Chương 82

Chương 82: Thay Đổi

Một tháng, trễ mười tám lần, về sớm hai mươi lần, còn lại thì toàn là bỏ bê công việc. Eunseo cầm trong tay bảng biểu đi làm của Chengxiao, cười khổ, vốn cho rằng mình có thể kiềm chế được Chengxiao, nhưng Chengxiao như chim trên trời như cá dưới nước, ai cũng không thể ràng buộc.

"Tháng này mới qua ba ngày, em đến trễ ba lần!" Càng trói buộc, thì Chengxiao càng phản loạn, tóc dài đầy màu trở lại, mỗi ngày mặc "áo quần lố lăng" gây sự chú ý khắp công ty, Eunseo kéo Chengxiao vào phòng làm việc, giọng nặng một chút, "... Em nói thử em có thể làm được gì?!"

Trước kia là bạn tình, giờ là người yêu, thân phận khác, yêu cầu tự nhiên cũng khác. Hai người sống với nhau, cũng không chỉ hạn chế trên cái giường, rất nhiều chuyện đều thay đổi trong vô thức, đương nhiên Eunseo không muốn Chengxiao vẫn tiếp tục đần độn như vậy.

Có thể Chengxiao cũng ý thức được sự thay đổi này, nhưng cô nghĩ là Eunseo thay đổi, cô và Eunseo dường như đã không tìm được cảm giác "tình cảm mãnh liệt" như trước kia.

Một lá thư từ chức được ném lên bàn, Chengxiao cà lơ phất phơ nói: "Dĩ nhiên là em không tài giỏi như chị, Son tổng --, hôm nay em nghỉ ..."

Làm việc làm việc làm việc, Chengxiao chịu đủ rồi, cuộc sống như vậy ngày qua ngày, thực sự là buồn chán đến cực độ, thậm chí Eunseo bận đến mức ngay cả thời gian vuốt ve cô cũng không có.

Có vài người, nhất định là không thể sống ổn định.

"Xiao, em lại muốn đi đâu..." Eunseo nhìn chằm chằm Chengxiao, nhớ lại lần bỏ đi trước đây của cô, giống như con diều trong tay lại đứt dây một lần nữa.

"Đi ra ngoài một chút, ở đây ngột ngạt quá."

Chengxiao phóng khoáng nhấc túi, Eunseo đứng dậy nắm tay cô, thay đổi giọng nói, lo lắng: "Chị sẽ đi với em, em muốn đi đâu?"

"Em muốn đi thả lỏng một mình..."

Bàn tay Eunseo kéo Chengxiao trong nháy mắt trở nên lỏng lẻo, hỏi: "Em thấy chán chị, mệt mỏi?" Hỏi vấn đề vẫn luôn lo lắng trong lòng. Tuy rằng theo đuổi sự kíƈɦ ŧɦíƈɦ nhất thời, nhưng lòng Eunseo là muốn ổn định lại, Chengxiao khác, Chengxiao là phóng túng từ bản chất.

"Không có, chị đừng nghĩ nhiều." Chengxiao thấy cô thất lạc, lập tức ôm an ủi cô: "Em chỉ muốn tìm cuộc sống phù hợp với mình... Cuộc sống em muốn không phải ở đây, chị hiểu không?"

Chị không hiểu! Điều cô dự đoán trong lòng dường như đã xác định được ba phần, Eunseo càng bất an hơn, đẩy Chengxiao ra, "Em có ý gì... Chengxiao... giờ em muốn bỏ chị để tìm cuộc sống mà em muốn sao."

"Không có, em chỉ muốn một mình một chút thôi."

"Em nói cho chị biết, em không hài lòng điểm nào, không vui điểm nào, không tốt chỗ nào..." Tuy hỏi như vậy, nhưng lòng Eunseo đã rõ tám phần, Chengxiao quá thích tự do, bản thân cô lại quá khắt khe, khó tránh làm Chengxiao mệt mỏi.

"Em không thích làm việc chị không ép em, em thích chơi cũng không sao, chị có thể nuôi em..."

"Chị coi em là gì?!" Mặt Chengxiao trầm xuống, rõ ràng không vui, cha cô nói thế với cô, hiện tại Eunseo cũng nói như vậy với cô, bọn họ nói không sai, cô là một đứa phế vật tồi tệ, "Son Eunseo, chị thay đổi rồi."

