Chương 11

- Chuyện thế nào, mày đuổi nó đi hả. Thằng dở hơi.

- Mày điên hả, tao có làm gì đâu. Lúc chiều về thì ko thấy rồi... mà thôi liên quan gì tao đâu. Đi thì thôi chứ.

- Mày phải làm gì nó ms bỏ đi chứ. Mày gọi cho nó chưa?

- Tao đéo rảnh. Thằng điên. Tự nhiên ai đâu có ng lạ vào ở trong nhà, ko càn đuổi tự đi tao mừng ko hết nữa gọi nó lz..

- Bó tay với mày. Thế ăn gì chưa sang ăn luôn. Tụi tao đợi mày lau quá ms ăn thôi.

- Thôi mày ăn đi, tao đến cty kiểm tra xe cộ rồi bơm dầu đi luôn. Đi sớm chút cũng đc đường nào đêm cũng đi, khuya tao ăn gì dọc đường cũng đc. Giờ lười ko muốn ăn.

- Thế kệ xác mày đó. Mà chuyến này đi bao lâu?

- Ko biết, tùy hàng. Chắc cỡ 4 ngày.

- Về gọi tao.

- Uh. Vậy đi. Rồi tôi tắt máy. Ngồi thẫn thờ nghĩ linh tinh cho chán rồi đóng cửa gọi taxi đến cty. Trong lòng cảm thấy buồn buồn. Vớ vẩn thật. Tự dưng bỏ đi ko ns năng gì. Đồ thì còn đó. Ăn mang thế kia thì đi đâu đc chứ. Đúng là khùng mà...

Tôi đến cty, kiểm tra lốp láp với tình trạng xe xong vào làm thủ tục ứng tiền đi đường. Thường thì tôi chạy về thì thả xe đấy, chuyện lên hàng thì có ng lo, thỉnh thoảng tôi ms làm. Tôi chỉ việc chạy, còn kiểm hành thì có phụ đi theo phụ trách việc đó nên tôi chả quan tâm. Trừ chuyến nào chạy 1 mình ms phải lo việc kiểm tra còn ko thì cũng khỏe. Vất vả cái là chạy 1 tài đôi lúc căng thẳng, buồn ngủ thì xác định. Ko tấp vào ngủ 1 lúc thì ko ai biết trc ch gì xảy ra. Cái nghề nó bạc vậy. Chân trong chân ngoài. Chân đạp ga chân chớm cửa nhà tù... chỉ đến khi về đến nhà đặt lưng nằm xuống ms biết mình đang ở đâu...nhưng cái đam mê tôi nó vậy ko cản đc. Chỉ mong bề trên phù hộ thuận buồm xuôi gió vạn dặm bình an...

Chạy đến hơn 2h đêm tôi tấp vào quán ăn đêm. Làm đỡ tô phở, ăn mà chả thấy ngon miệng. Nhưng cũng cố mà ăn cho có cái để dạ dày nó co bóp... ăn xong bảo phụ đi thăm lốp rồi tiếp tục lên đường... chớm chân đèo Lò Xo thì trời cũng tờ mờ sáng... ai ở miềng trong với Tây nguyên chắc biết con đèo này. Cũng khá là nguy hiểm. Với tôi chạu đèo tôi thường thích chạy lúc trời tối, vì lúc này mình có tjeer thấy đc ánh đèn xe ngược chiều mỗi khi qua cua nên thực sự nó sẽ dễ xử lý hơn mỗi khi muốn vượt ẩu... đại khái là nó vậy... rồi cũng xuống hết đèo khi trời sáng hẳn. Tính tấp vào ăn sáng thì có đt... Của Nợ is Calling... đồ quỷ, sao ko mất hút đi luôn còn gọi làm gì.. nhưng thú thật thấy cô ta gọi tâm trạng tôi thay đổi hẳn. Có chút vui vui thì phải... nhưng trong lòng vẫn lo ko biết cô ta ở đâu cả đêm qua...có bị làm sao ko... chứ nhớ lại cái cảnh uống say xỉn ko biết trời đất gì như hôm trc thì có trời ms cứu đc, may mà gặp tôi chúe thằng khác thì... thôi ko dám nghĩ...

- A lô...

- A làm gì mà tôi bấm chuông muốn gãy tay mà ko nghe vậy. Đt thì thuê bao giờ mới gọi đc. Xuống mở cửa cho tôi còn lên lấy đồ... cô ta quát tôi. Mạnh mồm gớm. Đi đâu cả đêm ko nói giờ tinh tướng vậy chứ.

- À. Chắc trên đèo ko có sóng. Có chuyện gì?

