Chương 31

Chương 31: Trò chơi

“Ăn cánh gà.”

Chengxiao gắp cho Luda một cái cánh, vừa rót rượu vừa đưa khăn tay, muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu ân cần, bình thường Luda hay được Chengxiao chăm sóc, nên không thấy có gì, thế nhưng...

Đến khi Eunseo hắng giọng lần thứ ba, Chengxiao mới dời ánh mắt đến người Eunseo hoàn toàn, sau đó cúi đầu tự ăn.

“Em không cần lo cho chị, chị tự ăn được.” Luda nhích ghế, giữ khoảng cách với Chengxiao.

Vốn chỗ rất rộng, nhưng thêm hai người thì có hơi chen chúc, Jiyeon ngồi bên cạnh Eunseo, đối diện Luda.

Luda sốt ruột nhìn, Jiyeon cô rụt rè như vậy làm gì, nhóm người này không ai dè dặt, hơn nữa Son tổng cũng nói, thời gian nghỉ ngơi không có cấp trên cấp dưới chỉ có bạn bè, đơn giản là càn quét hết thịt nướng, nhanh tay thì còn chậm tay thì hết.

“Unnie... Luda unnie?”

Luda nháy mắt với Jiyeon, ý bảo cô nhanh gắp miếng thịt nàng vừa cắt, cũng không để ý Chengxiao đang gọi nàng. Jiyeon cũng không có rụt rè, chỉ là nhìn thịt nhiều dầu mỡ, tối ăn không tốt lắm.

“Unnie...” Chengxiao không nói gì, có hơi xấu hổ.

Luda vẫn không nghe.

Mắt Eunseo sáng như đuốc, liếc mắt là nhìn ra tâm tư của Luda để ở đâu, Luda đang nháy mắt ra hiệu với Jiyeon đang ngồi cạnh cô, chưa từng rảnh rỗi để quan tâm Chengxiao.

Nhìn Xiao bị ghẻ lạnh, tâm trạng Eunseo lại tốt lên, vừa uống rượu vừa cười.

Dưới chỉ thị bằng ánh mắt của Luda, Jiyeon gắp một miếng thịt vai bò, đang chuẩn bị chấm tương.

“Cô đừng chấm cái đó!” Đột nhiên Luda la một câu, có thể nói là kích động, không chỉ làm Chengxiao ngồi bên cạnh hoảng sợ, còn hấp dẫn ánh mắt khó hiểu của một đám người, Luda nhanh chóng bổ sung xưng hô: “Giám đốc Kim...”

Tay Jiyeon dừng lại, sau khi được Luda nhắc mới phát hiện tương định chấm có tỏi và hành, cá nhân cô không thích mùi này, nhưng Luda làm như vậy, người không biết còn tưởng rằng Jiyeon đã chấm rồi.

Luda đứng dậy đi nơi khác, tự đi pha tương, tiện tay lấy một cái dĩa cho Jiyeon, lúc trở lại phát hiện... Son tổng đã ngồi chỗ của nàng, “Luda, chúng ta đổi chỗ.”

“A? Vâng...” Boss nói phải đổi, nàng sao có thể không đồng ý, vì vậy Luda chen ngồi xuống cạnh Jiyeon, sau đó đem tương mới pha đưa cho cô, “Cô chấm cái này ăn.”

Luda cầm một lá xà lách xanh nhạt, để lên lòng bàn tay, thêm một miếng thịt ba chỉ, bôi một ít tương thịt nướng, lại đắp thêm một miếng đậu hũ, cuộn tròn.

Đối với chuyện ăn uống, không biết Luda nghiêm túc hơn công việc bao nhiêu lần.

“Cho cô.” Thừa dịp mọi người lo ăn thịt, Luda lẳng lặng đưa cuốn thịt cho Jiyeon, còn dùng cùi chỏ chọt cô để cô nhận, “Tôi mới rửa tay!”

