Chương 13: Hải Thành chi vương!

Bất tri bất giác, cuộc sống như vậy đã qua sáu năm.

Kể từ hôm nay, mọi chuyện sẽ kết thúc!

Ánh mắt Thịnh Hoàn Hoàn rơi vào cái hộp ở giữa giường, cuối cùng cô nhặt lên và nhét nó vào góc tủ quần áo.

Làm xong tất cả, Thịnh Hoàn Hoàn tắm rửa, chọn một bộ lễ phục dạ hội màu tím mặc vào, sau đó ngồi trước gương trang điểm nhẹ.

Người phụ nữ trước gương, một đầu tóc dài như rong biển, khuôn mặt tinh xảo trải qua tân trang, nhiều hơn một phần xinh đẹp quyến rũ.

Suy nghĩ một chút, cô lại búi tóc dài lên, lấy ra gậy uốn tóc làm xoăn mái tóc trước, cả người trong nháy mắt trở nên rất có sức sống, dễ thương.

Lễ phục màu tím nhạt, rất vừa vặn.

Sau đó cô lại chọn trang sức đơn giản nhất đeo lên.

Ăn mặc như thế, các trưởng bối nhìn thấy cũng sẽ thích đi!

Cô vốn định phun chút nước hoa, nhưng nghĩ đến Lăng Tiêu chán ghét người phụ nữ hẳn là cũng sẽ không thích mùi nước hoa, vì vậy liền bỏ xuống.

Thay giày cao gót, Thịnh Hoàn Hoàn quan sát mình trong gương, khóe miệng có thêm chút tự giễu và bi ai.

Lớn như vậy, cô chỉ vì Mộ Tư mà trang điểm tỉ mỉ, đây là lần đầu tiên......

Đây là lần đầu tiên, vì một người đàn ông xa lạ mà trang điểm.

Thời gian không cho phép cô suy nghĩ nhiều, cô thu hồi nét tự giễu trên mặt, đem ngày sinh tháng đẻ của mình nhét vào trong túi xách, cầm lấy lễ vật vội vàng rời khỏi Thịnh gia.

Bởi vì là tiệc sinh nhật của con nít cho nên tiến hành tương đối sớm, trời còn chưa tối, các gia phu nhà giàu đã đưa con của mình đến Lăng gia.

Lăng gia luôn trống vắng, giờ phút này đông như trẩy hội.

Thịnh Hoàn Hoàn ngồi trong xe, đợi ít người rồi mới khiêm tốn đi vào, giao quà và bát tự, sau đó ký tên vào danh sách.

Biệt thự Lăng gia vừa lớn vừa xa hoa, giờ phút này trong đại sảnh lại vô cùng náo nhiệt.

Ngoài đại sảnh cũng có người nói cười.

Thịnh Hoàn Hoàn tránh đám người, tìm một vị trí rất tầm thường ngồi xuống, chờ "chủ đề" của yến hội lần này chân chính bắt đầu.

Giờ phút này, sắc mặt Lăng Tiêu tản ra một cỗ hàn khí.

Tiệc sinh nhật sắp bắt đầu, nhưng Lăng Thiên Vũ lại nhốt mình trong phòng không chị ra ngoài, đám người hầu nơm nớp lo sợ dỗ dành: "Tiểu thiếu gia, tiểu thiếu gia cậu mau ra đi..."

Thế nhưng cánh cửa kia vẫn không có động tĩnh

“Chìa khóa đây, Lăng thiếu.”



Bạch quản gia cầm chìa khóa vội vàng đi vào.

Lăng Tiêu lạnh lùng nói: "Mở cửa.”

Bạch quản gia gật đầu, lập tức tiến lên mở cửa.

Nhưng chìa khóa vừa đi vào, liền nghe thấy trong phòng truyền đến từng tiếng đồ vật va chạm xuống nền nhà, thanh âm kia làm cho người bên ngoài nghe đều run sợ.

Bạch quản gia quay đầu nhìn về phía Lăng Tiêu.

Thanh âm Lăng Tiêu lại vang lên: "Mở.”

Bạch quản gia vặn chìa khóa, giây sau cửa liền mở ra.

“A a......”

Lần này truyền đến không chỉ là tiếng vỡ vụn, còn có tiếng gào thét điên cuồng của cậu bé.

Lăng Tiêu vừa đi vào thì một ngọn đèn bàn bay đến đập vào đầu hắn.

Người hầu phía sau ngừng thở, nhìn Lăng Tiêu trở tay đóng cửa, không hẹn mà cùng nghĩ: Xong rồi, tiểu thiếu gia có phải sắp bị ăn đánh rồi đúng không?”

Sau một khắc, mọi người nhìn về phía Bạch quản gia.

Chỉ thấy Bạch quản gia cũng cau mày, vô cùng lo lắng.

Trong căn phòng màu xanh biển, hai cha con một lớn một nhỏ bốn mắt nhìn nhau, một người sắc mặt lạnh như băng, một người giống như một con thú nhỏ đang phát hỏa.

“Lại đây.”

Lăng Tiêu đi về phía trước một bước, Lăng Thiên Vũ lại lui về phía sau một bước, bực bội rống giận với hắn.