- A lừa tôi hả? Thành phố đèo đâu ra. A coi tôi là con nít chắc. Hay là a sợ tôi nên ko dám cho tôi vào? Đồ đàn ông nhát chết.

- Con lạy má. Con chạy xe rồi má ôi. Đồ dở hơi

- Ủa. A chạy hồi nào vậy. Ko gọi cho tôi làm tôi tưởng....

- Tưởng gì? Cô là bảo mẫu của tôi hay sao mà tôi đi đâu làm gì phải báo cáo với cô. Tào lao. Mà cô đi đâu cả đêm qua giờ gọi tôi làm gì? Hay lại nhậu xỉn rồi ngủ lang đâu giờ mò về định làm phiền tôi hả. Con gái con lứa gì nhậu nhẹt bê tha...có thân ko giữ rồi có ngày....

- A... lo cho tôi đó hả? Cô ta khúc khích..

- Cô có bị ấm đầu ko? Thân tôi tôi lo chưa xong tôi lo cho cô lz. Vớ vẩn....

- Hihi...

- Cô cười gì? Cô liệu hồn đó. Lần sau mà còn lủi lủi im ỉm mà đi coi chừng tôi....chả hiểu sao tự nhiên tôi lại ns vậy, nhận ra thì muộn cmnr.

- Hihi. Đúng là a lo thật rồi... bày đặt...

- Cô ở đó mà mơ. Hừ. Mà tối wua cô đi đâu?

- Về nhà tôi chứ đi đâu. Ghét cái mặt. Tự nhiên đang ăn lại bỏ tôi lại 1 m mà đi... giọng cô ta có vẻ tủi tủi... thấy cũng tội.

- Thế về mà bố mẹ cô ko nhốt cô lại hay sao mà còn tung tăng thế?

- Tôi ở 1m, bố mẹ tôi về quê ở hết rồi...

- Hèn gì cô sống có vẻ tự do nhỉ! Tôi đá xéo cô ta.

- A đừng có mà hồ đồ. A biết gì tôi mà ns...

- Uh, tôi ko biết. Tôi chỉ biết có ai đó uống say xỉn xong ngủ lại nhà trai lạ , đuổi ko chịu về... ai vậy nhỉ? Cô biết ko chỉ tôi vs.

- Anh... tôi ko thèm ns vs a. Đã thế tôi bám a làm phiền a cho a biết mặt...đừng tưởng dễ bắt nạt đc tôi. Đồ đáng ghét.

- Đc. Để tôi xem cô làm gì tôi. Haha. Thôi cô về đi, tôi chuẩn bị ăn sáng...

rồi tôi tắt máy luôn ko cho cô ta kịp ns gì. Thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra cô ta về nhà, vậy mà cứ canh cánh lo cho cô ta suốt đêm. Ơ... mà sao tôi lại lo cho cô ta chứ... tầm bậy... haiz. Tôi tự chữa thẹn cho mình. Đều thật sự thì tôi vui hẳn thật. Thỉnh thoảng tự cười 1 mình làm thằng phụ ko hiểu chuyện gì xảy ra. Chắc nó nghĩ tôi điên. Mà có lẽ tôi điên thật. Hờ hờ... sư cha cô giáo cô cũng lạ lắm chứ riêng gì tôi đâu...

Tâm trạng tôi đã giãn ra trở lại ko còn nặng nề nữa... cứ thế mà đạp theo lộ trình vạch sẵn đến khi thằng phụ rêи ɾỉ vì đói bụng tôi mới nhớ là chưa ăn sáng. Tội nghiệp, vì cái cảm xúc của tôi mà cu cậu bị giam đói. Thôi hihi ko sao, con khóc mẹ cho bú. Tấp vào ăn thôi. Xong xuôi đến trưa thì đến nơi rồi xuống hàng. Thuận tiện hơn khi cty gọi vào báo có hàng quay đầu luôn. Cái tin gì mà đáng yêu thế ko biết. Đúng là trời ko phụ lòng ng tốt. Chỉ có ng xấu ms phụ ng tốt thôi... chuyến đi thuận lợi về sớm hơn dự định. Chỉ 3 ngày là tôi về tới nhà nhưng cũng 9h đêm... tắm rửa ngủ nghĩ đã, chuyện gì mai tính... tắm xong nằm vật xuống giường làm 1 giấc. 4h sáng tỉnh dậy vì... buồn đái. Lại cả đói bụng nữa...đt có tin nhắn..”anh đi đường cẩn thận” là của cô ta. Thời gian lúc 2h. Làm gì mà nhắn muộn thế ko biết... mà h có lẽ cũng ngủ r. Định ko nhắn lại nhưng đầu nghĩ là 1 việc, tay nhắn lại là việc khác. Haiz...

