Chương 35: Từ chối

Sau hỗn loạn ngày hôm đó, sau khi chờ Dương Tiểu Nguyên tỉnh lại và ổn định thì Tư Duệ Kỳ Vũ nhanh chóng có mặt để chỉnh đốn lại lực lượng.Còn ngôi làng ngoại thành cũng bắt đầu khởi công xây dựng và tu sửa lại, lần này hàng rào làm cao và dày chắc chắn hơn.

Mấy ngày nay Tư Duệ Kỳ Vũ về có hơi khuya, hắn cũng cảm thấy vô cùng áy náy với Dương Tiểu Nguyên.Phu lang mang thai ở nhà, trong giai đoạn này mà hắn cứ đi sớm về khuya, tới tối mới thấy được y.Cũng may là có phụ mẫu Dương gia đến chăm sóc y cùng phụ mẫuTư Duệ gia, nên hắn mới yên tâm hơn.

Xế chiều ngày hôm đó, trên bức tường ở sân viện của Dương Tiểu Nguyên liền có người lén lẻn vào.Động tác nước chảy mây trôi, nhanh chóng lách người vào phòng y.Khi nha hoàn hầu cận Tiểu Hồng đi sắc thuốc an thai cho y.

Dương Tiểu Nguyên cũng cảm thấy mệt nên cho mấy nha hoàn khác lui ra, đứng bên ngoài.Hắc y nhân thân thủ tốt mà nhanh chóng lách vào phòng.

Y cũng nhảy cảm mà nhận ra có người trong phòng.Hắc y nhân liền vung tay bày ra một vòng chắn để cho bên ngoài không nghe được động tĩnh bên trong này.

" ngài không nên đến đây, như vậy không hay" Dương Tiểu Nguyên thở dài nói.

" Nguyên nhi, không suy nghĩ lại sao? ta đối với em là thật lòng" Võ Thiên Quân biết bản thân lẻn vào phòng của phu lang nhà người khác rất vô lễ,nhưng hắn ta hôm nay cũng rất muốn nghe lại câu trả lời này.

Mặc dù biết là cơ hội y thay đổi ý chẳng bao nhiêu, hơn nữa bây giờ bọn họ cũng có con rồi.Nhưng hắn nguyện ý lo cho đứa bé đó, Võ Thiên Quân cũng cảm thấy mình rất vô sỉ, hắn chưa từng nghĩ một bậc đế vương như mình lại có thể yêu một người đến như vậy.

Thân là thiên tử, hắn chưa bao giờ có thể dám đặt trái tim mình cho một ai khác.Bởi trốn quan trường hiểm ác, có thể sẽ thật lòng sao? kể cả người đầu ấp tay gối?.Chỉ là khi gặp Dương Tiểu Nguyên hắn mới hiểu yêu một người và muốn người đó bên mình là như thế nào.

Y từng nói với hắn rằng" ở đâu đó vẫn có người yêu ngài thật lòng" y nói không phải ai cũng xấu xa,chỉ là ngài có đủ để nhận ra được nó hay không.

Dương Tiểu Nguyên cho hắn thấy được sự tự do của cuộc sống, vui vẻ, yêu đời, lạc quan nhưng thứ mà hắn bị gò bó ở trốn hoàng cung chưa từng được sống là chính mình này.

Dương Tiểu Nguyên thở dài với sự cố chấp này, có mơ y cũng không dám nghĩ bản thân lại được bậc đế vương ái mộ đâu.Hơn nữa y chỉ yêu mình phu quân thôi, không muốn vào hậu cung đâu.Nói thật y chẳng biết đấu đá tranh giành cung đấu đâu a.

" bệ hạ, ta thật sự không có ý tứ gì với ngài cả.Người ta yêu chỉ có phu quân mà thôi"

" nếu Tư Duệ Kỳ Vũ không còn nữa thì sao?" Võ Thiên Quân lạnh lùng hỏi.

" sẽ không, ta biết ngài không làm vậy " Dương Tiểu Nguyên lắc đầu nói.

Một là vì nếu như không có Tư Duệ Kỳ Vũ thì thành sẽ bị phá, không trụ nổi cũng chẳng có tướng tài này có thể giỏi như phu quân nhà y.Hơn nữa Tư Duệ Kỳ Vũ là trung thành với đế vương, một lòng vì bá tánh không ham danh lợi.Thứ hai là vì bọn họ hơn cả thần tử với vua, họ là huynh đệ nối khố từ thuở nhỏ, hơn nữa Võ Thiên Quân không phải loại người sẽ cướp phu lang của huynh đệ.

" ta hiểu rồi" Võ Thiên Quân khẽ cười, y vẫn là hiểu hắn ta.Đúng hắn là ái mộ y thật lòng,nhưng sẽ không cưỡng ép người khác.

Dương Tiểu Nguyên nhìn Võ Thiên Quân rời đi mà lòng rối rắm, y có tài đức gì chứ?.Làm đế vương có quyền thế, trong tai nắm cả giang sơn nhưng hạnh phúc của bản thân lại không được chọn.

Buổi tối hôm đó, Tư Duệ Kỳ Vũ trở về phòng thay đồ rửa mặt rồi nằm xuống giường.Người đáng lẽ bình thường đã ngủ nhưng nay lại còn thức mà ôm lấy hắn.

" sao vậy?" Hắn nhạy bén mà nhận ra sự khác thường liền hỏi.

" hôm nay bệ hạ đến tìm em " Y ngước mắt lên nhìn hắn.

" hửm?" hắn nhíu mày đáp một tiếng.

" ngài ấy hỏi em có ý tứ gì với ngài ấy không?" Dương Tiểu Nguyên lời ít ý nhiều, đây là bao gồm cả việc Võ Thiên Quân muốn nạp y làm phi tần.

" em nói như thế nào?" hắn âm thanh thả nhẹ hơn một chút nói.

" đương nhiên là không rồi, Nguyên nhi chỉ có mình phu quân " Dương Tiểu Nguyên cười nói, mặt úp vào ngực hắn.

Tư Duệ Kỳ Vũ cũng biết Võ Thiên Quân có ý tứ với phu lang mình,nhưng biết hắn ta sẽ có chừng mực không nghĩ đến mức này.Phu lang hắn thật sự quá thu hút người.

" phu quân nè, sau khi mọi thứ ổn định rồi chúng ta không dính líu tới trốn quan trường nữa được không?" Dương Tiểu Nguyên cũng rất mệt mỏi, chức vị càng lớn trọng trách càng nhiều.

" được " Hắn hôn nhẹ lên trán y dịu dàng đáp.



" mẫu thân, con bây giờ cần một trợ thủ" Dương Thục Mai cầm tay Trương thị nói.

Trương thị cũng rất yêu thương nữ nhi này, mấy năm nay cũng lo lắng cho bà từ khi gả vào đây cuộc sống của nhà bà cũng sung túc hơn.Bây giờ địa vị nữ nhi lung lay bà cũng rất lo, căn do đong đếm vẫn là nữ nhi quan trọng hơn.

" được, mẫu thân sẽ nghe lời con "

Dương Thục Mai bên ngoài cười ngọt ngào bên trong thì lại khinh thường, âm thầm mắng cả nhà mẹ mình đều vô dụng.