Chương 2

Tới khi tới trạm xe tôi mới chính thức cảm nhận được nguyên nhân khiến Lâm Thanh không cần công việc này. 5 giờ chiều là giờ cao điểm, nói là 6 giờ đi làm, nếu 5 giờ rưỡi mới tới đón thì xe sẽ đến muộn.

Đợi 25 phút, rốt cuộc cũng chen lên được xe buýt. Chiếc xe chậm chạp chạy về phía trước, suốt một đường đèn đỏ không ngừng. Tôi phát hiện những người đứng trên xe bộ dạng đều rất chật vật, những người có ghế ngồi vẻ mặt cũng vô cùng mệt mỏi. Xuyên qua cửa kính xe, lần đầu tiên tôi thật sự đánh giá Bắc Kinh. Thật ra ngày nào tôi cũng xem thời sự, tự bản thân nghĩ mình rất quen thuộc với Bắc Kinh. Nhưng, đợi tới khi tôi chân chính tới đây mới phát hiện, mỗi ngã tư đường đều xa lạ như vậy. Những tòa nhà cao tầng xa lạ, những người đi đường xa lạ, những bảng quảng cáo xa lạ, những chiếc xe xa lạ, những bảng chỉ dẫn xa lạ, mỗi vật đều xa lạ như vậy, lặng yên không một tiếng động tiến về phía xa lạ.

Mùa thu phương bắc, trời tối rất nhanh. Đi qua bốn trạm xe như một hành trình đi từ ban ngày tới ban đêm.

Tiệm cà phê tên là Starbucks kia tọa lạc tại tầng trệt của một tòa nhà cao tầng xa hoa. Kỳ lạ là, tuy là giờ tan tầm, nhưng người đi đường trên con đường đó cũng không nhiều. Bãi đỗ xe cạnh tòa nhà có khoảng 20 vị trí, đã đầy hết. Tôi dừng lại ngoài cửa một lát, chỉnh lại tóc và váy, lại lén lút soi gương một chút, coi như chỉnh tề, liền đẩy cửa vào.

Tiệm cà phê cũng không quá lớn, thật im lặng, chỉ có tiếng người nói thầm. Nhân viên phục vụ bên trong mặc áo thun màu đen, cho dù là nam hay nữ, đều đeo một chiếc tạp dề màu xanh lá. Một nam sinh tên là Đồng Việt tiếp tôi.Anh ta nhìn qua có vẻ cùng tuổi với tôi, vóc dáng không cao, tươi cười trong sáng, bộ dạng thật hiền hòa.

Anh ta lễ phép giơ tay “Xin chào, Tạ…Tiểu Thu, phải không? Anh là quản lí ca đêm, mọi người đều gọi anh là Tiểu Đồng.”

“Xin chào, Tiểu Đồng.”

“Lý lịch sơ lược của em viết rất tốt. Thật ra không cần viết tiếng Anh, viết tiếng Trung là được rồi. Ông chủ không biết tiếng Anh. Tối nay ở đây có 4 người, trong đó có em. Em học Đại học sư phạm S đúng không?”

Tôi gật đầu.

“Anh cũng vậy. Khoa tiếng Anh năm thứ 2. Em thì sao?”

“Sinh viên mới khoa tiếng Anh.”

“Vậy à? Hôm nay lúc đón sinh viên mới anh cũng có mặt, sao không thấy em?”

“Có lẽ anh có gặp nhưng không để ý.”

“Haha. Em ở khu nào?”

“Dãy nhà phía bắc.”

“Dãy nhà phía bắc? Xa cổng trường nhất. Ăn thịt cừu nướng và mỳ thịt bò sạch có lẽ hơi phiền. Mua sách giáo khoa chưa?”

“Rồi, rất mắc.”

“Nếu gặp anh sớm một chút thì tốt rồi. Anh có sách giáo khoa cũ, giống hệt sách năm nay, anh lại học không chăm chỉ cho lắm, cho nên trên cơ bản đều còn mới, có thể tặng hết cho em.”

Buồn bực. Nhớ tới 140 tệ tôi tiêu buổi sáng, thật đau lòng.

“How would you like your coffee?” (Dịch : Ông muốn thêm gì vào cà phê của mình?”) anh ta đứng trước máy thu ngân, vừa nói chuyện, vừa làm việc, thình lình nói một câu tiếng Anh. Tôi nhìn lại, một người ngoại quốc mỉm cười đứng trước quầy.

“Double cream one sugar.” (Dịch : 2 kem một đường.)

“Sure.” (Dịch : Được)

Tôi không tránh khỏi say mê. Khẩu âm của anh ta cùng với “Tiếng Anh điên cuồng” mà tôi nghe không khác bao nhiêu.