- Nhà cô ở đâu? Tôi chưa biết.

- Ko lo chạy đi còn nt... có tn tep lại ngay....vẫn chưa ngủ. Ẹc. Hay là lại nhậu nhẹt nữa rồi.. nghĩ mà thấy bực bực. Lại định ko rep nhưng tò mò nên lại nhắm mắt đưa tay...

- Lại ăn nhậu say sưa hay sao ko ngủ.

- Đoán linh tinh. Tôi đang soạn giáo án mai lên lớp.. tn giải tỏa sự khó chịu trong lòng tôi. Hihi. Sao ghét cô giáo thế ko biết.. ôi tôi lại nghĩ vớ vẩn rồi.hihi... mỉm cười yên tâm tôi rep lại

- Ngoan dữ nha. Tưởng lại như hôm bữa rồi về nhà anh nào quậy nữa chứ... tôi trêu.

- Tôi cấm a nhắc lại ko tôi gϊếŧ. A chưa xong với tôi đâu mà tinh tướng.

- Ờm.. mà nhà cô ở đâu thế, bữa nào xỉn tôi ghé xin ngủ lại..

- Tôi xích ngoài vườn với con Ky chứ ở đó mà nằm mơ...

- Có cái địa chỉ mà tôi phải hỏi cô tới 3 tn này. Tiếc tiền quá. Ẹc!

- Ki bo thế ko biết... số xxx đường yyy

.....

Tôi ko nhắn lại nữa, xuống dưới xách xe tính đi dạo 1 vòng rồi tạt sang xem nhà như nào. Cũng gần sáng rồi xem có quán nào mở thì ăn chút gì luôn. Đói hoa mắt... haiz... nhà cô ta cách nhà tôi tầm 1.5km. Gần lắm chứ có xa đâu... điện trên phòng đang sáng. Chắc vẫn đang soạn bài. Định tả nhà cô giáo cho mn hình dung nhưng lại là do ngu văn nên miễn. Biết 2 tầng là đc rồi ha ))))... rồi lại đảo 1 vòng, vẫn chưa có gì ăn đành bụng về nhà nằm chợp mắt thêm tí rồi dậy. Về nhà thì thấy có 2 tn..

Tn1: Sao đang nt mà mất hút đâu rồi. Vô duyên...

Tn2: A chạy rồi à? A chạy an toàn nhé...

- Mai tôi cho người sang bưng chậu nguyệt quế trc nhà cô về nhé? Tôi rep lại...Vì ngay góc hàng rào nhà cô giáo có cột điện đường nên tôi thấy, mn đừng thắc mắc tại sao đêm hôm tôi lại nhìn ra đc cây gì lại cây gì.

- Anh dám, tôi đốt nhà anh...

- Ơ mà a về rồi à? A sang rình nhà tôi hả... 2 tn liên tục khi cô ta nhận ra điều đó...

- Ờ...

- Nhắn gì kì cục vậy? Nc vs a chán chết. Đồ hâm.

- Ờ...tôi lại ờ..

- Tôi bóp cổ a đấy... a về hồi nào?

- Đầu hôm. Về ngủ luôn. Nãy đói quá định kiếm gì ăn mà ko có, tiện ghé xem cô ở đâu. Giờ về rồi... tôi ngủ đây. Cô soạn bài đi.

Rồi ko nhắn gì vs nhau nữa, tôi lại nằm nghĩ vẩn vơ... cô ta có vẻ cam chịu tôi. Ko giải thích đc.. cũng ko biết cô ta có ý định gì... cô ta làm tôi tò mò. Ko hiểu sao lúc đầu rất ghét vì thái độ cô ta. Đối vs tôi gái có cũng đc ko có cũng đc, nên tôi hầu như ko quan tâm. Mà đã ko quan tâm thì thôi còn thái độ đành hanh là tôi ghét vô hậu chả nể nang gì cả... vậy mà giờ tôi thấy mình nghĩ đến cô ta nhiều hơn... trong suy nghĩ đó tôi đã có 1 hành động.... biếи ŧɦái... là vào nhà vs... ngắm đồ của cô ta. Haiz.... ngắm thôi ko có chộp giật hun hít hửi hửi đâu mấy thím đừng đi quá xa. Dừng lại đi nhóe, tôi bắn bỏ đấy. Rồi lại vào giường nằm... từ từ chìm vào giấc ngủ. Đc 1 lúc nhà có chuông, uể oải dậy mở cửa thì cô ta đang đứng trc cổng, tay xách nách mang gì đấy ko biết...

- Ko mở cổng cho tôi vào hả. Đứng ngẩn ra thế. Ngắm tôi à???

.....