cô ấy vô cùng rõ ràng, cô ấy không hề có một chút tình cảm nào với cậu cả.

Lục Dã quyết định "đi lùi" lần cuối cùng.

"Lần đầu tiên tớ thấy một cô gái cá tính như cậu đấy." Lục Dã không nhịn được cười, phong độ giúp Bạch Tầm Âm đẩy xe đạp, "Vậy chúng ta có thể làm bạn bè không? Cho tớ số WeChat đi mà."

Nhưng Bạch Tầm Âm hiểu biết cái cớ "làm bạn bè trước" của nhiều người, vẫn mỉm cười lắc đầu như cũ.

Lần này thì tốt rồi, Lục Dã dở khóc dở cười, thật sự chặt đứt mọi đường lui của tâm tư cậu mà.

*

"Lần đầu tiên tao thấy một bạn nữ tự phong bế bản thân mình ghê như vậy đấy, đến một cơ hội làm bạn cũng không cho nhau."

Buổi tối, lúc ăn cơm cùng mấy người anh em, Lục Dã "báo cáo" chuyện theo đuổi thất bại, không ngoài ý muốn nhận được một tràng cười nhạo của bạn bè.

Cậu ta buồn bực, cũng không nhịn được căm giận cắn xiên chửi bậy, "Chúng mày nói xem, với khuôn mặt này của tao ấy, có ai không chủ động dâng số liên lạc lên trước mặt chứ?"

"Kết quả, Bạch Tầm Âm này, tao theo đuổi cậu ấy hơn nửa tháng, đến nửa con số của WeChat cũng không thấy đâu!"

"Anh em à, tao phục rồi, tao hiểu vì sao Lý Xuyên Uẩn không theo đuổi được cậu ấy rồi, tao cũng chơi không nổi."

Bạch Tầm Âm cho người ta cảm giác không hề lạnh lùng chút nào, nhưng mà cũng rất khó theo đuổi.

Cô vẫn luôn dịu dàng, giống như cách mọi người xung quanh rất gần, nhưng lại không muốn ai tới gần mình.

Cho dù bị cô từ chối cũng giống như đánh vào bông mềm vậy, khiến Lục Dã muốn tức giận cũng không được.

Lục Dã không thể không thừa nhận, sự hứng thú ngay từ đầu của cậu ta đối với giá trị nhan sắc của cô đã bị bào mòn hết, Bạch Tầm Âm, cậu ta thật sự không theo đuổi nổi.

"Chậc chậc, là do mày không được thôi." Lê Uyên ở một bên cười nhạo, không thiếu đổ thêm dầu vào lửa, "Uổng công mày còn tự xưng là kẻ thiêu dụi trái tim thiếu nữ, theo đuổi nửa tháng trời cũng không xin được WeChat con nhà người ta."

"..." Lục Dã nổi giận, "Mẹ mày đừng nói chuyện không não như thế, có giỏi mày thử theo đuổi mà xem!"

"Tao không thích người câm đâu, theo đuổi làm gì chứ? Tao chỉ muốn cười nhạo mày thôi mà." Lê Uyên độc miệng, dăm ba câu đã chọc cho Lục Dã tức tới mức dậm chân, "Nếu đổi lại là anh Dụ, chưa tới vài ngày chắc đã theo đuổi được người tới tay rồi."

"Đm, mày ỷ vào việc anh Dụ sẽ không tham gia mấy trò này nên mới nói thế thôi!"

"Vậy mày..."

"Ai nói tao không tham gia?"

Hai người bọn họ đang tranh cãi, Dụ Lạc Ngâm yên tĩnh ở một bên bỗng nói một câu đơn giản khiến bầu không khí rơi vào yên tĩnh.

Lục Dã, Lê Uyên, thậm chí Chu Tân Tuỳ vẫn luôn bình tĩnh đều có chút kinh ngạc nhìn qua.

Ngón tay thon dài của Dụ Lạc Ngâm đùa nghịch điếu thuốc lá chưa đốt, khoé môi cong lên, "Nếu A Dã nói cô gái này khó theo đuổi, vậy không phải là rất thú vị sao?"

...

"Mày có ý gì?" Lục Dã mơ màng, lẩm bẩm hỏi, "Mày muốn theo đuổi Bạch Tầm Âm?"

Dụ Lạc Ngâm cười cười, chỉ hỏi, "Chúng mày còn muốn cá cược không?"

Bầu không khí yên tĩnh trong một lúc.

Chu Tân Tuỳ mở miệng đầu tiên, đáp án hoàn toàn khác với lần trước, "Nếu đổi thành mày, tao cược là có thể."

Lê Uyên, "Tao cũng vậy."

"Tao..." Lục Dã nghẹn khuất chỉ nói được một câu, "Tao cá theo chúng mày."

Sau đó cậu ta lại hỏi, "Cá cược bao nhiêu tiền? Lần này tao thua không ít đâu đấy, vậy nên lần này tao cược anh Dụ cũng không theo đuổi được cậu ấy!"

Dụ Lạc Ngâm chỉ cười không nói gì, nghĩ tới một câu vừa rồi Lục Dã nói: Lần đầu tiên tao thấy một bạn nữ tự phong bế bản thân mình ghê như vậy đấy.

Cậu không tự giác mà nhớ tới cảnh tượng hai lần trước mình hỏi tên Bạch Tầm Âm, dáng vẻ thiếu nữ cắn môi chạy đi.

Thiếu nữ nhút nhát xấu hổ, nhưng Bạch Tầm Âm cũng không phải năm tháng vô ưu sầu.

Có lẽ bởi vì thứ gì đó "không cam lòng" ẩn giấu quấy phá, Dụ Lạc Ngâm phá lệ nói ra những lời ngày thường cậu tuyệt đối sẽ không làm.

Đối với Bạch Tầm Âm, từ ban đầu cậu không nhịn được đã phá lệ.

Chỉ là lúc ấy bọn họ chưa ý thức được, coi tình cảm như một trò chơi mà cá cược là chuyện khốn nạn đến cỡ nào.
« Chương TrướcChương Tiếp »