“Chỗ này có rất nhiều cơ hội nói tiếng Anh. Tuy nhiên ông chủ không đồng ý chúng ta nói chuyện phiếm với khách. Trừ phi khách không nhiều lắm, mà khách lại đồng ý nói chuyện, em mới có thể nói với họ vài câu. Nhưng không thể làm chậm trễ công việc.”

Tiếp theo, anh ta giới thiệu tôi với 3 người đang làm việc khác, trong đó có một người sắp giao ca. Một cô gái khác tên Diệp Tiểu Văn. Khoa tiếng Trung đại học M.

Công việc trong tiệm cà phê cũng không khó, đầu tiên là làm quen cách dùng các loại máy pha cà phê, sau đó chính là học menu, cũng chính là cách phối hợp các loại đồ uống. Tiểu Đồng nói đồ uống trên menu tuy rằng nhiều, nhưng khách hàng thường cũng chỉ uống vài loại, rất đơn giản, trong vòng một ngày tuyệt đối có thể học được. Ngoài ra cỡ lớn nhỏ của ly cà phê cũng khác những tiệm khác, không gọi lớn, vừa, nhỏ, mà gọi venti, grande, tall.

Tôi đổi quần áo làm việc. Cô gái tên Diệp Tiểu Văn kia ở một bên không yên lòng liếc nhìn ngoài cửa sổ. Vóc dáng yểu điệu, bộ dạng rất giống nữ nhân vật chính trong phim “Nghiện quá mức sẽ chết”. Tiểu Đồng nói Diệp Tiểu Văn là người Nam Kinh, cha mẹ đều là giảng viên đại học, ăn mặc không lo, đến đây chủ yếu để luyện khẩu ngữ. Tôi cảm thấy rất kỳ quái, không phải cô ta học khoa tiếng Trung sao? Học tiếng Anh tốt như vậy để làm gì. Tiểu Đồng nói, Diệp Tiểu Văn thi vào đại học từ một trường trung học cạnh tranh kịch liệt. Vốn tính thi Bắc Đại, không ngờ lại thi không tốt, chỉ đủ điểm học Đại học M. Nếu vào đại học, nên nghỉ ngơi nghỉ ngơi. Nhưng cô ta thi cử quen rồi, nghỉ ngơi không được. Vì vậy thi cấp 4 xong lại thi cấp 6, thi cấp 6 xong lại thi TOEFL, thi TOEFL xong lại thi GRE. Thi GRE xong mới phát hiện bản thân học khoa tiếng Trung, xin nhập học khó, xin visa càng khó. Liền tới chỗ này luyện khẩu âm. Một là luyện khẩu ngữ, hai là thử xem có quen biết được người ngoại quốc nào để đảm bảo cho bản thân không. Nhưng ông chủ lại không cho nhân viên nói chuyện phiếm với khách hàng, nên cô ta vẫn chưa tìm được cơ hội. Cho nên “Bả lúc nào cũng trông có vẻ thật ưu thương, thật mất mát. Ai.”

Thật ra, thứ khiến Diệp Tiểu Văn đả động tôi chính là đôi mắt tràn ngập mộng tưởng hão huyền của mình. Tôi vừa nhìn thấy đã nghĩ đó là một nhân vật trong tiểu thuyết Quỳnh Dao. Một cặp mắt to si ngốc tùy thời chuẩn bị cảm động. Đôi môi mỏng manh, chờ đợi tra tấn. Tóc dài như áo choàng, kẹp một chiếc kẹp tóc trân châu. Son môi nhẹ nhàng, nước hoa nhẹ nhàng, ngay cả tư thái cũng nhẹ nhàng, giống như tùy thời có thể biến mất khỏi chỗ này vậy. Tôi vào làm việc đã hơn 2 giờ, Diệp Tiểu Văn chỉ nói với tôi một tiếng “Hi”.

Việc thu ngân rât đơn giản, tôi vốn có hứng thú với điện tử, lập tức liền học xong.

“Em có thể xem như người mới học nhanh nhất mà anh từng thấy.” Đồng Việt thật vừa lòng, không ngừng cười haha. Một vị khách quen đi rồi, bỏ lại một chiếc đĩa trên bàn, thấy Diệp Tiểu Văn còn đứng ngẩn ra cạnh quầy, Tiểu Đồng đành phải than một tiếng, đi ra thu dọn. Trở về lén lút nói “Đừng để ý bả đối xử lạnh nhạt với em. Tiểu Diệp rất tốt bụng. Chẳng qua người trong lòng của bả đến, bây giờ là thời gian háo sắc.” dứt lời, chỉ vào một góc cửa sổ.

Theo bàn tay Tiểu Đồng chỉ tôi thấy mặt bên của một khuôn mặt. Một người thanh niên mặc đồ tây, ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ, đang chăm chú nhìn laptop của mình.