Chỉ để lại một tiếng đóng cửa nặng nề, chỉ một câu chị thay đổi làm lòng Eunseo lạnh lẽo, cũng nói ai nghiêm túc thì người đó thua, thực sự rất chính xác khi dùng để hình dung tình cảm của hai người. Từ khi hai người biết nhau đến giờ, sắp hai năm rồi, từng tranh cãi ầm ĩ rất nhiều, cũng dày vò nhau rất nhiều, nhưng Eunseo thấy Chengxiao chịu công khai vì cô, thực sự cảm động... Nhưng lòng Chengxiao, dường như luôn thích tự do.

"Xiao, đã lâu không gặp --" Một chiếc ô tô màu xanh đậu kế bên Chengxiao, cửa sổ xe ló ra một cái đầu, là Meiqi. "Lên xe, tôi mời cô uống một ly!"

Chengxiao trực tiếp kéo cửa ra, ngồi trên ghế phụ, ngả ngớn nói, "Người đẹp mời, đương nhiên tôi không thể từ chối."

"Cô vẫn nói chuyện như thế."

Một quán bar rất có phong cách, nhạc không lớn nhưng cũng quyến rũ người, hai người ngồi cạnh quầy rượu, cô một chén tôi một chén.

"Tâm trạng không tốt?" Meiqi lắc lắc ly rượu, "Chúng ta không nói gì hết, không thấy vậy rất lúng túng sao?"

Vậy nói gì, Chengxiao hỏi Meiqi, "Tôi nói một thiên kim tiểu thư không lo không nghĩ, tại sao lại chạy ra ngoài dốc sức làm việc, đừng nói với tôi là do muốn trải nghiệm cuộc sống?"

Meiqi cúi đầu nở nụ cười một lúc mới trả lời: "Chengxiao, cô như vậy làm tôi không quen đâu, nói thế nào đây... muốn chứng minh bản thân, phải biết rằng bị chụp cái mũ phú nhị đại cũng không phải chuyện đáng vinh quang, tôi không muốn luôn sống dưới sự che chở của người khác, chỉ đơn giản như vậy."

"Tôi cũng vậy."

"Cô đang tâm sự với tôi sao?" Meiqi càng cười dữ hơn, còn kém nằm gục trên bàn không dậy nổi, "Chengxiao trước kia không vui không phải sẽ... uống rượu đến mơ màng sao? Xem ra Son Eunseo thực sự có bản lĩnh hơn tôi, so với tôi dạy, tôi phục cô ấy... Chengxiao, đêm nay cô chỉ cần uống thôi, địa bàn của tôi tôi mời."

Giờ Chengxiao mới biết được đây là bar mà Meiqi mở, vừa hỏi mới phát hiện Meiqi có cổ phần trong vài bar nổi tiếng trong thành phố, trước đây thấy dáng vẻ ngang ngược của Meiqi, Chengxiao nhìn không ưa, giờ thì hoàn toàn nể phục.

"Sao, cô có hứng thú kinh doanh bar à?" Đối diện với Chengxiao tràn đầy tinh thần hiếu học, Meiqi đúng là không quen, trước dạy Chengxiao cách kinh doanh, luôn luôn vào tai trái ra tai phải, hiện tại, giống như học dở đột ngột biến thành học giỏi.

"Có hơi..." Chengxiao thử thăm dò hỏi, "Các cô còn thiếu người không, đúng lúc hôm nay tôi mới thất nghiệp."

"Cô Trình không nói đùa chứ?"

"Thật, tôi rất muốn học."

Chengxiao rất đồng ý với câu nói của Meiqi, không muốn luôn sống dưới sự che chở của người khác, cũng không muốn để Eunseo nghĩ cô là vô dụng, tại sao phải để Eunseo nuôi cô? Đúng, tất cả cũng là vì chứng minh, Chengxiao bắt đầu thấy hăng hái.

Không nghĩ bất ngờ ăn ý với Meiqi, chưa từng thấy đồng minh trong suy nghĩ về phương thức và phương châm kinh doanh như vậy.

"Meiqi, có thể cho tôi mượn một khoản tiền không? Tôi muốn mở quán bar..." Chengxiao cũng không ôm hi vọng nhiều, dù sao quan hệ của cô và Meiqi chưa đến mức có thể giao dịch một khoản tiền lớn.

Nhưng Meiqi nhanh chóng đồng ý, "Được, cô muốn bao nhiêu?"

"Cô yên tâm cho tôi mượn vậy à?"