“Cô không ăn sao?” Jiyeon vốn không muốn ăn, thế nhưng mùi thịt nướng rất thơm, không phải cô không thích ăn, chỉ vì duy trì vóc dáng, kiềm chế tốt hơn người bình thường.

Có thịt ăn, Luda chẳng muốn ăn lá cây, nàng luôn luôn khinh bỉ thịt cuốn rau, như vậy sao có thể nếm hết vị của thịt, nhưng nàng nghĩ Jiyeon sẽ thích ăn như thế này, “Cô yên tâm ăn đi, không tăng thêm bao nhiêu thịt, cùng lắm thì tôi giảm cân với cô.”

Cắn một cái mùi thịt tràn ngập khoang miệng, rau xà lách và đậu hũ đều có thể át mùi mỡ, hơn nữa trung hòa với thịt ba chỉ nướng, là khẩu vị nhạt mà Jiyeon thích.

“Ngon không?”

“Tạm được.” Jiyeon nói tạm được, thực ra đã đạt tới mức độ ngon, theo tính tình của cô chắc chắn không có khả năng nói theo kiểu “rất ngon”.

Luda lột một con tôm to, sau đó vô ý “ném vào” dĩa của Jiyeon.

“Tôi không ăn.”

“Không thuốc chết cô!”

Luda còn chưa biết đối diện có hai ánh mắt lặng lẽ nhìn chăm chú nàng.

Chengxiao uống rượu, cũng không ăn gì, thấy Luda lột tôm cho Jiyeon, nào có ý định há mồm ăn thịt, lại nghĩ đến tấm ảnh mà Sojung unnie gửi cho cô... Luda unnie thực sự thích cô gái này?

Vì khi Luda gặp được người mình có cảm tình, thì thích đem đồ cho người ta ăn, trước đây cũng vậy.

“Thế nào, thấy tình nhân trong mộng mờ ám với cô gái khác, ghen tị?” Eunseo nói vào tai Chengxiao, “Tôi thấy hai người họ rất xứng đôi.”

“Cô là les, nhìn cả thế giới cũng giống vậy.” Chengxiao lạnh lùng hừ, nhưng theo hiểu biết về Luda, lần này hình như có dấu hiệu rung động.

“Đầu gỗ kia của em, nhất định là cong... còn Kim Jiyeon, tôi không rõ lắm...” Eunseo nâng ly rượu che nửa mặt, len lén bình luận với Chengxiao về hai người đối diện, “Nhưng có thể khẳng định đầu gỗ của em, có ý với Kim Jiyeon.”

Eunseo chuyển đề tài, một tay sờ nhẹ đùi Chengxiao, không chút lưu tình, kề tai nói nhỏ: “Em nhìn người ta đi, vừa gắp thịt lại vừa lột tôm, tôi là bạn gái em, em đối xử với tôi như vậy?”

Chengxiao: ...

Ăn uống xong, uống chút rượu, tâm sự, tiện thể chơi trò chơi...

Vốn là khi tiệc tùng hay chơi một số trò, rất nhàm chán, Luda nghĩ nguyên nhân là do nàng thường thua, thua thì bị phạt, phạt thì không thể thiếu nói thật hoặc mạo hiểm, đến lúc đó phải trả lời chuyện vớ vẩn hay làm trò gì đó.

So với uống rượu chơi trò, Luda muốn đi bộ tiêu thức ăn hơn.

Thế nhưng Son tổng nhiệt tình dâng cao, cô nói một tiếng, dù đồng ý hay không, cũng phải ở lại chơi trò với cô, ai kêu người ta là sếp giữ lương làm gì, Luda ngoan ngoãn ngồi xuống.

Quả nhiên là chơi nói thật và mạo hiểm, Luda không hiểu tại sao các cô gái lại chơi trò cũ rích này.