“Anh ta là một người Trung Quốc.” tôi cười nói.

“Tuyệt đối giàu có.” Tiểu Đồng bổ sung thêm một câu.

Tới 9 giờ, khách dần dần giảm bớt. Người thanh niên mặc đồ tây lại không có ý định đi, giống như xem nơi này là văn phòng của anh ta vậy.

Tiểu Đồng nói, nửa năm trước, khi người thanh niên này xuất hiện ở tiệm cà phê lần đầu tiên, Tiểu Diệp liền liều lĩnh phải lòng anh ta. Không tiếc lòng vì anh ta chuyển sang ca tối. Không chỉ Tiểu Diệp, tất cả tụi con gái trong tiệm này đều từng thầm mến người này. Chỉ cần anh ta vừa xuất hiện, toàn bộ buổi tối, tất cả tụi con gái đều tinh thần hoảng hốt, lỗi thu tiền xuất hiện nhiều hơn. Chỉ có Tiểu Đồng là nhân viên nam duy nhất có thể làm việc bình thường.

Tôi bật cười “Có thật không?”

“Tất cả tụi con gái trong này đều ngóng trông anh ta đến, chỉ có anh không muốn. Chỉ cần anh ta tới, anh sẽ làm 2 phần việc. Nhưng mà, anh ta đến cũng có lợi.” Tiểu Đồng còn nói “Anh ta boa rất nhiều. Tụi con gái háo sắc quá nên mắc cỡ, bình thường đều sẽ đem tiền boa trên bàn cho anh, xem như xin lỗi.”

Tiệm cà phê cung cấp cơm trưa và cơm tối đơn giản, chủ yếu là sandwich và salad hoa quả. Mà khách hàng chủ yếu đều tới quầy đợi lấy cà phê, cho nên rất ít người cho tiền boa, nhất là người Trung Quốc.

“Ở đây hay có người boa không?” tôi hỏi.

“Không thường xuyên. Có vài ông, bà già muốn tụi anh đem cà phê tới bàn, sẽ để lại tiền boa, nhưng không nhiều lắm.” Tiểu Đồng nói “Chỉ có một mình anh ta, mỗi lần đều cho tiền boa rất nhiều. Cho nên bọn anh cũng vui vẻ phục vụ anh ta. Vừa thấy anh ta đến, chỉ cần đi ra được, bình thường bọn anh đều chủ động đi qua hỏi anh ta muốn uống gì, sau đó bưng cà phê qua cho anh ta.”

“Vì sao? Chỗ này không phải mỗi người đều xếp hàng mua cà phê sao?”

“Chân anh ta không được tiện lắm.”

“À.” Lúc này tôi mới chú ý tới một cây gậy chống cạnh bàn anh ta. Nhưng trông anh ta hoàn toàn không khác gì người bình thường.

“Sao lại không tiện?”

“Cũng không phải không tiện lắm, chỉ là đùi phải có tật mà thôi.”

“Có lẽ là thương tích tạm thời.” tôi nói.

“Không phải. Xe anh ta đậu ở chỗ dành cho người khuyết tật. Xe xịn SUV.”

“Cái gì là xe xịn SUV?”

“Là xe người giàu đi, hơn nữa không sợ tốn xăng.”

“À.”

“Anh ta luôn luôn uống skinny latte (Dịch : latte ít bọt). Nhưng mà, nếu em thấy anh ta đến, không cần chủ động đi lên chào hỏi, để Tiểu Diệp đi tiếp anh ta. Tiểu Diệp là nhân viên lâu năm ở đây, đây là đặc quyền của nó. Ha ha.”

“Loại skinny latte nào? Latte có rất nhiều loại nha.”

“Anh ta thích vanilla.” (Dịch : vị vani.)

Đang nói thì Tiểu Diệp không biết từ đâu đi ra, nhỏ giọng nói “Không phải vanilla, hôm nay là hot coffe, venti (Dịch : cà phê nóng cỡ lớn).” Dứt lời, chui về lại máy thu ngân “Tiểu Đồng, thu giùm chị, anh ấy nói anh ấy còn muốn một ly cà phê.”

Trước quầy thu ngân đứng không ít người, Tiểu Diệp không đi ra được, hiển nhiên, cô ta không muốn bỏ qua cơ hội bưng cà phê tới cho người thanh niên kia. Vẻ mặt cầu cứu.

Tiểu Đồng cười xấu xa “Biểu hiện hôm nay của chị quá xấu, em để Tiểu Tạ bưng. Đừng tức giận, tiền boa vẫn là của chị.”

Cà phê được pha rất nhanh. Tôi bưng tới bên cửa sổ. Không muốn quấy rầy anh ta, tôi tính lén lút đặt cà phê lên bàn rồi đi. Anh ta cũng cảm thấy tôi tới, ngẩng đầu lên nhìn.