"Đương nhiên là lo! Thế nhưng dù sao, còn Trình tổng, nếu cô dám ôm tiền bỏ trốn, tôi sẽ đòi cha cô!" Sau một thời gian tiếp xúc, Meiqi phát hiện Chengxiao không hợp làm việc theo quy tắc, thích hợp gầy dựng sự nghiệp hơn, "Chengxiao, thực ra tôi nghĩ cô là một người biết suy nghĩ, chỉ là không tìm được con đường thích hợp với mình thôi."

"Cám ơn."

Tìm mặt bằng xem không gian, liên hệ công ty lắp đặt thiết bị, đủ các vấn đề lặt vặt tuôn ra, cũng có một ngày Chengxiao trở thành một người cuồng công việc, thế nên mỗi ngày còn về nhà trễ hơn Eunseo.

Còn mệt hơn đi làm, buổi tối sau khi tắm Chengxiao ngã đầu lên giường là có thể ngủ, thậm chí còn không nhìn cô, Eunseo còn tưởng chỉ do Chengxiao điên loạn ở bên ngoài với bạn bè.

"Xiao..." Eunseo nằm xuống cạnh Chengxiao.

"Ừ." Chengxiao trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê ừ một tiếng, cảm giác cơ thể bị người khác đè nặng, có cái lưỡi mềm cạy răng của mình, dò xét đi vào.

Từ từ nhắm mắt hôn đáp trả vài cái, Chengxiao lại ngủ.

Eunseo vẫn nằm trên người Chengxiao, giữ mặt của Chengxiao điên cuồng mà hôn, rốt cuộc cũng không khơi gợi nổi tình cảm mãnh liệt như trước kia, Chengxiao chỉ mơ mơ màng màng đáp lại có lệ vài cái với cô, sẽ không có đoạn sau.

"Hôm nào đi... hôm nay không muốn..." Chengxiao quay đầu vùi vào gối, không cho Eunseo tiếp tục, Chengxiao thực sự quá mệt.

Một lúc lâu, Eunseo: "Có phải em muốn chia tay không?"

"... Đừng nói nữa, ngủ." Chengxiao nghiêng người ôm lấy Eunseo, chôn đầu vào ngực cô.

Tuy rằng được Chengxiao ôm, nhưng Eunseo không có một chút cảm giác an toàn nào, cô tự an ủi mình do hôm nay Chengxiao chơi quá mệt mỏi, nên mới vậy.

Mặc dù mệt, nhưng cuộc sống có trọng tâm, tâm trạng của Chengxiao cũng bắt đầu cải thiện hơn, hôm sau tỉnh dậy, Eunseo vẫn đang nhắm mắt ngủ say, nhớ đến mấy hôm nay lạnh nhạt với cô, lòng có chút băn khoăn, Chengxiao tiến tới hôn lên môi cô, nhìn mặt cô rồi nhỏ giọng nói: "Chờ bận xong đợt này, em sẽ đền bù cho chị..."

Cũng không phải cô và Eunseo không cãi nhau, nhưng bình tĩnh mà suy xét, đến giờ Chengxiao chưa từng nghĩ đến việc chia tay, nếu không đã chẳng chủ động công khai, chân cũng bị cha cô đánh gãy.

Mỗi ngày Chengxiao vẫn thần thần bí bí, đi sớm về muộn, thậm chí sáng đêm không về. Eunseo cảm thấy cô quá dung túng Chengxiao, nhưng mỗi lần dỗi nói chia tay, Chengxiao sẽ ôm cô cưỡng hôn cô, sau đó nói "Muốn thoát khỏi em, không có cửa đâu."

Chiêu xài hoài thì Son tổng cũng không ăn nổi, cười nhạt: "Chengxiao, em có ý gì, mình chia tay thôi, như vậy em cũng không cần phải lén lút tìm người khác!"

Lần này Chengxiao phóng khoáng đồng ý: "Muốn chia thì chia."

Được lắm! Lần trước có thể dụ một chút, bây giờ thậm chí dỗ cũng lười.

Vừa nghĩ đến Chengxiao bí ẩn mấy hôm nay, là lén lút tìm người phụ nữ khác, Eunseo giận không thể tìm người tháo hết tay chân Chengxiao ra!

Chengxiao vừa ra khỏi nhà, lập tức đến bar đầy hoa hồng, hôm nay là sinh nhật của Eunseo, Chengxiao chỉ muốn làm Eunseo bất ngờ mà thôi, ai ngờ Son tổng nhà cô lại hung dữ như vậy! Khoảng chừng một tiếng sau Chengxiao bắt đầu gọi điện thoại cho Eunseo, cô đã tính sai bước này, cơ bản Eunseo không nghe điện thoại của cô, vì vậy cô lập tức gọi điện thoại cho Luda.