Mỗi khi Lăng Tiêu đi về phía trước một bước, Lăng Thiên Vũ liền nổi giận thét chói tai, ném đồ về phía Lăng Tiêu, cậu bé dùng phương thức của mình cảnh cáo Lăng Tiêu, không được tới gần nữa.

Tiếng gì vậy?

Nơi Thịnh Hoàn Hoàn đang ngồi ngoại trừ cô không có ai khác, cho nên cô nghe được thanh âm trên lầu truyền đến, cô nghi hoặc ngẩng đầu lên.

Tiếng vỡ của đồ vật và tiếng thét chói tai càng ngày càng rõ ràng, Thịnh Hoàn Hoàn không khỏi đứng lên.

Theo một tiếng rống giận cuối cùng, Thịnh Hoàn Hoàn nhìn thấy một bóng người nho nhỏ động tác cực nhanh bò ra ban công.

Cậu bé?

Bốn mắt nhìn nhau, Lăng Thiên Vũ sững sờ tại chỗ.

Thịnh Hoàn Hoàn không nghĩ tới sẽ gặp phải tình huống này, vội vàng chạy đến dưới ban công, giơ hai tay đề phòng cậu bé ngã xuống.

Thịnh Hoàn Hoàn muốn Lăng Thiên Vũ nhanh chóng trở lại trong phòng, nhưng còn chưa mở miệng, liền nghe được một thanh âm khô khan từ phía trên truyền đến.



“Xuống đây, con cho rằng cố tình gây sự như vậy có tác dụng sao?”

Người đàn ông ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng vẫn không bước tiếp về phía trước.

Chỉ thấy cậu bé dùng hai tay nắm chặt thành lang can sau đó ngồi xổm xuống, tư thế giống như lúc nào cũng có thể nhảy xuống.

Thịnh Hoàn Hoàn ở dưới lầu nhìn đến kinh hồn bạt vía: "Đừng nhúc nhích, mau...”

“Xuống đây, đừng để ba nói lần thứ ba.”

Giọng điệu cường thế từ trong phòng truyền đến, cắt đứt lời Thịnh Hoàn Hoàn.

Giọng điệu ra lệnh kia, Thịnh Hoàn Hoàn được vô cùng tức giận, người đàn ông này cho rằng mình đang ra lệnh cho cấp dưới sao?

Không thấy đứa bé bây giờ nguy hiểm thế nào sao?

Lúc này rồi còn không thể dỗ dành con trai à?

Hai mắt cậu bé chăm chú nhìn chằm chằm Thịnh Hoàn Hoàn, cái miệng nhỏ nhắn mím chặt, giống như buông lỏng sẽ nhịn không được khóc lên, muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương.

Nhìn bộ dáng đáng thương của cậu bé, Thịnh Hoàn Hoàn không đành lòng, nhưng cô chỉ là người ngoài, không có tư cách can thiệp vào chuyện giữa ba con bọn họ.

Cô hiện tại rất lo lắng tiểu tử kia nắm không vững sẽ rơi từ phía trên xuống, nhưng một giây sau liền thấy một bàn tay lớn hướng vươn tới tóm lấy tên tiểu tử kia kéo lại.

Thịnh Hoàn Hoàn còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe trên lầu truyền đến tiếng thét chói tai.

Cậu bé bị đánh?

Thịnh Hoàn Hoàn nghĩ đến Lăng Tiêu, nghĩ đến việc tiểu tử kia sợ hãi chạy trốn trên ban công, hiện tại còn nghe tiếng kêu thảm thiết của cậu bé, không khỏi tưởng tưởng ra cảnh bạo lực gia đình đang diễn ra trước mắt.

Cô không kịp nghĩ nhiều, lòng nóng như lửa đốt hô lên: "Lăng Tiêu, nó còn là một đứa bé, có chuyện gì từ từ nói, anh đừng đánh nó nha!”

Nhắc tới cũng kỳ quái, cô nói xong lời này, tiếng thét chói tai "thê thảm" nhất thời im bặt.

Tiếp theo Thịnh Hoàn Hoàn nhìn thấy một gương mặt tuấn tú của hắn chồm người nhìn chằm chằm xuống cô.

Chỉ có khoảng cách vài mét, Thịnh Hoàn Hoàn rõ ràng cảm giác được tên Lăng Tiêu đó đang muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Đôi mắt sắc bén như dao găm của hắn làm cho Thịnh Hoàn Hoàn không tự chủ được sinh ra một tia khϊếp sợ.

Cũng may tầm mắt kia chỉ dừng lại trên người cô vài giây liền biến mất, sau đó cũng không nghe thấy tiếng thét chói tai của tiểu tử kia nữa.

Thịnh Hoàn Hoàn có chút hối hận, có lẽ cô đem hy vọng gửi gắm vào một người đàn ông máu lạnh tàn bạo như vậy, là một lựa chọn sai lầm.

Lúc này Thịnh Hoàn Hoàn cũng không biết.

Lăng Thiên Vũ sở dĩ cùng Lăng Tiêu gây chuyện, đại bộ phận nguyên nhân là bởi vì cô.