Chương 5

Vì Lịch Xuyên đồng ý đi xem phim với tôi, suốt buổi tối Tiểu Diệp đều không để ý tới tôi. Tiểu Đồng cũng cố hết sức không nói chuyện nhiều với tôi, đỡ phải chịu sự tức giận của Tiểu Diệp vào ngày mai. Không khí giằng co vẫn duy trì tới tận khi Tiểu Diệp tan ca. Tiểu Diệp tan ca sớm hơn tôi 1 tiếng. Tiểu Đồng kiềm chế đi tới, lặng lẽ nói với tôi “Anh là do Tiểu Diệp huấn luyện lên. Bả đã làm ở đây 2 năm, em làm được 2 tháng, tự em suy nghĩ đi, lỡ may có chuyện gì xảy ra, anh sẽ đứng ở bên nào.”

“Chỉ là mời người ta xem phim một bữa thôi mà, có chuyện gì xảy ra được?”

Tiểu Đồng lắc đầu : “Nói em là gái quê mà còn lợi hại hơn mấy đứa con gái thành phố. Em tuyên chiến với Tiểu Diệp đúng không.Em không muốn công việc này nữa à?”

Tôi cười nhạo : “Nghiêm trọng tới mức đó sao? Tiệm cà phê này cũng không phải của chị ta mở.”

Tiểu Đồng nói : “Trước đây bị bả đuổi đi có 3 đứa. Có một cô bé chỉ làm có 3 ngày đã bị bả đâm thọc. Con của ông chủ học ở đại học Nam Kinh. Bố bả là chủ nhiệm khoa. Bây giờ em hiểu chưa?”

Tôi không nói gì. Vì tôi không biết nên làm gì bây giờ. Muốn tôi lấy lòng cô ta, không có cửa đâu.

Tiểu Đồng nói : “Thật ra mâu thuẫn giải quyết dễ lắm, tối nay em làm thêm ca đêm ở đây, không đi xem phim. Ngày mai lại mời Tiểu Diệp uống một ly cà phê, xin lỗi một tiếng, cam đoan không phá chuyện của bả. Thái độ nhận tội như vậy, bả sẽ không dây dưa với em nữa.”

Tôi cười lạnh.

Thấy tôi khăng khăng một mực, Tiểu Đồng thở dài “Em thật không giống người từ Vân Nam đến, phát giận còn lớn hơn người Bắc Kinh.”

Tôi tiếp tục cười lạnh. Tôi đến từ nông thôn không sai, chẳng lẽ nông dân không thể phát giận? Tôi ghét nhất là bị người ta dùng nơi sinh của mình mà nói. Vân Nam có tới mấy trăm vạn dân, chẳng lẽ mấy trăm người cùng một tính cách sao?

Thẳng tới 12 giờ, Lịch Xuyên vẫn không nhúc nhích ngồi cạch cửa sổ gõ chữ. Tiểu Đồng đi bưng cà phê cho anh một lần, anh vội vàng cảm ơn một tiếng, ánh mắt trở về màn hình máy tính thật nhanh. Tiểu Đồng trở lại nói với tôi : “Anh ta đang trả lời Email. Hình như có rất nhiều email phải trả lời.”

Tôi nói, “Email bằng tiếng Trung à?”

“Là tiếng Pháp. Có một lần Tiểu Diệp thấy anh ta ngồi cùng một người nước ngoài, nói tiếng Đức, lưu loát cực kỳ.”

Tôi nhịn không được hỏi : “Ngoại ngữ thứ 2 của anh là gì?”

“Tiếng Nhật.”

“Vậy sao anh biết đó là tiếng Pháp?”

“Chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy. Sự khác nhau giữa tiếng Pháp và tiếng Anh anh vẫn phân biệt được.” Tiểu Đồng làm bộ khiêm tốn cúi chào.

“Tiểu Diệp cũng không học tiếng Đức, làm sao biết anh ta nói tiếng Đức?”

“Tiếng Đức có âm rung, lúc phát âm, các âm đều rung rung.”

Tôi nhìn bóng dáng Lịch Xuyên, mơ màng.

“Đáng tiếc chân không tốt” Tiểu Đồng như có chút suy nghĩ “Nếu không liền hoàn mỹ.”

Tôi liếc nhìn Tiểu Đồng một cái, cười “Anh cũng cảm thấy hứng thú? Anh không phải GAY đi.”

Tiểu Đồng giật mình, như nhận ra điều gì : “Không chừng anh ta là GAY. Quán Sói Hoan cách phố, em có nghe nói lần nào chưa?”

“Cái gì Sói hoan?”

“Quán bar GAY duy nhất ở khu này. Trong toilet cũng có bảo vệ, vô đó không ai dám làm bậy.”