Thế nhưng Luda có hơi... bận, điện thoại liên tục vang, Luda và Jiyeon đang trong phòng tắm, sao nghe thấy được, huống chi họ còn đang...

"Ưʍ... Kim Chết Bầm... em không chịu nổi... ưm a... mình..." Luda cũng phải khóc cầu xin tha thứ, mỗi khi đến lúc Jiyeon hưng phấn thật đáng sợ, câu kia nói thế nào? Không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng thì phải nổi tiếng!

"Nhanh quá... a... em... em muốn lên giường..."

"Giờ hối hận cũng muộn rồi..." Jiyeon áp Luda lên tường, cơ thể dán chặt vào lưng nàng, hôn lên cổ mẫn cảm của nàng, mặc sức hưởng thụ đầu ngón tay triền miên, "Thoải mái không?"

Luda bị đùa cả người đẫm mồ hôi, kíƈɦ ŧɦíƈɦ lại suиɠ sướиɠ, Jiyeon cũng đã phóng khoáng như vậy, nàng còn xấu hổ làm gì, thẳng thắn ngâm nga: "Ừ ~ thoải mái... Kim Chết Bầm mạnh chút..."

Luda và Jiyeon "đánh lâu dài" không có khả năng kết thúc ngay, Chengxiao gọi Luda năm lần vẫn không có người nghe, lập tức dời mục tiêu, gọi Chu Sojung.

Sojung nghe Chengxiao bùm bùm nói một tràng, cuối cùng liếc mắt khinh bỉ: "Em rảnh lắm à!"

"Unnie không giúp em, em sẽ bị chia tay thật đó!"

"Từ trung học chị đã bắt đầu giúp em tán gái, giờ qua mấy chục năm rồi, vẫn phải giúp em tán gái, được lắm, kiếp trước thiếu nợ em!"

Dưới sự cưỡng bức dụ lợi của Chengxiao, Sojung lấy điện thoại của SeolA gọi cho Eunseo, quả nhiên lần này nghe, một giây Sojung nhập cuộc, phát huy đầy đủ năng lực khua môi múa mép lừa bịp của mình, cơ bản Eunseo không có thời gian trả lời.

"Alo, Son tổng phải không? Tôi là Sojung, không xong rồi! Chengxiao uống rượu gây chuyện, còn đánh nhau với người khác, hình như đá trúng vết thương cũ, gãy chân rồi... Hiện tại tôi và vợ ở nơi khác không đến kịp, Son tổng..." Sojung nói chuyện lành mạch lưu loát, giọng điệu hợp lý, mặc dù nói nhanh, nhưng vẫn nói rõ ràng địa điểm sự việc, logic, giống như thực sự có chuyện như vậy.

Tuy rằng Eunseo xung động muốn tháo chân Chengxiao, nhưng lúc này nghe chân Chengxiao bị gãy, đau lòng không thôi! Chuẩn bị lập tức đến nơi, nhưng cùng lúc lại nghĩ... Chengxiao có gì đáng giá để bản thân nỗ lực vì Chengxiao, Eunseo cô từ trước đến giờ sẽ không khóc vì người khác, nhưng Chengxiao đã làm cô khóc vài lần... cô không muốn đếm.

Cuối cùng, vẫn đi.

Là một quán bar chưa khai trương, bên trong tối đen, không thấy có dấu vết tranh chấp, cửa không khóa, Eunseo mở cửa bước vào...

Hoa hồng đỏ tràn ngập, ánh nến sáng chập chờn xua tan bóng tối bên trong, có trên trăm cây, có ly rượu đỏ trong suốt lóng lánh, rất dịu dàng lãng mạn, vẻ mặt Eunseo còn đang nghi vấn thì Chengxiao đã tình cảm ôm lấy cô từ phía sau, giọng cũng tình cảm: "Honey, sinh nhật vui vẻ."

Eunseo vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Chengxiao kéo cô xoay người, "Son tổng, cô gái bận rộn, có phải quên sinh nhật của mình rồi không?"

Eunseo bất chấp cố tình đá lên vết thương cũ trên chân Chengxiao một cái, "Em lừa chị?"

Lại đá một cái, "Không phải muốn chia tay sao!"

Lại đá thêm cái nữa, "Không phải gãy chân rồi sao!"

Còn định đá nữa, nhưng khóc, đã từ lâu, không có ai nhớ sinh nhật của cô, cô cho rằng Chengxiao cũng quên, còn khó chịu một thời gian.