“Cô đã từng quen bao nhiêu người bạn trai?” Vừa bắt đầu thường hỏi mấy chuyện bình thường trong sáng, càng về sau càng đen tối hơn, hơn nữa mọi người ngồi ở đây đều là nữ, một đám con gái ngồi chung đen tối đến mức nào, có thể tự tưởng tượng.

Nhìn người khác bị phạt còn vui, nhưng Luda vẫn như đang trượt trên băng mỏng, phong thủy luân phiên thay đổi, không chừng vòng tiếp theo sẽ thua... Nghe các cô hỏi vấn đề ngày càng hướng sang màu đen, nếu bị phát hiện hai mươi lăm tuổi vẫn còn nụ hôn đầu, chưa có mối tình vắt vai, vậy không phải sẽ bị người khác cười rụng răng, trong bụng Luda còn tốt...

Phong thủy luân chuyển... bây giờ chuyển đến Jiyeon, Luda thở dài nhẹ nhõm, còn an toàn được một vòng.

“Nói thật hay mạo hiểm?” Eunseo chơi còn hăng hái hơn người khác, không dễ dàng bắt được Jiyeon, dĩ nhiên phải nắm chặt thời cơ.

Jiyeon suy nghĩ một chút, “Nói thật đi.” Nghe vấn đề mọi người vừa hỏi, đơn giản là chuyện tình sử, coi như Jiyeon đã chuẩn bị tâm lý.

Bình thường nhìn giám đốc Kim nghiêm trang, nếu để người đứng đắn trả lời vấn đề không đứng đắn, nghĩ thôi đã thấy cảm giác tương phản rất thú vị, Eunseo nhướng mày với Jiyeon, “Giám đốc Kim, cô phải nói thật nha --”

“Ừ.”

Tuy rằng câu hỏi có hơi đen tối, nhưng tốt xấu cũng theo quỹ đạo nghiêm túc, bây giờ câu hỏi của Jiyeon do đích thân Son tổng hỏi, vừa nói ra mọi người hít một hơi.

“Lần cuối cùng giám đốc Kim lên giường là khi nào, thích tư thế nào nhất?” Eunseo rất tò mò, hơn nữa rất muốn nghe được đáp áp từ miệng Jiyeon.

Lúc nghe được tư thế, mọi người: Wow~~

Ngoại trừ Luda, Luda nghẹn họng nhìn trân trối, bỗng dưng đổi sang mức độ cao... làm nàng không kịp đề phòng.

Eunseo lại có thể làm trò hỏi chuyện này trước mặt cấp dưới, chơi thật phóng khoáng, Jiyeon cũng không lường trước được Eunseo sẽ hỏi vấn đề này, dù không biểu hiện ra ngoài, nhưng lòng vẫn có chút xấu hổ, đáng lẽ hôm nay không nên nghe theo Luda, đến đây giao du với kẻ xấu.

Luda cũng đồ mồ hôi thay Jiyeon, chuyện này nghe thế nào cũng thấy xấu hổ, làm sao trả lời?

“Son tổng, đây là hai vấn đề.”

Thái độ của giám đốc Kim thật là nghiêm túc, Eunseo không có cách, quy tắc của trò chơi chỉ có thể hỏi một vấn đề, do Eunseo quá hưng phấn, vì vậy nói: “Vậy cô chọn một cái đi? Còn vấn đề kia để cho người tiếp theo.”

Jiyeon từ tốn nói một câu: “Hai năm trước.”

Không ai kịp phản ứng, bởi vì khái niệm hai năm trước là chuyện quá xa vời.

******************

- Ủng hộ fanpage của toi đi: BonLu The Planet 😊 Cảm ơn nhiều ạ ❤

* Với tinh thần cái truyện này có thể bị bay màu bất cứ lúc nào vì toi edit lậu :') Nên mọi người hãy tiện tay qua chỗ tác giả thả vote ủng hộ tác giả nha ❤

- Truyện gốc: Đối thủ một mất một còn, chúng ta rất hợp nhau

- Author: SunYsJJ