“Có nghe nói.” tôi chưa nghe qua lần nào, nhưng cũng không muốn để người ta nghĩ mình quê mùa.

Lịch Xuyên tới lúc 9 giờ, anh đã ngồi trong này hơn 3 giờ. Bình thường anh rất ít khi ngồi lâu như vậy, hiển nhiên là vì chờ tôi. Tới 12 giờ, tôi thay quần áo làm việc ra, mặc chiếc áo lông xám. Nếu tôi biết Lịch Xuyên sẽ đến, tôi sẽ không mặc chiếc áo lông này, lúc mới mua nhìn cũng khá đẹp, giặt một hai lần liền biến hình, thành áo gió, giống như mua từ vỉa hè vậy. Tôi xách túi tới trước mặt Lịch Xuyên, anh đã đứng dậy, đang dọn dẹp mấy thứ trên bàn. Tôi thấy ngoại trừ máy tính, trên màn còn có một quyển vở, hơi cũ, trông có vẻ như đã dùng rất lâu. Một tờ vẽ phác thảo, hỗn độn nhìn không rõ hình dạng.

Chúng tôi cùng nhau đi ra cửa, gió đêm thật lạnh. Tôi bị gió thổi hắt xì một cái. Lịch Xuyên dừng lại, nói “Em lạnh không?”

“Viêm mũi dị ứng.”

“Vậy thì là lạnh.” Liền cởϊ áσ khoác, đưa cho tôi.

Áo khoác ấm áp, mang theo mùi thơm nhẹ nhàng trên người Lịch Xuyên. Tim tôi đập bình bịch, cúi đầu, mù mịt đi theo anh ra bãi đỗ xe. Tới chỗ xe đậu, tôi bỗng nhiên đánh mất dũng khí, dừng chân lại, nói với anh :

“Thật xin lỗi, vừa rồi bận quá nên đầu óc không được sáng suốt, không nghĩ xem buổi tối anh có thời gian hay không, trễ như vậy đi xem phim cũng không biết anh có ngại hay không.

“Có thời gian,” anh nói “Không ngại.”

Tôi tiếp tục giải thích : “Ngày mai kiểm tra giữa kỳ, tôi muốn thả lỏng.”

“Cách thả lỏng tốt nhất là ngủ.”

“Tôi ngủ không được. Quá hồi hộp.”

“Chỉ là kiểm tra giữa kỳ thôi mà, có cần hồi hộp tới mức đó không?”

“Tôi hy vọng điểm trung bình là 95.”

“95? Cao như vậy?” anh nhìn tôi, cười như không cười, có vẻ như rất có hứng thú.

“Mấy lần kiểm tra trắc nghiệm trước tôi chỉ được hơn 60. Chỉ có đạt được điểm cao lúc kiểm tra giữa kỳ thì điểm trung bình mới được nâng lên.”

“Vậy em có thể đạt được 95 sao?” anh hỏi.

“Tôi sẽ cố hết sức.” tôi nắm hai tay lại, làm tư thế chuẩn bị chiến đấu.

“Thật ra, có rất nhiều cách để được điểm cao.” Anh mở cửa xe hộ tôi.

“Phải không?” tôi chui vào xe, anh cúi người gài dây an toàn hộ tôi.

“Ví dụ như, ngồi cạnh một bạn nào đó học giỏi, thình lình nhìn bài của người ta vài lần.”

“…”

“Ví dụ như, chép mấy từ khó thuộc vào tay áo.”

“…”

“Ví dụ như, bỏ vở trong toilet, sau đó giả vờ đi toilet.”

Anh nghiêm trang nói ra hết.

“Hiểu rồi, anh dùng mấy cách đó để tốt nghiệp đúng không.”

“Cứ xem như vậy đi.” mặt anh không đổi sắc, không hề mắc cỡ.

“Gian dối à, cùng lắm chỉ để đạt tiêu chuẩn. Mục tiêu của tôi không phải là đạt tiêu chuẩn, cho nên không thể chép bài người khác.” Tôi nghiêm túc sửa đúng lại : “Vì vậy, hai tuần nay tôi đều chăm chỉ học tập, mỗi ngày chỉ ngủ hơn 3 giờ. Hôm nay là cực hạn rồi. Không xem phim tôi sẽ không chịu nổi.”

“Tinh thần rất tốt, học sinh ngoan nhất định phải được cổ vũ.”

Lịch Xuyên nhanh chóng leo lên xe : “Rạp nào? Em chỉ đường đi.”

“Rạp Bình An, gần trường tôi.”

“Ở đường nào?”