"Chỉ đùa chút thôi, chị khóc rồi..." Son tổng một người phụ nữ mạnh mẽ lại bật khóc càng làm người ta đau lòng, Chengxiao cảm thấy bản thân đùa quá đáng, dù sao cũng không thể lấy chuyện chia tay để nói được, "Sau khi lên giường với chị, em đã ghét những người phụ nữ khác, kĩ thuật của Son tổng tốt như vậy, em không bỏ được..."

Bắt Chengxiao nghiêm túc nói tình thoại thật là khó, nhưng Chengxiao vẫn cố tận lực, "Thời gian trước tâm trạng của em không tốt, xin lỗi..."

Thấy Eunseo không có phản ứng, Chengxiao bổ sung một câu: "Em yêu chị."

Nói xong, Chengxiao tiến đến hôn cô, Eunseo đưa tay cản đôi môi đang tiến sát của Chengxiao, sống với Chengxiao lâu như vậy, còn không đến mức vì hai câu ngon ngọt của Chengxiao mà bị choáng đầu, "Vậy hai tháng nay em không đi làm... lêu lổng ở đâu?"

Chengxiao lấy tay cô ra, bất đắc dĩ, "Chị muốn vợ chị đi lêu lổng sao? Thấy cái bar này không? Đây là quà sinh nhật em tặng cho chị... chị đặt tên đi, sau này, em sẽ làm việc cho giỏi, kiếm tiền nuôi chị, Son tổng, vậy nên chị đừng giận nữa nha?"

Chengxiao ngoan ngoãn lên thì Son tổng đâu còn chống được, ôm Chengxiao, "Mỗi ngày em... bận cái này sao?"

"Đặt cái tên là có thể khai trương, không phải chị nói em không biết gì sao, em sẽ học từ từ... Chengxiao em là loại người vô dụng sao?! Eunseo, em muốn bao nuôi chị..."

Eunseo chỉ vô tâm nói một câu, Chengxiao lại nhớ đến giờ, cũng đúng, Chengxiao mạnh mẽ như vậy sao cho phép người khác nói mình vô dụng chứ, trong lúc vô tình cô đã đả kích Chengxiao bao nhiêu, mới làm Chengxiao thay đổi nhiều như vậy chỉ trong hai tháng.

"Xin lỗi..."

"Đừng nói xin lỗi..." Chengxiao thấp giọng nói bên cạnh đôi môi của cô, sau đó hôn lên, ánh đèn đan xen giữa bóng đêm dịu dàng, miệng lưỡi khıêυ khí©h lấy lòng nhau, hôn say mê khó bỏ khó chia.

"Đi làm mệt mỏi quá --" Eunseo tựa vào vai Chengxiao, cắn một cái lên cổ Chengxiao, "Cục cưng, em kiếm tiền nhanh lên, chị còn đợi em bao nuôi chị."

"Mệt không? Vậy giờ mình thả lỏng một chút, sô pha ở đây rất mềm, em tự chọn đó..." Chengxiao tiếp tục chặn môi cô, bàn tay chậm rãi di chuyển qua lưng cô, cởi khóa kéo quần, cởi từng chút từng chút.

Trằn trọc một phen, hai cơ thể mảnh khảnh quấn chung một chỗ, hai người tựa vào sô pha, cánh mũi toàn là mùi hương hoa hồng, Chengxiao cầm một ly rượu đỏ, "Muốn uống sao?"

"Ừ --" Eunseo lười biếng lên tiếng, đợi Chengxiao uống một ngụm, cô không kịp chờ lập tức dời môi qua, hút đôi môi mỏng của Chengxiao, triền miên cùng nhau chia sẻ ngọt ngào, đã lâu không vuốt ve nhau như vậy, khoảnh khắc đêm nay cũng thơm ngọt như ly rượu này.

"Nghĩ tên là gì chưa? Bà chủ ~"

"MEET, thế nào?"

"Văn hoa thế à, tại sao?"

"Cuộc sống vẫn như lần gặp đầu tiên."

"Em không hiểu chị đang nói gì ~"

Eunseo cười áp Chengxiao dưới người, hôn mắt Chengxiao, "Mong sau này mỗi lần mình lên giường, cũng sẽ thoải mái như lần đầu tiên."

*

Hơi lạnh đầu thu.

Luda ôm lòng lo sợ theo Jiyeon về nhà, bất kể kết quả thế nào, họ đã hẹn nhau, mùa hè năm sau sẽ cử hành hôn lễ.

Thời gian là Luda chọn, nàng nói nàng thích mùa hè.