Đó là một khuôn mặt chỉ có thể nhìn thấy trên tạp chỉ quảng cáo nước hoa, tràn ngập tuổi thanh xuân, bừng bừng sức sống. Tôi ngẩn ngơ một hồi, đã quên hô hấp. Đột nhiên cảm thấy, Bắc Kinh thật là một thành phố xinh đẹp. Trong lúc hoảng hốt, tay tôi nhẹ nhàng run lên, vài giọt cà phê nóng sái ra ngoài, rơi xuống ngón tay tôi. Tôi trời sinh sợ nóng, tay càng run hơn, sơ sẩy làm rơi chiếc ly xuống, chỉ nghe một tiếng “xoảng” một tiếng, ly cà phê trước tiên rơi lên trên bàn, bắn tung tóe lên người anh ta, sau đó rơi xuống đất, tràn hết ra ngoài.

“I’m…terribly sorry! Sir! (Dịch : vô cùng xin lỗi, tiên sinh!)” trong lúc hốt hoảng, tôi nói một câu tiếng anh.

Tôi không biết vì sao mình lại vọt ra một câu tiếng anh. Có lẽ là do số lần điên cuồng ngồi học tiếng Anh nhiều quá, có lẽ là tôi không muốn nói tiếng Trung, để tránh làm cho người ta nghe được giọng tỉnh ngoài của tôi. Tóm lại, tôi nhìn thấy trên chiếc áo trắng của anh ta nhiễm một quầng nâu lớn. Caravat màu lam cũng thành màu nâu.

Anh ta nhíu nhíu mày, không nói chuyện.

“Thật xin lỗi, tôi là…nhân viên thực tập. Anh có bị phỏng không?”

“Tôi không sao.” Anh ta nói. Giọng nói rất trầm, thật êm tai.

Tôi đang muốn nói chuyện, Tiểu Diệp đã vọt tới cạnh tôi “Tiên sinh, thật thật xin lỗi, anh có bị phỏng không?”

Anh ta lắc đầu.

Tôi cúi đầu thấy cà phê vẫn không ngừng nhỏ xuống từ ống quần anh ta. Tiểu Đồng không vui liếc tôi một cái, lấy ra tấm bảng thông báo lau sàn, đứng cạnh bàn.

“Tiên sinh, vô cùng xin lỗi. Nếu anh thấy tiện, xin anh đưa hóa đơn giặt quần áo tới đây, chúng tôi sẽ chi trả cho anh.”

“Không cần. Cà phê là do tôi nghiêng tay làm đổ, không liên quan gì tới vị tiểu thư này.”

“Phải không?” Tiểu Diệp và Tiểu Đồng đồng thời quay mặt qua nhìn tôi, cảm thấy lẫn lộn.

Tôi sửng sốt một chút, nói “Cảm ơn ý tốt của tiên sinh. Cà phê thật sự là do tôi làm đổ. Lần sau…nhất định chú ý.”

Lúc nói câu này, tôi không khỏi liếc nhìn Tiểu Diệp một cái, trong lòng tôi phát buồn, không biết tới tột cùng tôi có “Lần sau” hay không. Nhưng Tiểu Diệp hiển nhiên thật vừa lòng thái độ cúi đầu nhận tội của tôi.

Tôi nhanh chóng lấy giẻ lau đi chùi sạch hiện trường. Tiểu Diệp muốn đổ lại một ly cho anh ta. Anh ta từ chối.

Anh ta đóng laptop lại, bỏ nó vào một chiếc túi xách, sau đó lấy gậy chống ra đứng lên.

“Cẩn thận, trên sàn rất trơn.” Tôi nhẹ nhàng nói một câu.

Anh ta gật đầu một cái, chặn cửa chạy bằng điện lại, yên lặng rời đi.

Thật ra anh ta đi cũng không chậm, chỉ có điều dáng đi hơi cứng ngắc.

Tôi quay đầu nhìn bàn, anh ta để lại trên bàn 50 tệ. Tiểu Đồng không chút do dự cầm đi.

Lần đầu tiên đi làm liền gây ra lỗi như vậy, tôi vô cùng hổ thẹn, đành phải liên tiếp nói tiếng xin lỗi với Tiểu Đồng.

“Đừng lo, em không phải người đầu tiên làm đổ cà phê lên người anh ta. Yên tâm đi, tụi anh sẽ không nói cho ông chủ. Chỉ có điều, lần sau thấy trai đẹp phải bình tĩnh.” Sau đó anh ta cúi đầu lại, hơi hơi nói giỡn nói “Khuyên một câu, nghe hay không tùy em : tuyệt đối đừng lãng phí thời gian trên người anh ta. Anh ta cũng không thèm liếc mắt nhìn người khác một cái đâu.”