Tôi nghĩ nghĩ : “… không biết. Bạn cùng phòng tôi đều xem phim ở đó. Sinh viên được giảm 20%. Tuần này chỉ chiếu phim Oscar kinh điển.”

Anh thở dài một hơi, nói : “Em tới Bắc Kinh lâu như vậy mà cho tới bây giờ cũng chưa đi xem phim à.”

“Tôi có xem video. Quanh trường đều là chỗ chiếu phim video, rẻ hơn nhiều.”

Anh lại tăng tốc.

“Làm ơn chạy chậm một chút được không? Lái xe như vậy sẽ có chuyện đó!” tôi nói.

“Cái này cũng kêu nhanh?” anh không để ý tới tôi “Không phải em gài dây an toàn rồi sao?”

“Tim tôi chịu không nổi.”

“Em bị bệnh tim?” anh giảm tốc độ lại.

“Không có. Tôi hồi hộp, được không?”

“Tối nay chiếu phim gì?” anh lại bắt đầu tăng tốc, cố ý tìm một đề tài dời đi sự chú ý của tôi.

“Anh thích phim gì?”

“Horror Movie” (Dịch : phim kinh dị)

“Anh may mắn đó! Tối nay chiếu “The Silence of the Lambs (Dịch : Sự im lặng của bầy cừu)”, lời thoại tiếng Anh phụ đề tiếng Trung…Lịch Xuyên! Phiền anh giảm tốc độ lại!”

Không biết vì sao tôi lại thốt ra kêu anh là “Lịch Xuyên”, giống như đã kêu mười mấy năm rồi vậy, lời vừa thốt ra khỏi miệng tôi đã thấy ngượng ngùng.

“Để xem hết được bộ phim này, trái tim của em phải làm nóng một chút.”

Tôi chán nản, không thèm nhắc lại, chớp mắt tới trường tôi. Anh dạo quanh trường một vòng, rất nhanh tìm được rạp chiếu phim. Chúng tôi cùng nhau xuống xe, vào đại sảnh, tôi nói : “Anh đứng ở đây đợi, tôi đi mua vé, nước ngọt, bắp rang và cánh gà nướng.”

Anh nói : “Bây giờ không phải giờ làm việc, em không cần làm waitress nữa. Đứng đây đợi, tôi đi mua vé. Em muốn uống gì?”

“Côca”

Tôi đứng cạnh cây cột, nhìn anh mua vé xong, lại đi mua bắp rang, nhanh chóng đi theo anh. Hành động của anh phải dựa vào cây gậy chống, chỉ có một bàn tay để cầm đồ. Trong rạp rất vắng, chỉ ngồi không tới 10 người. Chúng tôi tính ngồi hàng cuối cùng. Bậc thang rấp thấp, anh lại đi rất chậm. Chân trái nhấc lên trước, sau đó kéo đùi phải không cử động được về trước, kéo lên trên bậc thang, đứng vững, lại đi tới bậc tiếp theo. Tôi hối hận nói muốn ngồi hàng cuối cùng, bây giờ sửa miệng lại sợ anh để ý. Đành phải ngoan ngoãn theo sau, chậm rãi đi cùng anh.

Rốt cuộc đi tới hàng cuối cùng, phim đã bắt đầu. Tôi đồng thời bắt đầu ăn cánh gà. Mục đích ngồi hàng cuối cùng là để người ta không nghe được tiếng tôi ăn rốp rốp.

Anh uống một ngụm nước khoáng, hỏi “Em chưa ăn tối à?”

“Chưa. Lúc đi làm mải lo bắt xe, quên mất.”

“Trong tiệm ít nhất cũng có gì đó ăn được đi? Không phải em có coffee break sao?”

“Mắc như vậy, làm sao mà tôi dám ăn?” tôi nhanh chóng ăn xong một cái cánh gà, lại tiếp tục ăn thêm một cái nữa “Cánh gà ngon lắm, anh muốn ăn một cái không?”

“Cám ơn, không cần.”

“Vậy anh ăn bắp rang đi.”

“Tôi không ăn,” anh thản nhiên nói “Tất cả đều là của em.”

“Sao lại như vậy được? Xem phim kinh dị lại không ăn gì.” Tôi nói thầm. Một lát sau, tôi nhỏ giọng nói : “Nghe cẩn thận, đoạn tiếp theo là đoạn tôi thích nhất.”

Chỉ thấy trong phim Hannibal đang nói với Jodie Foster :

“First principles, Clarice. Simplicity. Read Marcus Aurelius. Of each particular thing ask : What is it in itself? What is its nature? What does he do, this man you seek?” (Dịch : Nguyên tắc đầu tiên, Clarice, là “Đơn giản”. Đọc sách của Marcus Aurelius (Hoàng đế La Mã). Trong mỗi sự việc cụ thể hãy hỏi : Bên trong nó chứa điều gì? Bản chất của nó là gì? Người mà cô muốn tìm, anh ta làm gì?)

“…No. We begin by coveting what we see everyday. Don’t you feel eres moving over your body, Clarice? And don’t your eyes seek out the things you want?” (Dịch :…không phải. Chúng ta bắt đầu bằng cách thèm muốn những gì chúng ta thấy mỗi ngày. Cô không cảm thấy những ánh mắt di chuyển trên người cô sao, Clarice? Và chẳng lẽ không phải mắt cô đang tìm kiếm những thứ cô muốn?)

Tôi bắt chước khẩu hình của nhân vật trong phim, giống như đúc.

Anh quay đầu lại nhìn tôi, nói : “Thì ra em luyện khẩu ngữ bằng cách này.”

Sau một lúc lâu, nhân vật trong phim tiếp tục nói :

“…Terns? Mmh. If I help you, Clarice, it will be “turn” with us too. Quid pro quo. I tell you things, you tell me things. Not about this case, though. About yourself. Quid pro quo. Yes or no?” (Dịch : Én biển? Ừm. Nếu tôi giúp cô, Clarice, nó cũng sẽ là một cuộc “trao đổi” giữa tôi và cô (Chú thích : trong tiếng Anh “turn” (trao đổi) và “tern” (én biển) phát âm giống nhau) một đổi một. Tôi nói cho cô một điều, cô nói cho tôi một điều khác. Không liên quan tới vụ án này. Liên quan tới bản thân cô. Một đổi một, đồng ý hay không?)

Lịch Xuyên quay đầu lại.

“Sao vậy?”

“Em có phát hiện không? Chỗ này lặp vần.” Anh nói.

“Vần như thế nào?”

“Quid pro quo, yes or no?” (Dịch : Một đổi một, đồng ý hay không?)

Tôi nhớ lại lần đầu tiên tôi ngồi trên xe anh… “Nếu tôi trả lời câu hỏi này của anh, anh phải trả lời câu hỏi của tôi.”…quid pro quo…

Thời gian còn lại cơ bản tôi đều dùng hai tay che mắt lại. Bộ phim này tôi xem hơn 10 lần, xem tới mức có thể đọc thuộc làu lời thoại, nhưng không có lần nào có thể xem hết từ đầu tới cuối.

Tôi không nhìn mặt anh, biết anh đang cười tôi.

Xem phim xong đã rạng sáng. Mặc dù tôi từ chối hết lời, anh vẫn kiên trì đưa tôi tới cửa phòng ngủ.

Trên đường đi, tôi câu được câu không nói với anh : “Anh biết không, bộ phim này mặc dù tôi xem rất nhiều lần, nhưng có một điều tôi cứ không hiểu mãi.”

“Em che hết hai mắt lại, chắc có nhiều chỗ xem không hiểu lắm đúng không? Không phải nói điện ảnh là nghệ thuật thị giác sao?”

“Tại sao phải bỏ một con ngài cái lại? Tại sao?”

“Em muốn nghe cách giải thích của tôi không?”

“Anh có cách giải thích?”

“Ý nghĩa của con ngài cái là sinh sôi nảy nở. Con ngài cái đẻ rất nhiều trứng. Cơ thể sẽ biến đổi. Tên Bill kia không phải vẫn có identity problem (Dịch : Vấn đề về thân phận) sao?”

“Nhưng mà, vì sao phải bỏ nó trong miệng tử thi?”

“Đó là thi thể phụ nữ, đúng không. Phụ nữ khác đàn ông chỗ nào? Sinh sôi nảy nở, có đúng không? Ý tưởng bắc cầu, là chuyện những người học văn như em hiểu biết nhất.”

Tôi dừng bước, nhìn anh, hỏi : “Như vậy, thưa bạn Lịch Xuyên, bạn học ngành gì?”

“Kinh tế. Sau đó lại chuyển qua kiến trúc. Quid pro quo, hôm nay ở tiệm cà phê, vì sao tâm trạng của em không tốt?”

“Cãi nhau với người ta.”

“Thua hay thắng?”

“Ở mặt ngoài là thắng, thực tế là thua. Tôi là nông dân, vốn sống rất thanh thản, vào thành phố, tự nhiên cái gì cũng phải để ý.”

“Nói như vậy, em ở đây cũng không vui vẻ?”

“Trừ phi thi giữa kỳ tôi được 95 điểm.”

“Vì sao nhất định phải 95? Quan trọng tới mức đó sao?”

“I have identity problem.” (Dịch : Tôi có vấn đề về thân phận)